MỞ ĐẦU: BA VẠN DẶM TRÊN KHÔNG “An Vu Phong, please hurry to carry the fly F718. An Vu Phong, please…”. Trong phòng chờ máy bay thưa thớt bóng người, mấy hành khách chờ chuyến bay kế tiếp nhàn rỗi ngồi chờ đợi. Ánh mặt trời nhàn nhạt nhẹ nhàng di chuyển trong không trung, chỉ có tiếng của phát thanh viên là vẫn đang lặp lại điệp khúc làm chấn động màng nhĩ của mọi người. Thật là bực mình! Đã sắp hết thời gian làm thủ tục lên máy bay rồi mà không hiểu còn ai ngu ngốc như thế! Ngay cả lên máy bay mà cũng muộn… Nếu mà là con trai, chắc chắn tôi không thể tha thứ cho cái gã không tuân thủ giờ giấc này. Tôi khẽ cằn nhằn mấy câu, vừa đẩy cái kính râm trên sống mũi, không quên bước từng bước đi nhẹ nhàng về phía cửa số 3. Qua cánh cửa sổ bằng kính của sân bay, tôi có thể nhìn thấy chiếc A201 đang ngoan ngoãn nằm trên phi trường. Chỉ một lát nữa thôi, con chim có đôi cánh khổng lồ này sẽ đưa tôi tới một nơi mà tôi sợ hãi nhất. Ba phút đã trôi qua. Tôi nhanh chóng làm xong thủ tục lên máy bay,…
Chương 44
Couple 50Tác giả: Quách NiTruyện Ngôn TìnhMỞ ĐẦU: BA VẠN DẶM TRÊN KHÔNG “An Vu Phong, please hurry to carry the fly F718. An Vu Phong, please…”. Trong phòng chờ máy bay thưa thớt bóng người, mấy hành khách chờ chuyến bay kế tiếp nhàn rỗi ngồi chờ đợi. Ánh mặt trời nhàn nhạt nhẹ nhàng di chuyển trong không trung, chỉ có tiếng của phát thanh viên là vẫn đang lặp lại điệp khúc làm chấn động màng nhĩ của mọi người. Thật là bực mình! Đã sắp hết thời gian làm thủ tục lên máy bay rồi mà không hiểu còn ai ngu ngốc như thế! Ngay cả lên máy bay mà cũng muộn… Nếu mà là con trai, chắc chắn tôi không thể tha thứ cho cái gã không tuân thủ giờ giấc này. Tôi khẽ cằn nhằn mấy câu, vừa đẩy cái kính râm trên sống mũi, không quên bước từng bước đi nhẹ nhàng về phía cửa số 3. Qua cánh cửa sổ bằng kính của sân bay, tôi có thể nhìn thấy chiếc A201 đang ngoan ngoãn nằm trên phi trường. Chỉ một lát nữa thôi, con chim có đôi cánh khổng lồ này sẽ đưa tôi tới một nơi mà tôi sợ hãi nhất. Ba phút đã trôi qua. Tôi nhanh chóng làm xong thủ tục lên máy bay,… - Bạch Tô Cơ, cô tới muộn nhé! – Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu, cách ăn mặc khoe khoang như vậy ngoài An Vũ Phong ra thì còn có thể là ai? Chỉ thấy An Vũ Phong đưa tay ra, khẽ chỉ vào trán tôi, cười hi hi, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười nhiều ý nghĩa. – Nhìn đồng hồ đi, 9 giờ 30 phút, cô để tôi chờ nửa tiếng, cô nói xem, nên làm thế nào?- Ha ha ha… - Mặc dù tôi thừa nhận rằng từ trước tới nay chưa có gã đàn ông nào mặc màu trắng lại đẹp như vậy, nhưng tôi vẫn không thèm quan tâm tới hắn, hất tóc ra sau. – Lẽ nào anh không biết, đến muộn trong buổi hẹn hò là đặc quyền của phụ nữ sao?- Ồ… - An Vũ Phong không hề bị lời nói của tôi đánh gục, thu tay về, hai tay khoanh trước ngực, chép miệng nhìn tôi, nhìn mặt hắn như một cậu bé vừa được ăn kẹo. – Nhưng tôi là đối tượng hẹn hò lại thấy hơi bực mình! Bởi vậy cô buộc phải bị phạt!- Tô Cơ, bắt đầu từ bây giờ, tôi gọi cô là Tô Cơ được không? Tôi sẽ đối xử với cô vô cùng dịu dàng, không cần lo lắng, chúng ta cùng đi dạo phố nhé! Tôi nghe nói con đường này có một cửa hàng trang phục đời Đường rất nổi tiếng tên là “Gió Trung Quốc”, hay là sự trừng phạt đầu tiên chính là phạt cô đi chọn cho tôi bộ trang phục phù hợp với tôi nhất!Hả?Mua quần áo?
