Tác giả:

*** Cuộc đời nhàm chán mãi cũng chẳng có gì vui ***​ ''- Bíp bíp, tránh đường nào ''​Cô nhăn mày, một ông lão bệnh nhân đang chống nạng bước từng bước dè dặt đi qua xe đẩy của cô, ông lão quay sang mỉm cười với cô bằng một bộ mặt bất lực. Mẹ kiếp, cô còn có bệnh nhân đang chờ kìa. - Bác sĩ Dản, phòng 203 thiếu thuốc vắc xin - Bác sĩ Dản, bệnh nhân X bị gãy tay, bệnh nhân Y bị chệch xương đùi. - Bác sĩ Dản, làm ơn nhanh chân một chút, bệnh nhân đang chờ kìa - Bác sĩ Dản, có thể nhanh hơn một chút không, LẠI CÓ BỆNH NHÂN GÃY CHÂN KÌA .... Một ngày của Dản Tâm tôi chính là trôi qua giống như một con quay như vậy, người này xoay một cái, người kia xoay một cái, thế là kết thúc một ngày. Làm một bác sĩ cũng là một nghệ thuật đó chứ, đặc biệt phải có tính kiên nhẫn cao. Nhưng mà cuộc đời nhàm chán mãi cũng chẳng có gì vui. Ông trời rất thích thử thách con người, đến một ngày hố đen của bạn rồi cũng sẽ xuất hiện, kéo theo bạn vào vùng tâm bão

Chương 7: Tiến hành phẫu thuật não

Yêu Anh Sánh Ngang Cùng Trời ĐấtTác giả: Nhím XùTruyện Ngôn Tình, Truyện Trinh Thám*** Cuộc đời nhàm chán mãi cũng chẳng có gì vui ***​ ''- Bíp bíp, tránh đường nào ''​Cô nhăn mày, một ông lão bệnh nhân đang chống nạng bước từng bước dè dặt đi qua xe đẩy của cô, ông lão quay sang mỉm cười với cô bằng một bộ mặt bất lực. Mẹ kiếp, cô còn có bệnh nhân đang chờ kìa. - Bác sĩ Dản, phòng 203 thiếu thuốc vắc xin - Bác sĩ Dản, bệnh nhân X bị gãy tay, bệnh nhân Y bị chệch xương đùi. - Bác sĩ Dản, làm ơn nhanh chân một chút, bệnh nhân đang chờ kìa - Bác sĩ Dản, có thể nhanh hơn một chút không, LẠI CÓ BỆNH NHÂN GÃY CHÂN KÌA .... Một ngày của Dản Tâm tôi chính là trôi qua giống như một con quay như vậy, người này xoay một cái, người kia xoay một cái, thế là kết thúc một ngày. Làm một bác sĩ cũng là một nghệ thuật đó chứ, đặc biệt phải có tính kiên nhẫn cao. Nhưng mà cuộc đời nhàm chán mãi cũng chẳng có gì vui. Ông trời rất thích thử thách con người, đến một ngày hố đen của bạn rồi cũng sẽ xuất hiện, kéo theo bạn vào vùng tâm bão Não giập, có máu tụ ngoài màng cứngSau khi khử trùng các vật dụng và gây mê nội khí quản, Dản Tâm đeo khẩu trang, bắt đầu tiến hành quá trình phẫu thuật não. Mặt cô nghiêm lại, ca mổ não này không chỉ rất quan trọng, mà nó còn ảnh hưởng tới mạng sống của bác sĩ và bệnh nhân trong bệnh viện, tấtcả đều nằm trong tay cô.Sử dụng đường rạch da trán hai bên theo đường khớp trán đỉnh, hút máu, các bước đều được tiến hành một cách nhanh chóng. Dản Tâm nhận lấy khăn sát trùng từ tay phụ tá, thực hiện lau máu và khoan hộp sọ thành thục. Máu chảy ra mỗi lúc một nhiều, thấm ướt khăn giấy, khiến người xem bủn rủn. Tiếng máy khoan vang lên trong phòng mổ khiến trong lòng mỗi bác sĩ càng thêm sốt ruột.A Tứ nhớ lần đầu tiên cùng Dản Tâm cưa sọ, đó là một ca mổ khá thành công nhưng vẫn khiến anh ám ảnh mấy tuần sau đó. Dản Tâm dùng dây móc vào hai bên hộp sọ rồi dùng tay kéo ra, cả đầu bệnh nhân đều rung theo lực tay của cô, máu lênh láng cả một khoảng, anh đứng bên cạnh, mặt tái xanh, tay run run không kịp hút. Mặt Dản Tâm lúc đó cũng trắng bệch, nhưng ngay sau đó cô đã nói với anh một câu, anh vẫn còn nhớ như in ánh mắt kiên định của cô lúc đó:- Đừng để lương tâm của anh bị con dao mổ này chọc nát.Cô ấy thường hay nói mấy lời như vậy, khiến người nghe nổi da gà. Và hiện giờ, khi đứng trước sự sống và chết của hàng chục người, vẫn vô cùng bĩnh tĩnh. Ngay cả ánh mắt cũng vô cùng chăm chú, cả người toát lên vẻ nghiêm nghị.- Bác sĩ Tuệ, cô có thể bình tĩnh chút không, hộp sọ của bệnh nhân này hơi cứngA Tứ đứng bên cạnh, vừa ép hộp sọ vừa quay sang, có chút gắt lên với Tuệ Tuệ. Cô ta cả mặt đầy mồ hôi, hai tay run run đảo tay qua lại vẫn không thể nào cưa đứt được, cả người theo đó lại càng gấp gáp, khiến đầu bệnh nhân rung lắc liên tục. Tuệ Tuệ đã theo mổ gần chục ca rồi nhưng tay nghề vẫn không thể tiến bộ, A Tứ chỉ có thể lắc đầu, giám đốc bệnh viện thật xấu số khi có một người cháu như vậy. Dản Tâm sau một hồi lẳng lặng quan sát, vẫn là thay thế cô ta, dùng một chút sức lực ở tay, đoạn sọ nhanh chóng được giựt đứt.- Nếu như tay nghề của cô vẫn tiếp tục giậm chân tại chỗ, tôi chỉ có thể xa thải cô. Cơ hội đến mà không biết nắm bắt là quá ngu ngốc ''Tuệ Tuệ bị vứt sang một bên, chỉ biết câm lặng mà nuốt cục tức to đùng.

