Tác giả:

Hà Tống dựa vào ghế sô pha nhìn vào màn hình TV, thoạt nhìn rất là chăm chú. Chiều chủ nhật, tivi đang phát lại chương trình gì đó của hai ngày trước, thỉnh thoảng tuôn ra âm thanh kỳ quái. Tuy rằng đã cuối hè, nhưng nhiệt độ ban ngày vẫn còn rất cao. Trong căn phòng nhỏ hỗn loạn, tiếng điều hòa cũ kỹ phát ra âm thanh ông ông vù vù. Phương Tử Cách ngồi ở trong ***g ngực của hắn, khó nhịn mà vặn vẹo. Ngón tay Hà Tống ngắt n*m v* nhô lên từ bên trong chiếc áo may ô, dường như đang chán chường mà rà qua rà lại. Bóp chặt thứ ở dưới quần đã sớm cứng rắn của Phương Tử Cách. Trên thân thể trắng như tuyết của cậu chỉ khoác một cái áo may ô mỏng manh, còn lại không mặc thêm bất cứ thứ gì cả. Phô ra hai cái chân thon dài, dựa lưng vào người Hà Tống, chỉ cần Hà Tống cúi đầu xuống là đã có thể nhìn thấy được biến hóa của cậu. “Cậu có phải là đồ b**n th** không đấy, thích được người khác chơi n*m v* như vậy.” Rõ ràng là bị cậu cưỡng bách! Nhưng mà câu nói như thế này, Phương Tử Cách không dám nói…

