Tác giả:

Ring! Ring! Một bóng dáng nho nhỏ, tròn tròn trong bếp vội vàng chùi đôi tay còn đang dính bột lẫn mùi dầu mỡ để nghe điện thoại ầm ĩ ngoài phòng khách. -Tôi muốn ăn bánh gato và cơm trưa. Cô mang hai phần cho tôi được không?! -Dạ! Dạ được ạ! Giọng nói đầu dây tuy lạnh nhạt, không chút gì yêu thương trìu mến nhưng gương mặt trắng hồng đang bắt máy lại vui sướng không thể tả. “Hắn muốn cô mang cơm cho hắn! Hắn muốn cô mang cơm cho hắn!” Trong đầu cô lúc này vẫn chỉ quanh quẩn ý nghĩ này! Không hề đặt ra câu hỏi: “Hai phần cơm là dành cho ai?!” Không biết nên trách Mẫn Mẫn cô là ngu hay là ngốc?! Kết hôn năm năm, gần gũi thì không quá hai lần trên một tháng, thật điều đặn! Và dường như chuyện vợ chồng chỉ là do cô chủ động, hắn dường như chỉ là người phối hợp trong bóng tối mà thôi, vì khi làm với cô, hắn phải tắt đèn! Cô không ngốc, cô biết! Nhưng cô chấp nhận! Hôn nhân này do cô, do cô giả vờ mang thai gạt hắn lấy cô! Nhưng sau đó thì sao?! Một đứa con cô cũng không có cho Nguyễn gia…

Chương 43: Sinh con

Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng SinhTác giả: Lạc Vân PhiTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhRing! Ring! Một bóng dáng nho nhỏ, tròn tròn trong bếp vội vàng chùi đôi tay còn đang dính bột lẫn mùi dầu mỡ để nghe điện thoại ầm ĩ ngoài phòng khách. -Tôi muốn ăn bánh gato và cơm trưa. Cô mang hai phần cho tôi được không?! -Dạ! Dạ được ạ! Giọng nói đầu dây tuy lạnh nhạt, không chút gì yêu thương trìu mến nhưng gương mặt trắng hồng đang bắt máy lại vui sướng không thể tả. “Hắn muốn cô mang cơm cho hắn! Hắn muốn cô mang cơm cho hắn!” Trong đầu cô lúc này vẫn chỉ quanh quẩn ý nghĩ này! Không hề đặt ra câu hỏi: “Hai phần cơm là dành cho ai?!” Không biết nên trách Mẫn Mẫn cô là ngu hay là ngốc?! Kết hôn năm năm, gần gũi thì không quá hai lần trên một tháng, thật điều đặn! Và dường như chuyện vợ chồng chỉ là do cô chủ động, hắn dường như chỉ là người phối hợp trong bóng tối mà thôi, vì khi làm với cô, hắn phải tắt đèn! Cô không ngốc, cô biết! Nhưng cô chấp nhận! Hôn nhân này do cô, do cô giả vờ mang thai gạt hắn lấy cô! Nhưng sau đó thì sao?! Một đứa con cô cũng không có cho Nguyễn gia… Cả ngày dường như tâm trạng của Lạc Mẫn vẫn còn lâng lâng. Sáng sớm ra Nguyễn Trọng Nam đã đi mất dạng rồi, nhưng ngổn ngang trước mặt cô là cả đống thơm. Nào là pudding thơm, nào là thơm riêm đường, rồi còn nước thơm. Nhìn cô thì dì Nhàn chỉ cười khẽ, làm Lạc Mẫn cũng hồng cả mặt, dì ấy còn bổ sung một câu viết trên giấy từng chữ rõ ràng: “Đây đều là những món Nguyễn tổng tự tay chuẩn bị cho phu nhân.” “Đồ tâm thần!!!!” _ Đây là những gì Lạc Mẫn thầm nói trong thâm tâm, nhưng chắc cô không khó nhận ra trong thâm tâm của mình có một ngọn lửa ấm áp đang hiện lên. Thì ra cũng có người ngoài mẹ quan tâm cô, nhưng liệu … Haizzz.. Chắc có lẽ cũng chỉ là lòng thương hại nhất thời. Nhưng vậy tối qua, người ôm cô cả đêm, người cho cô vòng tay ấm áp đến nỗi sáng nay cô còn ngủ hạnh phúc đến quên cả giá lạnh… Chẳng lẽ không phải là mơ…Cứ chiều đúng 17h tan tầm thì 17h30 lại thấy dáng hắn ở nhà, nhưng không nói với cô một lời nào, chỉ dùng cơm xong lại lên thư phòng. Nhưng tối phải ngủ chung phòng cùng hắn, là điều Lạc Mẫn sợ nhất, nhưng trừ việc đắp chung cái chăn thì Lạc Mẫn không thấy người đàn ông này làm gì đáng sợ cả… Nhưng cô nào biết chỉ khi cô cất tiếng ngáy nhè nhẹ chuyển sâu vào giấc ngủ thì lại có ai đó ôm cô vào lòng mới yên tâm mà đi vào giấc ngủ sâu đến tận sáng!Có lẽ ngày Lạc Mẫn mong nhất cũng đến, ngày Trình Anh điện thoại rủ cô đi chơi, nhưng buồn thay cô đang bị cấm túc ở nhà. Vừa ra khỏi cửa thì đã bị vệ sĩ hai hàng chặn lại, nói phải có lệnh tổng giám đốc Nam mới cho cô đi! Cô điện cho hắn thì chỉ nhận được mấy chữ lạnh lùng “Không được đi!” Cô ức đến muốn khóc! Tình trạng giam lỏng này cũng gần cả tuần hơn rồi… Không lẽ hắn định biến cô thành chim hoàng yến trong lồng thật sao?! Dường như cảm thấy bạn thân khó xử, Trình Anh vui vẻ bảo cô cứ cho số nhà, cô bé sẽ đến nơi. Lạc Mẫn nghe vậy vui khôn xiết! Cuối cùng cũng có người thật lòng muốn đến thăm cô. Hắn chỉ không cho cô ra khỏi nhà chứ đâu cấm có người đến chơi với cô! Phải không?!…Ngồi tám chuyện một hồi, nhìn sắc mặt hồng nhuận cùng với gia cảnh của Lạc Mẫn, Trình Anh đoán được phần nào cô bạn của mình không bị chồng “ngược đãi” đi… Nhưng mướn vệ sĩ đứng canh hai hàng, thật sự là có hơi làm quá đi!!! Chẳng lẽ sợ nhỏ mập này leo rào bỏ trốn sao…-Này, cậu có bị anh ta ăn h**p không?!...-Không… Không có… (>^

Cả ngày dường như tâm trạng của Lạc Mẫn vẫn còn lâng lâng. Sáng sớm ra Nguyễn Trọng Nam đã đi mất dạng rồi, nhưng ngổn ngang trước mặt cô là cả đống thơm. Nào là pudding thơm, nào là thơm riêm đường, rồi còn nước thơm. Nhìn cô thì dì Nhàn chỉ cười khẽ, làm Lạc Mẫn cũng hồng cả mặt, dì ấy còn bổ sung một câu viết trên giấy từng chữ rõ ràng: “Đây đều là những món Nguyễn tổng tự tay chuẩn bị cho phu nhân.” 

