Tác giả:

Cảm thấy khó hiểu vì trước cửa nhà xe đậu khá nhiều nhưng Phượng vẫn bước vào nói câu nói thường lệ: - Thưa mẹ con mới đi học về!!! Rồi sau đó lại bỡ ngỡ khi trong nhà lại có một nhóm thanh niên 5 người trong nhà mình, bà Thu - mẹ Phượng như hiểu được con gái bèn giới thiệu: - Mấy anh đây đến bàn hợp đồng thuê nhà. Đây là Phượng - con gái bác! - Dạ chào mấy anh! _ Phượng thỏ thẻ - Chào em! _ cả 5 đồng thanh Chẳng hiểu sao đứng trước 5 người họ, Phượng lại thấy ngại đến vậy, có lẽ vì ai cũng toát ra khí chất của một người trưởng thành hay như thế nào mà cô cũng ko rõ nữa. Bước vội vào nhà, nếu đứng ở đây thêm một phút giây nào nữa Phượng sẽ ngạt thở mà chết mất. Vừa về đã phải lao vào bếp nấu cơm ngay kẻo lát nữa cha cô về không có cơm. Ông Lâm - một giáo viên đã về hưu, thú vui của ông hằng ngày là tụ tập bạn bè lại và bàn để chơi cổ phiếu, vì là trò chơi lâu dài nên tạm thời chưa có tác hại gì (nhớ kỹ: chỉ là tạm thời😄). …………°°°°°°°°……………°°°°°°°°…………… Đến tối, Phượng cầm mấy quyển vở…

