Cô cũng chỉ là…. Muốn tiết kiệm tiền xe buýt mà thôi, thật không hiểu, tại sao lại gặp phải chuyện này? Động cơ xe máy vang lên đinh tai nhức óc, khí thải tràn ngập khắp nơi, khiến cô bị nghẹn ho khan liên tục, không thể đếm được có bao nhiêu chiếc xe đang bao vây xung quanh cô, những người ngồi trên xe máy có cả trai lẫn gái, không ngừng gào thét chói tai, mà cô giờ phút này kinh hoảng đến mức không cử động được. "Cứu…." Kỉ Tiểu Trinh kêu to, nhưng âm thanh mỏng manh không thể vang lên giữ tiếng động cơ điếc tai, ngược lại vang lên những tiếng cười nhạo. "Ha ha ha, cô ta kêu cứu kìa!" "Kêu đi, kêu đến vỡ yết hầu cũng không có người đến đâu!" Không phải chứ? Lòng người dễ thay đổi, tiếng động cơ lớn vô cùng đáng sợ, lại có tiếng huyên náo của đám thanh niên, nhưng dân cư ở khu lân cận không ai dám ra ngăn cản tiếng náo động giữa đêm khuya của đám thanh niên, lại càng không ai dám ra ngoài báo cảnh sát. Bởi vì tên cầm đầm đám thanh niên là con trai của trưởng khu phố, quyền lực lại…
Chương 40
Tìm Lại Tình YêuTác giả: Lê TiêmTruyện Ngôn TìnhCô cũng chỉ là…. Muốn tiết kiệm tiền xe buýt mà thôi, thật không hiểu, tại sao lại gặp phải chuyện này? Động cơ xe máy vang lên đinh tai nhức óc, khí thải tràn ngập khắp nơi, khiến cô bị nghẹn ho khan liên tục, không thể đếm được có bao nhiêu chiếc xe đang bao vây xung quanh cô, những người ngồi trên xe máy có cả trai lẫn gái, không ngừng gào thét chói tai, mà cô giờ phút này kinh hoảng đến mức không cử động được. "Cứu…." Kỉ Tiểu Trinh kêu to, nhưng âm thanh mỏng manh không thể vang lên giữ tiếng động cơ điếc tai, ngược lại vang lên những tiếng cười nhạo. "Ha ha ha, cô ta kêu cứu kìa!" "Kêu đi, kêu đến vỡ yết hầu cũng không có người đến đâu!" Không phải chứ? Lòng người dễ thay đổi, tiếng động cơ lớn vô cùng đáng sợ, lại có tiếng huyên náo của đám thanh niên, nhưng dân cư ở khu lân cận không ai dám ra ngăn cản tiếng náo động giữa đêm khuya của đám thanh niên, lại càng không ai dám ra ngoài báo cảnh sát. Bởi vì tên cầm đầm đám thanh niên là con trai của trưởng khu phố, quyền lực lại… "Con đi mở cửa, con đi con đi!" Hoan Hoan đi trước làm gương, chạy đi mở cửa."Hoan Hoan!" Cửa vừa mở đã nghe thấy giọng nói vui mừng vang lên."Ông nội!" Hoan Hoan ngọt ngào gọi, vui mừng chạy nhào vào lòng Quan Hữu Đạt. "Con rất nhớ ông!" Ngây thơ làm nũng, cánh tay mềm mại vòng qua gáy, hôn nhẹ lên mặt ông.Khuôn mặt nghiêm khắc của Quan Hữu Đạt lập tức dịu lại, yêu thương ôm cháu gái bước vào nhà."Quan…. Bác Quan." Tiểu Trinh giống như gặp đại địch, tay chân luống cuống, xấu hổ không biết nên làm cái gì."