Sin đang ngon giấc trên cái ghế sopha êm ái thì chợt điện thoại reo lên khiến cô bé giật mình ngã lăn xuống sàn.Dù rất bực mình nhưng vẫn phải bắt máy,lòng thầm nguyền rủa cái tên đáng ghét nào dám phá vỡ giấc ngủ của mình. -ai đấy?ai dám phá vỡ giấc ngủ của bổn cô nương ta!!? -Sin bạn muốn chết hả?7 giờ sáng rồi mà còn ngủ nữa_giọng gấp gáp của một người con gái vang lên trong điện thoại -có gì không?mới 7 giờ cơ mà -đồ ngốc,hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của tụi mình đó,còn không mau nhanh thay quần áo rồi đi nữa Sin hoảng hồn nhận ra cảm ơn đứa bạn rối rít rồi quăn cái điện thoại xuống ghế và tất bật chuẩn bị làm vệ sinh cá nhân,thay quần áo.Tất cả chỉ diễn ra vỏn vẹn trong…5 phút! -con không ăn sáng hả?_cô Trâm nói với theo khi Sin đã chạy ra cổng -còn thời gian đâu mà ăn nữa dì,thôi con đi học đây_Sin nói nhanh rồi biến mất 7h30 là bắt đầu lễ khai giảng,bây giờ là 7h15,chắc chắn kịp.Đôi chân từng giành giải nhất cuộc thi chạy chạy đua 2000 mét lúc này đã có dịp phát huy hết…
Chương 7: Sự dịu dàng từ ai kia
Tình Yêu Của Thiếu GiaTác giả: ZelnSin đang ngon giấc trên cái ghế sopha êm ái thì chợt điện thoại reo lên khiến cô bé giật mình ngã lăn xuống sàn.Dù rất bực mình nhưng vẫn phải bắt máy,lòng thầm nguyền rủa cái tên đáng ghét nào dám phá vỡ giấc ngủ của mình. -ai đấy?ai dám phá vỡ giấc ngủ của bổn cô nương ta!!? -Sin bạn muốn chết hả?7 giờ sáng rồi mà còn ngủ nữa_giọng gấp gáp của một người con gái vang lên trong điện thoại -có gì không?mới 7 giờ cơ mà -đồ ngốc,hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của tụi mình đó,còn không mau nhanh thay quần áo rồi đi nữa Sin hoảng hồn nhận ra cảm ơn đứa bạn rối rít rồi quăn cái điện thoại xuống ghế và tất bật chuẩn bị làm vệ sinh cá nhân,thay quần áo.Tất cả chỉ diễn ra vỏn vẹn trong…5 phút! -con không ăn sáng hả?_cô Trâm nói với theo khi Sin đã chạy ra cổng -còn thời gian đâu mà ăn nữa dì,thôi con đi học đây_Sin nói nhanh rồi biến mất 7h30 là bắt đầu lễ khai giảng,bây giờ là 7h15,chắc chắn kịp.Đôi chân từng giành giải nhất cuộc thi chạy chạy đua 2000 mét lúc này đã có dịp phát huy hết… Trở về với thực tại……Sin đang thẫn thờ trong mớ kí ức hỗn độn thì tự nhiên ở đâu phát ra những âm thanh chói tay khiến cô bé phải quay lại nhìn.Một trận hỗn chiến đang diễn ra trước mắt cô bé.Tất nhiên đó không phải là thứ có thể khiến Sin chú ý được nhưng điều khiến Sin để mắt đến là vì trong đám hỗn chiến ấy có Ron-cậu bạn trai hợp đồng của Sin.Sin định “ra tay nghĩa hiệp” để giúp cho trận đánh kết thúc nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cô bé không có khả năng đó mà nếu có thì Sin xen vào cũng bị Ron nhất thời nóng giận giết cô bé luôn thì sao nên ý kiến cuối cùng vẫn là…ngồi xem!Xem đến khi trận chiến kết thúc thì Sin bắt đầu sợ dợn óc nổi cả da gà lên vì quá…kinh khủng nhưng Sin thấy hơi mừng mừng vì đám bên Ron-còn được gọi là Dark đã chiến thắng và “chiến tích” Dark để lại là những con người đang nằm bất động dưới nền đất.Cái Sin sợ không phải là trận đánh mà chính là Ron!nhìn Ron khi nãy với khuôn mặt đáng sợ và thần thái lạnh hơn băng cộng với cái cây trên tay mà đánh tới tấp vào “đối tượng xui xẻo”…Nói chung là nhìn cực cực kì đáng sợ.