- Bạch Tô Cơ, cô tới muộn nhé! – Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu, cách ăn mặc khoe khoang như vậy ngoài An Vũ Phong ra thì còn có thể là ai? Chỉ thấy An Vũ Phong đưa tay ra, khẽ chỉ vào trán tôi, cười hi hi, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười nhiều ý nghĩa. – Nhìn đồng hồ đi, 9 giờ 30 phút, cô để tôi chờ nửa tiếng, cô nói xem, nên làm thế nào?
- Ha ha ha… - Mặc dù tôi thừa nhận rằng từ trước tới nay chưa có gã đàn ông nào mặc màu trắng lại đẹp như vậy, nhưng tôi vẫn không thèm quan tâm tới hắn, hất tóc ra sau. – Lẽ nào anh không biết, đến muộn trong buổi hẹn hò là đặc quyền của phụ nữ sao?
- Ồ… - An Vũ Phong không hề bị lời nói của tôi đánh gục, thu tay về, hai tay khoanh trước ngực, chép miệng nhìn tôi, nhìn mặt hắn như một cậu bé vừa được ăn kẹo. – Nhưng tôi là đối tượng hẹn hò lại thấy hơi bực mình! Bởi vậy cô buộc phải bị phạt!
- Tô Cơ, bắt đầu từ bây giờ, tôi gọi cô là Tô Cơ được không? Tôi sẽ đối xử với cô vô cùng dịu dàng, không cần lo lắng, chúng ta cùng đi dạo phố nhé! Tôi nghe nói con đường này có một cửa hàng trang phục đời Đường rất nổi tiếng tên là “Gió Trung Quốc”, hay là sự trừng phạt đầu tiên chính là phạt cô đi chọn cho tôi bộ trang phục phù hợp với tôi nhất!
Hả?
Mua quần áo?
Couple 50Tác giả: Quách NiTruyện Ngôn TìnhMỞ ĐẦU: BA VẠN DẶM TRÊN KHÔNG “An Vu Phong, please hurry to carry the fly F718. An Vu Phong, please…”. Trong phòng chờ máy bay thưa thớt bóng người, mấy hành khách chờ chuyến bay kế tiếp nhàn rỗi ngồi chờ đợi. Ánh mặt trời nhàn nhạt nhẹ nhàng di chuyển trong không trung, chỉ có tiếng của phát thanh viên là vẫn đang lặp lại điệp khúc làm chấn động màng nhĩ của mọi người. Thật là bực mình! Đã sắp hết thời gian làm thủ tục lên máy bay rồi mà không hiểu còn ai ngu ngốc như thế! Ngay cả lên máy bay mà cũng muộn… Nếu mà là con trai, chắc chắn tôi không thể tha thứ cho cái gã không tuân thủ giờ giấc này. Tôi khẽ cằn nhằn mấy câu, vừa đẩy cái kính râm trên sống mũi, không quên bước từng bước đi nhẹ nhàng về phía cửa số 3. Qua cánh cửa sổ bằng kính của sân bay, tôi có thể nhìn thấy chiếc A201 đang ngoan ngoãn nằm trên phi trường. Chỉ một lát nữa thôi, con chim có đôi cánh khổng lồ này sẽ đưa tôi tới một nơi mà tôi sợ hãi nhất. Ba phút đã trôi qua. Tôi nhanh chóng làm xong thủ tục lên máy bay,… - Bạch Tô Cơ, cô tới muộn nhé! – Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu, cách ăn mặc khoe khoang như vậy ngoài An Vũ Phong ra thì còn có thể là ai? Chỉ thấy An Vũ Phong đưa tay ra, khẽ chỉ vào trán tôi, cười hi hi, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười nhiều ý nghĩa. – Nhìn đồng hồ đi, 9 giờ 30 phút, cô để tôi chờ nửa tiếng, cô nói xem, nên làm thế nào?- Ha ha ha… - Mặc dù tôi thừa nhận rằng từ trước tới nay chưa có gã đàn ông nào mặc màu trắng lại đẹp như vậy, nhưng tôi vẫn không thèm quan tâm tới hắn, hất tóc ra sau. – Lẽ nào anh không biết, đến muộn trong buổi hẹn hò là đặc quyền của phụ nữ sao?- Ồ… - An Vũ Phong không hề bị lời nói của tôi đánh gục, thu tay về, hai tay khoanh trước ngực, chép miệng nhìn tôi, nhìn mặt hắn như một cậu bé vừa được ăn kẹo. – Nhưng tôi là đối tượng hẹn hò lại thấy hơi bực mình! Bởi vậy cô buộc phải bị phạt!- Tô Cơ, bắt đầu từ bây giờ, tôi gọi cô là Tô Cơ được không? Tôi sẽ đối xử với cô vô cùng dịu dàng, không cần lo lắng, chúng ta cùng đi dạo phố nhé! Tôi nghe nói con đường này có một cửa hàng trang phục đời Đường rất nổi tiếng tên là “Gió Trung Quốc”, hay là sự trừng phạt đầu tiên chính là phạt cô đi chọn cho tôi bộ trang phục phù hợp với tôi nhất!Hả?Mua quần áo?