Tác giả:

Tôi là một yêu cây, sinh ra vào một ngày tháng chạp tuyết bay trắng trời, trên đỉnh núi Phù Lung. Một năm trước, tôi mở một tiệm bánh ngọt ở một thành phố tên gọi Vong Xuyên. Cửa tiệm có cái tên rất kỳ quặc - Không Dừng. Là chủ tiệm, tôi thích nhất là uống trà với những vị khách đặc biệt. Tách trà có tên gọi Phù Sinh, là thức uống đặc biệt của riêng tiệm Không Dừng. Nước trà xanh biếc như ngọc, hương thơm thanh khiết, đắng trước ngọt sau. Trong những chiều tràn trề ánh nắng, hoặc những đêm chi chít ánh sao, tôi ngồi đối diện với khách, nhìn họ uống tách trà này, lắng nghe họ chậm rãi kể lại câu chuyện của mình, yêu hận tình thù, bể dâu chìm nổi, đều được giãi bày trong khoảng thời gian một tách trà. Tiệm bánh ngọt Không Dừng, sau khi mở được một năm, đã tạm thời đóng cửa. Bởi vì cô chủ tiệm đi lấy chồng. Cái gã suốt ngày cằn nhằn mắng mỏ ở bên tôi, đại danh Ngao Xí, là hạng dữ dằn nổi tiếng trong tộc rồng Đông Hải, cháu đích tôn của Long Vương. Chúng tôi là vợ chồng, vừa kết hôn, đang…

Chương 56

Phù Sinh Ngoại Truyện: Bảy ĐêmTác giả: Sa La Song ThụTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTôi là một yêu cây, sinh ra vào một ngày tháng chạp tuyết bay trắng trời, trên đỉnh núi Phù Lung. Một năm trước, tôi mở một tiệm bánh ngọt ở một thành phố tên gọi Vong Xuyên. Cửa tiệm có cái tên rất kỳ quặc - Không Dừng. Là chủ tiệm, tôi thích nhất là uống trà với những vị khách đặc biệt. Tách trà có tên gọi Phù Sinh, là thức uống đặc biệt của riêng tiệm Không Dừng. Nước trà xanh biếc như ngọc, hương thơm thanh khiết, đắng trước ngọt sau. Trong những chiều tràn trề ánh nắng, hoặc những đêm chi chít ánh sao, tôi ngồi đối diện với khách, nhìn họ uống tách trà này, lắng nghe họ chậm rãi kể lại câu chuyện của mình, yêu hận tình thù, bể dâu chìm nổi, đều được giãi bày trong khoảng thời gian một tách trà. Tiệm bánh ngọt Không Dừng, sau khi mở được một năm, đã tạm thời đóng cửa. Bởi vì cô chủ tiệm đi lấy chồng. Cái gã suốt ngày cằn nhằn mắng mỏ ở bên tôi, đại danh Ngao Xí, là hạng dữ dằn nổi tiếng trong tộc rồng Đông Hải, cháu đích tôn của Long Vương. Chúng tôi là vợ chồng, vừa kết hôn, đang… Tam Trì gửi tin nhắn tới, nói rằng tuần sau sẽ quay về.Phán Phán cầm điện thoại trong tay, sung sướng đến nhảy cẫng lên. Tam Trì rời thành phố Vong Xuyên tới Thâm Quyến đã được hai năm. Vào tuần thứ hai sau khi anh ta đeo chuỗi vòng tay bằng đá đen, đã kiếm được chức quản lý trong công ty chi nhánh của một tập đoàn xuyên quốc gia, nhưng yêu cầu phải điều chuyển tới Thâm Quyến. Một ngày trước khi lên đường, Tam Trì hẹn với Phán Phán, đợi anh ta gắng gỏi làm ăn bên ngoài vài năm, kiếm đủ tiền rồi sẽ quay về thành phố Vong Xuyên mở một công ty nhỏ, sau đó cưới cô.Phán Phán ôm chầm lấy anh ta, cố kìm nước mắt bảo anh cứ yên tâm làm việc, cô sẽ ở đây đợi anh, chờ đợi cuộc sống hạnh phúc mà cô luôn kỳ vọng. Nhưng điều khiền cô vui nhất không phải là những việc này, mà là cô nhìn thấy trên khuôn mặt Tam Trì cuối cùng đã xuất hiện nụ cười tự tin, một vẻ phấn chấn từ trong lan tỏa ra ngoài, so với trước đây, tựa biến thành một con người khác hẳn.Tam Trì đi rồi, hồi đầu lúc nào cũng không quên gọi điện hỏi han an ủi Phán Phán, nhưng về sau, anh ta nói công việc ngày càng bận rộn, từ một ngày gọi một cuộc điện thoại giảm xuống thành một tuần một lần, cuối cùng là mấy tháng liền chưa chắc đã có chút tăm hơi.Phán Phán chưa bao giờ giận anh ta vì những chuyện này. Cho dù điện thoại của cô tần suất đổ chuông ngày càng thấp, nhưng cô vẫn giữ thói quen không tắt điện thoại, âm thầm gặm nhấm nỗi khổ sở của nhớ nhung mà mất ngủ suốt đêm dài. Khi giọng điệu của Tam Trì ngày càng trở nên khó chịu, nói rằng anh bận rộn tới mức nào, cô rất hiếm khi chủ động liên lạc với anh. Lúc bận rộn, chẳng ai muốn bị làm phiền. Phán Phán tuy cảm thấy hơi hơi buồn bã, nhưng vẫn cứ thuyết phục bản thân phải thông cảm cho anh.Trong thời gian anh ta đi làm xa, bản thân Phán Phán sống rất khó khăn, thậm chí tới mức xui xẻo triền miên, động đâu hỏng đó. Ngẫu nhiên đi qua một tòa nhà, cũng bị đồ vật linh tinh trên cao rơi trúng đầu. Số lần phải nhập viện vì bị thương hoặc ngộ độc thực phẩm nhiều không đểm xuể. Cũng may, cô luôn biết cách tự an ủi mình, nghĩ rằng cứ cắn răng chịu đựng là được, đợi Tam Trì trở về, mọi thứ sẽ ổn.Đã chờ đợi suốt hai năm, đã khổ sở suốt hai năm, cuối cùng anh ấy đã sắp trở về, anh ấy vẫn còn nhớ tới lời hứa năm xưa.Phán Phán vui tươi như một chú bướm, lật tìm bộ đồ đẹp nhất trong tủ quần áo thay ra, hớn hở quay qua quay lại trước gương mấy vòng.Cô trang điểm ăn vận hoàn toàn mới mẻ, hào hứng đi ra khỏi nhà, tới nhà hàng Sao Băng mà anh ta đã hẹn.Trên đường đi, cô chỉ chăm chăm nghĩ xem, không biết anh ấy có bị đen đi không, có gầy đi không, ánh mắt có còn dịu dàng như trước không.Đứng trên con phố không hề đông đúc, Phán Phán kiên nhẫn đợi đèn xanh bật sáng, mới bước lên vạch kẻ đường dành cho người đi bộ.Tại chỗ ngoặt, đột nhiên vọt ra một chiếc minibus cũ nát, lao như điên vào làn đường dành cho người đi bộ.Người vẫy tay với Phán Phán, không phải là tương lai, mà là tử thần.Bầu trời trong xanh, máu tươi bắn vọt, và những khuôn mặt đang dần dần tụ lại, là cảnh tượng cuối cùng Phán Phán nhìn thấy trên cõi đời này.

Tam Trì gửi tin nhắn tới, nói rằng tuần sau sẽ quay về.

Phán Phán cầm điện thoại trong tay, sung sướng đến nhảy cẫng lên. Tam Trì rời thành phố Vong Xuyên tới Thâm Quyến đã được hai năm. Vào tuần thứ hai sau khi anh ta đeo chuỗi vòng tay bằng đá đen, đã kiếm được chức quản lý trong công ty chi nhánh của một tập đoàn xuyên quốc gia, nhưng yêu cầu phải điều chuyển tới Thâm Quyến. Một ngày trước khi lên đường, Tam Trì hẹn với Phán Phán, đợi anh ta gắng gỏi làm ăn bên ngoài vài năm, kiếm đủ tiền rồi sẽ quay về thành phố Vong Xuyên mở một công ty nhỏ, sau đó cưới cô.

Phán Phán ôm chầm lấy anh ta, cố kìm nước mắt bảo anh cứ yên tâm làm việc, cô sẽ ở đây đợi anh, chờ đợi cuộc sống hạnh phúc mà cô luôn kỳ vọng. Nhưng điều khiền cô vui nhất không phải là những việc này, mà là cô nhìn thấy trên khuôn mặt Tam Trì cuối cùng đã xuất hiện nụ cười tự tin, một vẻ phấn chấn từ trong lan tỏa ra ngoài, so với trước đây, tựa biến thành một con người khác hẳn.

