Cha tôi thường nói một câu: "Lòng không tĩnh, ngồi khô có tác dụng gì, nóng lạnh chỉ bản thân mới biết." Tôi ngắm nhìn bốn phía, đây là phòng ngủ của tôi.....nói chính xác, nó là chỗ tôi ở từ những năm cấp 2. Nhắm mắt lại, buộc bản thân phải bình tĩnh. Một vài hình ảnh quen thuộc xuất hiện, như dòng nước chảy trong đầu tôi. Trong trí nhớ, "tôi" có một cuộc đời thật ngắn ngủi, là thật sao? Hay chỉ là sự tiên đoán? Cha tôi là bí thư trong thôn, một thôn nhỏ nằm ở vùng duyên hải tên là Tiểu Quan, thực ra cũng không lớn gì. Ông là một người có dã tâm, thông minh và xảo quyệt, nhưng thủ đoạn của ông quá lộ liễu, con đường công danh vẫn không có bước tiến. Công danh không như ý, cha tôi không cam lòng, mới lén đi biển làm ăn, nhưng tiền lời chỉ đủ tiền vốn. Sự nghiệp không thuận lợi, nhưng buồn cười là số đào hoa của cha tôi luôn rất tốt, ông cưới mẹ tôi, cũng chỉ vì cái thai của bà. Vận mạng may mắn hay có thể nói là trêu đùa, đến tuổi trung niên sự nghiệp của cha tôi vẫn gập ghềnh, trắc…
Tác giả: