Tác giả:

Sáu giờ sáng,sân bay Y, một cô gái mang đôi giày bata màu đen, mặc một chiếc áo rộng gấp hai thân người, dài quá đầu gối đang vội vã chạy đến và nói không ngừng vào tai một cô gái khác. - Bác sĩ Chương, cảnh sát Cao đang chờ cô ở hiện trường. Nạn nhân được phát hiện vào lúc .... - Khoan đã, trước hết cô là ai? Tại sao lại biết tôi? Và tại sao tôi phải đi theo cô? Sự lúng túng hiện rõ trên gương mặt của cô gái . -Xin lỗi bác sĩ Chương, em là Diệp Như, cảnh sát của tổ trọng án X được tổ trưởng Cao cử đến đây để đón chị. - Ah... Nhưng không phải nói là đầu tuần sau tôi mới đi làm sao? - Nhưng vụ án này quái lạ lắm chị àh... Cảnh sát Cao nói cần phải có sự giúp đỡ của chị. - Dừng. Tôi không làm không công đâu đấy.... - Em biết, em biết mà. Chị yên tâm. Diệp Như cười xòa, vừa nói , vừa mở cửa chiếc xe KIA . Bắc Kinh đón Chương Hiểu bằng một cơn mưa vội vã, mang theo mùi ẩm đất xông vào mũi tạo cho người khác một sự bứt rứt và bực bội khó tả. - Mưa đầu mùa hả? - Dạ, hôm qua còn nắng gắt mà…