Chương 5: Chớm nở một cuộc tình

Con Gái Bà ChủTác giả: Hứa Quỳnh TúCảm thấy khó hiểu vì trước cửa nhà xe đậu khá nhiều nhưng Phượng vẫn bước vào nói câu nói thường lệ: - Thưa mẹ con mới đi học về!!! Rồi sau đó lại bỡ ngỡ khi trong nhà lại có một nhóm thanh niên 5 người trong nhà mình, bà Thu - mẹ Phượng như hiểu được con gái bèn giới thiệu: - Mấy anh đây đến bàn hợp đồng thuê nhà. Đây là Phượng - con gái bác! - Dạ chào mấy anh! _ Phượng thỏ thẻ - Chào em! _ cả 5 đồng thanh Chẳng hiểu sao đứng trước 5 người họ, Phượng lại thấy ngại đến vậy, có lẽ vì ai cũng toát ra khí chất của một người trưởng thành hay như thế nào mà cô cũng ko rõ nữa. Bước vội vào nhà, nếu đứng ở đây thêm một phút giây nào nữa Phượng sẽ ngạt thở mà chết mất. Vừa về đã phải lao vào bếp nấu cơm ngay kẻo lát nữa cha cô về không có cơm. Ông Lâm - một giáo viên đã về hưu, thú vui của ông hằng ngày là tụ tập bạn bè lại và bàn để chơi cổ phiếu, vì là trò chơi lâu dài nên tạm thời chưa có tác hại gì (nhớ kỹ: chỉ là tạm thời😄). …………°°°°°°°°……………°°°°°°°°…………… Đến tối, Phượng cầm mấy quyển vở… - Ngày gì mà xui hết chỗ nói....Phượng vừa đi vừa lầm bầm, hôm nay cô bị sao hỏa tạ chiếu hay sao mà xui đủ điều, lên lớp thì quên tài liệu, xe thì hết chiếc này hư đến chiếc kia hỏng. Đi nhờ xe Linh thì lúc về cũng bị chết máy.- Bồ nói câu này cả nghìn lần rồi đấy! Không mệt hả?- Tức chứ!!!Linh chỉ biết lắc đầu ngao ngán với cô bạn chưa già đã khó này rồi.Cùng lúc đó, Nam và Trí cũng tình cờ đi ngang qua. Trí thì không để ý gì, miệng cứ thao thao bất tuyệt về hợp đồng họ sắp tới nhưng Nam thì khác, vì ngồi phía trước lái xe nên anh sớm nhận ra cô và Linh ngay.- Làm gì vậy?Trí hỏi vì anh đột ngột quay đầu xe làm cậu chút nữa là rớt xuống đường 😄- Cứu mỹ nhân:)))Nghe anh nói, cậu bất giác nhìn xung quanh, đến khi thấy cô và nhỏ thì mới đồng tình với anh. Nhưng người cậu chú ý không phải là cô gái mũm mĩm kia mà là nhỏ bạn lanh lẹ, chuẩn chạc kế bên.- Xe bị gì vậy 2 nàng?- Hình như bị chết máy á!Linh trả lời vì đoán cô dắt xe nãy giờ chắc cũng mệt rồi nên không thấy lên tiếng.- Để đó đi, tụi này tìm chỗ sửa cho! _ Trí nói- Thôi không cần đâu, cũng sắp về đến nhà rồi, làm vậy phiền mấy anh lắm. _ giọng nói dễ nghe của Phượng cất lên, nhìn gương mặt đỏ ửng vì nắng của cô, anh không thấy xót mà trái lại còn thấy dễ thương là đằng khác.Xuống xe vội, anh nói:- Hai em lấy xe này về trước đi, để đó anh tìm chỗ sửa cho.Cô và Linh nhìn nhau nhưng mỗi người lại một tâm trạng khác, cô sợ phiền hà người khác nhưng Linh thì lại sợ....- Nhìn nữa không biết, định đứng đây đến chiều à?Trí vừa giục vừa giành lấy tay lái từ tay cô. Hết cách nên hai cô gái cũng chúng ta đành làm theo ý họ vậy.Nhìn cô và nhỏ dần khuất xa, Trí quay sang nói với Nam:- Mày hay đấy, giờ kiếm đâu ra chỗ sửa xe ở cái chỗ này???- Chắc có mình tao ra ý kiến à? Thằng quỷ:))))~~~~~~~~~~- Ê, bồ giao xe cho hai người họ vậy có được không? _ nhỏ hỏi- Bồ hỏi gì kỳ vậy? Mình cũng đang chạy xe của họ nè!- Biết, nhưng mà... lỡ họ lừa đảo thì sao?- Trời... tưởng gì, chung xóm mấy tháng nay rồi bồ cũng phải tin tưởng người ta chút đi chứ!Nghe Phượng nói như vậy Linh mới yên tâm phần nào. Hóa ra nãy giờ nhỏ sợ bị lừa đảo mất xe, hình nhỏ xem mấy chương trình cảnh giác trên mạng nhiều quá nên bị nhiễm rồi 😜…………°°°°°°°°°……………°°°°°°°°°°…………- Gì ngồi suy tư vậy?- Có gì đâu!Đang ngồi làm bài ở băng ghế đá thì gặp Trí, chẳng hiểu từ lúc nào mà cậu ta lại có thói quen hay lục lọi đồ của người khác như vậy nữa.Vừa ngồi xuống, cậu đã xem tới xem lui sách vở của nhỏ rồi la to:- Ra là sinh viên khoa kế toán! Trước giờ anh cứ nghĩ em học ngành y không ấy chứ!- Sao lại là ngành y?Linh ngơ ngác, đây là lần đầu nhỏ tiếp xúc với Trí mà không có Phượng bên cạnh.- Vì......gái ngành y ai cũng xinh như Ngọc Trinh ấy 😄Trí vừa nói vừa cười vô tư mà không biết mình đã vô tình thao túng lấy trái tim của ai kia.

- Ngày gì mà xui hết chỗ nói....

Phượng vừa đi vừa lầm bầm, hôm nay cô bị sao hỏa tạ chiếu hay sao mà xui đủ điều, lên lớp thì quên tài liệu, xe thì hết chiếc này hư đến chiếc kia hỏng. Đi nhờ xe Linh thì lúc về cũng bị chết máy.

- Bồ nói câu này cả nghìn lần rồi đấy! Không mệt hả?

- Tức chứ!!!

Linh chỉ biết lắc đầu ngao ngán với cô bạn chưa già đã khó này rồi.

Cùng lúc đó, Nam và Trí cũng tình cờ đi ngang qua. Trí thì không để ý gì, miệng cứ thao thao bất tuyệt về hợp đồng họ sắp tới nhưng Nam thì khác, vì ngồi phía trước lái xe nên anh sớm nhận ra cô và Linh ngay.

- Làm gì vậy?

Trí hỏi vì anh đột ngột quay đầu xe làm cậu chút nữa là rớt xuống đường 😄

- Cứu mỹ nhân:)))

Nghe anh nói, cậu bất giác nhìn xung quanh, đến khi thấy cô và nhỏ thì mới đồng tình với anh. Nhưng người cậu chú ý không phải là cô gái mũm mĩm kia mà là nhỏ bạn lanh lẹ, chuẩn chạc kế bên.

- Xe bị gì vậy 2 nàng?

