Tác giả:

Tôi là một yêu cây, sinh ra vào một ngày tháng chạp tuyết bay trắng trời, trên đỉnh núi Phù Lung. Một năm trước, tôi mở một tiệm bánh ngọt ở một thành phố tên gọi Vong Xuyên. Cửa tiệm có cái tên rất kỳ quặc - Không Dừng. Là chủ tiệm, tôi thích nhất là uống trà với những vị khách đặc biệt. Tách trà có tên gọi Phù Sinh, là thức uống đặc biệt của riêng tiệm Không Dừng. Nước trà xanh biếc như ngọc, hương thơm thanh khiết, đắng trước ngọt sau. Trong những chiều tràn trề ánh nắng, hoặc những đêm chi chít ánh sao, tôi ngồi đối diện với khách, nhìn họ uống tách trà này, lắng nghe họ chậm rãi kể lại câu chuyện của mình, yêu hận tình thù, bể dâu chìm nổi, đều được giãi bày trong khoảng thời gian một tách trà. Tiệm bánh ngọt Không Dừng, sau khi mở được một năm, đã tạm thời đóng cửa. Bởi vì cô chủ tiệm đi lấy chồng. Cái gã suốt ngày cằn nhằn mắng mỏ ở bên tôi, đại danh Ngao Xí, là hạng dữ dằn nổi tiếng trong tộc rồng Đông Hải, cháu đích tôn của Long Vương. Chúng tôi là vợ chồng, vừa kết hôn, đang…

Chương 54

Phù Sinh Ngoại Truyện: Bảy ĐêmTác giả: Sa La Song ThụTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTôi là một yêu cây, sinh ra vào một ngày tháng chạp tuyết bay trắng trời, trên đỉnh núi Phù Lung. Một năm trước, tôi mở một tiệm bánh ngọt ở một thành phố tên gọi Vong Xuyên. Cửa tiệm có cái tên rất kỳ quặc - Không Dừng. Là chủ tiệm, tôi thích nhất là uống trà với những vị khách đặc biệt. Tách trà có tên gọi Phù Sinh, là thức uống đặc biệt của riêng tiệm Không Dừng. Nước trà xanh biếc như ngọc, hương thơm thanh khiết, đắng trước ngọt sau. Trong những chiều tràn trề ánh nắng, hoặc những đêm chi chít ánh sao, tôi ngồi đối diện với khách, nhìn họ uống tách trà này, lắng nghe họ chậm rãi kể lại câu chuyện của mình, yêu hận tình thù, bể dâu chìm nổi, đều được giãi bày trong khoảng thời gian một tách trà. Tiệm bánh ngọt Không Dừng, sau khi mở được một năm, đã tạm thời đóng cửa. Bởi vì cô chủ tiệm đi lấy chồng. Cái gã suốt ngày cằn nhằn mắng mỏ ở bên tôi, đại danh Ngao Xí, là hạng dữ dằn nổi tiếng trong tộc rồng Đông Hải, cháu đích tôn của Long Vương. Chúng tôi là vợ chồng, vừa kết hôn, đang… Một hôm, Thanh Thủy về nhà lấy nguyên liệu nấu canh, trên đường đi gặp người quen là Đầu Trâu và Mặt Ngựa. Hai gã này đang áp giải một người đàn bà lớn tuổi, người nhỏ thó lại gù lưng, đi về phía luyện ngục.- Bà ta phạm tội nặng lắm à? - Thanh Thủy thấy trên cổ bà ta quấn một sợi xích sắt nặng trình trịch. Đây là cách đối xử đặc biệt chỉ dành cho kẻ phạm trọng hình.- Bà ta mở một tiệm xem bói tên là Vận Mệnh, dùng thuật phù thủy làm đủ trò hại người. – Đầu Trâu lúc nào cũng ăn nói oang oang, nhưng lại không bao giờ nói đúng trọng điểm.Mặt Ngựa khá hơn gã này nhiều, nói chen vào:- Chưa nói tới các tội trạng khác, điều đáng ghét nhất là bà ta dạy người khác cách trao đổi “vận may” của họ, và thu lợi từ việc đó. Cậu biết không, làm thế chẳng khác gì là trò giết người biến tướng.Thanh Thủy đương nhiên hiểu rõ việc này. Người bị làm nhiễu loạn vận may, cho dù chỉ tình cờ đi ngang một tòa nhà cao tầng, cũng có thể bị chậu hoa rơi trúng đầu mà chết oan uổng.Tiếng leng keng của sợi xích xa dần, Thanh Thủy ôm theo đống nguyên liệu nấu canh quay trở lại, bất giác nghĩ tới Phán Phán, cái con ma xui xẻo cấp năm sao kia.

Một hôm, Thanh Thủy về nhà lấy nguyên liệu nấu canh, trên đường đi gặp người quen là Đầu Trâu và Mặt Ngựa. Hai gã này đang áp giải một người đàn bà lớn tuổi, người nhỏ thó lại gù lưng, đi về phía luyện ngục.

- Bà ta phạm tội nặng lắm à? - Thanh Thủy thấy trên cổ bà ta quấn một sợi xích sắt nặng trình trịch. Đây là cách đối xử đặc biệt chỉ dành cho kẻ phạm trọng hình.

- Bà ta mở một tiệm xem bói tên là Vận Mệnh, dùng thuật phù thủy làm đủ trò hại người. – Đầu Trâu lúc nào cũng ăn nói oang oang, nhưng lại không bao giờ nói đúng trọng điểm.

Mặt Ngựa khá hơn gã này nhiều, nói chen vào:

- Chưa nói tới các tội trạng khác, điều đáng ghét nhất là bà ta dạy người khác cách trao đổi “vận may” của họ, và thu lợi từ việc đó. Cậu biết không, làm thế chẳng khác gì là trò giết người biến tướng.

Thanh Thủy đương nhiên hiểu rõ việc này. Người bị làm nhiễu loạn vận may, cho dù chỉ tình cờ đi ngang một tòa nhà cao tầng, cũng có thể bị chậu hoa rơi trúng đầu mà chết oan uổng.

Tiếng leng keng của sợi xích xa dần, Thanh Thủy ôm theo đống nguyên liệu nấu canh quay trở lại, bất giác nghĩ tới Phán Phán, cái con ma xui xẻo cấp năm sao kia.

Phù Sinh Ngoại Truyện: Bảy ĐêmTác giả: Sa La Song ThụTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTôi là một yêu cây, sinh ra vào một ngày tháng chạp tuyết bay trắng trời, trên đỉnh núi Phù Lung. Một năm trước, tôi mở một tiệm bánh ngọt ở một thành phố tên gọi Vong Xuyên. Cửa tiệm có cái tên rất kỳ quặc - Không Dừng. Là chủ tiệm, tôi thích nhất là uống trà với những vị khách đặc biệt. Tách trà có tên gọi Phù Sinh, là thức uống đặc biệt của riêng tiệm Không Dừng. Nước trà xanh biếc như ngọc, hương thơm thanh khiết, đắng trước ngọt sau. Trong những chiều tràn trề ánh nắng, hoặc những đêm chi chít ánh sao, tôi ngồi đối diện với khách, nhìn họ uống tách trà này, lắng nghe họ chậm rãi kể lại câu chuyện của mình, yêu hận tình thù, bể dâu chìm nổi, đều được giãi bày trong khoảng thời gian một tách trà. Tiệm bánh ngọt Không Dừng, sau khi mở được một năm, đã tạm thời đóng cửa. Bởi vì cô chủ tiệm đi lấy chồng. Cái gã suốt ngày cằn nhằn mắng mỏ ở bên tôi, đại danh Ngao Xí, là hạng dữ dằn nổi tiếng trong tộc rồng Đông Hải, cháu đích tôn của Long Vương. Chúng tôi là vợ chồng, vừa kết hôn, đang… Một hôm, Thanh Thủy về nhà lấy nguyên liệu nấu canh, trên đường đi gặp người quen là Đầu Trâu và Mặt Ngựa. Hai gã này đang áp giải một người đàn bà lớn tuổi, người nhỏ thó lại gù lưng, đi về phía luyện ngục.- Bà ta phạm tội nặng lắm à? - Thanh Thủy thấy trên cổ bà ta quấn một sợi xích sắt nặng trình trịch. Đây là cách đối xử đặc biệt chỉ dành cho kẻ phạm trọng hình.- Bà ta mở một tiệm xem bói tên là Vận Mệnh, dùng thuật phù thủy làm đủ trò hại người. – Đầu Trâu lúc nào cũng ăn nói oang oang, nhưng lại không bao giờ nói đúng trọng điểm.Mặt Ngựa khá hơn gã này nhiều, nói chen vào:- Chưa nói tới các tội trạng khác, điều đáng ghét nhất là bà ta dạy người khác cách trao đổi “vận may” của họ, và thu lợi từ việc đó. Cậu biết không, làm thế chẳng khác gì là trò giết người biến tướng.Thanh Thủy đương nhiên hiểu rõ việc này. Người bị làm nhiễu loạn vận may, cho dù chỉ tình cờ đi ngang một tòa nhà cao tầng, cũng có thể bị chậu hoa rơi trúng đầu mà chết oan uổng.Tiếng leng keng của sợi xích xa dần, Thanh Thủy ôm theo đống nguyên liệu nấu canh quay trở lại, bất giác nghĩ tới Phán Phán, cái con ma xui xẻo cấp năm sao kia.

Chương 54