Đang chuẩn bị leo lên những chiếc mô tô khủng để rời khỏi “hiện trường” thì bất ngờ có một người trong Dark reo lên khi thấy Sin:-chị hai kìa tụi bây,thủ lĩnh ơi chị hai kìaCâu nói ấy làm cho Ron và những người còn lại đổ dồn ánh mắt về phía Sin,mặc dù biết bọn họ nhìn mình nhưng Sin vẫn cố gắng không thèm để ý,cô bé vốn sợ người khác nhìn mình một cách quá chăm chú-tụi mày đi trước đi_Ron cất tiếng-vậy tụi em về,thủ lĩnh ở lại vui vẻ nha_cậu nhóc ban nãy cười tươi rói.Đàn em của Ron bắt đầu tiến về phía chỗ để xe và phóng đi bỏ lại phía sau những làn khói và tiếng “gầm” của những chiếc mô tô ấyKhi nghe tiếng xe chạy đi Sin mới bắt đầu thở phào nhẹ nhõm,Sin đứng lên đi về,vừa mới xoay người qua thì suýt nữa tim Sin đã rớt ra ngoài.Ron đang đứng trước mặt cô bé-làm gì giật mình dữ vậy?tôi có phải là ma đâu mà…_Ron nhăn nhăn mặt-tại ai kêu cậu đứng sau lưng tôi làm gì?mà sao hồi nãy tôi nghe tiếng xe chạy đi rồi mà sao anh chưa đi nữa hả?_Sin hét lớn,miệng thở đều để lấy lại nhịp tim-không thì sao?làm gì được nhau?_Ron hất hàm lênSin ghét nhất là ai nói chuyện với cô bé mà có thái độ như thế vì vậy trong “một phút nhất thời” mà Sin đã lấy tay đấm thẳng vào bụng cậu nhóc-Á_Ron ôm bụng ngụy gối xuống-gì vậy?tôi đánh nhẹ lắm mà?_Sin nghệch mặt ra.Và một giây như đã biết điều gì đó Sin nhào đến đè Ron và…giở áo cậu nhóc ra-thấy chưa,tôi biết lắm mà.Hóa ra là khi nãy bị cái thằng kia cho một gậy vào bụng nên mới đau vậy chứ gì-làm gì vậy?định dê hả??-đợi chút đi_Sin nói rồi chạy đi qua phía bên đường,cô bé đi mua thuốc cho Ron đó mà >”
Trở về với thực tại……
Sin đang thẫn thờ trong mớ kí ức hỗn độn thì tự nhiên ở đâu phát ra những âm thanh chói tay khiến cô bé phải quay lại nhìn.
Một trận hỗn chiến đang diễn ra trước mắt cô bé.Tất nhiên đó không phải là thứ có thể khiến Sin chú ý được nhưng điều khiến Sin để mắt đến là vì trong đám hỗn chiến ấy có Ron-cậu bạn trai hợp đồng của Sin.Sin định “ra tay nghĩa hiệp” để giúp cho trận đánh kết thúc nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cô bé không có khả năng đó mà nếu có thì Sin xen vào cũng bị Ron nhất thời nóng giận giết cô bé luôn thì sao nên ý kiến cuối cùng vẫn là…ngồi xem!
Xem đến khi trận chiến kết thúc thì Sin bắt đầu sợ dợn óc nổi cả da gà lên vì quá…kinh khủng nhưng Sin thấy hơi mừng mừng vì đám bên Ron-còn được gọi là Dark đã chiến thắng và “chiến tích” Dark để lại là những con người đang nằm bất động dưới nền đất.Cái Sin sợ không phải là trận đánh mà chính là Ron!nhìn Ron khi nãy với khuôn mặt đáng sợ và thần thái lạnh hơn băng cộng với cái cây trên tay mà đánh tới tấp vào “đối tượng xui xẻo”…Nói chung là nhìn cực cực kì đáng sợ.
