Tác giả:

Cuối cùng tôi thở dài, nếu như có thể có cơ hội một lần nữa, tôi sẽ cố gắng bù đắp lại những sai lầm, mặc kệ có được hay không, cuối cùng cũng sẽ không còn gì tiếc nuối. Có lẽ như người ta nói, không có nhiều có thể như vậy, nhưng ông trời cũng thường thích trêu cợt người ta. Trong hoảng hốt, tôi cảm thấy dạ dày có gì đó cuộn trào lên, cảm giác buồn nôn mạnh mẽ ồ ạt không cách nào xua tan được. Cảm giác buồn nôn này giống như có thể ném cả người tôi thật mạnh vào không trung. Bên tai là tiếng "ùng ùng" kỳ lạ, còn có cảm giác ồn ào và lắc lư. Đây là đâu? Mở mắt, lại kinh ngạc phát hiện nơi này không phải phòng của tôi, dĩ nhiên trong đầu đã hiện lên nghi vấn . Die nda nl equ ydo n

Chương 47

Trở Lại Trước Khi Chia TayTác giả: Ám Dạ Lưu TinhTruyện Ngôn TìnhCuối cùng tôi thở dài, nếu như có thể có cơ hội một lần nữa, tôi sẽ cố gắng bù đắp lại những sai lầm, mặc kệ có được hay không, cuối cùng cũng sẽ không còn gì tiếc nuối. Có lẽ như người ta nói, không có nhiều có thể như vậy, nhưng ông trời cũng thường thích trêu cợt người ta. Trong hoảng hốt, tôi cảm thấy dạ dày có gì đó cuộn trào lên, cảm giác buồn nôn mạnh mẽ ồ ạt không cách nào xua tan được. Cảm giác buồn nôn này giống như có thể ném cả người tôi thật mạnh vào không trung. Bên tai là tiếng "ùng ùng" kỳ lạ, còn có cảm giác ồn ào và lắc lư. Đây là đâu? Mở mắt, lại kinh ngạc phát hiện nơi này không phải phòng của tôi, dĩ nhiên trong đầu đã hiện lên nghi vấn . Die nda nl equ ydo n Vừa nghĩ tới chuyện lúc nãy, cả người tôi đều đang run rẩy, bị anh chậm rãi ôm vào trong ngực, nước mắt không nhịn được rơi xuống.“Sao thế, Đồng Diệp? Tại sao khóc?” Từ Lỗi nhìn thấy nước mắt tôi, bị dọa sợ, luống cuống tay chân lau nước mắt vì tôi.Nhìn vẻ mặt anh rất lo lắng, anh quan tâm tôi, chuyện của người nữ quân y kia lại giải thích thế nào? Tôi lắc đầu một cái, thuận miệng hỏi hắn: “Không phải lãnh đạo bảo anh qua đó sao? Tại sao lại trở lại?”“Đáng chết, không biết tên khốn kiếp nào lừa anh tới, căn bản là lãnh đạo không có kêu anh, hại anh uổng công một chuyến.” Từ Lỗi nghiến răng nghiến lợi nói, lại nhìn tôi, đau lòng nói: “Rốt cuộc em sao thế?”“Em. . .” Tôi cắn môi, nghĩ đến lời Trần Tuệ nói, nhưng vẫn hỏi: “Từ Lỗi, anh nói nếu như một người đàn ông làm bụng con gái người ta lớn thì anh ta có nên phụ trách hay không?”Đột nhiên mắt Từ Lỗi sáng, để mắt tới bụng của tôi, vui mừng nói: “Thế nào? Em mang thai hả? Thật tốt quá, rốt cuộc anh có thể làm cha.”“Không phải là của em, em không có mang thai.” Tôi vỗ xuống tay của anh.Trên mặt Từ Lỗi lập tức hiện ra vẻ thất vọng: “Không phải là em nói em mang thai sao?”“En chỉ ví dụ, nếu như có một người đàn ông làm con gái nhà người ta lớn bụng rồi có nên phụ trách hay không?”Di enda nl equ ydo n

Vừa nghĩ tới chuyện lúc nãy, cả người tôi đều đang run rẩy, bị anh chậm rãi ôm vào trong ngực, nước mắt không nhịn được rơi xuống.

“Sao thế, Đồng Diệp? Tại sao khóc?” Từ Lỗi nhìn thấy nước mắt tôi, bị dọa sợ, luống cuống tay chân lau nước mắt vì tôi.

Nhìn vẻ mặt anh rất lo lắng, anh quan tâm tôi, chuyện của người nữ quân y kia lại giải thích thế nào? Tôi lắc đầu một cái, thuận miệng hỏi hắn: “Không phải lãnh đạo bảo anh qua đó sao? Tại sao lại trở lại?”

“Đáng chết, không biết tên khốn kiếp nào lừa anh tới, căn bản là lãnh đạo không có kêu anh, hại anh uổng công một chuyến.” Từ Lỗi nghiến răng nghiến lợi nói, lại nhìn tôi, đau lòng nói: “Rốt cuộc em sao thế?”

“Em. . .” Tôi cắn môi, nghĩ đến lời Trần Tuệ nói, nhưng vẫn hỏi: “Từ Lỗi, anh nói nếu như một người đàn ông làm bụng con gái người ta lớn thì anh ta có nên phụ trách hay không?”

Đột nhiên mắt Từ Lỗi sáng, để mắt tới bụng của tôi, vui mừng nói: “Thế nào? Em mang thai hả? Thật tốt quá, rốt cuộc anh có thể làm cha.”

“Không phải là của em, em không có mang thai.” Tôi vỗ xuống tay của anh.

Trên mặt Từ Lỗi lập tức hiện ra vẻ thất vọng: “Không phải là em nói em mang thai sao?”

“En chỉ ví dụ, nếu như có một người đàn ông làm con gái nhà người ta lớn bụng rồi có nên phụ trách hay không?”

Di enda nl equ ydo n

Trở Lại Trước Khi Chia TayTác giả: Ám Dạ Lưu TinhTruyện Ngôn TìnhCuối cùng tôi thở dài, nếu như có thể có cơ hội một lần nữa, tôi sẽ cố gắng bù đắp lại những sai lầm, mặc kệ có được hay không, cuối cùng cũng sẽ không còn gì tiếc nuối. Có lẽ như người ta nói, không có nhiều có thể như vậy, nhưng ông trời cũng thường thích trêu cợt người ta. Trong hoảng hốt, tôi cảm thấy dạ dày có gì đó cuộn trào lên, cảm giác buồn nôn mạnh mẽ ồ ạt không cách nào xua tan được. Cảm giác buồn nôn này giống như có thể ném cả người tôi thật mạnh vào không trung. Bên tai là tiếng "ùng ùng" kỳ lạ, còn có cảm giác ồn ào và lắc lư. Đây là đâu? Mở mắt, lại kinh ngạc phát hiện nơi này không phải phòng của tôi, dĩ nhiên trong đầu đã hiện lên nghi vấn . Die nda nl equ ydo n Vừa nghĩ tới chuyện lúc nãy, cả người tôi đều đang run rẩy, bị anh chậm rãi ôm vào trong ngực, nước mắt không nhịn được rơi xuống.“Sao thế, Đồng Diệp? Tại sao khóc?” Từ Lỗi nhìn thấy nước mắt tôi, bị dọa sợ, luống cuống tay chân lau nước mắt vì tôi.Nhìn vẻ mặt anh rất lo lắng, anh quan tâm tôi, chuyện của người nữ quân y kia lại giải thích thế nào? Tôi lắc đầu một cái, thuận miệng hỏi hắn: “Không phải lãnh đạo bảo anh qua đó sao? Tại sao lại trở lại?”“Đáng chết, không biết tên khốn kiếp nào lừa anh tới, căn bản là lãnh đạo không có kêu anh, hại anh uổng công một chuyến.” Từ Lỗi nghiến răng nghiến lợi nói, lại nhìn tôi, đau lòng nói: “Rốt cuộc em sao thế?”“Em. . .” Tôi cắn môi, nghĩ đến lời Trần Tuệ nói, nhưng vẫn hỏi: “Từ Lỗi, anh nói nếu như một người đàn ông làm bụng con gái người ta lớn thì anh ta có nên phụ trách hay không?”Đột nhiên mắt Từ Lỗi sáng, để mắt tới bụng của tôi, vui mừng nói: “Thế nào? Em mang thai hả? Thật tốt quá, rốt cuộc anh có thể làm cha.”“Không phải là của em, em không có mang thai.” Tôi vỗ xuống tay của anh.Trên mặt Từ Lỗi lập tức hiện ra vẻ thất vọng: “Không phải là em nói em mang thai sao?”“En chỉ ví dụ, nếu như có một người đàn ông làm con gái nhà người ta lớn bụng rồi có nên phụ trách hay không?”Di enda nl equ ydo n

Chương 47