- Hình như bị chết máy á!

Linh trả lời vì đoán cô dắt xe nãy giờ chắc cũng mệt rồi nên không thấy lên tiếng.

- Để đó đi, tụi này tìm chỗ sửa cho! _ Trí nói

- Thôi không cần đâu, cũng sắp về đến nhà rồi, làm vậy phiền mấy anh lắm. _ giọng nói dễ nghe của Phượng cất lên, nhìn gương mặt đỏ ửng vì nắng của cô, anh không thấy xót mà trái lại còn thấy dễ thương là đằng khác.

Xuống xe vội, anh nói:

- Hai em lấy xe này về trước đi, để đó anh tìm chỗ sửa cho.

Cô và Linh nhìn nhau nhưng mỗi người lại một tâm trạng khác, cô sợ phiền hà người khác nhưng Linh thì lại sợ....

- Nhìn nữa không biết, định đứng đây đến chiều à?

Trí vừa giục vừa giành lấy tay lái từ tay cô. Hết cách nên hai cô gái cũng chúng ta đành làm theo ý họ vậy.

Nhìn cô và nhỏ dần khuất xa, Trí quay sang nói với Nam:

- Mày hay đấy, giờ kiếm đâu ra chỗ sửa xe ở cái chỗ này???

- Chắc có mình tao ra ý kiến à? Thằng quỷ:))))

~~~~~~~~~~

- Ê, bồ giao xe cho hai người họ vậy có được không? _ nhỏ hỏi

- Bồ hỏi gì kỳ vậy? Mình cũng đang chạy xe của họ nè!

- Biết, nhưng mà... lỡ họ lừa đảo thì sao?

- Trời... tưởng gì, chung xóm mấy tháng nay rồi bồ cũng phải tin tưởng người ta chút đi chứ!

Nghe Phượng nói như vậy Linh mới yên tâm phần nào. Hóa ra nãy giờ nhỏ sợ bị lừa đảo mất xe, hình nhỏ xem mấy chương trình cảnh giác trên mạng nhiều quá nên bị nhiễm rồi 😜

…………°°°°°°°°°……………°°°°°°°°°°…………

- Gì ngồi suy tư vậy?

- Có gì đâu!

Đang ngồi làm bài ở băng ghế đá thì gặp Trí, chẳng hiểu từ lúc nào mà cậu ta lại có thói quen hay lục lọi đồ của người khác như vậy nữa.

Vừa ngồi xuống, cậu đã xem tới xem lui sách vở của nhỏ rồi la to:

- Ra là sinh viên khoa kế toán! Trước giờ anh cứ nghĩ em học ngành y không ấy chứ!

- Sao lại là ngành y?

Linh ngơ ngác, đây là lần đầu nhỏ tiếp xúc với Trí mà không có Phượng bên cạnh.

- Vì......gái ngành y ai cũng xinh như Ngọc Trinh ấy 😄

Trí vừa nói vừa cười vô tư mà không biết mình đã vô tình thao túng lấy trái tim của ai kia.

Con Gái Bà ChủTác giả: Hứa Quỳnh TúCảm thấy khó hiểu vì trước cửa nhà xe đậu khá nhiều nhưng Phượng vẫn bước vào nói câu nói thường lệ: - Thưa mẹ con mới đi học về!!! Rồi sau đó lại bỡ ngỡ khi trong nhà lại có một nhóm thanh niên 5 người trong nhà mình, bà Thu - mẹ Phượng như hiểu được con gái bèn giới thiệu: - Mấy anh đây đến bàn hợp đồng thuê nhà. Đây là Phượng - con gái bác! - Dạ chào mấy anh! _ Phượng thỏ thẻ - Chào em! _ cả 5 đồng thanh Chẳng hiểu sao đứng trước 5 người họ, Phượng lại thấy ngại đến vậy, có lẽ vì ai cũng toát ra khí chất của một người trưởng thành hay như thế nào mà cô cũng ko rõ nữa. Bước vội vào nhà, nếu đứng ở đây thêm một phút giây nào nữa Phượng sẽ ngạt thở mà chết mất. Vừa về đã phải lao vào bếp nấu cơm ngay kẻo lát nữa cha cô về không có cơm. Ông Lâm - một giáo viên đã về hưu, thú vui của ông hằng ngày là tụ tập bạn bè lại và bàn để chơi cổ phiếu, vì là trò chơi lâu dài nên tạm thời chưa có tác hại gì (nhớ kỹ: chỉ là tạm thời😄). …………°°°°°°°°……………°°°°°°°°…………… Đến tối, Phượng cầm mấy quyển vở… - Ngày gì mà xui hết chỗ nói....Phượng vừa đi vừa lầm bầm, hôm nay cô bị sao hỏa tạ chiếu hay sao mà xui đủ điều, lên lớp thì quên tài liệu, xe thì hết chiếc này hư đến chiếc kia hỏng. Đi nhờ xe Linh thì lúc về cũng bị chết máy.