Chương 4: Án mạng liên hoàn

Nếu Được Xin Hãy Bên NhauTác giả: Chương HiểuTruyện Ngôn Tình, Truyện Trinh ThámSáu giờ sáng,sân bay Y, một cô gái mang đôi giày bata màu đen, mặc một chiếc áo rộng gấp hai thân người, dài quá đầu gối đang vội vã chạy đến và nói không ngừng vào tai một cô gái khác. - Bác sĩ Chương, cảnh sát Cao đang chờ cô ở hiện trường. Nạn nhân được phát hiện vào lúc .... - Khoan đã, trước hết cô là ai? Tại sao lại biết tôi? Và tại sao tôi phải đi theo cô? Sự lúng túng hiện rõ trên gương mặt của cô gái . -Xin lỗi bác sĩ Chương, em là Diệp Như, cảnh sát của tổ trọng án X được tổ trưởng Cao cử đến đây để đón chị. - Ah... Nhưng không phải nói là đầu tuần sau tôi mới đi làm sao? - Nhưng vụ án này quái lạ lắm chị àh... Cảnh sát Cao nói cần phải có sự giúp đỡ của chị. - Dừng. Tôi không làm không công đâu đấy.... - Em biết, em biết mà. Chị yên tâm. Diệp Như cười xòa, vừa nói , vừa mở cửa chiếc xe KIA . Bắc Kinh đón Chương Hiểu bằng một cơn mưa vội vã, mang theo mùi ẩm đất xông vào mũi tạo cho người khác một sự bứt rứt và bực bội khó tả. - Mưa đầu mùa hả? - Dạ, hôm qua còn nắng gắt mà… Sau câu nói ấy, không khí yên tĩnh lại trở lại. Chiếc xe lướt qua những con phố , đường về nhà càng gầnthì bỗngâm thanh vội vã của tiếng điện thoại phát ra từ chiếc khay bên cạnh vang lên, xé toạc mọi sự lặng im."Bước chân nay đã đổi thay khiến chúng ta thật khó bên nhauSuốt một đời một kiếp này đây, liệu có bao người như tôi và em ..."Chương Hiểu biết nó. Lúc ấy cô rất thích Bên hồ Baikal và gần như bắt buộc Ngạn Thâm làm nhạc chờ. Nhưng cũng đã lâu rồi cô không dám nghe lại bài hát này. Nó làm cô nhớ đến anh nhớ đến da diết, nỗi nhớ thấm vào tâm can, ngự trị và nhấn chìm tâm hồn cô, đày đọa thể xác cô.Cô không hiểu tại sao Cao Trình lại lấy nó làm nhạc chờ. Cô muốn hỏi nhưng không dám hỏi cũng có thể chính cô đã có cho mình câu trả lời nhưng lại đang né tránh. Chương Hiểu quay sang nhìn Cao Trình, nét mặt anh làm cô sợ, nỗi sợ đột ngột tràn vào đầu óc:- Chương Hiểu . Cao Trình gọi lớn tên cô . Cô biết, chỉ khi có tình huống đặc biệt anh mới gọi cả họ tên cô.- Phát hiện một nạn nhân nữ cách hiện trường vụ án cũ 2km cũng bị xâm phạm t*nh d*c.Chương Hiểu nghe xong, không bất ngờ, không hốt hoảng chỉ có sự lạnh lùng hiện rõ trên đôi mắt cô, dường như mọi thứ đều nằm trong suy nghĩ của người con gái ấy.-Xem ra các anh đã gặp phải một sát thủ liên hoàn rồi . Một tên cuồng sát và b**n th**.Một cơn gió lạnh thổi qua tóc Cao Trình dẫu anh không mở cửa kính. Nó lan tỏa từ đôi mắt Chương Hiểu ra không gian và xâm chiếm trí óc anh. Cao Trình lái xe nhanh như có thể đến hiện trường vụ án thứ hai. Qủa không sai, nó cách hiện trượng vụ án đầu tiên chưa đến 2km.Vừa đến hiện trường, một cảnh sát trẻ tuổi đã đến và báo cáo . Sự hốt hoảng vẫn nổi rõ trong con mắt chàng trai ấy. Giọng nói gần như lạc đi nhưng vẫn cố để nói rõ.- Báo cáo tổ trưởng Cao nạn nhân là nữ tên là Trương Tâm Du, quốc tịch Trung Quốc, 24 tuổi, sống ở gần đây đang học nghiên cứu sinh. Theo kết quả khám nghiệm sơ bộ, nạn nhân chết do đứt động mạch chủ ở cổ, trên mình không có các dấu vết xô xát khác .-Giống như vụ án trước?. Cao Trình nhìn viên cảnh sát trẻ.-Lần này là ở đâu? Chương Hiểu lớn tiếng hỏi. Đôi mắt sắt lạnh của cô làm người cảnh sát giật mình trong giây lát-Nạn nhân bị móc mắt và bị xâm phạm t*nh d*c ở đó.Cao Trình dừng bước. Vẻ khó tin hiện ra rõ trên gương mặt anh.Càng bước đến gần tử thi, Chương Hiểu càng hiểu rõ sự sợ hãi trên gương mặt viên cảnh sát. Máu đỏ chảy cả một vùngthấm vào chiếc áo maù trắng như những đóa hoa bỉ ngạn lặng lẽ nở rộ . Nhưng kinh dị nhất chính lại đôi mắt bị móc ra, nhãn cầu vẫn còn nằm ngay bên đầu nạn nhân. Nó nằm im, lặng lẽ đến đáng sợ. Gần đó có một vài người cảnh sát nữ đang nôn ói dữ dội.-Như tôi đã nói lúc trước, hung thủ bao gồm những đặc điểm như trẻ tuổi, trình độ thấp hay vừa có khả năng cao là làm công nhân nhà máy hay nhân viên bán thời gian cho các công xưởng. Trong cuộc sống hằng ngày, hắn bị mất hoặc có chức năng sinh lý kém. Nhiều khả năng bị ảnh hưởng từ nhỏ do biến cố gia đình hay gặp biến cố khi dậy thì từ môi trường học tập. Đặc biệt, hung thủ ngày càng khát máu. Hắn yêu thích cảm giác máu chảy, từng giọt, từng giọt đến khi chết. Cảm giác ấy đem đến cho hắn kh*** c*m mãnh liệt.Chương Hiểu lên tiếng. Tiếng nói của cô không lớn nhưng trong không gian ghê rợn này lại âm vang một cách lạ kỳ.-Vậy tại sao là mắt?-Tâm hồn, hắn muốn có cả thể xác lẫn tâm hồn nạn nhân. Qủa là một kẻ tham lam. Nhưng càng tham lam thì hắn lại càng cho thấy sự kém cỏi của mình.

Sau câu nói ấy, không khí yên tĩnh lại trở lại. Chiếc xe lướt qua những con phố , đường về nhà càng gầnthì bỗngâm thanh vội vã của tiếng điện thoại phát ra từ chiếc khay bên cạnh vang lên, xé toạc mọi sự lặng im.

"Bước chân nay đã đổi thay khiến chúng ta thật khó bên nhau

Suốt một đời một kiếp này đây, liệu có bao người như tôi và em ..."

Chương Hiểu biết nó. Lúc ấy cô rất thích Bên hồ Baikal và gần như bắt buộc Ngạn Thâm làm nhạc chờ. Nhưng cũng đã lâu rồi cô không dám nghe lại bài hát này. Nó làm cô nhớ đến anh nhớ đến da diết, nỗi nhớ thấm vào tâm can, ngự trị và nhấn chìm tâm hồn cô, đày đọa thể xác cô.

Cô không hiểu tại sao Cao Trình lại lấy nó làm nhạc chờ. Cô muốn hỏi nhưng không dám hỏi cũng có thể chính cô đã có cho mình câu trả lời nhưng lại đang né tránh. Chương Hiểu quay sang nhìn Cao Trình, nét mặt anh làm cô sợ, nỗi sợ đột ngột tràn vào đầu óc:

- Chương Hiểu . Cao Trình gọi lớn tên cô . Cô biết, chỉ khi có tình huống đặc biệt anh mới gọi cả họ tên cô.

- Phát hiện một nạn nhân nữ cách hiện trường vụ án cũ 2km cũng bị xâm phạm t*nh d*c.

Chương Hiểu nghe xong, không bất ngờ, không hốt hoảng chỉ có sự lạnh lùng hiện rõ trên đôi mắt cô, dường như mọi thứ đều nằm trong suy nghĩ của người con gái ấy.

-Xem ra các anh đã gặp phải một sát thủ liên hoàn rồi . Một tên cuồng sát và b**n th**.

Một cơn gió lạnh thổi qua tóc Cao Trình dẫu anh không mở cửa kính. Nó lan tỏa từ đôi mắt Chương Hiểu ra không gian và xâm chiếm trí óc anh. Cao Trình lái xe nhanh như có thể đến hiện trường vụ án thứ hai. Qủa không sai, nó cách hiện trượng vụ án đầu tiên chưa đến 2km.

Vừa đến hiện trường, một cảnh sát trẻ tuổi đã đến và báo cáo . Sự hốt hoảng vẫn nổi rõ trong con mắt chàng trai ấy. Giọng nói gần như lạc đi nhưng vẫn cố để nói rõ.

- Báo cáo tổ trưởng Cao nạn nhân là nữ tên là Trương Tâm Du, quốc tịch Trung Quốc, 24 tuổi, sống ở gần đây đang học nghiên cứu sinh. Theo kết quả khám nghiệm sơ bộ, nạn nhân chết do đứt động mạch chủ ở cổ, trên mình không có các dấu vết xô xát khác .

-Giống như vụ án trước?. Cao Trình nhìn viên cảnh sát trẻ.

-Lần này là ở đâu? Chương Hiểu lớn tiếng hỏi. Đôi mắt sắt lạnh của cô làm người cảnh sát giật mình trong giây lát

-Nạn nhân bị móc mắt và bị xâm phạm t*nh d*c ở đó.

Cao Trình dừng bước. Vẻ khó tin hiện ra rõ trên gương mặt anh.

Càng bước đến gần tử thi, Chương Hiểu càng hiểu rõ sự sợ hãi trên gương mặt viên cảnh sát. Máu đỏ chảy cả một vùngthấm vào chiếc áo maù trắng như những đóa hoa bỉ ngạn lặng lẽ nở rộ . Nhưng kinh dị nhất chính lại đôi mắt bị móc ra, nhãn cầu vẫn còn nằm ngay bên đầu nạn nhân. Nó nằm im, lặng lẽ đến đáng sợ. Gần đó có một vài người cảnh sát nữ đang nôn ói dữ dội.

-Như tôi đã nói lúc trước, hung thủ bao gồm những đặc điểm như trẻ tuổi, trình độ thấp hay vừa có khả năng cao là làm công nhân nhà máy hay nhân viên bán thời gian cho các công xưởng. Trong cuộc sống hằng ngày, hắn bị mất hoặc có chức năng sinh lý kém. Nhiều khả năng bị ảnh hưởng từ nhỏ do biến cố gia đình hay gặp biến cố khi dậy thì từ môi trường học tập. Đặc biệt, hung thủ ngày càng khát máu. Hắn yêu thích cảm giác máu chảy, từng giọt, từng giọt đến khi chết. Cảm giác ấy đem đến cho hắn kh*** c*m mãnh liệt.

Chương Hiểu lên tiếng. Tiếng nói của cô không lớn nhưng trong không gian ghê rợn này lại âm vang một cách lạ kỳ.

-Vậy tại sao là mắt?

-Tâm hồn, hắn muốn có cả thể xác lẫn tâm hồn nạn nhân. Qủa là một kẻ tham lam. Nhưng càng tham lam thì hắn lại càng cho thấy sự kém cỏi của mình.

Nếu Được Xin Hãy Bên NhauTác giả: Chương HiểuTruyện Ngôn Tình, Truyện Trinh ThámSáu giờ sáng,sân bay Y, một cô gái mang đôi giày bata màu đen, mặc một chiếc áo rộng gấp hai thân người, dài quá đầu gối đang vội vã chạy đến và nói không ngừng vào tai một cô gái khác. - Bác sĩ Chương, cảnh sát Cao đang chờ cô ở hiện trường. Nạn nhân được phát hiện vào lúc .... - Khoan đã, trước hết cô là ai? Tại sao lại biết tôi? Và tại sao tôi phải đi theo cô? Sự lúng túng hiện rõ trên gương mặt của cô gái . -Xin lỗi bác sĩ Chương, em là Diệp Như, cảnh sát của tổ trọng án X được tổ trưởng Cao cử đến đây để đón chị. - Ah... Nhưng không phải nói là đầu tuần sau tôi mới đi làm sao? - Nhưng vụ án này quái lạ lắm chị àh... Cảnh sát Cao nói cần phải có sự giúp đỡ của chị. - Dừng. Tôi không làm không công đâu đấy.... - Em biết, em biết mà. Chị yên tâm. Diệp Như cười xòa, vừa nói , vừa mở cửa chiếc xe KIA . Bắc Kinh đón Chương Hiểu bằng một cơn mưa vội vã, mang theo mùi ẩm đất xông vào mũi tạo cho người khác một sự bứt rứt và bực bội khó tả. - Mưa đầu mùa hả? - Dạ, hôm qua còn nắng gắt mà… Sau câu nói ấy, không khí yên tĩnh lại trở lại. Chiếc xe lướt qua những con phố , đường về nhà càng gầnthì bỗngâm thanh vội vã của tiếng điện thoại phát ra từ chiếc khay bên cạnh vang lên, xé toạc mọi sự lặng im."Bước chân nay đã đổi thay khiến chúng ta thật khó bên nhauSuốt một đời một kiếp này đây, liệu có bao người như tôi và em ..."Chương Hiểu biết nó. Lúc ấy cô rất thích Bên hồ Baikal và gần như bắt buộc Ngạn Thâm làm nhạc chờ. Nhưng cũng đã lâu rồi cô không dám nghe lại bài hát này. Nó làm cô nhớ đến anh nhớ đến da diết, nỗi nhớ thấm vào tâm can, ngự trị và nhấn chìm tâm hồn cô, đày đọa thể xác cô.Cô không hiểu tại sao Cao Trình lại lấy nó làm nhạc chờ. Cô muốn hỏi nhưng không dám hỏi cũng có thể chính cô đã có cho mình câu trả lời nhưng lại đang né tránh. Chương Hiểu quay sang nhìn Cao Trình, nét mặt anh làm cô sợ, nỗi sợ đột ngột tràn vào đầu óc:- Chương Hiểu . Cao Trình gọi lớn tên cô . Cô biết, chỉ khi có tình huống đặc biệt anh mới gọi cả họ tên cô.- Phát hiện một nạn nhân nữ cách hiện trường vụ án cũ 2km cũng bị xâm phạm t*nh d*c.Chương Hiểu nghe xong, không bất ngờ, không hốt hoảng chỉ có sự lạnh lùng hiện rõ trên đôi mắt cô, dường như mọi thứ đều nằm trong suy nghĩ của người con gái ấy.-Xem ra các anh đã gặp phải một sát thủ liên hoàn rồi . Một tên cuồng sát và b**n th**.Một cơn gió lạnh thổi qua tóc Cao Trình dẫu anh không mở cửa kính. Nó lan tỏa từ đôi mắt Chương Hiểu ra không gian và xâm chiếm trí óc anh. Cao Trình lái xe nhanh như có thể đến hiện trường vụ án thứ hai. Qủa không sai, nó cách hiện trượng vụ án đầu tiên chưa đến 2km.Vừa đến hiện trường, một cảnh sát trẻ tuổi đã đến và báo cáo . Sự hốt hoảng vẫn nổi rõ trong con mắt chàng trai ấy. Giọng nói gần như lạc đi nhưng vẫn cố để nói rõ.- Báo cáo tổ trưởng Cao nạn nhân là nữ tên là Trương Tâm Du, quốc tịch Trung Quốc, 24 tuổi, sống ở gần đây đang học nghiên cứu sinh. Theo kết quả khám nghiệm sơ bộ, nạn nhân chết do đứt động mạch chủ ở cổ, trên mình không có các dấu vết xô xát khác .-Giống như vụ án trước?. Cao Trình nhìn viên cảnh sát trẻ.-Lần này là ở đâu? Chương Hiểu lớn tiếng hỏi. Đôi mắt sắt lạnh của cô làm người cảnh sát giật mình trong giây lát-Nạn nhân bị móc mắt và bị xâm phạm t*nh d*c ở đó.Cao Trình dừng bước. Vẻ khó tin hiện ra rõ trên gương mặt anh.Càng bước đến gần tử thi, Chương Hiểu càng hiểu rõ sự sợ hãi trên gương mặt viên cảnh sát. Máu đỏ chảy cả một vùngthấm vào chiếc áo maù trắng như những đóa hoa bỉ ngạn lặng lẽ nở rộ . Nhưng kinh dị nhất chính lại đôi mắt bị móc ra, nhãn cầu vẫn còn nằm ngay bên đầu nạn nhân. Nó nằm im, lặng lẽ đến đáng sợ. Gần đó có một vài người cảnh sát nữ đang nôn ói dữ dội.-Như tôi đã nói lúc trước, hung thủ bao gồm những đặc điểm như trẻ tuổi, trình độ thấp hay vừa có khả năng cao là làm công nhân nhà máy hay nhân viên bán thời gian cho các công xưởng. Trong cuộc sống hằng ngày, hắn bị mất hoặc có chức năng sinh lý kém. Nhiều khả năng bị ảnh hưởng từ nhỏ do biến cố gia đình hay gặp biến cố khi dậy thì từ môi trường học tập. Đặc biệt, hung thủ ngày càng khát máu. Hắn yêu thích cảm giác máu chảy, từng giọt, từng giọt đến khi chết. Cảm giác ấy đem đến cho hắn kh*** c*m mãnh liệt.Chương Hiểu lên tiếng. Tiếng nói của cô không lớn nhưng trong không gian ghê rợn này lại âm vang một cách lạ kỳ.-Vậy tại sao là mắt?-Tâm hồn, hắn muốn có cả thể xác lẫn tâm hồn nạn nhân. Qủa là một kẻ tham lam. Nhưng càng tham lam thì hắn lại càng cho thấy sự kém cỏi của mình.

Chương 4: Án mạng liên hoàn