Não giập, có máu tụ ngoài màng cứng

Sau khi khử trùng các vật dụng và gây mê nội khí quản, Dản Tâm đeo khẩu trang, bắt đầu tiến hành quá trình phẫu thuật não. Mặt cô nghiêm lại, ca mổ não này không chỉ rất quan trọng, mà nó còn ảnh hưởng tới mạng sống của bác sĩ và bệnh nhân trong bệnh viện, tấtcả đều nằm trong tay cô.

Sử dụng đường rạch da trán hai bên theo đường khớp trán đỉnh, hút máu, các bước đều được tiến hành một cách nhanh chóng. Dản Tâm nhận lấy khăn sát trùng từ tay phụ tá, thực hiện lau máu và khoan hộp sọ thành thục. Máu chảy ra mỗi lúc một nhiều, thấm ướt khăn giấy, khiến người xem bủn rủn. Tiếng máy khoan vang lên trong phòng mổ khiến trong lòng mỗi bác sĩ càng thêm sốt ruột.

A Tứ nhớ lần đầu tiên cùng Dản Tâm cưa sọ, đó là một ca mổ khá thành công nhưng vẫn khiến anh ám ảnh mấy tuần sau đó. Dản Tâm dùng dây móc vào hai bên hộp sọ rồi dùng tay kéo ra, cả đầu bệnh nhân đều rung theo lực tay của cô, máu lênh láng cả một khoảng, anh đứng bên cạnh, mặt tái xanh, tay run run không kịp hút. Mặt Dản Tâm lúc đó cũng trắng bệch, nhưng ngay sau đó cô đã nói với anh một câu, anh vẫn còn nhớ như in ánh mắt kiên định của cô lúc đó:

- Đừng để lương tâm của anh bị con dao mổ này chọc nát.

Cô ấy thường hay nói mấy lời như vậy, khiến người nghe nổi da gà. Và hiện giờ, khi đứng trước sự sống và chết của hàng chục người, vẫn vô cùng bĩnh tĩnh. Ngay cả ánh mắt cũng vô cùng chăm chú, cả người toát lên vẻ nghiêm nghị.

- Bác sĩ Tuệ, cô có thể bình tĩnh chút không, hộp sọ của bệnh nhân này hơi cứng

A Tứ đứng bên cạnh, vừa ép hộp sọ vừa quay sang, có chút gắt lên với Tuệ Tuệ. Cô ta cả mặt đầy mồ hôi, hai tay run run đảo tay qua lại vẫn không thể nào cưa đứt được, cả người theo đó lại càng gấp gáp, khiến đầu bệnh nhân rung lắc liên tục. Tuệ Tuệ đã theo mổ gần chục ca rồi nhưng tay nghề vẫn không thể tiến bộ, A Tứ chỉ có thể lắc đầu, giám đốc bệnh viện thật xấu số khi có một người cháu như vậy. Dản Tâm sau một hồi lẳng lặng quan sát, vẫn là thay thế cô ta, dùng một chút sức lực ở tay, đoạn sọ nhanh chóng được giựt đứt.

- Nếu như tay nghề của cô vẫn tiếp tục giậm chân tại chỗ, tôi chỉ có thể xa thải cô. Cơ hội đến mà không biết nắm bắt là quá ngu ngốc ''

Tuệ Tuệ bị vứt sang một bên, chỉ biết câm lặng mà nuốt cục tức to đùng.

Yêu Anh Sánh Ngang Cùng Trời ĐấtTác giả: Nhím XùTruyện Ngôn Tình, Truyện Trinh Thám*** Cuộc đời nhàm chán mãi cũng chẳng có gì vui ***​ ''- Bíp bíp, tránh đường nào ''​Cô nhăn mày, một ông lão bệnh nhân đang chống nạng bước từng bước dè dặt đi qua xe đẩy của cô, ông lão quay sang mỉm cười với cô bằng một bộ mặt bất lực. Mẹ kiếp, cô còn có bệnh nhân đang chờ kìa. - Bác sĩ Dản, phòng 203 thiếu thuốc vắc xin - Bác sĩ Dản, bệnh nhân X bị gãy tay, bệnh nhân Y bị chệch xương đùi. - Bác sĩ Dản, làm ơn nhanh chân một chút, bệnh nhân đang chờ kìa - Bác sĩ Dản, có thể nhanh hơn một chút không, LẠI CÓ BỆNH NHÂN GÃY CHÂN KÌA .... Một ngày của Dản Tâm tôi chính là trôi qua giống như một con quay như vậy, người này xoay một cái, người kia xoay một cái, thế là kết thúc một ngày. Làm một bác sĩ cũng là một nghệ thuật đó chứ, đặc biệt phải có tính kiên nhẫn cao. Nhưng mà cuộc đời nhàm chán mãi cũng chẳng có gì vui. Ông trời rất thích thử thách con người, đến một ngày hố đen của bạn rồi cũng sẽ xuất hiện, kéo theo bạn vào vùng tâm bão Não giập, có máu tụ ngoài màng cứngSau khi khử trùng các vật dụng và gây mê nội khí quản, Dản Tâm đeo khẩu trang, bắt đầu tiến hành quá trình phẫu thuật não. Mặt cô nghiêm lại, ca mổ não này không chỉ rất quan trọng, mà nó còn ảnh hưởng tới mạng sống của bác sĩ và bệnh nhân trong bệnh viện, tấtcả đều nằm trong tay cô.Sử dụng đường rạch da trán hai bên theo đường khớp trán đỉnh, hút máu, các bước đều được tiến hành một cách nhanh chóng. Dản Tâm nhận lấy khăn sát trùng từ tay phụ tá, thực hiện lau máu và khoan hộp sọ thành thục. Máu chảy ra mỗi lúc một nhiều, thấm ướt khăn giấy, khiến người xem bủn rủn. Tiếng máy khoan vang lên trong phòng mổ khiến trong lòng mỗi bác sĩ càng thêm sốt ruột.A Tứ nhớ lần đầu tiên cùng Dản Tâm cưa sọ, đó là một ca mổ khá thành công nhưng vẫn khiến anh ám ảnh mấy tuần sau đó. Dản Tâm dùng dây móc vào hai bên hộp sọ rồi dùng tay kéo ra, cả đầu bệnh nhân đều rung theo lực tay của cô, máu lênh láng cả một khoảng, anh đứng bên cạnh, mặt tái xanh, tay run run không kịp hút. Mặt Dản Tâm lúc đó cũng trắng bệch, nhưng ngay sau đó cô đã nói với anh một câu, anh vẫn còn nhớ như in ánh mắt kiên định của cô lúc đó:- Đừng để lương tâm của anh bị con dao mổ này chọc nát.Cô ấy thường hay nói mấy lời như vậy, khiến người nghe nổi da gà. Và hiện giờ, khi đứng trước sự sống và chết của hàng chục người, vẫn vô cùng bĩnh tĩnh. Ngay cả ánh mắt cũng vô cùng chăm chú, cả người toát lên vẻ nghiêm nghị.- Bác sĩ Tuệ, cô có thể bình tĩnh chút không, hộp sọ của bệnh nhân này hơi cứngA Tứ đứng bên cạnh, vừa ép hộp sọ vừa quay sang, có chút gắt lên với Tuệ Tuệ. Cô ta cả mặt đầy mồ hôi, hai tay run run đảo tay qua lại vẫn không thể nào cưa đứt được, cả người theo đó lại càng gấp gáp, khiến đầu bệnh nhân rung lắc liên tục. Tuệ Tuệ đã theo mổ gần chục ca rồi nhưng tay nghề vẫn không thể tiến bộ, A Tứ chỉ có thể lắc đầu, giám đốc bệnh viện thật xấu số khi có một người cháu như vậy. Dản Tâm sau một hồi lẳng lặng quan sát, vẫn là thay thế cô ta, dùng một chút sức lực ở tay, đoạn sọ nhanh chóng được giựt đứt.- Nếu như tay nghề của cô vẫn tiếp tục giậm chân tại chỗ, tôi chỉ có thể xa thải cô. Cơ hội đến mà không biết nắm bắt là quá ngu ngốc ''Tuệ Tuệ bị vứt sang một bên, chỉ biết câm lặng mà nuốt cục tức to đùng.

Chương 7: Tiến hành phẫu thuật não