“Đồ tâm thần!!!!” _ Đây là những gì Lạc Mẫn thầm nói trong thâm tâm, nhưng chắc cô không khó nhận ra trong thâm tâm của mình có một ngọn lửa ấm áp đang hiện lên. Thì ra cũng có người ngoài mẹ quan tâm cô, nhưng liệu … Haizzz.. Chắc có lẽ cũng chỉ là lòng thương hại nhất thời. Nhưng vậy tối qua, người ôm cô cả đêm, người cho cô vòng tay ấm áp đến nỗi sáng nay cô còn ngủ hạnh phúc đến quên cả giá lạnh… Chẳng lẽ không phải là mơ…

Cứ chiều đúng 17h tan tầm thì 17h30 lại thấy dáng hắn ở nhà, nhưng không nói với cô một lời nào, chỉ dùng cơm xong lại lên thư phòng. Nhưng tối phải ngủ chung phòng cùng hắn, là điều Lạc Mẫn sợ nhất, nhưng trừ việc đắp chung cái chăn thì Lạc Mẫn không thấy người đàn ông này làm gì đáng sợ cả… Nhưng cô nào biết chỉ khi cô cất tiếng ngáy nhè nhẹ chuyển sâu vào giấc ngủ thì lại có ai đó ôm cô vào lòng mới yên tâm mà đi vào giấc ngủ sâu đến tận sáng!

Có lẽ ngày Lạc Mẫn mong nhất cũng đến, ngày Trình Anh điện thoại rủ cô đi chơi, nhưng buồn thay cô đang bị cấm túc ở nhà. Vừa ra khỏi cửa thì đã bị vệ sĩ hai hàng chặn lại, nói phải có lệnh tổng giám đốc Nam mới cho cô đi! Cô điện cho hắn thì chỉ nhận được mấy chữ lạnh lùng “Không được đi!” Cô ức đến muốn khóc! Tình trạng giam lỏng này cũng gần cả tuần hơn rồi… Không lẽ hắn định biến cô thành chim hoàng yến trong lồng thật sao?! 

Dường như cảm thấy bạn thân khó xử, Trình Anh vui vẻ bảo cô cứ cho số nhà, cô bé sẽ đến nơi. Lạc Mẫn nghe vậy vui khôn xiết! Cuối cùng cũng có người thật lòng muốn đến thăm cô. Hắn chỉ không cho cô ra khỏi nhà chứ đâu cấm có người đến chơi với cô! Phải không?!

Ngồi tám chuyện một hồi, nhìn sắc mặt hồng nhuận cùng với gia cảnh của Lạc Mẫn, Trình Anh đoán được phần nào cô bạn của mình không bị chồng “ngược đãi” đi… Nhưng mướn vệ sĩ đứng canh hai hàng, thật sự là có hơi làm quá đi!!! Chẳng lẽ sợ nhỏ mập này leo rào bỏ trốn sao…

-Này, cậu có bị anh ta ăn h**p không?!...

