Tác giả:

Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…

Chương 12: Đau lắm

Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… Nó ngạc nhiên,- Tại sao anh ấy lại......Không nhận ra mình sao? - nó thóang nghĩ - Cũng phải thôi mình thế này anh ấy nhớ làm gì.Nó buồn bã bước đến nhà Lizze. Lizze ra mở cửa:- Ủa Zen mày đến rồi à?- Ừ........Phòng mày có rượu không?- Có chuyện gì xảy ra với mày à?- Không có gì? - Giọng nó buồn~1 lúc sau ~- Zen mày uống vậy đủ rồi? Có chuyện gì thì nói đi tao sẽ giải quyết giúp mày? - Lizze cố lấy cốc rượu từ tay nó raNó không nói gì mà cứ uống. Từng giọt nước mắt khẽ lăn trên má nó- Lizze, tại sao anh ấy lại không nhớ tao chứ? Chẳng phải....tao.......- Zen.....mày đã gặp anh ấy rồi sao?- Phải,..Lizze lo lắng 1 hồi rồi lấy điện thoại ra và bấm số- Alô anh à, qua phòng em có chút chuyện~ 15 phút sau ~Hắn thở hổn hển đứng trước phòng Lizze bấm chuông. Lizze bước ra giọng đầy lo lắng:- Anh.....nó say rồi anh đưa nó về phòng đi, em có chút chuyện cần giải quyết.- Em định đi đâu giờ này?- Em có tí chuyện riêng thôi! Anh giúp em đưa Zen nó về phòng haHắn cõng nó trên vai rồi ra về, hắn càu nhàu:- Cái con nhà quê này, uống gì mà kinh quá vậy? Cô mà nôn ra áo tôi thì....Mà cô ăn cái quỷ gì mà nặng thế, cõng cô nốt hôm nay chắc tôi tài phế quá.......- Tên khốn anh nói gì vậy hả? - nó cất lời- Này ngậm mồm zô không nôn ra áo tôi đó - hắn kinh hãi- Dian......tui hỏi anh 1 câu nhá.- Câu gì?- Nếu 1 ngày nào đó anh đi trên 1 con đường và bỗng chợt va phải 1 người là người anh yêu nhưng người đó không nhận ra anh, rồi trốn tránh anh, anh sẽ làm gì?Hắn im lặng 1 lúc rồi nói:- Không biết!!- Anh đúng là tên ngốc mà - nó lẩm bẩm- Nhưng có lẽ sẽ đau lắm, đau đến phát khóc.- Đúng, đau lắm, tôi thực sự rất đau, đau đến phát khóc, anh có hiểu không? Đau lắm - nó bật khóc trên vai hắn.-............~ Sáng hôm sau ~Hắn đến phòng của Lizze.- Lizze giải thích đi, có chuyện gì đã xảy ra với nhỏ nhà quê đó thế.- Ý anh là sao?- Nhỏ đó......rất khác.........nhỏ khóc và nói rất đau......Lizze sửng sốt- Nó nói thế sao?- Ừ......nhỏ đó nói rất đau, đau lắmLizze khẽ buồn rồi nói:- Thôi được rồi em sẽ kể cho anh nghe tất cả.

Nó ngạc nhiên,

- Tại sao anh ấy lại......Không nhận ra mình sao? - nó thóang nghĩ - Cũng phải thôi mình thế này anh ấy nhớ làm gì.

Nó buồn bã bước đến nhà Lizze. Lizze ra mở cửa:

- Ủa Zen mày đến rồi à?

- Ừ........Phòng mày có rượu không?

- Có chuyện gì xảy ra với mày à?

- Không có gì? - Giọng nó buồn

~1 lúc sau ~

- Zen mày uống vậy đủ rồi? Có chuyện gì thì nói đi tao sẽ giải quyết giúp mày? - Lizze cố lấy cốc rượu từ tay nó ra

Nó không nói gì mà cứ uống. Từng giọt nước mắt khẽ lăn trên má nó

- Lizze, tại sao anh ấy lại không nhớ tao chứ? Chẳng phải....tao.......

- Zen.....mày đã gặp anh ấy rồi sao?

- Phải,..

Lizze lo lắng 1 hồi rồi lấy điện thoại ra và bấm số

- Alô anh à, qua phòng em có chút chuyện

~ 15 phút sau ~

Hắn thở hổn hển đứng trước phòng Lizze bấm chuông. Lizze bước ra giọng đầy lo lắng:

- Anh.....nó say rồi anh đưa nó về phòng đi, em có chút chuyện cần giải quyết.

- Em định đi đâu giờ này?