Ừ." Quan Hữu Đạt thái độ lạnh lùng thản nhiên, không nhìn cô. "A Đàn đâu? Không có nhà à?""A Đàn ra ngoài với bạn rồi ạ." Cô cung kính trả lời.A Khôn từ Thượng Hải về, công ty họ đến Thượng Hải nhận được một công trình lớn, thiết kế sang trọng, vì nghe danh công ty "Đàn Khôn", nên thúc đẩy hợp tác, Quan Trí Đàn ít nhiều cũng hỗ trợ.Nguyên nhân thành lập "Đàn Khôn", vốn là giấc mộng của ba người, anh chỉ là gia nhập muộn vài năm.Ngoài tin tức tốt về công việc, chuyện hỉ của A Khôn và Tiểu Phi cũng đã gần đến, Quan Trí Đàn phải hao tổn tâm trí giúp bạn tốt trước mặt Trần tổng, mới có thể thúc đẩy hôn sự của hai người họ.Anh và A Khôn lại trở thành bạn tốt, hôm nay nghỉ ngơi, A Khôn hẹn anh đi chơi bóng, A Khôn cười nhạo anh ngồi văn phòng nên yếu ớt, anh muốn rửa nhục. Hai người đàn ông hơn ba mươi tuổi, lại có sự nghiệp thành công, ở nhà vẫn như hai đứa trẻ ngây thơ cãi nhau."Ừ…." Quan Hữu Đạt nhìn Tiểu Trinh đang ngây ngô cười với mình. Bình tĩnh mà nghĩ, ông vẫn cảm thấy cô gái này không xứng với đứa con một vĩ đại của mình, con của Quan Hữu Đạt ông có những sự lựa chọn tốt hơn nhiều, cho dù là gia cảnh hay tài năng, cũng không thể chấp nhận được một người chỉ có bằng trung học này.Tuy ông không vừa ý Kỉ Tiểu Trinh, nhưng đối với đưa con gái cho cô sinh ra, Hoan Hoan, lại vô cùng yêu thương, rõ ràng hai mẹ con rất giống nhau, ông lại cảm thấy Hoan Hoan vô cùng đáng yêu, dù hơi sợ người lạ, nhưng khi thấy trưởng bối vẫn nhẹ nhàng chào, khi ra ngoài chơi không ầm ỹ, không ồn ào, nhu thuận lễ phép, đồng ngôn đồng ngữ, khiến ông ở trước mặt bạn bẻ rất có mặt mũi. Vì vậy ông thật sự rất thích mang theo Hoan Hoan ra nước ngoài khoe với bạn bè.Khi họ hỏi tên, Hoan Hoan lại gọn gàng dứt khoát tự giới thiệu, "Con là Kỉ Hoan Hoan."Đứa bé đáng yêu như vậy nhưng không phải họ Quan! Ông không chỉ một lần giục con, nhanh làm xong thủ tục nhận nuôi, để Hoan Hoan trở thành người họ Quan, nhận tổ nhận tông.Con trai lần nào cũng từ chối, cuối cùng không chịu nổi sự hối thúc của ông, mới giải thích, "Tiểu Trinh vì sinh Hoan Hoan mà thiếu chút nữa chết, là nhờ A Khôn truyền máu mới giữ được mạng. Hoan Hoan sau khi sinh, vì hoàng đản mà cần tiếp máu, A Khôn việc nhân đức không nhường ai, lại truyền máu, Tiểu Trinh không tiếc bại hoại thanh danh của chính mình làm con hận cô ấy, muốn con trở về làm con ngoan của bố, suốt tám năm, Quan gia chẳng một lần quan tâm, chỉ cho cô ấy một trăm vạn, vài năm nay đều là A Khôn giúp nuôi vợ và con gái của con.""Nhân tình còn nợ A Khôn vĩnh viễn không thể trả hết, mà con nợ Tiểu Trinh thì sao? Kiếp sau cũng không trả nổi. Khi con ở Mỹ tiêu tiền như nước, cô ấy ở đây một mình nuôi con….""Bây giờ cô ấy có thể nuôi dạy con gái nhu thuận đáng yêu như vậy, một kẻ không hề làm gì như con tự nhiên nhảy ra đòi quyền nuôi con. Muốn Hoan Hoan sửa lại thành họ Quan? Con không có mặt mũi mở miệng nói với Tiểu Trinh! Bố, bố cũng không nên nhắc lại, trừ khi Tiểu Trinh tự mình nói ra."Từ đó về sau, ông không nói thêm lần nào nữ, ông cũng không biết phải nói thế nào với con, hai năm trước, Kỉ Tiểu Trinh đem một trăm vạn trước đây ủy thác luật sư trả lại cho ông, còn trả thêm hai mươi vạn tiền lãi.Năm ấy, ông dùng một trăm vạn ép Kỉ Tiểu Trinh rời khỏi con trai ông, số tiền này nhiều lắm thì cũng chỉ đủ trả tiền thuốc men cho ông nội cô — đúng vậy, Quan Hữu Đạt ông lợi dụng lúc người ta khó khăn, ông vốn không phải người tốt bụng gì.Một trăm hai mươi vạn đối với Quan gia mà nói, không hề đáng kể, còn chưa đủ mua hai bộ dụng cụ chơi golf, nhưng đối với một cô gái mới hơn hai mươi tuổi, vừa ly hôn, mất người thân, lại phát hiện mình mang thai thì thế nào?
"Con đi mở cửa, con đi con đi!" Hoan Hoan đi trước làm gương, chạy đi mở cửa.
"Hoan Hoan!" Cửa vừa mở đã nghe thấy giọng nói vui mừng vang lên.
"Ông nội!" Hoan Hoan ngọt ngào gọi, vui mừng chạy nhào vào lòng Quan Hữu
Đạt. "Con rất nhớ ông!" Ngây thơ làm nũng, cánh tay mềm mại vòng qua
gáy, hôn nhẹ lên mặt ông.
Khuôn mặt nghiêm khắc của Quan Hữu Đạt lập tức dịu lại, yêu thương ôm cháu gái bước vào nhà.
"Quan…. Bác Quan." Tiểu Trinh giống như gặp đại địch, tay chân luống cuống, xấu hổ không biết nên làm cái gì.
"Ừ." Quan Hữu Đạt thái độ lạnh lùng thản nhiên, không nhìn cô. "A Đàn đâu? Không có nhà à?"
"A Đàn ra ngoài với bạn rồi ạ." Cô cung kính trả lời.
A Khôn từ Thượng Hải về, công ty họ đến Thượng Hải nhận được một công
trình lớn, thiết kế sang trọng, vì nghe danh công ty "Đàn Khôn", nên
thúc đẩy hợp tác, Quan Trí Đàn ít nhiều cũng hỗ trợ.
Nguyên nhân thành lập "Đàn Khôn", vốn là giấc mộng của ba người, anh chỉ là gia nhập muộn vài năm.
Ngoài tin tức tốt về công việc, chuyện hỉ của A Khôn và Tiểu Phi cũng đã gần
đến, Quan Trí Đàn phải hao tổn tâm trí giúp bạn tốt trước mặt Trần tổng, mới có thể thúc đẩy hôn sự của hai người họ.
Anh và A Khôn lại trở
thành bạn tốt, hôm nay nghỉ ngơi, A Khôn hẹn anh đi chơi bóng, A Khôn
cười nhạo anh ngồi văn phòng nên yếu ớt, anh muốn rửa nhục. Hai người
đàn ông hơn ba mươi tuổi, lại có sự nghiệp thành công, ở nhà vẫn như hai đứa trẻ ngây thơ cãi nhau.
"Ừ…." Quan Hữu Đạt nhìn Tiểu
Trinh đang ngây ngô cười với mình. Bình tĩnh mà nghĩ, ông vẫn cảm thấy
cô gái này không xứng với đứa con một vĩ đại của mình, con của Quan Hữu
Đạt ông có những sự lựa chọn tốt hơn nhiều, cho dù là gia cảnh hay tài
năng, cũng không thể chấp nhận được một người chỉ có bằng trung học này.
Tuy ông không vừa ý Kỉ Tiểu Trinh, nhưng đối với đưa con gái cho cô sinh
ra, Hoan Hoan, lại vô cùng yêu thương, rõ ràng hai mẹ con rất giống
nhau, ông lại cảm thấy Hoan Hoan vô cùng đáng yêu, dù hơi sợ người lạ,
nhưng khi thấy trưởng bối vẫn nhẹ nhàng chào, khi ra ngoài chơi không ầm ỹ, không ồn ào, nhu thuận lễ phép, đồng ngôn đồng ngữ, khiến ông ở
trước mặt bạn bẻ rất có mặt mũi. Vì vậy ông thật sự rất thích mang theo
Hoan Hoan ra nước ngoài khoe với bạn bè.
Khi họ hỏi tên, Hoan Hoan lại gọn gàng dứt khoát tự giới thiệu, "Con là Kỉ Hoan Hoan."
Đứa bé đáng yêu như vậy nhưng không phải họ Quan! Ông không chỉ một lần
giục con, nhanh làm xong thủ tục nhận nuôi, để Hoan Hoan trở thành người họ Quan, nhận tổ nhận tông.
Con trai lần nào cũng từ
chối, cuối cùng không chịu nổi sự hối thúc của ông, mới giải thích,
"Tiểu Trinh vì sinh Hoan Hoan mà thiếu chút nữa chết, là nhờ A Khôn
truyền máu mới giữ được mạng. Hoan Hoan sau khi sinh, vì hoàng đản mà
cần tiếp máu, A Khôn việc nhân đức không nhường ai, lại truyền máu, Tiểu Trinh không tiếc bại hoại thanh danh của chính mình làm con hận cô ấy,
muốn con trở về làm con ngoan của bố, suốt tám năm, Quan gia chẳng một
lần quan tâm, chỉ cho cô ấy một trăm vạn, vài năm nay đều là A Khôn giúp nuôi vợ và con gái của con."
"Nhân tình còn nợ A Khôn
vĩnh viễn không thể trả hết, mà con nợ Tiểu Trinh thì sao? Kiếp sau cũng không trả nổi. Khi con ở Mỹ tiêu tiền như nước, cô ấy ở đây một mình
nuôi con…."
"Bây giờ cô ấy có thể nuôi dạy con gái nhu thuận đáng yêu như vậy, một kẻ không hề làm gì như con tự nhiên nhảy ra đòi quyền nuôi con. Muốn Hoan Hoan sửa lại thành họ Quan? Con không có mặt mũi mở
miệng nói với Tiểu Trinh! Bố, bố cũng không nên nhắc lại, trừ khi Tiểu
Trinh tự mình nói ra."
Từ đó về sau, ông không nói thêm
lần nào nữ, ông cũng không biết phải nói thế nào với con, hai năm trước, Kỉ Tiểu Trinh đem một trăm vạn trước đây ủy thác luật sư trả lại cho
ông, còn trả thêm hai mươi vạn tiền lãi.
Năm ấy, ông dùng
một trăm vạn ép Kỉ Tiểu Trinh rời khỏi con trai ông, số tiền này nhiều
lắm thì cũng chỉ đủ trả tiền thuốc men cho ông nội cô — đúng vậy, Quan
Hữu Đạt ông lợi dụng lúc người ta khó khăn, ông vốn không phải người tốt bụng gì.
Một trăm hai mươi vạn đối với Quan gia mà nói,
không hề đáng kể, còn chưa đủ mua hai bộ dụng cụ chơi golf, nhưng đối
với một cô gái mới hơn hai mươi tuổi, vừa ly hôn, mất người thân, lại
phát hiện mình mang thai thì thế nào?
Tìm Lại Tình YêuTác giả: Lê TiêmTruyện Ngôn TìnhCô cũng chỉ là…. Muốn tiết kiệm tiền xe buýt mà thôi, thật không hiểu, tại sao lại gặp phải chuyện này? Động cơ xe máy vang lên đinh tai nhức óc, khí thải tràn ngập khắp nơi, khiến cô bị nghẹn ho khan liên tục, không thể đếm được có bao nhiêu chiếc xe đang bao vây xung quanh cô, những người ngồi trên xe máy có cả trai lẫn gái, không ngừng gào thét chói tai, mà cô giờ phút này kinh hoảng đến mức không cử động được. "Cứu…." Kỉ Tiểu Trinh kêu to, nhưng âm thanh mỏng manh không thể vang lên giữ tiếng động cơ điếc tai, ngược lại vang lên những tiếng cười nhạo. "Ha ha ha, cô ta kêu cứu kìa!" "Kêu đi, kêu đến vỡ yết hầu cũng không có người đến đâu!" Không phải chứ? Lòng người dễ thay đổi, tiếng động cơ lớn vô cùng đáng sợ, lại có tiếng huyên náo của đám thanh niên, nhưng dân cư ở khu lân cận không ai dám ra ngăn cản tiếng náo động giữa đêm khuya của đám thanh niên, lại càng không ai dám ra ngoài báo cảnh sát. Bởi vì tên cầm đầm đám thanh niên là con trai của trưởng khu phố, quyền lực lại… "Con đi mở cửa, con đi con đi!" Hoan Hoan đi trước làm gương, chạy đi mở cửa."Hoan Hoan!" Cửa vừa mở đã nghe thấy giọng nói vui mừng vang lên."Ông nội!" Hoan Hoan ngọt ngào gọi, vui mừng chạy nhào vào lòng Quan Hữu Đạt. "Con rất nhớ ông!" Ngây thơ làm nũng, cánh tay mềm mại vòng qua gáy, hôn nhẹ lên mặt ông.Khuôn mặt nghiêm khắc của Quan Hữu Đạt lập tức dịu lại, yêu thương ôm cháu gái bước vào nhà."Quan…. Bác Quan." Tiểu Trinh giống như gặp đại địch, tay chân luống cuống, xấu hổ không biết nên làm cái gì."Ừ." Quan Hữu Đạt thái độ lạnh lùng thản nhiên, không nhìn cô. "A Đàn đâu? Không có nhà à?""A Đàn ra ngoài với bạn rồi ạ." Cô cung kính trả lời.A Khôn từ Thượng Hải về, công ty họ đến Thượng Hải nhận được một công trình lớn, thiết kế sang trọng, vì nghe danh công ty "Đàn Khôn", nên thúc đẩy hợp tác, Quan Trí Đàn ít nhiều cũng hỗ trợ.Nguyên nhân thành lập "Đàn Khôn", vốn là giấc mộng của ba người, anh chỉ là gia nhập muộn vài năm.Ngoài tin tức tốt về công việc, chuyện hỉ của A Khôn và Tiểu Phi cũng đã gần đến, Quan Trí Đàn phải hao tổn tâm trí giúp bạn tốt trước mặt Trần tổng, mới có thể thúc đẩy hôn sự của hai người họ.Anh và A Khôn lại trở thành bạn tốt, hôm nay nghỉ ngơi, A Khôn hẹn anh đi chơi bóng, A Khôn cười nhạo anh ngồi văn phòng nên yếu ớt, anh muốn rửa nhục. Hai người đàn ông hơn ba mươi tuổi, lại có sự nghiệp thành công, ở nhà vẫn như hai đứa trẻ ngây thơ cãi nhau."Ừ…." Quan Hữu Đạt nhìn Tiểu Trinh đang ngây ngô cười với mình. Bình tĩnh mà nghĩ, ông vẫn cảm thấy cô gái này không xứng với đứa con một vĩ đại của mình, con của Quan Hữu Đạt ông có những sự lựa chọn tốt hơn nhiều, cho dù là gia cảnh hay tài năng, cũng không thể chấp nhận được một người chỉ có bằng trung học này.Tuy ông không vừa ý Kỉ Tiểu Trinh, nhưng đối với đưa con gái cho cô sinh ra, Hoan Hoan, lại vô cùng yêu thương, rõ ràng hai mẹ con rất giống nhau, ông lại cảm thấy Hoan Hoan vô cùng đáng yêu, dù hơi sợ người lạ, nhưng khi thấy trưởng bối vẫn nhẹ nhàng chào, khi ra ngoài chơi không ầm ỹ, không ồn ào, nhu thuận lễ phép, đồng ngôn đồng ngữ, khiến ông ở trước mặt bạn bẻ rất có mặt mũi. Vì vậy ông thật sự rất thích mang theo Hoan Hoan ra nước ngoài khoe với bạn bè.Khi họ hỏi tên, Hoan Hoan lại gọn gàng dứt khoát tự giới thiệu, "Con là Kỉ Hoan Hoan."Đứa bé đáng yêu như vậy nhưng không phải họ Quan! Ông không chỉ một lần giục con, nhanh làm xong thủ tục nhận nuôi, để Hoan Hoan trở thành người họ Quan, nhận tổ nhận tông.Con trai lần nào cũng từ chối, cuối cùng không chịu nổi sự hối thúc của ông, mới giải thích, "Tiểu Trinh vì sinh Hoan Hoan mà thiếu chút nữa chết, là nhờ A Khôn truyền máu mới giữ được mạng. Hoan Hoan sau khi sinh, vì hoàng đản mà cần tiếp máu, A Khôn việc nhân đức không nhường ai, lại truyền máu, Tiểu Trinh không tiếc bại hoại thanh danh của chính mình làm con hận cô ấy, muốn con trở về làm con ngoan của bố, suốt tám năm, Quan gia chẳng một lần quan tâm, chỉ cho cô ấy một trăm vạn, vài năm nay đều là A Khôn giúp nuôi vợ và con gái của con.""Nhân tình còn nợ A Khôn vĩnh viễn không thể trả hết, mà con nợ Tiểu Trinh thì sao? Kiếp sau cũng không trả nổi. Khi con ở Mỹ tiêu tiền như nước, cô ấy ở đây một mình nuôi con….""Bây giờ cô ấy có thể nuôi dạy con gái nhu thuận đáng yêu như vậy, một kẻ không hề làm gì như con tự nhiên nhảy ra đòi quyền nuôi con. Muốn Hoan Hoan sửa lại thành họ Quan? Con không có mặt mũi mở miệng nói với Tiểu Trinh! Bố, bố cũng không nên nhắc lại, trừ khi Tiểu Trinh tự mình nói ra."Từ đó về sau, ông không nói thêm lần nào nữ, ông cũng không biết phải nói thế nào với con, hai năm trước, Kỉ Tiểu Trinh đem một trăm vạn trước đây ủy thác luật sư trả lại cho ông, còn trả thêm hai mươi vạn tiền lãi.Năm ấy, ông dùng một trăm vạn ép Kỉ Tiểu Trinh rời khỏi con trai ông, số tiền này nhiều lắm thì cũng chỉ đủ trả tiền thuốc men cho ông nội cô — đúng vậy, Quan Hữu Đạt ông lợi dụng lúc người ta khó khăn, ông vốn không phải người tốt bụng gì.Một trăm hai mươi vạn đối với Quan gia mà nói, không hề đáng kể, còn chưa đủ mua hai bộ dụng cụ chơi golf, nhưng đối với một cô gái mới hơn hai mươi tuổi, vừa ly hôn, mất người thân, lại phát hiện mình mang thai thì thế nào?