Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…
Chương 181: Em về nhà có được hay không?
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanKhi mặt trời đỏ rực đã vươn mình đến lưng núi, cả bầu trời đều sáng rực.Anh đứng lên, hai chân có chút cứng nhắc, nhúc nhích, đầu gối tê dại, là lạnh quá lâu, cũng ngồi quá lâu, máu không lưu thông......Anh đứng một hồi lâu, mới thấy máu từ từ lưu thông, từ từ dời bước.Mặt đất có chút di chuyển, đầu có chút đau, đối với bệnh nhỏ nhặt anh đều không nhạy bén, không để ý, trở lại khách sạn, ngược lại cảm thấy rất mệt mỏi, vì vậy nằm xuống ngủ.Cũng không biết ngủ bao lâu mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, có loại loại cảm giác không biết mình đang ở nơi nào, trong miệng nhạt nhẽo, l**m l**m môi, chỉ cảm thấy đôi môi khô ráo khác thường.Muốn đứng lên, mới vừa ngồi dậy, liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, thế này anh mới ý thức được, có lẽ anh bị cảm......Trước nay anh luôn tự hào về cơ thể của mình, làm sao để một chút cảm mạo này ở trong lòng?Thu dọn đồ đạc ra sân bay, chuẩn bị trở về Bắc Kinh.Cảnh sắc biển Nhị Hải, anh đã thấy, chỉ thường thôi......Đến sân bay, mới đột nhiên nhớ tới, hình như từ tối hôm qua đến bây giờ mình chưa có hạt cơm nào vào bụng, chỉ là, cũng không có cảm giác quá đói, trực tiếp vào kiểm an lên máy bay.>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien
Editor: Hạ Y Lan
Khi mặt trời đỏ rực đã vươn mình đến lưng núi, cả bầu trời đều sáng rực.
Anh đứng lên, hai chân có chút cứng nhắc, nhúc nhích, đầu gối tê dại, là lạnh quá lâu, cũng ngồi quá lâu, máu không lưu thông......
Anh đứng một hồi lâu, mới thấy máu từ từ lưu thông, từ từ dời bước.
Mặt đất có chút di chuyển, đầu có chút đau, đối với bệnh nhỏ nhặt anh đều không nhạy bén, không để ý, trở lại khách sạn, ngược lại cảm thấy rất mệt mỏi, vì vậy nằm xuống ngủ.
Cũng không biết ngủ bao lâu mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, có loại loại cảm giác không biết mình đang ở nơi nào, trong miệng nhạt nhẽo, l**m l**m môi, chỉ cảm thấy đôi môi khô ráo khác thường.
Muốn đứng lên, mới vừa ngồi dậy, liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, thế này anh mới ý thức được, có lẽ anh bị cảm......
Trước nay anh luôn tự hào về cơ thể của mình, làm sao để một chút cảm mạo này ở trong lòng?
Thu dọn đồ đạc ra sân bay, chuẩn bị trở về Bắc Kinh.
Cảnh sắc biển Nhị Hải, anh đã thấy, chỉ thường thôi......
Đến sân bay, mới đột nhiên nhớ tới, hình như từ tối hôm qua đến bây giờ mình chưa có hạt cơm nào vào bụng, chỉ là, cũng không có cảm giác quá đói, trực tiếp vào kiểm an lên máy bay.
>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanKhi mặt trời đỏ rực đã vươn mình đến lưng núi, cả bầu trời đều sáng rực.Anh đứng lên, hai chân có chút cứng nhắc, nhúc nhích, đầu gối tê dại, là lạnh quá lâu, cũng ngồi quá lâu, máu không lưu thông......Anh đứng một hồi lâu, mới thấy máu từ từ lưu thông, từ từ dời bước.Mặt đất có chút di chuyển, đầu có chút đau, đối với bệnh nhỏ nhặt anh đều không nhạy bén, không để ý, trở lại khách sạn, ngược lại cảm thấy rất mệt mỏi, vì vậy nằm xuống ngủ.Cũng không biết ngủ bao lâu mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, có loại loại cảm giác không biết mình đang ở nơi nào, trong miệng nhạt nhẽo, l**m l**m môi, chỉ cảm thấy đôi môi khô ráo khác thường.Muốn đứng lên, mới vừa ngồi dậy, liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, thế này anh mới ý thức được, có lẽ anh bị cảm......Trước nay anh luôn tự hào về cơ thể của mình, làm sao để một chút cảm mạo này ở trong lòng?Thu dọn đồ đạc ra sân bay, chuẩn bị trở về Bắc Kinh.Cảnh sắc biển Nhị Hải, anh đã thấy, chỉ thường thôi......Đến sân bay, mới đột nhiên nhớ tới, hình như từ tối hôm qua đến bây giờ mình chưa có hạt cơm nào vào bụng, chỉ là, cũng không có cảm giác quá đói, trực tiếp vào kiểm an lên máy bay.>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien