Đây là một vùng đất thần bí có tên Ám Dạ Nơi này vẫn có con người nhưng họ không phải là kẻ có địa vị cao nhất trong chuỗi thức ăn.Địa vị cao hơn là Huyết Tộc Ở nơi này con người lúc nào cũng có thể trở thành thực phẩm của Huyết Tộc, cho dù trở thành Huyết Tộc mới cũng không đổi khác Đơn giản là con người quá mức yếu đuối Mặc dù Huyết Tộc thống trị thiên hạ nhưng vùng đất này vẫn vó ánh mặt trời,đó cũng là nguyên nhân mà con người có thể sinh sôi nảy nở Ban ngày con người không hề e cố kỵ mà đi bất cứ nơi nào trên vùng đất này bơi Huyết Tộc không thể lấy tốc độ ánh sáng mà xuất hiện. Ban ngày, Huyết Tộc đều trốn ở thành trì vùng đất của mình. Huyết Tộc e ngại ánh mắt trời, nhìn thấy ánh sáng sẽ chết. Đó là khuyết điểm duy nhất của Huyết Tộc Bọn họ ngay từ khi bắt đầu đã là sủng nhi của lòng đất Nhưng bởi vì làm việc quá mức cực đoan mà chọc giận thần Huyết Tộc bị vĩnh viễn cướp đi quyền lợi rồi lại đạt được quyền lợi dưới lòng đất! ……. Nay tại vùng đất Ám Dạ – Huyết Tộc làm bá chủ…
Chương 12: Bạch long (rồng trắng)
Ám Dạ Thự QuangTác giả: Quân Mặc NgônTruyện Đam MỹĐây là một vùng đất thần bí có tên Ám Dạ Nơi này vẫn có con người nhưng họ không phải là kẻ có địa vị cao nhất trong chuỗi thức ăn.Địa vị cao hơn là Huyết Tộc Ở nơi này con người lúc nào cũng có thể trở thành thực phẩm của Huyết Tộc, cho dù trở thành Huyết Tộc mới cũng không đổi khác Đơn giản là con người quá mức yếu đuối Mặc dù Huyết Tộc thống trị thiên hạ nhưng vùng đất này vẫn vó ánh mặt trời,đó cũng là nguyên nhân mà con người có thể sinh sôi nảy nở Ban ngày con người không hề e cố kỵ mà đi bất cứ nơi nào trên vùng đất này bơi Huyết Tộc không thể lấy tốc độ ánh sáng mà xuất hiện. Ban ngày, Huyết Tộc đều trốn ở thành trì vùng đất của mình. Huyết Tộc e ngại ánh mắt trời, nhìn thấy ánh sáng sẽ chết. Đó là khuyết điểm duy nhất của Huyết Tộc Bọn họ ngay từ khi bắt đầu đã là sủng nhi của lòng đất Nhưng bởi vì làm việc quá mức cực đoan mà chọc giận thần Huyết Tộc bị vĩnh viễn cướp đi quyền lợi rồi lại đạt được quyền lợi dưới lòng đất! ……. Nay tại vùng đất Ám Dạ – Huyết Tộc làm bá chủ… Đây vốn là một con rồng lớn /// # # ///Con rồng đang nhìn người dưới chân nó mà giỏ dãi.Bây giờ trong đầu Mặc Cách trống rỗng hắn thậm chí không nghĩ ra mình phải chạy trốn, mà chỉ ngây ngốc đứng đó nhìn con rồng màu trắng thật lớn—Có người gặp nguy hiểm sẽ kêu to, có người trầm mặc.Mặc Cách ở vế sau.Hắn quay đầu cực kì chậm gián đoạn mà bình tĩnh suy nghĩ ra mấy chữ:Chẳng Lẽ ta mới nắm lấy là ngón chân — ngón chân –của nó?Còn đây là nước miếng của nó?Hả?Giống như là vừa rồi mới xuất hiện, Mặc Cách tỉnh táo lại hét một tiếng bỏ chạy.Gina cùng Tắc Long chạy về phía hắn, bọn họ trong miệng lẩm bẩm …” Hỏa yêu xà lửa, ta Gina chủ nhân ra lệnh cho ngươi, dấy lên lửa địa ngục cho tất cả trỏ thành biển lửa ”Ngắt lời, một tia lửa nhắm thẳng bạch long.Bạch long tầm mắt đuổi theo Mặc Cách không để tia lửa vào mắt,chỉ thấy nó không tránh mà khi tia lửa gần đến nơi thì nó nghiêng mình.Kết quả — Đánh không trúng..Tắc Long nhìn ma pháp không thành hô lên ” Đao ” mà rút đao ra trong miệng niệm chú ngữ, tàn ảnh bay qua hắn đã cưỡi trên đầu bạch long.Con rồng này sừng không lớn chỉ là to tròn dựng thẳng trên đầu nhìn rất tội nghiệp.Đây là một con rồng chưa lớn,Tắc Long không do dụ chém xuống, một đoạn sừng màu đỏ bị hắn nắm trong tay.Con rồng giãy dụa thống khổ, Tắc Long bị quật ngã trên đất.Tàn Nham xuất hiện tại võ trường hướng phía con rồng niệm chú, nó biến mất như chưa từng có.Mặc Cách vội chạy lại bên Hắc Long ” Ngươi thế nào rồi?”Tắc Long ôm chân nằm đó máu chảy ra.Yết hầu Mặc cách giật giật hắn đã lâu không uống máu người,quay hướng khác ” ngươi chảy máu rồi ””Như vậy mau tránh ra ”thanh âm ẩn chứa xúc động xuất hiện phía sau là Da Lỗ.Gương mặt tròn của hắn trong mắt Mặc Cách bây giờ vô cùng đáng yêu ” Ngươi chữa được cho hắn “…………Mặc Cách cũng chỉ là một đứa trẻ.Ha Tu Ngột nhìn quả cầu thủy tinh, ánh mắt ôn nhu.Gần đây hắn rất thích nhìn Mặc Cách qua cầu thủy tinh, có lẽ bắt nguồn từ linh hồn trong người y đi.…………….Da Lỗ niệm chú xuất hiện ánh sáng trên tay rồi đặt vào vết thương của Tắc Long, vết thương khép lại.Mặc Cách vui mừng mà nói ” Cám ơn ngươi ”Ngươi nhìn cho rõ ta không phải giúp ngươi!Da Lỗ muốn nói rõ với Mặc Cách nhưng khi ngẩng đầu lại nhìn thấy ánh mắt màu lam cong lên như trăng khuyết của hắn, đem lời nuốt xuống, rời tầm mắt.Mặc Cách nhìn Da Lỗ đỏ mặt.Cười ” Ha Ha”Hắn không cố ý!Kì thật tên đó không đáng ghét đi …
Đây vốn là một con rồng lớn /// # # ///
Con rồng đang nhìn người dưới chân nó mà giỏ dãi.
Bây giờ trong đầu Mặc Cách trống rỗng hắn thậm chí không nghĩ ra mình phải chạy trốn, mà chỉ ngây ngốc đứng đó nhìn con rồng màu trắng thật lớn—
Có người gặp nguy hiểm sẽ kêu to, có người trầm mặc.
Mặc Cách ở vế sau.
Hắn quay đầu cực kì chậm gián đoạn mà bình tĩnh suy nghĩ ra mấy chữ:
Chẳng Lẽ ta mới nắm lấy là ngón chân — ngón chân –của nó?
Còn đây là nước miếng của nó?
Hả?
Giống như là vừa rồi mới xuất hiện, Mặc Cách tỉnh táo lại hét một tiếng bỏ chạy.
Gina cùng Tắc Long chạy về phía hắn, bọn họ trong miệng lẩm bẩm …
” Hỏa yêu xà lửa, ta Gina chủ nhân ra lệnh cho ngươi, dấy lên lửa địa ngục cho tất cả trỏ thành biển lửa ”
Ngắt lời, một tia lửa nhắm thẳng bạch long.
