Tác giả:

Sin đang ngon giấc trên cái ghế sopha êm ái thì chợt điện thoại reo lên khiến cô bé giật mình ngã lăn xuống sàn.Dù rất bực mình nhưng vẫn phải bắt máy,lòng thầm nguyền rủa cái tên đáng ghét nào dám phá vỡ giấc ngủ của mình. -ai đấy?ai dám phá vỡ giấc ngủ của bổn cô nương ta!!? -Sin bạn muốn chết hả?7 giờ sáng rồi mà còn ngủ nữa_giọng gấp gáp của một người con gái vang lên trong điện thoại -có gì không?mới 7 giờ cơ mà -đồ ngốc,hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của tụi mình đó,còn không mau nhanh thay quần áo rồi đi nữa Sin hoảng hồn nhận ra cảm ơn đứa bạn rối rít rồi quăn cái điện thoại xuống ghế và tất bật chuẩn bị làm vệ sinh cá nhân,thay quần áo.Tất cả chỉ diễn ra vỏn vẹn trong…5 phút! -con không ăn sáng hả?_cô Trâm nói với theo khi Sin đã chạy ra cổng -còn thời gian đâu mà ăn nữa dì,thôi con đi học đây_Sin nói nhanh rồi biến mất 7h30 là bắt đầu lễ khai giảng,bây giờ là 7h15,chắc chắn kịp.Đôi chân từng giành giải nhất cuộc thi chạy chạy đua 2000 mét lúc này đã có dịp phát huy hết…

Chương 39

Tình Yêu Của Thiếu GiaTác giả: ZelnSin đang ngon giấc trên cái ghế sopha êm ái thì chợt điện thoại reo lên khiến cô bé giật mình ngã lăn xuống sàn.Dù rất bực mình nhưng vẫn phải bắt máy,lòng thầm nguyền rủa cái tên đáng ghét nào dám phá vỡ giấc ngủ của mình. -ai đấy?ai dám phá vỡ giấc ngủ của bổn cô nương ta!!? -Sin bạn muốn chết hả?7 giờ sáng rồi mà còn ngủ nữa_giọng gấp gáp của một người con gái vang lên trong điện thoại -có gì không?mới 7 giờ cơ mà -đồ ngốc,hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của tụi mình đó,còn không mau nhanh thay quần áo rồi đi nữa Sin hoảng hồn nhận ra cảm ơn đứa bạn rối rít rồi quăn cái điện thoại xuống ghế và tất bật chuẩn bị làm vệ sinh cá nhân,thay quần áo.Tất cả chỉ diễn ra vỏn vẹn trong…5 phút! -con không ăn sáng hả?_cô Trâm nói với theo khi Sin đã chạy ra cổng -còn thời gian đâu mà ăn nữa dì,thôi con đi học đây_Sin nói nhanh rồi biến mất 7h30 là bắt đầu lễ khai giảng,bây giờ là 7h15,chắc chắn kịp.Đôi chân từng giành giải nhất cuộc thi chạy chạy đua 2000 mét lúc này đã có dịp phát huy hết… Sin ráng đứng trên bồn cầu nhìn ra cái lỗ thông hơi nhỏ nhỏ,thấy Hải Phong đeo cái mắt kiếng lại rồi đi thong thả nhẹ nhàng đến mấy anh nhân viên khác để tránh gây sự chú ý.Vài anh nhân viên gật đầu rồi đem mấy cái menu và tiến lại bàn của bọn họ.Có lẽ Hải Phong quen với chỗ này nên mới nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình như vậy,mấy anh nhân viên đứng vây kín che hết cả tầm mắt bọn họ.Lúc này Hải Phong mới đi ra ngoài cửa bấm nhá cho Sin.Cô bé thở hắt ra một cái.-Chuẩn bị chuồn lẹ,1…2…3.Go!!Sin đẩy cửa phòng wc phóng cái vèo ra ngoài.-Hình như tao thấy mát mát_một tên trong bọn họ ngơ ngơ mặt.-Ờ,gió luồn vào từ đâu thể nhỉ?chắc chắn là gió chứ không phải hơi của máy lạnh_một tên khác nữa cũng đồng tình.Ron nhíu mày,Đình Quân như biết điều gì đó vội đứng lên nhưng đã bị cậu nhóc nắm lại.-Đừng đuổi theo.-Sao vậy ạ?_Đình Quân ngạc nhiên.-Nếu muốn tìm ắt sẽ tìm được,nhưng không phải bây giờ.Ngồi xuống đó đi và kêu thằng Long với mấy đứa khác đừng có đứng chầu chực ở đó nữa_Ron khoanh tay trước ngực nói đều đều,khuôn mặt chẳng hề thể hiện một chút cảm xúc nào cả.Đình Quân cũng ngồi xuống,cậu khó hiểu vì chẳng phải mấy hôm nay Ron tìm tung tích Sin ở khắp mọi nơi hay sao?Sao hôm nay gặp lại bảo là đừng đuổi theo?……………….Hải Phong vọt nhanh khi Sin đã leo lên xe.Chạy được khoảng 1km mà chẳng thấy ai đuổi theo cả nên cậu cũng ngừng xe lại.Ngay tại một con đường ít người.-Ngồi xuống xả hơi đi,coi bộ sáng giờ mình và bạn lo trốn mãi mà chẳng được phút yên ổn nào cả nhỉ?-…-Sao bạn lại trốn cậu ta?_Hải Phong bất giác hỏi.-Mình…không nói được,xin lỗi.-…Không sao,chuyện cá nhân của cậu mà_Phong cười cười.…Hai người cứ ngồi mãi không nói gì với nhau cả,lâu lâu cô bé lại thở dài một tiếng.-Hay bạn đừng ở nhà nữa,dọn đến nơi khác sống đi_Hải Phong nói.Cô bé tròn mắt ngước qua nhìn Phong,nheo mắt khó hiểu.-Ý bạn là sao?không ở nhà đó chứ chẳng lẽ ra đường ở!-Không,thấy bạn trốn mãi vậy mà mỗi lần thấy cậu ta là bạn lại rơi vào trạng thái “hóa đá” không nói năng gì cả nên mình mới có ý tưởng này.-Vậy theo bạn mình phải đi đâu ở?-Ưm…hay bạn lại nhà cô mình ở đi,cô tốt bụng lắm mà lại thương người nữa.Nhưng cô sống có mình ên à,có bạn lại bầu bạn cũng vui đấy_Phong cười toe.-Thôi,phiền lắm.Mình ở nhà cũ được rồi_Sin lắc đầu.-Ừ,vậy giờ mình về đi.Hôm nay chẳng đi chơi được tí nào,để hôm khác đi tiếp nhé.Nói rồi cậu đứng lên.…………………..Lúc về tới nhà thì không còn ai đứng trước nhà cô bé nữa.Sin bước xuống xe và lấy trong túi ra cái chìa khóa tra vào ổ để mở cổng.-Nếu đổi ý thì điện cho mình.Rồi Hải Phong quay xe đi.

Sin ráng đứng trên bồn cầu nhìn ra cái lỗ thông hơi nhỏ nhỏ,thấy Hải Phong đeo cái mắt kiếng lại rồi đi thong thả nhẹ nhàng đến mấy anh nhân viên khác để tránh gây sự chú ý.Vài anh nhân viên gật đầu rồi đem mấy cái menu và tiến lại bàn của bọn họ.Có lẽ Hải Phong quen với chỗ này nên mới nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình như vậy,mấy anh nhân viên đứng vây kín che hết cả tầm mắt bọn họ.Lúc này Hải Phong mới đi ra ngoài cửa bấm nhá cho Sin.

Cô bé thở hắt ra một cái.

-Chuẩn bị chuồn lẹ,1…2…3.Go!!

Sin đẩy cửa phòng wc phóng cái vèo ra ngoài.

-Hình như tao thấy mát mát_một tên trong bọn họ ngơ ngơ mặt.

-Ờ,gió luồn vào từ đâu thể nhỉ?chắc chắn là gió chứ không phải hơi của máy lạnh_một tên khác nữa cũng đồng tình.

Ron nhíu mày,Đình Quân như biết điều gì đó vội đứng lên nhưng đã bị cậu nhóc nắm lại.

-Đừng đuổi theo.

-Sao vậy ạ?_Đình Quân ngạc nhiên.

-Nếu muốn tìm ắt sẽ tìm được,nhưng không phải bây giờ.Ngồi xuống đó đi và kêu thằng Long với mấy đứa khác đừng có đứng chầu chực ở đó nữa_Ron khoanh tay trước ngực nói đều đều,khuôn mặt chẳng hề thể hiện một chút cảm xúc nào cả.

Đình Quân cũng ngồi xuống,cậu khó hiểu vì chẳng phải mấy hôm nay Ron tìm tung tích Sin ở khắp mọi nơi hay sao?Sao hôm nay gặp lại bảo là đừng đuổi theo?

……………….

Hải Phong vọt nhanh khi Sin đã leo lên xe.Chạy được khoảng 1km mà chẳng thấy ai đuổi theo cả nên cậu cũng ngừng xe lại.Ngay tại một con đường ít người.

-Ngồi xuống xả hơi đi,coi bộ sáng giờ mình và bạn lo trốn mãi mà chẳng được phút yên ổn nào cả nhỉ?

-…

-Sao bạn lại trốn cậu ta?_Hải Phong bất giác hỏi.

-Mình…không nói được,xin lỗi.

-…Không sao,chuyện cá nhân của cậu mà_Phong cười cười.

Hai người cứ ngồi mãi không nói gì với nhau cả,lâu lâu cô bé lại thở dài một tiếng.

-Hay bạn đừng ở nhà nữa,dọn đến nơi khác sống đi_Hải Phong nói.

Cô bé tròn mắt ngước qua nhìn Phong,nheo mắt khó hiểu.

-Ý bạn là sao?không ở nhà đó chứ chẳng lẽ ra đường ở!

-Không,thấy bạn trốn mãi vậy mà mỗi lần thấy cậu ta là bạn lại rơi vào trạng thái “hóa đá” không nói năng gì cả nên mình mới có ý tưởng này.

-Vậy theo bạn mình phải đi đâu ở?

-Ưm…hay bạn lại nhà cô mình ở đi,cô tốt bụng lắm mà lại thương người nữa.Nhưng cô sống có mình ên à,có bạn lại bầu bạn cũng vui đấy_Phong cười toe.

-Thôi,phiền lắm.Mình ở nhà cũ được rồi_Sin lắc đầu.

-Ừ,vậy giờ mình về đi.Hôm nay chẳng đi chơi được tí nào,để hôm khác đi tiếp nhé.

Nói rồi cậu đứng lên.

…………………..

Lúc về tới nhà thì không còn ai đứng trước nhà cô bé nữa.Sin bước xuống xe và lấy trong túi ra cái chìa khóa tra vào ổ để mở cổng.

-Nếu đổi ý thì điện cho mình.

Rồi Hải Phong quay xe đi.

Tình Yêu Của Thiếu GiaTác giả: ZelnSin đang ngon giấc trên cái ghế sopha êm ái thì chợt điện thoại reo lên khiến cô bé giật mình ngã lăn xuống sàn.Dù rất bực mình nhưng vẫn phải bắt máy,lòng thầm nguyền rủa cái tên đáng ghét nào dám phá vỡ giấc ngủ của mình. -ai đấy?ai dám phá vỡ giấc ngủ của bổn cô nương ta!!? -Sin bạn muốn chết hả?7 giờ sáng rồi mà còn ngủ nữa_giọng gấp gáp của một người con gái vang lên trong điện thoại -có gì không?mới 7 giờ cơ mà -đồ ngốc,hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của tụi mình đó,còn không mau nhanh thay quần áo rồi đi nữa Sin hoảng hồn nhận ra cảm ơn đứa bạn rối rít rồi quăn cái điện thoại xuống ghế và tất bật chuẩn bị làm vệ sinh cá nhân,thay quần áo.Tất cả chỉ diễn ra vỏn vẹn trong…5 phút! -con không ăn sáng hả?_cô Trâm nói với theo khi Sin đã chạy ra cổng -còn thời gian đâu mà ăn nữa dì,thôi con đi học đây_Sin nói nhanh rồi biến mất 7h30 là bắt đầu lễ khai giảng,bây giờ là 7h15,chắc chắn kịp.Đôi chân từng giành giải nhất cuộc thi chạy chạy đua 2000 mét lúc này đã có dịp phát huy hết… Sin ráng đứng trên bồn cầu nhìn ra cái lỗ thông hơi nhỏ nhỏ,thấy Hải Phong đeo cái mắt kiếng lại rồi đi thong thả nhẹ nhàng đến mấy anh nhân viên khác để tránh gây sự chú ý.Vài anh nhân viên gật đầu rồi đem mấy cái menu và tiến lại bàn của bọn họ.Có lẽ Hải Phong quen với chỗ này nên mới nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình như vậy,mấy anh nhân viên đứng vây kín che hết cả tầm mắt bọn họ.Lúc này Hải Phong mới đi ra ngoài cửa bấm nhá cho Sin.Cô bé thở hắt ra một cái.-Chuẩn bị chuồn lẹ,1…2…3.Go!!Sin đẩy cửa phòng wc phóng cái vèo ra ngoài.-Hình như tao thấy mát mát_một tên trong bọn họ ngơ ngơ mặt.-Ờ,gió luồn vào từ đâu thể nhỉ?chắc chắn là gió chứ không phải hơi của máy lạnh_một tên khác nữa cũng đồng tình.Ron nhíu mày,Đình Quân như biết điều gì đó vội đứng lên nhưng đã bị cậu nhóc nắm lại.-Đừng đuổi theo.-Sao vậy ạ?_Đình Quân ngạc nhiên.-Nếu muốn tìm ắt sẽ tìm được,nhưng không phải bây giờ.Ngồi xuống đó đi và kêu thằng Long với mấy đứa khác đừng có đứng chầu chực ở đó nữa_Ron khoanh tay trước ngực nói đều đều,khuôn mặt chẳng hề thể hiện một chút cảm xúc nào cả.Đình Quân cũng ngồi xuống,cậu khó hiểu vì chẳng phải mấy hôm nay Ron tìm tung tích Sin ở khắp mọi nơi hay sao?Sao hôm nay gặp lại bảo là đừng đuổi theo?……………….Hải Phong vọt nhanh khi Sin đã leo lên xe.Chạy được khoảng 1km mà chẳng thấy ai đuổi theo cả nên cậu cũng ngừng xe lại.Ngay tại một con đường ít người.-Ngồi xuống xả hơi đi,coi bộ sáng giờ mình và bạn lo trốn mãi mà chẳng được phút yên ổn nào cả nhỉ?-…-Sao bạn lại trốn cậu ta?_Hải Phong bất giác hỏi.-Mình…không nói được,xin lỗi.-…Không sao,chuyện cá nhân của cậu mà_Phong cười cười.…Hai người cứ ngồi mãi không nói gì với nhau cả,lâu lâu cô bé lại thở dài một tiếng.-Hay bạn đừng ở nhà nữa,dọn đến nơi khác sống đi_Hải Phong nói.Cô bé tròn mắt ngước qua nhìn Phong,nheo mắt khó hiểu.-Ý bạn là sao?không ở nhà đó chứ chẳng lẽ ra đường ở!-Không,thấy bạn trốn mãi vậy mà mỗi lần thấy cậu ta là bạn lại rơi vào trạng thái “hóa đá” không nói năng gì cả nên mình mới có ý tưởng này.-Vậy theo bạn mình phải đi đâu ở?-Ưm…hay bạn lại nhà cô mình ở đi,cô tốt bụng lắm mà lại thương người nữa.Nhưng cô sống có mình ên à,có bạn lại bầu bạn cũng vui đấy_Phong cười toe.-Thôi,phiền lắm.Mình ở nhà cũ được rồi_Sin lắc đầu.-Ừ,vậy giờ mình về đi.Hôm nay chẳng đi chơi được tí nào,để hôm khác đi tiếp nhé.Nói rồi cậu đứng lên.…………………..Lúc về tới nhà thì không còn ai đứng trước nhà cô bé nữa.Sin bước xuống xe và lấy trong túi ra cái chìa khóa tra vào ổ để mở cổng.-Nếu đổi ý thì điện cho mình.Rồi Hải Phong quay xe đi.

Chương 39