Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…
Chương 24: Bí mật nhỏ của Tiêu Nhị
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Sau khi bị giáo huấn ở phòng khách, anh ủ rũ cúi đầu trở về phòng của mình, mang hết lửa giận trong người phát tiết vào quả bóng rổ, nhàm chán đóng cửa lại một lần lại một lần dùng sức cầm banh đập tới bảng bóng rổ trên vách tường.Chợt, cửa được mở ra.Diệp Thanh Hòa xuất hiện ở bên ngoài.Mà quả bóng kia vừa lúc bay đến đập trúng đầu của Diệp Thanh Hòa.Cô đau đến mức trước mắt hiện lên đầy sao quay mòng mòng, thiếu chút nữa là chảy cả nước mắt, nhưng nhìn thấy anh bày ra bộ mặt thối lẩm bẩm một câu: "Đáng đời! Đúng là báo ứng!"Cô liền nhịn đau xoa xoa đầu, mặt nhăn nhó nói với anh: "Anh có muốn đi sinh nhật của Tô Chỉ San hay không?"Anh chỉ "Hừ" một tiếng, không thèm để ý tới cô, ngửa mặt lên trời nằm vật ra giường.Cô đi vào phòng, từ trong túi móc ra một xấp tiền: "1000 đồng, cho anh."Thấy vậy mắt anh liền sáng lên, ngồi phắt dậy vươn người tới đoạt, kết quả là bị tay cô co về, thu hồi lại."Có ý gì? Muốn trêu người tôi sao?" Anh tức giận lớn tiếng quát, rồi lại nằm đi xuống."Không phải." Cô đi tới trước bàn học của anh, phát hiện mặt bàn vô cùng loạn, thê thảm không nỡ nhìn. Hình như tất cả mọi thứ đều được bày hết lên trên này? Còn nữa, dưới đống sách lớn kia còn lộ ra nửa đoạn tất thối....Anh đúng là có bản lĩnh.....Không phải mỗi ngày cô giúp việc đều dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp sao? Mà anh còn có thể giày vò thành ra như vậy?Cô nhăn mũi, nhặt chiếc tất kia bỏ ra ngoài."Này, để xuống! Ai cho cô đụng vào đồ của tôi?" Anh từ trên giường nhảy lên, vô cùng lo lắng xông đến.Cô cứ cho rằng anh chạy tới giành tất, liền lập tức buông tay, thả xuống sàn nhà, ai mà thèm tất thối kia của anh cơ chứ?Ai ngờ, thế nhưng anh lại hoàn toàn không để ý tới cái tất kia, mà lại trực tiếp nhào về phía bàn đọc sách.Lại nói mặc dù Diệp Thanh Hòa đeo mắt kính to, nhưng nhìn thấy rõ ràng anh muốn cướp lại vật gì, trong đống sách này còn có một số tạp chí rất "bắt mắt", mà hình như nam nữ....phía trên....lại không hề mặc quần áo.Nói thì chậm nhưng sự việc xảy ra rất nhanh, cô nhanh chóng ra tay, cư nhiên vượt lên trước một bước túm vào một góc của tờ tạp chí, mà anh cũng không chịu thua, nắm lấy một góc khác, trong nháy mắt hai người tranh đoạt giằng co, hình ảnh tr*n tr** kia lập tức hiện ra lồ lộ trước mắtBí mật của Tiêu Y Đình bị phát hiện, vừa thẹn vừa tức, lại cực kỳ lúng túng nữa, còn cô thì ngược lại, xem ra trấn định hơn anh rất nhiều."Này, cô đến cùng có phải là nữ sinh hay không hả? Không thấy xấu hổ sao?" Gương mặt tuấn tú của anh hiện giờ đã đỏ ửng lên, chỉ muốn mượn tức giận để che giấu khó chịu của mình.Cô nhẹ nhàng ho một tiếng, hắng giọng đáp: "Khó trách.......anh lại không cho cô giúp việc dọn phòng.....Nếu như bác Tiêu...........""Cô dám! Cô thử đi tố cáo xem! Chỉ cần cô dám nói một chữ! Có tin tôi sẽ để cho cô sống không bằng chết hay không?" Anh dùng lực đoạt lại, cuốn tạp chí cuối cùng cũng cầm về trong tay, sau đó liền nắm lấy thật chặt, sợ sẽ bị cô cướp đi chứng cứ."Muốn tôi không nói cũng được........""Cô còn muốn ra điều kiện?!" Nghe giọng điệu này cũng biết kế tiếp sẽ chính là từ "Nhưng" Tiêu Y Đình anh thật là càng ngày càng không có "Tiền đồ" rồi! Bây giờ còn bị một con nhóc khống chế nữa?Cô lại đem một ngàn đồng đặt ở trước mặt anh một lần nữa: "Đúng, tôi có điều kiện, chỉ cần anh thực hiện điều kiện mà tôi nói, thì tôi không những giữ bí mật này giúp anh, mà một ngàn này cũng là của anh, anh thích dùng như thế nào cũng được."
Sau khi bị giáo huấn ở phòng khách, anh ủ rũ cúi đầu trở về phòng của mình, mang hết lửa giận trong người phát tiết vào quả bóng rổ, nhàm chán đóng cửa lại một lần lại một lần dùng sức cầm banh đập tới bảng bóng rổ trên vách tường.
Chợt, cửa được mở ra.
Diệp Thanh Hòa xuất hiện ở bên ngoài.
Mà quả bóng kia vừa lúc bay đến đập trúng đầu của Diệp Thanh Hòa.
Cô đau đến mức trước mắt hiện lên đầy sao quay mòng mòng, thiếu chút nữa là chảy cả nước mắt, nhưng nhìn thấy anh bày ra bộ mặt thối lẩm bẩm một câu: "Đáng đời! Đúng là báo ứng!"
Cô liền nhịn đau xoa xoa đầu, mặt nhăn nhó nói với anh: "Anh có muốn đi sinh nhật của Tô Chỉ San hay không?"
Anh chỉ "Hừ" một tiếng, không thèm để ý tới cô, ngửa mặt lên trời nằm vật ra giường.
Cô đi vào phòng, từ trong túi móc ra một xấp tiền: "1000 đồng, cho anh."
Thấy vậy mắt anh liền sáng lên, ngồi phắt dậy vươn người tới đoạt, kết quả là bị tay cô co về, thu hồi lại.
"Có ý gì? Muốn trêu người tôi sao?" Anh tức giận lớn tiếng quát, rồi lại nằm đi xuống.
"Không phải." Cô đi tới trước bàn học của anh, phát hiện mặt bàn vô cùng loạn, thê thảm không nỡ nhìn. Hình như tất cả mọi thứ đều được bày hết lên trên này? Còn nữa, dưới đống sách lớn kia còn lộ ra nửa đoạn tất thối....
Anh đúng là có bản lĩnh.....
Không phải mỗi ngày cô giúp việc đều dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp sao? Mà anh còn có thể giày vò thành ra như vậy?
Cô nhăn mũi, nhặt chiếc tất kia bỏ ra ngoài.
"Này, để xuống! Ai cho cô đụng vào đồ của tôi?" Anh từ trên giường nhảy lên, vô cùng lo lắng xông đến.
Cô cứ cho rằng anh chạy tới giành tất, liền lập tức buông tay, thả xuống sàn nhà, ai mà thèm tất thối kia của anh cơ chứ?
Ai ngờ, thế nhưng anh lại hoàn toàn không để ý tới cái tất kia, mà lại trực tiếp nhào về phía bàn đọc sách.
Lại nói mặc dù Diệp Thanh Hòa đeo mắt kính to, nhưng nhìn thấy rõ ràng anh muốn cướp lại vật gì, trong đống sách này còn có một số tạp chí rất "bắt mắt", mà hình như nam nữ....phía trên....lại không hề mặc quần áo.
Nói thì chậm nhưng sự việc xảy ra rất nhanh, cô nhanh chóng ra tay, cư nhiên vượt lên trước một bước túm vào một góc của tờ tạp chí, mà anh cũng không chịu thua, nắm lấy một góc khác, trong nháy mắt hai người tranh đoạt giằng co, hình ảnh tr*n tr** kia lập tức hiện ra lồ lộ trước mắt
Bí mật của Tiêu Y Đình bị phát hiện, vừa thẹn vừa tức, lại cực kỳ lúng túng nữa, còn cô thì ngược lại, xem ra trấn định hơn anh rất nhiều.
"Này, cô đến cùng có phải là nữ sinh hay không hả? Không thấy xấu hổ sao?" Gương mặt tuấn tú của anh hiện giờ đã đỏ ửng lên, chỉ muốn mượn tức giận để che giấu khó chịu của mình.
Cô nhẹ nhàng ho một tiếng, hắng giọng đáp: "Khó trách.......anh lại không cho cô giúp việc dọn phòng.....Nếu như bác Tiêu..........."
"Cô dám! Cô thử đi tố cáo xem! Chỉ cần cô dám nói một chữ! Có tin tôi sẽ để cho cô sống không bằng chết hay không?" Anh dùng lực đoạt lại, cuốn tạp chí cuối cùng cũng cầm về trong tay, sau đó liền nắm lấy thật chặt, sợ sẽ bị cô cướp đi chứng cứ.
"Muốn tôi không nói cũng được........"
"Cô còn muốn ra điều kiện?!" Nghe giọng điệu này cũng biết kế tiếp sẽ chính là từ "Nhưng" Tiêu Y Đình anh thật là càng ngày càng không có "Tiền đồ" rồi! Bây giờ còn bị một con nhóc khống chế nữa?
Cô lại đem một ngàn đồng đặt ở trước mặt anh một lần nữa: "Đúng, tôi có điều kiện, chỉ cần anh thực hiện điều kiện mà tôi nói, thì tôi không những giữ bí mật này giúp anh, mà một ngàn này cũng là của anh, anh thích dùng như thế nào cũng được."
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Sau khi bị giáo huấn ở phòng khách, anh ủ rũ cúi đầu trở về phòng của mình, mang hết lửa giận trong người phát tiết vào quả bóng rổ, nhàm chán đóng cửa lại một lần lại một lần dùng sức cầm banh đập tới bảng bóng rổ trên vách tường.Chợt, cửa được mở ra.Diệp Thanh Hòa xuất hiện ở bên ngoài.Mà quả bóng kia vừa lúc bay đến đập trúng đầu của Diệp Thanh Hòa.Cô đau đến mức trước mắt hiện lên đầy sao quay mòng mòng, thiếu chút nữa là chảy cả nước mắt, nhưng nhìn thấy anh bày ra bộ mặt thối lẩm bẩm một câu: "Đáng đời! Đúng là báo ứng!"Cô liền nhịn đau xoa xoa đầu, mặt nhăn nhó nói với anh: "Anh có muốn đi sinh nhật của Tô Chỉ San hay không?"Anh chỉ "Hừ" một tiếng, không thèm để ý tới cô, ngửa mặt lên trời nằm vật ra giường.Cô đi vào phòng, từ trong túi móc ra một xấp tiền: "1000 đồng, cho anh."Thấy vậy mắt anh liền sáng lên, ngồi phắt dậy vươn người tới đoạt, kết quả là bị tay cô co về, thu hồi lại."Có ý gì? Muốn trêu người tôi sao?" Anh tức giận lớn tiếng quát, rồi lại nằm đi xuống."Không phải." Cô đi tới trước bàn học của anh, phát hiện mặt bàn vô cùng loạn, thê thảm không nỡ nhìn. Hình như tất cả mọi thứ đều được bày hết lên trên này? Còn nữa, dưới đống sách lớn kia còn lộ ra nửa đoạn tất thối....Anh đúng là có bản lĩnh.....Không phải mỗi ngày cô giúp việc đều dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp sao? Mà anh còn có thể giày vò thành ra như vậy?Cô nhăn mũi, nhặt chiếc tất kia bỏ ra ngoài."Này, để xuống! Ai cho cô đụng vào đồ của tôi?" Anh từ trên giường nhảy lên, vô cùng lo lắng xông đến.Cô cứ cho rằng anh chạy tới giành tất, liền lập tức buông tay, thả xuống sàn nhà, ai mà thèm tất thối kia của anh cơ chứ?Ai ngờ, thế nhưng anh lại hoàn toàn không để ý tới cái tất kia, mà lại trực tiếp nhào về phía bàn đọc sách.Lại nói mặc dù Diệp Thanh Hòa đeo mắt kính to, nhưng nhìn thấy rõ ràng anh muốn cướp lại vật gì, trong đống sách này còn có một số tạp chí rất "bắt mắt", mà hình như nam nữ....phía trên....lại không hề mặc quần áo.Nói thì chậm nhưng sự việc xảy ra rất nhanh, cô nhanh chóng ra tay, cư nhiên vượt lên trước một bước túm vào một góc của tờ tạp chí, mà anh cũng không chịu thua, nắm lấy một góc khác, trong nháy mắt hai người tranh đoạt giằng co, hình ảnh tr*n tr** kia lập tức hiện ra lồ lộ trước mắtBí mật của Tiêu Y Đình bị phát hiện, vừa thẹn vừa tức, lại cực kỳ lúng túng nữa, còn cô thì ngược lại, xem ra trấn định hơn anh rất nhiều."Này, cô đến cùng có phải là nữ sinh hay không hả? Không thấy xấu hổ sao?" Gương mặt tuấn tú của anh hiện giờ đã đỏ ửng lên, chỉ muốn mượn tức giận để che giấu khó chịu của mình.Cô nhẹ nhàng ho một tiếng, hắng giọng đáp: "Khó trách.......anh lại không cho cô giúp việc dọn phòng.....Nếu như bác Tiêu...........""Cô dám! Cô thử đi tố cáo xem! Chỉ cần cô dám nói một chữ! Có tin tôi sẽ để cho cô sống không bằng chết hay không?" Anh dùng lực đoạt lại, cuốn tạp chí cuối cùng cũng cầm về trong tay, sau đó liền nắm lấy thật chặt, sợ sẽ bị cô cướp đi chứng cứ."Muốn tôi không nói cũng được........""Cô còn muốn ra điều kiện?!" Nghe giọng điệu này cũng biết kế tiếp sẽ chính là từ "Nhưng" Tiêu Y Đình anh thật là càng ngày càng không có "Tiền đồ" rồi! Bây giờ còn bị một con nhóc khống chế nữa?Cô lại đem một ngàn đồng đặt ở trước mặt anh một lần nữa: "Đúng, tôi có điều kiện, chỉ cần anh thực hiện điều kiện mà tôi nói, thì tôi không những giữ bí mật này giúp anh, mà một ngàn này cũng là của anh, anh thích dùng như thế nào cũng được."