Tam Trì đi rồi, hồi đầu lúc nào cũng không quên gọi điện hỏi han an ủi Phán Phán, nhưng về sau, anh ta nói công việc ngày càng bận rộn, từ một ngày gọi một cuộc điện thoại giảm xuống thành một tuần một lần, cuối cùng là mấy tháng liền chưa chắc đã có chút tăm hơi.

Phán Phán chưa bao giờ giận anh ta vì những chuyện này. Cho dù điện thoại của cô tần suất đổ chuông ngày càng thấp, nhưng cô vẫn giữ thói quen không tắt điện thoại, âm thầm gặm nhấm nỗi khổ sở của nhớ nhung mà mất ngủ suốt đêm dài. Khi giọng điệu của Tam Trì ngày càng trở nên khó chịu, nói rằng anh bận rộn tới mức nào, cô rất hiếm khi chủ động liên lạc với anh. Lúc bận rộn, chẳng ai muốn bị làm phiền. Phán Phán tuy cảm thấy hơi hơi buồn bã, nhưng vẫn cứ thuyết phục bản thân phải thông cảm cho anh.

Trong thời gian anh ta đi làm xa, bản thân Phán Phán sống rất khó khăn, thậm chí tới mức xui xẻo triền miên, động đâu hỏng đó. Ngẫu nhiên đi qua một tòa nhà, cũng bị đồ vật linh tinh trên cao rơi trúng đầu. Số lần phải nhập viện vì bị thương hoặc ngộ độc thực phẩm nhiều không đểm xuể. Cũng may, cô luôn biết cách tự an ủi mình, nghĩ rằng cứ cắn răng chịu đựng là được, đợi Tam Trì trở về, mọi thứ sẽ ổn.

Đã chờ đợi suốt hai năm, đã khổ sở suốt hai năm, cuối cùng anh ấy đã sắp trở về, anh ấy vẫn còn nhớ tới lời hứa năm xưa.

Phán Phán vui tươi như một chú bướm, lật tìm bộ đồ đẹp nhất trong tủ quần áo thay ra, hớn hở quay qua quay lại trước gương mấy vòng.

Cô trang điểm ăn vận hoàn toàn mới mẻ, hào hứng đi ra khỏi nhà, tới nhà hàng Sao Băng mà anh ta đã hẹn.

Trên đường đi, cô chỉ chăm chăm nghĩ xem, không biết anh ấy có bị đen đi không, có gầy đi không, ánh mắt có còn dịu dàng như trước không.

Đứng trên con phố không hề đông đúc, Phán Phán kiên nhẫn đợi đèn xanh bật sáng, mới bước lên vạch kẻ đường dành cho người đi bộ.

Tại chỗ ngoặt, đột nhiên vọt ra một chiếc minibus cũ nát, lao như điên vào làn đường dành cho người đi bộ.

Người vẫy tay với Phán Phán, không phải là tương lai, mà là tử thần.

Bầu trời trong xanh, máu tươi bắn vọt, và những khuôn mặt đang dần dần tụ lại, là cảnh tượng cuối cùng Phán Phán nhìn thấy trên cõi đời này.

Phù Sinh Ngoại Truyện: Bảy ĐêmTác giả: Sa La Song ThụTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTôi là một yêu cây, sinh ra vào một ngày tháng chạp tuyết bay trắng trời, trên đỉnh núi Phù Lung. Một năm trước, tôi mở một tiệm bánh ngọt ở một thành phố tên gọi Vong Xuyên. Cửa tiệm có cái tên rất kỳ quặc - Không Dừng. Là chủ tiệm, tôi thích nhất là uống trà với những vị khách đặc biệt. Tách trà có tên gọi Phù Sinh, là thức uống đặc biệt của riêng tiệm Không Dừng. Nước trà xanh biếc như ngọc, hương thơm thanh khiết, đắng trước ngọt sau. Trong những chiều tràn trề ánh nắng, hoặc những đêm chi chít ánh sao, tôi ngồi đối diện với khách, nhìn họ uống tách trà này, lắng nghe họ chậm rãi kể lại câu chuyện của mình, yêu hận tình thù, bể dâu chìm nổi, đều được giãi bày trong khoảng thời gian một tách trà. Tiệm bánh ngọt Không Dừng, sau khi mở được một năm, đã tạm thời đóng cửa. Bởi vì cô chủ tiệm đi lấy chồng. Cái gã suốt ngày cằn nhằn mắng mỏ ở bên tôi, đại danh Ngao Xí, là hạng dữ dằn nổi tiếng trong tộc rồng Đông Hải, cháu đích tôn của Long Vương. Chúng tôi là vợ chồng, vừa kết hôn, đang… Tam Trì gửi tin nhắn tới, nói rằng tuần sau sẽ quay về.Phán Phán cầm điện thoại trong tay, sung sướng đến nhảy cẫng lên. Tam Trì rời thành phố Vong Xuyên tới Thâm Quyến đã được hai năm. Vào tuần thứ hai sau khi anh ta đeo chuỗi vòng tay bằng đá đen, đã kiếm được chức quản lý trong công ty chi nhánh của một tập đoàn xuyên quốc gia, nhưng yêu cầu phải điều chuyển tới Thâm Quyến. Một ngày trước khi lên đường, Tam Trì hẹn với Phán Phán, đợi anh ta gắng gỏi làm ăn bên ngoài vài năm, kiếm đủ tiền rồi sẽ quay về thành phố Vong Xuyên mở một công ty nhỏ, sau đó cưới cô.Phán Phán ôm chầm lấy anh ta, cố kìm nước mắt bảo anh cứ yên tâm làm việc, cô sẽ ở đây đợi anh, chờ đợi cuộc sống hạnh phúc mà cô luôn kỳ vọng. Nhưng điều khiền cô vui nhất không phải là những việc này, mà là cô nhìn thấy trên khuôn mặt Tam Trì cuối cùng đã xuất hiện nụ cười tự tin, một vẻ phấn chấn từ trong lan tỏa ra ngoài, so với trước đây, tựa biến thành một con người khác hẳn.Tam Trì đi rồi, hồi đầu lúc nào cũng không quên gọi điện hỏi han an ủi Phán Phán, nhưng về sau, anh ta nói công việc ngày càng bận rộn, từ một ngày gọi một cuộc điện thoại giảm xuống thành một tuần một lần, cuối cùng là mấy tháng liền chưa chắc đã có chút tăm hơi.Phán Phán chưa bao giờ giận anh ta vì những chuyện này. Cho dù điện thoại của cô tần suất đổ chuông ngày càng thấp, nhưng cô vẫn giữ thói quen không tắt điện thoại, âm thầm gặm nhấm nỗi khổ sở của nhớ nhung mà mất ngủ suốt đêm dài. Khi giọng điệu của Tam Trì ngày càng trở nên khó chịu, nói rằng anh bận rộn tới mức nào, cô rất hiếm khi chủ động liên lạc với anh. Lúc bận rộn, chẳng ai muốn bị làm phiền. Phán Phán tuy cảm thấy hơi hơi buồn bã, nhưng vẫn cứ thuyết phục bản thân phải thông cảm cho anh.Trong thời gian anh ta đi làm xa, bản thân Phán Phán sống rất khó khăn, thậm chí tới mức xui xẻo triền miên, động đâu hỏng đó. Ngẫu nhiên đi qua một tòa nhà, cũng bị đồ vật linh tinh trên cao rơi trúng đầu. Số lần phải nhập viện vì bị thương hoặc ngộ độc thực phẩm nhiều không đểm xuể. Cũng may, cô luôn biết cách tự an ủi mình, nghĩ rằng cứ cắn răng chịu đựng là được, đợi Tam Trì trở về, mọi thứ sẽ ổn.Đã chờ đợi suốt hai năm, đã khổ sở suốt hai năm, cuối cùng anh ấy đã sắp trở về, anh ấy vẫn còn nhớ tới lời hứa năm xưa.Phán Phán vui tươi như một chú bướm, lật tìm bộ đồ đẹp nhất trong tủ quần áo thay ra, hớn hở quay qua quay lại trước gương mấy vòng.Cô trang điểm ăn vận hoàn toàn mới mẻ, hào hứng đi ra khỏi nhà, tới nhà hàng Sao Băng mà anh ta đã hẹn.Trên đường đi, cô chỉ chăm chăm nghĩ xem, không biết anh ấy có bị đen đi không, có gầy đi không, ánh mắt có còn dịu dàng như trước không.Đứng trên con phố không hề đông đúc, Phán Phán kiên nhẫn đợi đèn xanh bật sáng, mới bước lên vạch kẻ đường dành cho người đi bộ.Tại chỗ ngoặt, đột nhiên vọt ra một chiếc minibus cũ nát, lao như điên vào làn đường dành cho người đi bộ.Người vẫy tay với Phán Phán, không phải là tương lai, mà là tử thần.Bầu trời trong xanh, máu tươi bắn vọt, và những khuôn mặt đang dần dần tụ lại, là cảnh tượng cuối cùng Phán Phán nhìn thấy trên cõi đời này.

Chương 56