Chương 15: Môtô, chỉ dùng để lái

Thời Kỳ Khát Vọng Của Thiếu NiênTác giả: Cật TốTruyện Đam MỹHà Tống dựa vào ghế sô pha nhìn vào màn hình TV, thoạt nhìn rất là chăm chú. Chiều chủ nhật, tivi đang phát lại chương trình gì đó của hai ngày trước, thỉnh thoảng tuôn ra âm thanh kỳ quái. Tuy rằng đã cuối hè, nhưng nhiệt độ ban ngày vẫn còn rất cao. Trong căn phòng nhỏ hỗn loạn, tiếng điều hòa cũ kỹ phát ra âm thanh ông ông vù vù. Phương Tử Cách ngồi ở trong ***g ngực của hắn, khó nhịn mà vặn vẹo. Ngón tay Hà Tống ngắt n*m v* nhô lên từ bên trong chiếc áo may ô, dường như đang chán chường mà rà qua rà lại. Bóp chặt thứ ở dưới quần đã sớm cứng rắn của Phương Tử Cách. Trên thân thể trắng như tuyết của cậu chỉ khoác một cái áo may ô mỏng manh, còn lại không mặc thêm bất cứ thứ gì cả. Phô ra hai cái chân thon dài, dựa lưng vào người Hà Tống, chỉ cần Hà Tống cúi đầu xuống là đã có thể nhìn thấy được biến hóa của cậu. “Cậu có phải là đồ b**n th** không đấy, thích được người khác chơi n*m v* như vậy.” Rõ ràng là bị cậu cưỡng bách! Nhưng mà câu nói như thế này, Phương Tử Cách không dám nói… Tiểu côn th*t của Phương Tử Cách rung động phun ra chất nhầy, ma sát cái bụng của Hà Tống.Hà Tống giảm bớt tốc độ, sau mấy lần nhợt nhạt đưa đánh, là một lần rút ra toàn bộ rồi lại đâm mạnh vào đến tận gốc.Hắn rất hài lòng mà nghe thấy Phương Tử Cách dựa theo động tác của hắn mà phát ra những âm điệu khác nhau, thật giống như mình đang biểu diễn một loại nhạc cụ mỹ diệu.Khi bị đâm nông là mang theo giọng mũi “Ừ hừ hừ”, còn cố gắng nhẫn nại để mình không phát ra tiếng gọi.Khi bị đâm sâu là mang theo tiếng khóc nức nở “A a a”, tận lực đón nhận không khống chế được mà thở gấp gáp.Nếu mà làm cậu đau đớn, còn có thể nghe tiếng cầu khẩn “Ai á…!”Hà Tống đều rất thích nghe không biết chán. Cho nên hắn mới thích làm Phương Tử Cách cho tới khóc.Phương Tử Cách sảng khoái đến không chịu được.Cậu ngửa đầu nhìn chằm chằm trần nhà cũ kỹ, kỳ thực là ánh mắt đã tan rã cái gì cũng không nhìn rõ bị Hà Tống đâm mà xốc nảy, bên trong hậu huyệt mềm mại một làn lại một làn sóng sảng khoái n*m v* bị Hà Tống ngắt nhéo, vừa sướng lại vừa đau.“Muốn… Muốn bắn… Lão công… Muốn bắn…”Nói chuyện không quan trọng lắm, bị Hà Tống bóp lấy gốc rễ phân thân, không cho cậu bắn.“Lão công… Lão công… Cho tôi bắn…!”Hà Tống ôm cậu ngồi xuống, một tay từ trong túi quần jean lấy ra một sợi dây thừng bằng da, trói côn th*t cậu lại.Phương Tử Cách vừa nhìn thấy liền muốn khóc.“Bảo bối nhi không phải yêu thích từ sau đi vào sao? Lão công từ phía sau đâm cưng, đồng thời bắn có được hay không?”