Tác giả:

" 1..2..3..4..5.." Tiếng nói của Phương vang lên khắp sân. Phương là 1 cô gái vui tính, có nụ cười duyên và rất đam mê nhảy, cô thường đến trại trẻ mồ côi dạy bọn trẻ nhảy" Thôi hôm nay chúng ta tập đến đây thôi chị còn phải đi làm nữa" Phương dặn dò bọn trẻ." nhớ luyện tập thật chăm chỉ đấy" " vâng " lũ trẻ đồng thanh nói.Phương rời khỏi trại trẻ đến thẳng quán cà phê mà cô làm việc nơi đó là nơi mà cô thích nhất. Đó là quán cà Phê của câu lạc bộ nhảy của cô thành lập, cô vẫn thường lui tới để tập nhảy và làm thêm. Tan ca làm trời đã về khuya, cô đội chiếc mũ le và đội chiếc mũ áo ra ngoài 1 cây đen đi giữa trời đêm. vừ về đến của nhà cô đã nghe thấy tiếng quát lớn của ba và mẹ. " cô mua cút đi, tôi ko có người vợ nào như cô cả" ba quát " anh mới biến đi anh dẫn gái về nhà lại còn lắm điều bịa đặt tôi à" " cô bị tôi bắt gặp đi vs thằng khác lại còn già mồm à" "bốp ". " AAAA" " anh dám đánh tôi" Phương đã biết cái gia đình này tan nát từ lâu rồi chỉ là vì cô luôn muốn níu giữ thôi.…

Chương 3: Tình cờ-2

Tuổi Trẻ Sục SôiTác giả: Hạ Tử Anh" 1..2..3..4..5.." Tiếng nói của Phương vang lên khắp sân. Phương là 1 cô gái vui tính, có nụ cười duyên và rất đam mê nhảy, cô thường đến trại trẻ mồ côi dạy bọn trẻ nhảy" Thôi hôm nay chúng ta tập đến đây thôi chị còn phải đi làm nữa" Phương dặn dò bọn trẻ." nhớ luyện tập thật chăm chỉ đấy" " vâng " lũ trẻ đồng thanh nói.Phương rời khỏi trại trẻ đến thẳng quán cà phê mà cô làm việc nơi đó là nơi mà cô thích nhất. Đó là quán cà Phê của câu lạc bộ nhảy của cô thành lập, cô vẫn thường lui tới để tập nhảy và làm thêm. Tan ca làm trời đã về khuya, cô đội chiếc mũ le và đội chiếc mũ áo ra ngoài 1 cây đen đi giữa trời đêm. vừ về đến của nhà cô đã nghe thấy tiếng quát lớn của ba và mẹ. " cô mua cút đi, tôi ko có người vợ nào như cô cả" ba quát " anh mới biến đi anh dẫn gái về nhà lại còn lắm điều bịa đặt tôi à" " cô bị tôi bắt gặp đi vs thằng khác lại còn già mồm à" "bốp ". " AAAA" " anh dám đánh tôi" Phương đã biết cái gia đình này tan nát từ lâu rồi chỉ là vì cô luôn muốn níu giữ thôi.… " đây là ai vậy Nguyên"" đây là Linh cháu gái mình " dì giới thiệu " Linh đây là cô Lâm "" cháu chào cô cháu mới sang nên ko biết j nhiều mong cô thông cảm " Linh lễ phép cúi đầu nói( từ chương này về sau Phương sẽ đc gọi là Linh)" vậy hả Cháu xinh quá, " cô Lâm khen" cô quá khen" Linh xấu hổ" Mẹ tụi con về rồi ạ " Tiếng của 1 người con trai Linh quay lại thì thấy ba cậu con trai vừa nãy mk vừa giúp chiến thắng"ơ..ơ.. cậu là người vừa nãy giúp bọn tôi mà, vẫn cái áo đấy, vẫn cái mũ đấy chỉ tiếc là thiếu cái kính. À ko mk có đợi tý... chính là cậu ấy mà" Cậu con trai nhảy thứ ba nói nhưng nhìn ánh mắt của ba người còn lại có vẻ ko tin nên đã rút chiếc kính từ trong balo ra rồi đeo vào mắt Linh chỉnh trang sao cho giống vs lúc vừa nãy" đó cậu thấy ko chính là cậu ấy.". "Cám ơn cậu đã giúp tụi nà. Mà sao cậu lại ở đây vậy."" mình... là cháu của..... cô Lâm" Linh còn chưa hiểu j" vậy tốt quá tụi này cũng ở nhà đấy làm quen nha mình là Vương Hàn cứ gọi mình là tiểu Vương hay Hàn Hàn j đó cũng đc" Vương Hàn chìa tay ra ngỏ ý muốn bắt tay" Chào..Mk..là.. Linh " Linh cũng đáp lại bằng 1 cái bắt tay" đây đây là Tuấn Thần người có nụ cười ấm áp khiến bao nhiêu cô gái phải rung động" Vương Hàn chỉ tay về phía Tuấn Thần" Xin chào mình là Tuấn Thần 18 tuổi" Tuấn Thần bắt tay với Linh rồi nở 1 nụ cười vs Linh. Nụ cười của cậu ta thật làm rung động trái tim của con gái mà hình như khi cậu ta cười trái tim Linh đã nhảy nhanh hơn 1 nhịp."vậy em phải gọi là anh rồi" Linh nói" đây là Thiên Vương soái ca của bao cô gái muốn cũng ko lại gần đc cậu ấy rất lạnh lùng rất ít khi cười nhưng 1 khi cười là cả thế giới bỗng nhiên..." Vương Hàn" Vô vị nhạt nhẽo" Thiên Vương nói vs vẻ mặt lạnh lùng rồi bỏ đi" ê..ê câu..cậu.. sao cậu có thể bơ tôi như thế chứ" Vương Hàn gọi và chỉ tay về phía Thiên Vương nhưng cậu ta ko nghe và cũng ko quay lại." cậu ấy ko thích mk thì phải "Linh nói" ko sao lâu dần thì sẽ hiểu đc nhau thôi mà" Vương Hàn an ủi rồi kéo Linh vào nhà." Mấy đứa rửa tay đi để còn ăn cơm" Cô Lâm nói" Linh mai cháu đi học đc chưa" Cô Lâm hỏi" dạ mai cháu sẽ đi ạ"" vậy hả học cùng trường với bọn trẻ nhà cô đấy ko biết có học cùng lớp ko "" mai cháu mới đi nhận lớp ạ"" ừ vậy thì để bọn trẻ nhà cô lai đi ""dạ cháu sẽ ko làm phiền đến họ đâu ạ" Linh đảo mắt nhìn 1 lượt" ko sao họ ko lai cậu thì mk sẽ lại câu yên tâm" Vương Hàn nói" cám ơn cậu "Ăn cơm xong Linh lên phòng đọc qua 1 chút sách vở nhưng vừa mở ra đã ko hiểu j cả đọc đc 3 dòng liền ngáp và chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay. Sáng hôm sau, cô mặc bộ đồng phục cả trường vào, nó rất hợp vs cô nhưng mà cô chưa từng mặc váy đi học bao giờ cả vì nó rất khó vận động và trường cũ yêu cầu mặc áo dài cô đã thấy vướng lắm rồi. Chiếc áo sơ mi trắng buông thõng dài ngang ngửa chân váy đen trên cổ có thắt 1 chiếc nơ đen. Bước ra khỏi phòng, cô gặp luôn ba anh chàng mặc sơ mi trắng, có thắt cà vạt. vốn có tính mê giai và đặc biệt là giai mặc sơ mi trắng, khi nhìn thấy 3 người họ cô đã đờ người vài giây. Vương Hàn tay ôm quả bóng rổ, Tuấn Thần trên vai có đeo tai nghe, Thiên Vương thì tay cầm 1 cuốn sách.

" đây là ai vậy Nguyên"" đây là Linh cháu gái mình " dì giới thiệu " Linh đây là cô Lâm "

" cháu chào cô cháu mới sang nên ko biết j nhiều mong cô thông cảm " Linh lễ phép cúi đầu nói( từ chương này về sau Phương sẽ đc gọi là Linh)

" vậy hả Cháu xinh quá, " cô Lâm khen

" cô quá khen" Linh xấu hổ

" Mẹ tụi con về rồi ạ " Tiếng của 1 người con trai Linh quay lại thì thấy ba cậu con trai vừa nãy mk vừa giúp chiến thắng

"ơ..ơ.. cậu là người vừa nãy giúp bọn tôi mà, vẫn cái áo đấy, vẫn cái mũ đấy chỉ tiếc là thiếu cái kính. À ko mk có đợi tý... chính là cậu ấy mà" Cậu con trai nhảy thứ ba nói nhưng nhìn ánh mắt của ba người còn lại có vẻ ko tin nên đã rút chiếc kính từ trong balo ra rồi đeo vào mắt Linh chỉnh trang sao cho giống vs lúc vừa nãy

" đó cậu thấy ko chính là cậu ấy.". "Cám ơn cậu đã giúp tụi nà. Mà sao cậu lại ở đây vậy."

" mình... là cháu của..... cô Lâm" Linh còn chưa hiểu j

" vậy tốt quá tụi này cũng ở nhà đấy làm quen nha mình là Vương Hàn cứ gọi mình là tiểu Vương hay Hàn Hàn j đó cũng đc" Vương Hàn chìa tay ra ngỏ ý muốn bắt tay

" Chào..Mk..là.. Linh " Linh cũng đáp lại bằng 1 cái bắt tay

" đây đây là Tuấn Thần người có nụ cười ấm áp khiến bao nhiêu cô gái phải rung động" Vương Hàn chỉ tay về phía Tuấn Thần

" Xin chào mình là Tuấn Thần 18 tuổi" Tuấn Thần bắt tay với Linh rồi nở 1 nụ cười vs Linh. Nụ cười của cậu ta thật làm rung động trái tim của con gái mà hình như khi cậu ta cười trái tim Linh đã nhảy nhanh hơn 1 nhịp.

"vậy em phải gọi là anh rồi" Linh nói

" đây là Thiên Vương soái ca của bao cô gái muốn cũng ko lại gần đc cậu ấy rất lạnh lùng rất ít khi cười nhưng 1 khi cười là cả thế giới bỗng nhiên..." Vương Hàn

" Vô vị nhạt nhẽo" Thiên Vương nói vs vẻ mặt lạnh lùng rồi bỏ đi

" ê..ê câu..cậu.. sao cậu có thể bơ tôi như thế chứ" Vương Hàn gọi và chỉ tay về phía Thiên Vương nhưng cậu ta ko nghe và cũng ko quay lại.

" cậu ấy ko thích mk thì phải "Linh nói

" ko sao lâu dần thì sẽ hiểu đc nhau thôi mà" Vương Hàn an ủi rồi kéo Linh vào nhà.

" Mấy đứa rửa tay đi để còn ăn cơm" Cô Lâm nói

" Linh mai cháu đi học đc chưa" Cô Lâm hỏi

" dạ mai cháu sẽ đi ạ"

" vậy hả học cùng trường với bọn trẻ nhà cô đấy ko biết có học cùng lớp ko "

" mai cháu mới đi nhận lớp ạ"

" ừ vậy thì để bọn trẻ nhà cô lai đi "

"dạ cháu sẽ ko làm phiền đến họ đâu ạ" Linh đảo mắt nhìn 1 lượt

" ko sao họ ko lai cậu thì mk sẽ lại câu yên tâm" Vương Hàn nói

" cám ơn cậu "

Ăn cơm xong Linh lên phòng đọc qua 1 chút sách vở nhưng vừa mở ra đã ko hiểu j cả đọc đc 3 dòng liền ngáp và chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay. Sáng hôm sau, cô mặc bộ đồng phục cả trường vào, nó rất hợp vs cô nhưng mà cô chưa từng mặc váy đi học bao giờ cả vì nó rất khó vận động và trường cũ yêu cầu mặc áo dài cô đã thấy vướng lắm rồi. Chiếc áo sơ mi trắng buông thõng dài ngang ngửa chân váy đen trên cổ có thắt 1 chiếc nơ đen. Bước ra khỏi phòng, cô gặp luôn ba anh chàng mặc sơ mi trắng, có thắt cà vạt. vốn có tính mê giai và đặc biệt là giai mặc sơ mi trắng, khi nhìn thấy 3 người họ cô đã đờ người vài giây. Vương Hàn tay ôm quả bóng rổ, Tuấn Thần trên vai có đeo tai nghe, Thiên Vương thì tay cầm 1 cuốn sách.

Tuổi Trẻ Sục SôiTác giả: Hạ Tử Anh" 1..2..3..4..5.." Tiếng nói của Phương vang lên khắp sân. Phương là 1 cô gái vui tính, có nụ cười duyên và rất đam mê nhảy, cô thường đến trại trẻ mồ côi dạy bọn trẻ nhảy" Thôi hôm nay chúng ta tập đến đây thôi chị còn phải đi làm nữa" Phương dặn dò bọn trẻ." nhớ luyện tập thật chăm chỉ đấy" " vâng " lũ trẻ đồng thanh nói.Phương rời khỏi trại trẻ đến thẳng quán cà phê mà cô làm việc nơi đó là nơi mà cô thích nhất. Đó là quán cà Phê của câu lạc bộ nhảy của cô thành lập, cô vẫn thường lui tới để tập nhảy và làm thêm. Tan ca làm trời đã về khuya, cô đội chiếc mũ le và đội chiếc mũ áo ra ngoài 1 cây đen đi giữa trời đêm. vừ về đến của nhà cô đã nghe thấy tiếng quát lớn của ba và mẹ. " cô mua cút đi, tôi ko có người vợ nào như cô cả" ba quát " anh mới biến đi anh dẫn gái về nhà lại còn lắm điều bịa đặt tôi à" " cô bị tôi bắt gặp đi vs thằng khác lại còn già mồm à" "bốp ". " AAAA" " anh dám đánh tôi" Phương đã biết cái gia đình này tan nát từ lâu rồi chỉ là vì cô luôn muốn níu giữ thôi.… " đây là ai vậy Nguyên"" đây là Linh cháu gái mình " dì giới thiệu " Linh đây là cô Lâm "" cháu chào cô cháu mới sang nên ko biết j nhiều mong cô thông cảm " Linh lễ phép cúi đầu nói( từ chương này về sau Phương sẽ đc gọi là Linh)" vậy hả Cháu xinh quá, " cô Lâm khen" cô quá khen" Linh xấu hổ" Mẹ tụi con về rồi ạ " Tiếng của 1 người con trai Linh quay lại thì thấy ba cậu con trai vừa nãy mk vừa giúp chiến thắng"ơ..ơ.. cậu là người vừa nãy giúp bọn tôi mà, vẫn cái áo đấy, vẫn cái mũ đấy chỉ tiếc là thiếu cái kính. À ko mk có đợi tý... chính là cậu ấy mà" Cậu con trai nhảy thứ ba nói nhưng nhìn ánh mắt của ba người còn lại có vẻ ko tin nên đã rút chiếc kính từ trong balo ra rồi đeo vào mắt Linh chỉnh trang sao cho giống vs lúc vừa nãy" đó cậu thấy ko chính là cậu ấy.". "Cám ơn cậu đã giúp tụi nà. Mà sao cậu lại ở đây vậy."" mình... là cháu của..... cô Lâm" Linh còn chưa hiểu j" vậy tốt quá tụi này cũng ở nhà đấy làm quen nha mình là Vương Hàn cứ gọi mình là tiểu Vương hay Hàn Hàn j đó cũng đc" Vương Hàn chìa tay ra ngỏ ý muốn bắt tay" Chào..Mk..là.. Linh " Linh cũng đáp lại bằng 1 cái bắt tay" đây đây là Tuấn Thần người có nụ cười ấm áp khiến bao nhiêu cô gái phải rung động" Vương Hàn chỉ tay về phía Tuấn Thần" Xin chào mình là Tuấn Thần 18 tuổi" Tuấn Thần bắt tay với Linh rồi nở 1 nụ cười vs Linh. Nụ cười của cậu ta thật làm rung động trái tim của con gái mà hình như khi cậu ta cười trái tim Linh đã nhảy nhanh hơn 1 nhịp."vậy em phải gọi là anh rồi" Linh nói" đây là Thiên Vương soái ca của bao cô gái muốn cũng ko lại gần đc cậu ấy rất lạnh lùng rất ít khi cười nhưng 1 khi cười là cả thế giới bỗng nhiên..." Vương Hàn" Vô vị nhạt nhẽo" Thiên Vương nói vs vẻ mặt lạnh lùng rồi bỏ đi" ê..ê câu..cậu.. sao cậu có thể bơ tôi như thế chứ" Vương Hàn gọi và chỉ tay về phía Thiên Vương nhưng cậu ta ko nghe và cũng ko quay lại." cậu ấy ko thích mk thì phải "Linh nói" ko sao lâu dần thì sẽ hiểu đc nhau thôi mà" Vương Hàn an ủi rồi kéo Linh vào nhà." Mấy đứa rửa tay đi để còn ăn cơm" Cô Lâm nói" Linh mai cháu đi học đc chưa" Cô Lâm hỏi" dạ mai cháu sẽ đi ạ"" vậy hả học cùng trường với bọn trẻ nhà cô đấy ko biết có học cùng lớp ko "" mai cháu mới đi nhận lớp ạ"" ừ vậy thì để bọn trẻ nhà cô lai đi ""dạ cháu sẽ ko làm phiền đến họ đâu ạ" Linh đảo mắt nhìn 1 lượt" ko sao họ ko lai cậu thì mk sẽ lại câu yên tâm" Vương Hàn nói" cám ơn cậu "Ăn cơm xong Linh lên phòng đọc qua 1 chút sách vở nhưng vừa mở ra đã ko hiểu j cả đọc đc 3 dòng liền ngáp và chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay. Sáng hôm sau, cô mặc bộ đồng phục cả trường vào, nó rất hợp vs cô nhưng mà cô chưa từng mặc váy đi học bao giờ cả vì nó rất khó vận động và trường cũ yêu cầu mặc áo dài cô đã thấy vướng lắm rồi. Chiếc áo sơ mi trắng buông thõng dài ngang ngửa chân váy đen trên cổ có thắt 1 chiếc nơ đen. Bước ra khỏi phòng, cô gặp luôn ba anh chàng mặc sơ mi trắng, có thắt cà vạt. vốn có tính mê giai và đặc biệt là giai mặc sơ mi trắng, khi nhìn thấy 3 người họ cô đã đờ người vài giây. Vương Hàn tay ôm quả bóng rổ, Tuấn Thần trên vai có đeo tai nghe, Thiên Vương thì tay cầm 1 cuốn sách.

Chương 3: Tình cờ-2