Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…
Chương 175: Loving you
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanNgười người chỉ nói anh quả thật rất mạnh mẽ, người người chỉ nói anh hoàn toàn không sao cả, chỉ có cô, khi nhìn anh cười một cách tự nhiên như vậy, thấy được khoảng cách không thể nào đến gần.Cười như vậy, ảm đạm, như đám mây, cho dù thấy rõ ràng, nhưng không cách nào chạm đến.Đến lúc chia xa, có bạn học nói quay trở về quê quán trước, có bôn ba tìm công việc, cũng có bạn học muốn ở lại Bắc Kinh theo đuổi giấc mộng của mình.Cho tới bây giờ Diệp Thanh Hòa chưa từng tự hỏi, từ chối vào tòa án và Viện Kiểm Sát thì anh tính làm cái gì, anh học luật pháp, là muốn làm luật sư sao?Nhớ tới người đã từng hơn nửa đêm không ngủ, chuyện gì không rõ đều gửi tin nhắn hỏi cô, thậm chí thương lượng với cô phải tặng hoa gì cho bạn gái, anh hai, hôm nay, có lẽ, anh thật sự đã trưởng thành......Tự dưng, trong lòng có một cảm giác rất kỳ quái, nhìn anh như vậy, giống như nhìn một đứa bé khỏe mạnh lớn lên, lặng lẽ vui mừng, đồng thời, còn có mất mác nhàn nhạt......Nhưng mà, rõ ràng anh lớn tuổi hơn so với cô......Cuối cùng, cô cười, nhớ lại đoạn thời gian trước đây......>>>>dien>dien>dien>dien
Editor: Hạ Y Lan
Người người chỉ nói anh quả thật rất mạnh mẽ, người người chỉ nói anh hoàn toàn không sao cả, chỉ có cô, khi nhìn anh cười một cách tự nhiên như vậy, thấy được khoảng cách không thể nào đến gần.
Cười như vậy, ảm đạm, như đám mây, cho dù thấy rõ ràng, nhưng không cách nào chạm đến.
Đến lúc chia xa, có bạn học nói quay trở về quê quán trước, có bôn ba tìm công việc, cũng có bạn học muốn ở lại Bắc Kinh theo đuổi giấc mộng của mình.
Cho tới bây giờ Diệp Thanh Hòa chưa từng tự hỏi, từ chối vào tòa án và Viện Kiểm Sát thì anh tính làm cái gì, anh học luật pháp, là muốn làm luật sư sao?
Nhớ tới người đã từng hơn nửa đêm không ngủ, chuyện gì không rõ đều gửi tin nhắn hỏi cô, thậm chí thương lượng với cô phải tặng hoa gì cho bạn gái, anh hai, hôm nay, có lẽ, anh thật sự đã trưởng thành......
Tự dưng, trong lòng có một cảm giác rất kỳ quái, nhìn anh như vậy, giống như nhìn một đứa bé khỏe mạnh lớn lên, lặng lẽ vui mừng, đồng thời, còn có mất mác nhàn nhạt......
Nhưng mà, rõ ràng anh lớn tuổi hơn so với cô......
Cuối cùng, cô cười, nhớ lại đoạn thời gian trước đây......
>>>>dien>dien>dien>dien
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanNgười người chỉ nói anh quả thật rất mạnh mẽ, người người chỉ nói anh hoàn toàn không sao cả, chỉ có cô, khi nhìn anh cười một cách tự nhiên như vậy, thấy được khoảng cách không thể nào đến gần.Cười như vậy, ảm đạm, như đám mây, cho dù thấy rõ ràng, nhưng không cách nào chạm đến.Đến lúc chia xa, có bạn học nói quay trở về quê quán trước, có bôn ba tìm công việc, cũng có bạn học muốn ở lại Bắc Kinh theo đuổi giấc mộng của mình.Cho tới bây giờ Diệp Thanh Hòa chưa từng tự hỏi, từ chối vào tòa án và Viện Kiểm Sát thì anh tính làm cái gì, anh học luật pháp, là muốn làm luật sư sao?Nhớ tới người đã từng hơn nửa đêm không ngủ, chuyện gì không rõ đều gửi tin nhắn hỏi cô, thậm chí thương lượng với cô phải tặng hoa gì cho bạn gái, anh hai, hôm nay, có lẽ, anh thật sự đã trưởng thành......Tự dưng, trong lòng có một cảm giác rất kỳ quái, nhìn anh như vậy, giống như nhìn một đứa bé khỏe mạnh lớn lên, lặng lẽ vui mừng, đồng thời, còn có mất mác nhàn nhạt......Nhưng mà, rõ ràng anh lớn tuổi hơn so với cô......Cuối cùng, cô cười, nhớ lại đoạn thời gian trước đây......>>>>dien>dien>dien>dien