“Không muốn…” Phương Tử Cách lắc đầu: “Cậu… Cậu… Còn lâu mới bắn…”Hà Tống nghe thấy rất cao hứng, nhưng vẫn nhẹ giọng mềm mỏng mà dỗ cậu: “Cưng kẹp chặt, lão công rất nhanh liền b*n r*… Ngoan!”Nói xong ôm cậu xuống giường, để cho cậu đứng trên mặt đất. Chân Phương Tử Cách đều đã run lẩy bẩy, nửa ngày mới đứng vững được.Hai tay Hà Tống vặn bung mông thịt của cậu ra, lần thứ hai c*m v**.Phương Tử Cách theo bản năng chổng mông lên để cho hắn đâm vào càng sâu, Hà Tống kéo hai tay cậu ra phía sau lưng nắm chặt, trên eo dùng sức đỉnh về phía trước:“Cưng là môto nhỏ của lão công, đi thôi bảo bối nhi!”Hà Tống hướng về phía trước bước một bước, Phương Tử Cách liền vội vả bước một bước cậu dùng cái tư thế xấu hổ kia run rẩy đi một bước, hậu huyệt liền co rút lại, kẹp chặt làm cho Hà Tống rất thoải mái Hà Tống hơi động, côn th*t lại đâm mạnh vào bên trong, sảng khoái nối tiếp sảng khoái, nhưng mà lại không chịu b*n r*.Quả thực là hai tầng nóng lạnh.“A… A… Không đi được… Không đi được …!”Cho dù như vậy, cậu vẫn bị Hà Tống dùng côn th*t thúc đẩy, từng bước từng bước đi tới bên cửa sổ.Mới vừa đỡ lấy bệ cửa sổ, Hà Tống liền ph*ng đ*ng mà ở phía sau tăng tốc đâm xuyên.kh*** c*m như một thanh kiếm hai lưỡi, cắt đứt tinh thần của Phương Tử Cách.Bên trong *** huyệt của cậu càng ngày càng sảng khoái, phân thân căng lên đau đến càng khó chịu Hà Tống dũng mãnh làm một trận, cậu nghẹn đến muốn điên rồi.“Lão công! Lão công…! d**ng v*t rất phồng…! Mở ra nhanh một chút!”Hà Tống túm lấy eo cậu, giống như pittông đang vận động của một bộ môtơ: “Nhanh thôi bảo bối nhi, nhịn thêm một lát!”“Không muốn…! Nhịn không được …! Muốn hỏng…!”Phương Tử Cách lệ rơi đầy mặt, rất muốn mở sợi dây kia ra, nhưng mà Hà Tống đâm mạnh đến mức cậu không dám thả tay ra, sợ hơi buông lỏng sức một chút thì mặt sẽ đập lên cánh cửa kính.Hà Tống trong tiếng cầu xin của cậu rốt cục cũng mở lòng từ bi, mở nút dây thừng ra.“A —— a a a a ——————!”Phương Tử Cách từ trước tới nay chưa từng b*n t*nh kịch liệt như vậy. d**ng v*t được giải phóng run rẩy phun ra dịch thể một cách dữ dội, *** huyệt của cậu cũng không ngừng co quắp làm Hà Tống cũng b*n r*.Vội vàng tháo bao xuống, Hà Tống ôm cậu tìm một cái ghế tựa ngồi xuống, duỗi hai cái chân dài ra để Phương Tử Cách ngồi lên.Phương Tử Cách co quắp trong ***g ngực của hắn vẫn còn đang run rẩy mà khóc.“Cậu… Cậu.. Thật xấu xa…”Hà Tống hôn lỗ tai cậu: “Đúng vậy, lão công thật xấu, côn th*t của lão công cũng rất hư.”“… d**ng v*t đau… Có thể hay không bị hỏng luôn rồi…”“Sẽ không, xoa xoa một lát, sẽ không hỏng.” Hà Tống nhẹ nhàng vỗ về côn th*t vẫn còn chưa nhuyễn xuống của cậu: “Cưng nói cho lão công nghe, có phải là sảng khoái đến bạo không?”Phương Tử Cách không lên tiếng.Sao cậu có thể thừa nhận được? Thừa nhận rồi, không biết sau này Hà Tống có chơi cậu trầm trọng hơn không!Nhưng mà cậu không nói lời nào cũng vô dụng.Hà Tống “Khà khà” nở nụ cười: “Bảo bối nhi, cái mông nhỏ của cưng đã thừa nhận thay cưng rồi, nó sảng khoái đến mức muốn xoắn đứt côn th*t của lão công!”