Bạch long tầm mắt đuổi theo Mặc Cách không để tia lửa vào mắt,chỉ thấy nó không tránh mà khi tia lửa gần đến nơi thì nó nghiêng mình.
Kết quả — Đánh không trúng..
Tắc Long nhìn ma pháp không thành hô lên ” Đao ” mà rút đao ra trong miệng niệm chú ngữ, tàn ảnh bay qua hắn đã cưỡi trên đầu bạch long.
Con rồng này sừng không lớn chỉ là to tròn dựng thẳng trên đầu nhìn rất tội nghiệp.
Đây là một con rồng chưa lớn,Tắc Long không do dụ chém xuống, một đoạn sừng màu đỏ bị hắn nắm trong tay.
Con rồng giãy dụa thống khổ, Tắc Long bị quật ngã trên đất.
Tàn Nham xuất hiện tại võ trường hướng phía con rồng niệm chú, nó biến mất như chưa từng có.
Mặc Cách vội chạy lại bên Hắc Long ” Ngươi thế nào rồi?”
Tắc Long ôm chân nằm đó máu chảy ra.
Yết hầu Mặc cách giật giật hắn đã lâu không uống máu người,quay hướng khác ” ngươi chảy máu rồi ”
”Như vậy mau tránh ra ”thanh âm ẩn chứa xúc động xuất hiện phía sau là Da Lỗ.
Gương mặt tròn của hắn trong mắt Mặc Cách bây giờ vô cùng đáng yêu ” Ngươi chữa được cho hắn “
…………
Mặc Cách cũng chỉ là một đứa trẻ.
Ha Tu Ngột nhìn quả cầu thủy tinh, ánh mắt ôn nhu.
Gần đây hắn rất thích nhìn Mặc Cách qua cầu thủy tinh, có lẽ bắt nguồn từ linh hồn trong người y đi.
…………….
Da Lỗ niệm chú xuất hiện ánh sáng trên tay rồi đặt vào vết thương của Tắc Long, vết thương khép lại.
Mặc Cách vui mừng mà nói ” Cám ơn ngươi ”
Ngươi nhìn cho rõ ta không phải giúp ngươi!
Da Lỗ muốn nói rõ với Mặc Cách nhưng khi ngẩng đầu lại nhìn thấy ánh mắt màu lam cong lên như trăng khuyết của hắn, đem lời nuốt xuống, rời tầm mắt.
Mặc Cách nhìn Da Lỗ đỏ mặt.
Cười ” Ha Ha”
Hắn không cố ý!
Kì thật tên đó không đáng ghét đi …
Ám Dạ Thự QuangTác giả: Quân Mặc NgônTruyện Đam MỹĐây là một vùng đất thần bí có tên Ám Dạ Nơi này vẫn có con người nhưng họ không phải là kẻ có địa vị cao nhất trong chuỗi thức ăn.Địa vị cao hơn là Huyết Tộc Ở nơi này con người lúc nào cũng có thể trở thành thực phẩm của Huyết Tộc, cho dù trở thành Huyết Tộc mới cũng không đổi khác Đơn giản là con người quá mức yếu đuối Mặc dù Huyết Tộc thống trị thiên hạ nhưng vùng đất này vẫn vó ánh mặt trời,đó cũng là nguyên nhân mà con người có thể sinh sôi nảy nở Ban ngày con người không hề e cố kỵ mà đi bất cứ nơi nào trên vùng đất này bơi Huyết Tộc không thể lấy tốc độ ánh sáng mà xuất hiện. Ban ngày, Huyết Tộc đều trốn ở thành trì vùng đất của mình. Huyết Tộc e ngại ánh mắt trời, nhìn thấy ánh sáng sẽ chết. Đó là khuyết điểm duy nhất của Huyết Tộc Bọn họ ngay từ khi bắt đầu đã là sủng nhi của lòng đất Nhưng bởi vì làm việc quá mức cực đoan mà chọc giận thần Huyết Tộc bị vĩnh viễn cướp đi quyền lợi rồi lại đạt được quyền lợi dưới lòng đất! ……. Nay tại vùng đất Ám Dạ – Huyết Tộc làm bá chủ… Đây vốn là một con rồng lớn /// # # ///Con rồng đang nhìn người dưới chân nó mà giỏ dãi.Bây giờ trong đầu Mặc Cách trống rỗng hắn thậm chí không nghĩ ra mình phải chạy trốn, mà chỉ ngây ngốc đứng đó nhìn con rồng màu trắng thật lớn—Có người gặp nguy hiểm sẽ kêu to, có người trầm mặc.Mặc Cách ở vế sau.Hắn quay đầu cực kì chậm gián đoạn mà bình tĩnh suy nghĩ ra mấy chữ:Chẳng Lẽ ta mới nắm lấy là ngón chân — ngón chân –của nó?Còn đây là nước miếng của nó?Hả?Giống như là vừa rồi mới xuất hiện, Mặc Cách tỉnh táo lại hét một tiếng bỏ chạy.Gina cùng Tắc Long chạy về phía hắn, bọn họ trong miệng lẩm bẩm …” Hỏa yêu xà lửa, ta Gina chủ nhân ra lệnh cho ngươi, dấy lên lửa địa ngục cho tất cả trỏ thành biển lửa ”Ngắt lời, một tia lửa nhắm thẳng bạch long.Bạch long tầm mắt đuổi theo Mặc Cách không để tia lửa vào mắt,chỉ thấy nó không tránh mà khi tia lửa gần đến nơi thì nó nghiêng mình.Kết quả — Đánh không trúng..Tắc Long nhìn ma pháp không thành hô lên ” Đao ” mà rút đao ra trong miệng niệm chú ngữ, tàn ảnh bay qua hắn đã cưỡi trên đầu bạch long.Con rồng này sừng không lớn chỉ là to tròn dựng thẳng trên đầu nhìn rất tội nghiệp.Đây là một con rồng chưa lớn,Tắc Long không do dụ chém xuống, một đoạn sừng màu đỏ bị hắn nắm trong tay.Con rồng giãy dụa thống khổ, Tắc Long bị quật ngã trên đất.Tàn Nham xuất hiện tại võ trường hướng phía con rồng niệm chú, nó biến mất như chưa từng có.Mặc Cách vội chạy lại bên Hắc Long ” Ngươi thế nào rồi?”Tắc Long ôm chân nằm đó máu chảy ra.Yết hầu Mặc cách giật giật hắn đã lâu không uống máu người,quay hướng khác ” ngươi chảy máu rồi ””Như vậy mau tránh ra ”thanh âm ẩn chứa xúc động xuất hiện phía sau là Da Lỗ.Gương mặt tròn của hắn trong mắt Mặc Cách bây giờ vô cùng đáng yêu ” Ngươi chữa được cho hắn “…………Mặc Cách cũng chỉ là một đứa trẻ.Ha Tu Ngột nhìn quả cầu thủy tinh, ánh mắt ôn nhu.Gần đây hắn rất thích nhìn Mặc Cách qua cầu thủy tinh, có lẽ bắt nguồn từ linh hồn trong người y đi.…………….Da Lỗ niệm chú xuất hiện ánh sáng trên tay rồi đặt vào vết thương của Tắc Long, vết thương khép lại.Mặc Cách vui mừng mà nói ” Cám ơn ngươi ”Ngươi nhìn cho rõ ta không phải giúp ngươi!Da Lỗ muốn nói rõ với Mặc Cách nhưng khi ngẩng đầu lại nhìn thấy ánh mắt màu lam cong lên như trăng khuyết của hắn, đem lời nuốt xuống, rời tầm mắt.Mặc Cách nhìn Da Lỗ đỏ mặt.Cười ” Ha Ha”Hắn không cố ý!Kì thật tên đó không đáng ghét đi …