Đang chuẩn bị leo lên những chiếc mô tô khủng để rời khỏi “hiện trường” thì bất ngờ có một người trong Dark reo lên khi thấy Sin:
-chị hai kìa tụi bây,thủ lĩnh ơi chị hai kìa
Câu nói ấy làm cho Ron và những người còn lại đổ dồn ánh mắt về phía Sin,mặc dù biết bọn họ nhìn mình nhưng Sin vẫn cố gắng không thèm để ý,cô bé vốn sợ người khác nhìn mình một cách quá chăm chú
-tụi mày đi trước đi_Ron cất tiếng
-vậy tụi em về,thủ lĩnh ở lại vui vẻ nha_cậu nhóc ban nãy cười tươi rói.
Đàn em của Ron bắt đầu tiến về phía chỗ để xe và phóng đi bỏ lại phía sau những làn khói và tiếng “gầm” của những chiếc mô tô ấy
Khi nghe tiếng xe chạy đi Sin mới bắt đầu thở phào nhẹ nhõm,Sin đứng lên đi về,vừa mới xoay người qua thì suýt nữa tim Sin đã rớt ra ngoài.Ron đang đứng trước mặt cô bé
-làm gì giật mình dữ vậy?tôi có phải là ma đâu mà…_Ron nhăn nhăn mặt
-tại ai kêu cậu đứng sau lưng tôi làm gì?mà sao hồi nãy tôi nghe tiếng xe chạy đi rồi mà sao anh chưa đi nữa hả?_Sin hét lớn,miệng thở đều để lấy lại nhịp tim
-không thì sao?làm gì được nhau?_Ron hất hàm lên
Sin ghét nhất là ai nói chuyện với cô bé mà có thái độ như thế vì vậy trong “một phút nhất thời” mà Sin đã lấy tay đấm thẳng vào bụng cậu nhóc
-Á_Ron ôm bụng ngụy gối xuống
-gì vậy?tôi đánh nhẹ lắm mà?_Sin nghệch mặt ra.Và một giây như đã biết điều gì đó Sin nhào đến đè Ron và…giở áo cậu nhóc ra
-thấy chưa,tôi biết lắm mà.Hóa ra là khi nãy bị cái thằng kia cho một gậy vào bụng nên mới đau vậy chứ gì
-làm gì vậy?định dê hả??
-đợi chút đi_Sin nói rồi chạy đi qua phía bên đường,cô bé đi mua thuốc cho Ron đó mà >”
Tình Yêu Của Thiếu GiaTác giả: ZelnSin đang ngon giấc trên cái ghế sopha êm ái thì chợt điện thoại reo lên khiến cô bé giật mình ngã lăn xuống sàn.Dù rất bực mình nhưng vẫn phải bắt máy,lòng thầm nguyền rủa cái tên đáng ghét nào dám phá vỡ giấc ngủ của mình. -ai đấy?ai dám phá vỡ giấc ngủ của bổn cô nương ta!!? -Sin bạn muốn chết hả?7 giờ sáng rồi mà còn ngủ nữa_giọng gấp gáp của một người con gái vang lên trong điện thoại -có gì không?mới 7 giờ cơ mà -đồ ngốc,hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của tụi mình đó,còn không mau nhanh thay quần áo rồi đi nữa Sin hoảng hồn nhận ra cảm ơn đứa bạn rối rít rồi quăn cái điện thoại xuống ghế và tất bật chuẩn bị làm vệ sinh cá nhân,thay quần áo.Tất cả chỉ diễn ra vỏn vẹn trong…5 phút! -con không ăn sáng hả?_cô Trâm nói với theo khi Sin đã chạy ra cổng -còn thời gian đâu mà ăn nữa dì,thôi con đi học đây_Sin nói nhanh rồi biến mất 7h30 là bắt đầu lễ khai giảng,bây giờ là 7h15,chắc chắn kịp.