-Không… Không có… (>^

Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng SinhTác giả: Lạc Vân PhiTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhRing! Ring! Một bóng dáng nho nhỏ, tròn tròn trong bếp vội vàng chùi đôi tay còn đang dính bột lẫn mùi dầu mỡ để nghe điện thoại ầm ĩ ngoài phòng khách. -Tôi muốn ăn bánh gato và cơm trưa. Cô mang hai phần cho tôi được không?! -Dạ! Dạ được ạ! Giọng nói đầu dây tuy lạnh nhạt, không chút gì yêu thương trìu mến nhưng gương mặt trắng hồng đang bắt máy lại vui sướng không thể tả. “Hắn muốn cô mang cơm cho hắn! Hắn muốn cô mang cơm cho hắn!” Trong đầu cô lúc này vẫn chỉ quanh quẩn ý nghĩ này! Không hề đặt ra câu hỏi: “Hai phần cơm là dành cho ai?!” Không biết nên trách Mẫn Mẫn cô là ngu hay là ngốc?! Kết hôn năm năm, gần gũi thì không quá hai lần trên một tháng, thật điều đặn! Và dường như chuyện vợ chồng chỉ là do cô chủ động, hắn dường như chỉ là người phối hợp trong bóng tối mà thôi, vì khi làm với cô, hắn phải tắt đèn! Cô không ngốc, cô biết! Nhưng cô chấp nhận! Hôn nhân này do cô, do cô giả vờ mang thai gạt hắn lấy cô! Nhưng sau đó thì sao?! Một đứa con cô cũng không có cho Nguyễn gia… Cả ngày dường như tâm trạng của Lạc Mẫn vẫn còn lâng lâng. Sáng sớm ra Nguyễn Trọng Nam đã đi mất dạng rồi, nhưng ngổn ngang trước mặt cô là cả đống thơm. Nào là pudding thơm, nào là thơm riêm đường, rồi còn nước thơm. Nhìn cô thì dì Nhàn chỉ cười khẽ, làm Lạc Mẫn cũng hồng cả mặt, dì ấy còn bổ sung một câu viết trên giấy từng chữ rõ ràng: “Đây đều là những món Nguyễn tổng tự tay chuẩn bị cho phu nhân.” “Đồ tâm thần!!!!” _ Đây là những gì Lạc Mẫn thầm nói trong thâm tâm, nhưng chắc cô không khó nhận ra trong thâm tâm của mình có một ngọn lửa ấm áp đang hiện lên. Thì ra cũng có người ngoài mẹ quan tâm cô, nhưng liệu … Haizzz.. Chắc có lẽ cũng chỉ là lòng thương hại nhất thời. Nhưng vậy tối qua, người ôm cô cả đêm, người cho cô vòng tay ấm áp đến nỗi sáng nay cô còn ngủ hạnh phúc đến quên cả giá lạnh… Chẳng lẽ không phải là mơ…Cứ chiều đúng 17h tan tầm thì 17h30 lại thấy dáng hắn ở nhà, nhưng không nói với cô một lời nào, chỉ dùng cơm xong lại lên thư phòng. Nhưng tối phải ngủ chung phòng cùng hắn, là điều Lạc Mẫn sợ nhất, nhưng trừ việc đắp chung cái chăn thì Lạc Mẫn không thấy người đàn ông này làm gì đáng sợ cả… Nhưng cô nào biết chỉ khi cô cất tiếng ngáy nhè nhẹ chuyển sâu vào giấc ngủ thì lại có ai đó ôm cô vào lòng mới yên tâm mà đi vào giấc ngủ sâu đến tận sáng!Có lẽ ngày Lạc Mẫn mong nhất cũng đến, ngày Trình Anh điện thoại rủ cô đi chơi, nhưng buồn thay cô đang bị cấm túc ở nhà. Vừa ra khỏi cửa thì đã bị vệ sĩ hai hàng chặn lại, nói phải có lệnh tổng giám đốc Nam mới cho cô đi! Cô điện cho hắn thì chỉ nhận được mấy chữ lạnh lùng “Không được đi!” Cô ức đến muốn khóc! Tình trạng giam lỏng này cũng gần cả tuần hơn rồi… Không lẽ hắn định biến cô thành chim hoàng yến trong lồng thật sao?! Dường như cảm thấy bạn thân khó xử, Trình Anh vui vẻ bảo cô cứ cho số nhà, cô bé sẽ đến nơi. Lạc Mẫn nghe vậy vui khôn xiết! Cuối cùng cũng có người thật lòng muốn đến thăm cô. Hắn chỉ không cho cô ra khỏi nhà chứ đâu cấm có người đến chơi với cô! Phải không?!…Ngồi tám chuyện một hồi, nhìn sắc mặt hồng nhuận cùng với gia cảnh của Lạc Mẫn, Trình Anh đoán được phần nào cô bạn của mình không bị chồng “ngược đãi” đi… Nhưng mướn vệ sĩ đứng canh hai hàng, thật sự là có hơi làm quá đi!!! Chẳng lẽ sợ nhỏ mập này leo rào bỏ trốn sao…-Này, cậu có bị anh ta ăn h**p không?!...-Không… Không có… (>^

Chương 43: Sinh con