Tiểu côn th*t của Phương Tử Cách rung động phun ra chất nhầy, ma sát cái bụng của Hà Tống.

Hà Tống giảm bớt tốc độ, sau mấy lần nhợt nhạt đưa đánh, là một lần rút ra toàn bộ rồi lại đâm mạnh vào đến tận gốc.

Hắn rất hài lòng mà nghe thấy Phương Tử Cách dựa theo động tác của hắn mà phát ra những âm điệu khác nhau, thật giống như mình đang biểu diễn một loại nhạc cụ mỹ diệu.

Khi bị đâm nông là mang theo giọng mũi “Ừ hừ hừ”, còn cố gắng nhẫn nại để mình không phát ra tiếng gọi.

Khi bị đâm sâu là mang theo tiếng khóc nức nở “A a a”, tận lực đón nhận không khống chế được mà thở gấp gáp.

Nếu mà làm cậu đau đớn, còn có thể nghe tiếng cầu khẩn “Ai á…!”

Hà Tống đều rất thích nghe không biết chán. Cho nên hắn mới thích làm Phương Tử Cách cho tới khóc.

Phương Tử Cách sảng khoái đến không chịu được.

Cậu ngửa đầu nhìn chằm chằm trần nhà cũ kỹ, kỳ thực là ánh mắt đã tan rã cái gì cũng không nhìn rõ bị Hà Tống đâm mà xốc nảy, bên trong hậu huyệt mềm mại một làn lại một làn sóng sảng khoái n*m v* bị Hà Tống ngắt nhéo, vừa sướng lại vừa đau.

“Muốn… Muốn bắn… Lão công… Muốn bắn…”

Nói chuyện không quan trọng lắm, bị Hà Tống bóp lấy gốc rễ phân thân, không cho cậu bắn.

“Lão công… Lão công… Cho tôi bắn…!”

Hà Tống ôm cậu ngồi xuống, một tay từ trong túi quần jean lấy ra một sợi dây thừng bằng da, trói côn th*t cậu lại.

Phương Tử Cách vừa nhìn thấy liền muốn khóc.

“Bảo bối nhi không phải yêu thích từ sau đi vào sao? Lão công từ phía sau đâm cưng, đồng thời bắn có được hay không?”

“Không muốn…” Phương Tử Cách lắc đầu: “Cậu… Cậu… Còn lâu mới bắn…”

Hà Tống nghe thấy rất cao hứng, nhưng vẫn nhẹ giọng mềm mỏng mà dỗ cậu: “Cưng kẹp chặt, lão công rất nhanh liền b*n r*… Ngoan!”

Nói xong ôm cậu xuống giường, để cho cậu đứng trên mặt đất. Chân Phương Tử Cách đều đã run lẩy bẩy, nửa ngày mới đứng vững được.

Hai tay Hà Tống vặn bung mông thịt của cậu ra, lần thứ hai c*m v**.

Phương Tử Cách theo bản năng chổng mông lên để cho hắn đâm vào càng sâu, Hà Tống kéo hai tay cậu ra phía sau lưng nắm chặt, trên eo dùng sức đỉnh về phía trước:

“Cưng là môto nhỏ của lão công, đi thôi bảo bối nhi!”

Hà Tống hướng về phía trước bước một bước, Phương Tử Cách liền vội vả bước một bước cậu dùng cái tư thế xấu hổ kia run rẩy đi một bước, hậu huyệt liền co rút lại, kẹp chặt làm cho Hà Tống rất thoải mái Hà Tống hơi động, côn th*t lại đâm mạnh vào bên trong, sảng khoái nối tiếp sảng khoái, nhưng mà lại không chịu b*n r*.

Quả thực là hai tầng nóng lạnh.

“A… A… Không đi được… Không đi được …!”

Cho dù như vậy, cậu vẫn bị Hà Tống dùng côn th*t thúc đẩy, từng bước từng bước đi tới bên cửa sổ.

Mới vừa đỡ lấy bệ cửa sổ, Hà Tống liền ph*ng đ*ng mà ở phía sau tăng tốc đâm xuyên.

kh*** c*m như một thanh kiếm hai lưỡi, cắt đứt tinh thần của Phương Tử Cách.

Bên trong *** huyệt của cậu càng ngày càng sảng khoái, phân thân căng lên đau đến càng khó chịu Hà Tống dũng mãnh làm một trận, cậu nghẹn đến muốn điên rồi.

“Lão công! Lão công…! d**ng v*t rất phồng…! Mở ra nhanh một chút!”

Hà Tống túm lấy eo cậu, giống như pittông đang vận động của một bộ môtơ: “Nhanh thôi bảo bối nhi, nhịn thêm một lát!”

“Không muốn…! Nhịn không được …! Muốn hỏng…!”

Phương Tử Cách lệ rơi đầy mặt, rất muốn mở sợi dây kia ra, nhưng mà Hà Tống đâm mạnh đến mức cậu không dám thả tay ra, sợ hơi buông lỏng sức một chút thì mặt sẽ đập lên cánh cửa kính.

Hà Tống trong tiếng cầu xin của cậu rốt cục cũng mở lòng từ bi, mở nút dây thừng ra.

“A —— a a a a ——————!”

Phương Tử Cách từ trước tới nay chưa từng b*n t*nh kịch liệt như vậy. d**ng v*t được giải phóng run rẩy phun ra dịch thể một cách dữ dội, *** huyệt của cậu cũng không ngừng co quắp làm Hà Tống cũng b*n r*.

Vội vàng tháo bao xuống, Hà Tống ôm cậu tìm một cái ghế tựa ngồi xuống, duỗi hai cái chân dài ra để Phương Tử Cách ngồi lên.

Phương Tử Cách co quắp trong ***g ngực của hắn vẫn còn đang run rẩy mà khóc.

“Cậu… Cậu.. Thật xấu xa…”

Hà Tống hôn lỗ tai cậu: “Đúng vậy, lão công thật xấu, côn th*t của lão công cũng rất hư.”

“… d**ng v*t đau… Có thể hay không bị hỏng luôn rồi…”

“Sẽ không, xoa xoa một lát, sẽ không hỏng.” Hà Tống nhẹ nhàng vỗ về côn th*t vẫn còn chưa nhuyễn xuống của cậu: “Cưng nói cho lão công nghe, có phải là sảng khoái đến bạo không?”

Phương Tử Cách không lên tiếng.

Sao cậu có thể thừa nhận được? Thừa nhận rồi, không biết sau này Hà Tống có chơi cậu trầm trọng hơn không!

Nhưng mà cậu không nói lời nào cũng vô dụng.

Hà Tống “Khà khà” nở nụ cười: “Bảo bối nhi, cái mông nhỏ của cưng đã thừa nhận thay cưng rồi, nó sảng khoái đến mức muốn xoắn đứt côn th*t của lão công!”