Đôi chân từng giành giải nhất cuộc thi chạy chạy đua 2000 mét lúc này đã có dịp phát huy hết… Trở về với thực tại……Sin đang thẫn thờ trong mớ kí ức hỗn độn thì tự nhiên ở đâu phát ra những âm thanh chói tay khiến cô bé phải quay lại nhìn.Một trận hỗn chiến đang diễn ra trước mắt cô bé.Tất nhiên đó không phải là thứ có thể khiến Sin chú ý được nhưng điều khiến Sin để mắt đến là vì trong đám hỗn chiến ấy có Ron-cậu bạn trai hợp đồng của Sin.Sin định “ra tay nghĩa hiệp” để giúp cho trận đánh kết thúc nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cô bé không có khả năng đó mà nếu có thì Sin xen vào cũng bị Ron nhất thời nóng giận giết cô bé luôn thì sao nên ý kiến cuối cùng vẫn là…ngồi xem!Xem đến khi trận chiến kết thúc thì Sin bắt đầu sợ dợn óc nổi cả da gà lên vì quá…kinh khủng nhưng Sin thấy hơi mừng mừng vì đám bên Ron-còn được gọi là Dark đã chiến thắng và “chiến tích” Dark để lại là những con người đang nằm bất động dưới nền đất.Cái Sin sợ không phải là trận đánh mà chính là Ron!nhìn Ron khi nãy với khuôn mặt đáng sợ và thần thái lạnh hơn băng cộng với cái cây trên tay mà đánh tới tấp vào “đối tượng xui xẻo”…Nói chung là nhìn cực cực kì đáng sợ.Đang chuẩn bị leo lên những chiếc mô tô khủng để rời khỏi “hiện trường” thì bất ngờ có một người trong Dark reo lên khi thấy Sin:-chị hai kìa tụi bây,thủ lĩnh ơi chị hai kìaCâu nói ấy làm cho Ron và những người còn lại đổ dồn ánh mắt về phía Sin,mặc dù biết bọn họ nhìn mình nhưng Sin vẫn cố gắng không thèm để ý,cô bé vốn sợ người khác nhìn mình một cách quá chăm chú-tụi mày đi trước đi_Ron cất tiếng-vậy tụi em về,thủ lĩnh ở lại vui vẻ nha_cậu nhóc ban nãy cười tươi rói.Đàn em của Ron bắt đầu tiến về phía chỗ để xe và phóng đi bỏ lại phía sau những làn khói và tiếng “gầm” của những chiếc mô tô ấyKhi nghe tiếng xe chạy đi Sin mới bắt đầu thở phào nhẹ nhõm,Sin đứng lên đi về,vừa mới xoay người qua thì suýt nữa tim Sin đã rớt ra ngoài.Ron đang đứng trước mặt cô bé-làm gì giật mình dữ vậy?tôi có phải là ma đâu mà…_Ron nhăn nhăn mặt-tại ai kêu cậu đứng sau lưng tôi làm gì?mà sao hồi nãy tôi nghe tiếng xe chạy đi rồi mà sao anh chưa đi nữa hả?_Sin hét lớn,miệng thở đều để lấy lại nhịp tim-không thì sao?làm gì được nhau?_Ron hất hàm lênSin ghét nhất là ai nói chuyện với cô bé mà có thái độ như thế vì vậy trong “một phút nhất thời” mà Sin đã lấy tay đấm thẳng vào bụng cậu nhóc-Á_Ron ôm bụng ngụy gối xuống-gì vậy?tôi đánh nhẹ lắm mà?_Sin nghệch mặt ra.Và một giây như đã biết điều gì đó Sin nhào đến đè Ron và…giở áo cậu nhóc ra-thấy chưa,tôi biết lắm mà.Hóa ra là khi nãy bị cái thằng kia cho một gậy vào bụng nên mới đau vậy chứ gì-làm gì vậy?định dê hả??-đợi chút đi_Sin nói rồi chạy đi qua phía bên đường,cô bé đi mua thuốc cho Ron đó mà >”