- Bồ nói câu này cả nghìn lần rồi đấy! Không mệt hả?- Tức chứ!!!Linh chỉ biết lắc đầu ngao ngán với cô bạn chưa già đã khó này rồi.Cùng lúc đó, Nam và Trí cũng tình cờ đi ngang qua. Trí thì không để ý gì, miệng cứ thao thao bất tuyệt về hợp đồng họ sắp tới nhưng Nam thì khác, vì ngồi phía trước lái xe nên anh sớm nhận ra cô và Linh ngay.- Làm gì vậy?Trí hỏi vì anh đột ngột quay đầu xe làm cậu chút nữa là rớt xuống đường 😄- Cứu mỹ nhân:)))Nghe anh nói, cậu bất giác nhìn xung quanh, đến khi thấy cô và nhỏ thì mới đồng tình với anh. Nhưng người cậu chú ý không phải là cô gái mũm mĩm kia mà là nhỏ bạn lanh lẹ, chuẩn chạc kế bên.- Xe bị gì vậy 2 nàng?- Hình như bị chết máy á!Linh trả lời vì đoán cô dắt xe nãy giờ chắc cũng mệt rồi nên không thấy lên tiếng.- Để đó đi, tụi này tìm chỗ sửa cho! _ Trí nói- Thôi không cần đâu, cũng sắp về đến nhà rồi, làm vậy phiền mấy anh lắm. _ giọng nói dễ nghe của Phượng cất lên, nhìn gương mặt đỏ ửng vì nắng của cô, anh không thấy xót mà trái lại còn thấy dễ thương là đằng khác.Xuống xe vội, anh nói:- Hai em lấy xe này về trước đi, để đó anh tìm chỗ sửa cho.Cô và Linh nhìn nhau nhưng mỗi người lại một tâm trạng khác, cô sợ phiền hà người khác nhưng Linh thì lại sợ....- Nhìn nữa không biết, định đứng đây đến chiều à?Trí vừa giục vừa giành lấy tay lái từ tay cô. Hết cách nên hai cô gái cũng chúng ta đành làm theo ý họ vậy.Nhìn cô và nhỏ dần khuất xa, Trí quay sang nói với Nam:- Mày hay đấy, giờ kiếm đâu ra chỗ sửa xe ở cái chỗ này???- Chắc có mình tao ra ý kiến à? Thằng quỷ:))))~~~~~~~~~~- Ê, bồ giao xe cho hai người họ vậy có được không? _ nhỏ hỏi- Bồ hỏi gì kỳ vậy? Mình cũng đang chạy xe của họ nè!- Biết, nhưng mà... lỡ họ lừa đảo thì sao?- Trời... tưởng gì, chung xóm mấy tháng nay rồi bồ cũng phải tin tưởng người ta chút đi chứ!Nghe Phượng nói như vậy Linh mới yên tâm phần nào. Hóa ra nãy giờ nhỏ sợ bị lừa đảo mất xe, hình nhỏ xem mấy chương trình cảnh giác trên mạng nhiều quá nên bị nhiễm rồi 😜…………°°°°°°°°°……………°°°°°°°°°°…………- Gì ngồi suy tư vậy?- Có gì đâu!Đang ngồi làm bài ở băng ghế đá thì gặp Trí, chẳng hiểu từ lúc nào mà cậu ta lại có thói quen hay lục lọi đồ của người khác như vậy nữa.Vừa ngồi xuống, cậu đã xem tới xem lui sách vở của nhỏ rồi la to:- Ra là sinh viên khoa kế toán! Trước giờ anh cứ nghĩ em học ngành y không ấy chứ!- Sao lại là ngành y?Linh ngơ ngác, đây là lần đầu nhỏ tiếp xúc với Trí mà không có Phượng bên cạnh.- Vì......gái ngành y ai cũng xinh như Ngọc Trinh ấy 😄Trí vừa nói vừa cười vô tư mà không biết mình đã vô tình thao túng lấy trái tim của ai kia.

Chương 5: Chớm nở một cuộc tình