Tác giả:

Tít… tít… Ngay giữa phòng họp, tiếng chuông điện thoại di dộng không hề khách khí đỗ chuông, kéo Cố Bình An từ trong mộng giật mình tỉnh táo lại. Gian phòng bị tiếng chuông di động vang lên, phá vỡ bầu không khí nới đây, thoáng cái tất cả liền trở nên dị thường khẩn trương, ngay cả tiếng gió đang luồn qua giấy cũng có thể nghe rõ mồn một. Mọi người yên lặng, không hẹn cùng hướng nhìn về phía Cố Bình An, dĩ nhiên trong đó cũng không thiếu ánh mắt thâm trầm của lão đại. Cố Bình An hơi cúi thấp đầu, giả vờ như không để ý đùa nghịch ngón tay. Cô dĩ nhiên cảm nhận được ánh mắt thương hại của những đồng nghiệp bên cạnh, vì số phận không may sắp tới của cô mà hít vào khí lạnh, bên tai còn kéo đến một trận ong ong, như thầm nhắc cô: cô tiêu rồi! “Cố Bình An, tan họp đến văn phòng tìm tôi!” lão đại đơn giản phun ra một câu làm Cố Bình An cảm thấy giờ phút này bản thân như đang rơi vào vực sâu, da đầu cũng run lên từng đợt. Sau khi một phút ngắn ngủi gián đoạn trôi qua, lão đại lại thao thao…

Chương 46: Ngoại truyện 13

Quá Thời HạnTác giả: Ngã Tiểu ĐồTruyện Ngôn TìnhTít… tít… Ngay giữa phòng họp, tiếng chuông điện thoại di dộng không hề khách khí đỗ chuông, kéo Cố Bình An từ trong mộng giật mình tỉnh táo lại. Gian phòng bị tiếng chuông di động vang lên, phá vỡ bầu không khí nới đây, thoáng cái tất cả liền trở nên dị thường khẩn trương, ngay cả tiếng gió đang luồn qua giấy cũng có thể nghe rõ mồn một. Mọi người yên lặng, không hẹn cùng hướng nhìn về phía Cố Bình An, dĩ nhiên trong đó cũng không thiếu ánh mắt thâm trầm của lão đại. Cố Bình An hơi cúi thấp đầu, giả vờ như không để ý đùa nghịch ngón tay. Cô dĩ nhiên cảm nhận được ánh mắt thương hại của những đồng nghiệp bên cạnh, vì số phận không may sắp tới của cô mà hít vào khí lạnh, bên tai còn kéo đến một trận ong ong, như thầm nhắc cô: cô tiêu rồi! “Cố Bình An, tan họp đến văn phòng tìm tôi!” lão đại đơn giản phun ra một câu làm Cố Bình An cảm thấy giờ phút này bản thân như đang rơi vào vực sâu, da đầu cũng run lên từng đợt. Sau khi một phút ngắn ngủi gián đoạn trôi qua, lão đại lại thao thao… Khi ra nước ngoài, mẹ nuôi đến tiễn tôi. Bà hỏi tôi có trở về hay không? Tôi lắc đầu.Bà nghe thế khóc rất thương tâm.Tôi nhìn bà lắc đầu ý bảo rằng mình không biết, không phải là không trở lại.Máy bay cất cánh cách mặt đất càng ngày càng cao, vững vàng xuyên qua mây xanh mà tiến về vùng trời xa lạ. Tôi nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ máy bay, ngơ ngác giống như đang lạc vào trong mây mù.Tôi đột nhiên nhớ tới ba ba.Khi đó ông chọn tự sát, cũng chính là thừa nhận mình có tội. Tôi không biết ông ta rốt cuộc ở trong ngục giam đã phải chịu khổ ra sao, lại làm cho người rất coi trọng thanh danh như ông lại đem chúng vứt ra sau đầu. Nghe nói là có người dùng tôi và mẹ để uy h**p cho nên ông mới”Thừa nhận” hành vi phạm tôi của mình.Di thư của ông viết cho tôiBên trong chỉ có một dòng chữ viết rất bừa và nghiêng ngả:Mạc Phi, con gái bảo bối của ba. Ba ba đi rồi.Nước mắt của tôi rốt cục tận mười năm sau mới rơi xuống.

Khi ra nước ngoài, mẹ nuôi đến tiễn tôi. Bà hỏi tôi có trở về hay không? Tôi lắc đầu.

Bà nghe thế khóc rất thương tâm.

Tôi nhìn bà lắc đầu ý bảo rằng mình không biết, không phải là không trở lại.

Máy bay cất cánh cách mặt đất càng ngày càng cao, vững vàng xuyên qua mây xanh mà tiến về vùng trời xa lạ. Tôi nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ máy bay, ngơ ngác giống như đang lạc vào trong mây mù.

Tôi đột nhiên nhớ tới ba ba.

Khi đó ông chọn tự sát, cũng chính là thừa nhận mình có tội. Tôi không biết ông ta rốt cuộc ở trong ngục giam đã phải chịu khổ ra sao, lại làm cho người rất coi trọng thanh danh như ông lại đem chúng vứt ra sau đầu. Nghe nói là có người dùng tôi và mẹ để uy h**p cho nên ông mới”Thừa nhận” hành vi phạm tôi của mình.

Di thư của ông viết cho tôi

Bên trong chỉ có một dòng chữ viết rất bừa và nghiêng ngả:

Mạc Phi, con gái bảo bối của ba. Ba ba đi rồi.

Nước mắt của tôi rốt cục tận mười năm sau mới rơi xuống.

Quá Thời HạnTác giả: Ngã Tiểu ĐồTruyện Ngôn TìnhTít… tít… Ngay giữa phòng họp, tiếng chuông điện thoại di dộng không hề khách khí đỗ chuông, kéo Cố Bình An từ trong mộng giật mình tỉnh táo lại. Gian phòng bị tiếng chuông di động vang lên, phá vỡ bầu không khí nới đây, thoáng cái tất cả liền trở nên dị thường khẩn trương, ngay cả tiếng gió đang luồn qua giấy cũng có thể nghe rõ mồn một. Mọi người yên lặng, không hẹn cùng hướng nhìn về phía Cố Bình An, dĩ nhiên trong đó cũng không thiếu ánh mắt thâm trầm của lão đại. Cố Bình An hơi cúi thấp đầu, giả vờ như không để ý đùa nghịch ngón tay. Cô dĩ nhiên cảm nhận được ánh mắt thương hại của những đồng nghiệp bên cạnh, vì số phận không may sắp tới của cô mà hít vào khí lạnh, bên tai còn kéo đến một trận ong ong, như thầm nhắc cô: cô tiêu rồi! “Cố Bình An, tan họp đến văn phòng tìm tôi!” lão đại đơn giản phun ra một câu làm Cố Bình An cảm thấy giờ phút này bản thân như đang rơi vào vực sâu, da đầu cũng run lên từng đợt. Sau khi một phút ngắn ngủi gián đoạn trôi qua, lão đại lại thao thao… Khi ra nước ngoài, mẹ nuôi đến tiễn tôi. Bà hỏi tôi có trở về hay không? Tôi lắc đầu.Bà nghe thế khóc rất thương tâm.Tôi nhìn bà lắc đầu ý bảo rằng mình không biết, không phải là không trở lại.Máy bay cất cánh cách mặt đất càng ngày càng cao, vững vàng xuyên qua mây xanh mà tiến về vùng trời xa lạ. Tôi nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ máy bay, ngơ ngác giống như đang lạc vào trong mây mù.Tôi đột nhiên nhớ tới ba ba.Khi đó ông chọn tự sát, cũng chính là thừa nhận mình có tội. Tôi không biết ông ta rốt cuộc ở trong ngục giam đã phải chịu khổ ra sao, lại làm cho người rất coi trọng thanh danh như ông lại đem chúng vứt ra sau đầu. Nghe nói là có người dùng tôi và mẹ để uy h**p cho nên ông mới”Thừa nhận” hành vi phạm tôi của mình.Di thư của ông viết cho tôiBên trong chỉ có một dòng chữ viết rất bừa và nghiêng ngả:Mạc Phi, con gái bảo bối của ba. Ba ba đi rồi.Nước mắt của tôi rốt cục tận mười năm sau mới rơi xuống.

Chương 46: Ngoại truyện 13