Thời Kỳ Khát Vọng Của Thiếu NiênTác giả: Cật TốTruyện Đam MỹHà Tống dựa vào ghế sô pha nhìn vào màn hình TV, thoạt nhìn rất là chăm chú. Chiều chủ nhật, tivi đang phát lại chương trình gì đó của hai ngày trước, thỉnh thoảng tuôn ra âm thanh kỳ quái. Tuy rằng đã cuối hè, nhưng nhiệt độ ban ngày vẫn còn rất cao. Trong căn phòng nhỏ hỗn loạn, tiếng điều hòa cũ kỹ phát ra âm thanh ông ông vù vù. Phương Tử Cách ngồi ở trong ***g ngực của hắn, khó nhịn mà vặn vẹo. Ngón tay Hà Tống ngắt n*m v* nhô lên từ bên trong chiếc áo may ô, dường như đang chán chường mà rà qua rà lại. Bóp chặt thứ ở dưới quần đã sớm cứng rắn của Phương Tử Cách. Trên thân thể trắng như tuyết của cậu chỉ khoác một cái áo may ô mỏng manh, còn lại không mặc thêm bất cứ thứ gì cả. Phô ra hai cái chân thon dài, dựa lưng vào người Hà Tống, chỉ cần Hà Tống cúi đầu xuống là đã có thể nhìn thấy được biến hóa của cậu. “Cậu có phải là đồ b**n th** không đấy, thích được người khác chơi n*m v* như vậy.” Rõ ràng là bị cậu cưỡng bách! Nhưng mà câu nói như thế này, Phương Tử Cách không dám nói… Tiểu côn th*t của Phương Tử Cách rung động phun ra chất nhầy, ma sát cái bụng của Hà Tống.Hà Tống giảm bớt tốc độ, sau mấy lần nhợt nhạt đưa đánh, là một lần rút ra toàn bộ rồi lại đâm mạnh vào đến tận gốc.Hắn rất hài lòng mà nghe thấy Phương Tử Cách dựa theo động tác của hắn mà phát ra những âm điệu khác nhau, thật giống như mình đang biểu diễn một loại nhạc cụ mỹ diệu.Khi bị đâm nông là mang theo giọng mũi “Ừ hừ hừ”, còn cố gắng nhẫn nại để mình không phát ra tiếng gọi.Khi bị đâm sâu là mang theo tiếng khóc nức nở “A a a”, tận lực đón nhận không khống chế được mà thở gấp gáp.Nếu mà làm cậu đau đớn, còn có thể nghe tiếng cầu khẩn “Ai á…!”Hà Tống đều rất thích nghe không biết chán. Cho nên hắn mới thích làm Phương Tử Cách cho tới khóc.Phương Tử Cách sảng khoái đến không chịu được.Cậu ngửa đầu nhìn chằm chằm trần nhà cũ kỹ, kỳ thực là ánh mắt đã tan rã cái gì cũng không nhìn rõ bị Hà Tống đâm mà xốc nảy, bên trong hậu huyệt mềm mại một làn lại một làn sóng sảng khoái n*m v* bị Hà Tống ngắt nhéo, vừa sướng lại vừa đau.“Muốn… Muốn bắn… Lão công… Muốn bắn…”Nói chuyện không quan trọng lắm, bị Hà Tống bóp lấy gốc rễ phân thân, không cho cậu bắn.“Lão công… Lão công… Cho tôi bắn…!”Hà Tống ôm cậu ngồi xuống, một tay từ trong túi quần jean lấy ra một sợi dây thừng bằng da, trói côn th*t cậu lại.Phương Tử Cách vừa nhìn thấy liền muốn khóc.“Bảo bối nhi không phải yêu thích từ sau đi vào sao? Lão công từ phía sau đâm cưng, đồng thời bắn có được hay không?”“Không muốn…” Phương Tử Cách lắc đầu: “Cậu… Cậu… Còn lâu mới bắn…”Hà Tống nghe thấy rất cao hứng, nhưng vẫn nhẹ giọng mềm mỏng mà dỗ cậu: “Cưng kẹp chặt, lão công rất nhanh liền b*n r*… Ngoan!”Nói xong ôm cậu xuống giường, để cho cậu đứng trên mặt đất. Chân Phương Tử Cách đều đã run lẩy bẩy, nửa ngày mới đứng vững được.Hai tay Hà Tống vặn bung mông thịt của cậu ra, lần thứ hai c*m v**.Phương Tử Cách theo bản năng chổng mông lên để cho hắn đâm vào càng sâu, Hà Tống kéo hai tay cậu ra phía sau lưng nắm chặt, trên eo dùng sức đỉnh về phía trước:“Cưng là môto nhỏ của lão công, đi thôi bảo bối nhi!”Hà Tống hướng về phía trước bước một bước, Phương Tử Cách liền vội vả bước một bước cậu dùng cái tư thế xấu hổ kia run rẩy đi một bước, hậu huyệt liền co rút lại, kẹp chặt làm cho Hà Tống rất thoải mái Hà Tống hơi động, côn th*t lại đâm mạnh vào bên trong, sảng khoái nối tiếp sảng khoái, nhưng mà lại không chịu b*n r*.Quả thực là hai tầng nóng lạnh.“A… A… Không đi được… Không đi được …!”Cho dù như vậy, cậu vẫn bị Hà Tống dùng côn th*t thúc đẩy, từng bước từng bước đi tới bên cửa sổ.Mới vừa đỡ lấy bệ cửa sổ, Hà Tống liền ph*ng đ*ng mà ở phía sau tăng tốc đâm xuyên.kh*** c*m như một thanh kiếm hai lưỡi, cắt đứt tinh thần của Phương Tử Cách.Bên trong *** huyệt của cậu càng ngày càng sảng khoái, phân thân căng lên đau đến càng khó chịu Hà Tống dũng mãnh làm một trận, cậu nghẹn đến muốn điên rồi.“Lão công! Lão công…! d**ng v*t rất phồng…! Mở ra nhanh một chút!”Hà Tống túm lấy eo cậu, giống như pittông đang vận động của một bộ môtơ: “Nhanh thôi bảo bối nhi, nhịn thêm một lát!”“Không muốn…! Nhịn không được …! Muốn hỏng…!”Phương Tử Cách lệ rơi đầy mặt, rất muốn mở sợi dây kia ra, nhưng mà Hà Tống đâm mạnh đến mức cậu không dám thả tay ra, sợ hơi buông lỏng sức một chút thì mặt sẽ đập lên cánh cửa kính.Hà Tống trong tiếng cầu xin của cậu rốt cục cũng mở lòng từ bi, mở nút dây thừng ra.“A —— a a a a ——————!”Phương Tử Cách từ trước tới nay chưa từng b*n t*nh kịch liệt như vậy. d**ng v*t được giải phóng run rẩy phun ra dịch thể một cách dữ dội, *** huyệt của cậu cũng không ngừng co quắp làm Hà Tống cũng b*n r*.Vội vàng tháo bao xuống, Hà Tống ôm cậu tìm một cái ghế tựa ngồi xuống, duỗi hai cái chân dài ra để Phương Tử Cách ngồi lên.Phương Tử Cách co quắp trong ***g ngực của hắn vẫn còn đang run rẩy mà khóc.“Cậu… Cậu.. Thật xấu xa…”Hà Tống hôn lỗ tai cậu: “Đúng vậy, lão công thật xấu, côn th*t của lão công cũng rất hư.”“… d**ng v*t đau… Có thể hay không bị hỏng luôn rồi…”“Sẽ không, xoa xoa một lát, sẽ không hỏng.” Hà Tống nhẹ nhàng vỗ về côn th*t vẫn còn chưa nhuyễn xuống của cậu: “Cưng nói cho lão công nghe, có phải là sảng khoái đến bạo không?”Phương Tử Cách không lên tiếng.Sao cậu có thể thừa nhận được? Thừa nhận rồi, không biết sau này Hà Tống có chơi cậu trầm trọng hơn không!Nhưng mà cậu không nói lời nào cũng vô dụng.Hà Tống “Khà khà” nở nụ cười: “Bảo bối nhi, cái mông nhỏ của cưng đã thừa nhận thay cưng rồi, nó sảng khoái đến mức muốn xoắn đứt côn th*t của lão công!”

Chương 15: Môtô, chỉ dùng để lái