- Em có tí chuyện riêng thôi! Anh giúp em đưa Zen nó về phòng ha

Hắn cõng nó trên vai rồi ra về, hắn càu nhàu:

- Cái con nhà quê này, uống gì mà kinh quá vậy? Cô mà nôn ra áo tôi thì....Mà cô ăn cái quỷ gì mà nặng thế, cõng cô nốt hôm nay chắc tôi tài phế quá.......

- Tên khốn anh nói gì vậy hả? - nó cất lời

- Này ngậm mồm zô không nôn ra áo tôi đó - hắn kinh hãi

- Dian......tui hỏi anh 1 câu nhá.

- Câu gì?

- Nếu 1 ngày nào đó anh đi trên 1 con đường và bỗng chợt va phải 1 người là người anh yêu nhưng người đó không nhận ra anh, rồi trốn tránh anh, anh sẽ làm gì?

Hắn im lặng 1 lúc rồi nói:

- Không biết!!

- Anh đúng là tên ngốc mà - nó lẩm bẩm

- Nhưng có lẽ sẽ đau lắm, đau đến phát khóc.

- Đúng, đau lắm, tôi thực sự rất đau, đau đến phát khóc, anh có hiểu không? Đau lắm - nó bật khóc trên vai hắn.

-............

~ Sáng hôm sau ~

Hắn đến phòng của Lizze.

- Lizze giải thích đi, có chuyện gì đã xảy ra với nhỏ nhà quê đó thế.

- Ý anh là sao?

- Nhỏ đó......rất khác.........nhỏ khóc và nói rất đau......

Lizze sửng sốt

- Nó nói thế sao?

- Ừ......nhỏ đó nói rất đau, đau lắm

Lizze khẽ buồn rồi nói:

- Thôi được rồi em sẽ kể cho anh nghe tất cả.

Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… Nó ngạc nhiên,- Tại sao anh ấy lại......Không nhận ra mình sao? - nó thóang nghĩ - Cũng phải thôi mình thế này anh ấy nhớ làm gì.Nó buồn bã bước đến nhà Lizze. Lizze ra mở cửa:- Ủa Zen mày đến rồi à?- Ừ........Phòng mày có rượu không?- Có chuyện gì xảy ra với mày à?- Không có gì? - Giọng nó buồn~1 lúc sau ~- Zen mày uống vậy đủ rồi? Có chuyện gì thì nói đi tao sẽ giải quyết giúp mày? - Lizze cố lấy cốc rượu từ tay nó raNó không nói gì mà cứ uống. Từng giọt nước mắt khẽ lăn trên má nó- Lizze, tại sao anh ấy lại không nhớ tao chứ? Chẳng phải....tao.......- Zen.....mày đã gặp anh ấy rồi sao?- Phải,..Lizze lo lắng 1 hồi rồi lấy điện thoại ra và bấm số- Alô anh à, qua phòng em có chút chuyện~ 15 phút sau ~Hắn thở hổn hển đứng trước phòng Lizze bấm chuông. Lizze bước ra giọng đầy lo lắng:- Anh.....nó say rồi anh đưa nó về phòng đi, em có chút chuyện cần giải quyết.- Em định đi đâu giờ này?- Em có tí chuyện riêng thôi! Anh giúp em đưa Zen nó về phòng haHắn cõng nó trên vai rồi ra về, hắn càu nhàu:- Cái con nhà quê này, uống gì mà kinh quá vậy? Cô mà nôn ra áo tôi thì....Mà cô ăn cái quỷ gì mà nặng thế, cõng cô nốt hôm nay chắc tôi tài phế quá.......- Tên khốn anh nói gì vậy hả? - nó cất lời- Này ngậm mồm zô không nôn ra áo tôi đó - hắn kinh hãi- Dian......tui hỏi anh 1 câu nhá.- Câu gì?- Nếu 1 ngày nào đó anh đi trên 1 con đường và bỗng chợt va phải 1 người là người anh yêu nhưng người đó không nhận ra anh, rồi trốn tránh anh, anh sẽ làm gì?Hắn im lặng 1 lúc rồi nói:- Không biết!!- Anh đúng là tên ngốc mà - nó lẩm bẩm- Nhưng có lẽ sẽ đau lắm, đau đến phát khóc.- Đúng, đau lắm, tôi thực sự rất đau, đau đến phát khóc, anh có hiểu không? Đau lắm - nó bật khóc trên vai hắn.-............~ Sáng hôm sau ~Hắn đến phòng của Lizze.- Lizze giải thích đi, có chuyện gì đã xảy ra với nhỏ nhà quê đó thế.- Ý anh là sao?- Nhỏ đó......rất khác.........nhỏ khóc và nói rất đau......Lizze sửng sốt- Nó nói thế sao?- Ừ......nhỏ đó nói rất đau, đau lắmLizze khẽ buồn rồi nói:- Thôi được rồi em sẽ kể cho anh nghe tất cả.

Chương 12: Đau lắm