Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…
Chương 149: Thì ra là vậy
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanDiệp Thanh Hòa lấy balo của nhóc xuống, lấy quần áo ra, chỉ chừa sách, trả lại cho nhóc, “Ngoan, đi học đi.”“Chị!” Tiêu Thành Trác không thuận theo. Kiếp sống đi học của nhóc là một đường thuận lợi, hơn nữa bởi vì được gửi ở nhà anh cả, càng hiều được phải nỗ lực, không thể để cha mất thể diện, cho nên coi như không chịu thua kém, vẫn là học sinh xuất sắc, lần này thật vất vả mới có một lần hành động vĩ đại, có thể rời nhà trốn đi, hơn nữa còn rất có khí khái của anh hùng mà bỏ đi, nhóc làm sao chịu được ngọn lửa nhỏ nhoi trong lòng nhóc bị dập tắt chứ? Huống chi, chị dâu đối xử với chị như vậy, nhóc thật sự rất tức giận!“Bác Tiêu sắp trở lại, nếu như trở về không gặp được chú thì chú xong đời!” Cô khoác balo lên vai nhóc, “Mau đi đi, chớ tới trễ!”>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien
Editor: Hạ Y Lan
Diệp Thanh Hòa lấy balo của nhóc xuống, lấy quần áo ra, chỉ chừa sách, trả lại cho nhóc, “Ngoan, đi học đi.”
“Chị!” Tiêu Thành Trác không thuận theo. Kiếp sống đi học của nhóc là một đường thuận lợi, hơn nữa bởi vì được gửi ở nhà anh cả, càng hiều được phải nỗ lực, không thể để cha mất thể diện, cho nên coi như không chịu thua kém, vẫn là học sinh xuất sắc, lần này thật vất vả mới có một lần hành động vĩ đại, có thể rời nhà trốn đi, hơn nữa còn rất có khí khái của anh hùng mà bỏ đi, nhóc làm sao chịu được ngọn lửa nhỏ nhoi trong lòng nhóc bị dập tắt chứ? Huống chi, chị dâu đối xử với chị như vậy, nhóc thật sự rất tức giận!
“Bác Tiêu sắp trở lại, nếu như trở về không gặp được chú thì chú xong đời!” Cô khoác balo lên vai nhóc, “Mau đi đi, chớ tới trễ!”
>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanDiệp Thanh Hòa lấy balo của nhóc xuống, lấy quần áo ra, chỉ chừa sách, trả lại cho nhóc, “Ngoan, đi học đi.”“Chị!” Tiêu Thành Trác không thuận theo. Kiếp sống đi học của nhóc là một đường thuận lợi, hơn nữa bởi vì được gửi ở nhà anh cả, càng hiều được phải nỗ lực, không thể để cha mất thể diện, cho nên coi như không chịu thua kém, vẫn là học sinh xuất sắc, lần này thật vất vả mới có một lần hành động vĩ đại, có thể rời nhà trốn đi, hơn nữa còn rất có khí khái của anh hùng mà bỏ đi, nhóc làm sao chịu được ngọn lửa nhỏ nhoi trong lòng nhóc bị dập tắt chứ? Huống chi, chị dâu đối xử với chị như vậy, nhóc thật sự rất tức giận!“Bác Tiêu sắp trở lại, nếu như trở về không gặp được chú thì chú xong đời!” Cô khoác balo lên vai nhóc, “Mau đi đi, chớ tới trễ!”>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien