Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…
Chương 28
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… Không quan tâm nó tiếp tục kiếm đồ đợi đến sáng mai, sáng chủ nhật nó hằng mong ước.....Cầm cái gối, nó nằm xuống sàn suy nghĩ miên man miệng không ngừng cười mỉm. Nó chợt nhận ra:- Ơ mà hình như hắn chưa về..Mà chưa về thì.....Nó 3 chân 4 cẳng chạy thẳng vào phòng nằm lên giường- Hế hế, thoải mái ghê....Trong giây phút nó thiếp đi lúc nào không hay....~ Giữa đêm ~Đang ngủ say bỗng nó nghe thấy tiếng lạch cạch. Mặc kệ tiếp tục ngủ, nó chẳng để ý. '' Bịch '' hình như có cái gì ngã vào người nó. Đành bò dậy, nó sửng sốt- Úi zồi,...Cố gắng lay hắn dậy nó càu nhàu- Chắc là đi chơi chán với người đẹp nên phê zề....đúng là tụi con zai...Đưa hắn lên giường, nó ngửi thấy mùi rượu, lấy cái khăn và khay nước nó lau mặt cho hắn. Bỗng nhiên, tiếng điện thoại hắn vang lên. Cầm điện thoại nó cố gọi hắn dậy nhưng vô vọng, không còn cách nào khác, nó nghe điện thoại- Alô- Cậu chủ à, về nhà đi, cậu có biết ông bà chủ lo thế nào không? Cậu đâu thể chỉ vì việc cỏn con đó mà bỏ đi chứ...- giọng 1 người đàn ông trung niên khỏang 50 tuổi- À....xin lỗi....- Uả, đây đâu phải giọng cậu chủ. Cô là ai?- Dạ cháu là bạn của Dian ạ.- Ồ, nếu là bạn thì xin cô hãy giúp tôi việc này.- Việc gì?Cả đêm hôm ấy nó ngồi suy nghĩ mãi, không ngờ hắn lại chịu nhiều đau đớn vậy...~ Sáng hôm sau ~Nó thức dậy vớ cái đồng hồ- Chết rồi, muộn.....muộn mất tiêu rồi, tinh sao đây....Nhanh chóng lấy quần áo, ánh mắt nó dừng lại ở hắn, nhớ lại chuyện tối qua, nó đắn đo xem có nên đi hay không.Quyết định, nó cầm điện thoại gọi cho Kai- Kai.....- Zen......xin lỗi em anh đến trễ chút, chờ anh nghen.- Kai.....em xin lỗi- Có chuyện gì à?- Hôm nay em có chút chuyện không đi được hẹn anh lần khác ha- À......ừm - giọng Kai khẽ buồnCúp điện thoại nó nhìn qua hắn- Vì anh cả đấy....vừa lòng chưa....
Không quan tâm nó tiếp tục kiếm đồ đợi đến sáng mai, sáng chủ nhật nó hằng mong ước.....
Cầm cái gối, nó nằm xuống sàn suy nghĩ miên man miệng không ngừng cười mỉm. Nó chợt nhận ra:
- Ơ mà hình như hắn chưa về..Mà chưa về thì.....
Nó 3 chân 4 cẳng chạy thẳng vào phòng nằm lên giường
- Hế hế, thoải mái ghê....
Trong giây phút nó thiếp đi lúc nào không hay....
~ Giữa đêm ~
Đang ngủ say bỗng nó nghe thấy tiếng lạch cạch. Mặc kệ tiếp tục ngủ, nó chẳng để ý. '' Bịch '' hình như có cái gì ngã vào người nó. Đành bò dậy, nó sửng sốt
- Úi zồi,...
Cố gắng lay hắn dậy nó càu nhàu
- Chắc là đi chơi chán với người đẹp nên phê zề....đúng là tụi con zai...
Đưa hắn lên giường, nó ngửi thấy mùi rượu, lấy cái khăn và khay nước nó lau mặt cho hắn. Bỗng nhiên, tiếng điện thoại hắn vang lên. Cầm điện thoại nó cố gọi hắn dậy nhưng vô vọng, không còn cách nào khác, nó nghe điện thoại
- Alô
- Cậu chủ à, về nhà đi, cậu có biết ông bà chủ lo thế nào không? Cậu đâu thể chỉ vì việc cỏn con đó mà bỏ đi chứ...- giọng 1 người đàn ông trung niên khỏang 50 tuổi
- À....xin lỗi....
- Uả, đây đâu phải giọng cậu chủ. Cô là ai?
- Dạ cháu là bạn của Dian ạ.
- Ồ, nếu là bạn thì xin cô hãy giúp tôi việc này.
- Việc gì?
Cả đêm hôm ấy nó ngồi suy nghĩ mãi, không ngờ hắn lại chịu nhiều đau đớn vậy...
~ Sáng hôm sau ~
Nó thức dậy vớ cái đồng hồ
- Chết rồi, muộn.....muộn mất tiêu rồi, tinh sao đây....
Nhanh chóng lấy quần áo, ánh mắt nó dừng lại ở hắn, nhớ lại chuyện tối qua, nó đắn đo xem có nên đi hay không.
Quyết định, nó cầm điện thoại gọi cho Kai
- Kai.....
- Zen......xin lỗi em anh đến trễ chút, chờ anh nghen.
- Kai.....em xin lỗi
- Có chuyện gì à?
- Hôm nay em có chút chuyện không đi được hẹn anh lần khác ha
- À......ừm - giọng Kai khẽ buồn
Cúp điện thoại nó nhìn qua hắn
- Vì anh cả đấy....vừa lòng chưa....
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… Không quan tâm nó tiếp tục kiếm đồ đợi đến sáng mai, sáng chủ nhật nó hằng mong ước.....Cầm cái gối, nó nằm xuống sàn suy nghĩ miên man miệng không ngừng cười mỉm. Nó chợt nhận ra:- Ơ mà hình như hắn chưa về..Mà chưa về thì.....Nó 3 chân 4 cẳng chạy thẳng vào phòng nằm lên giường- Hế hế, thoải mái ghê....Trong giây phút nó thiếp đi lúc nào không hay....~ Giữa đêm ~Đang ngủ say bỗng nó nghe thấy tiếng lạch cạch. Mặc kệ tiếp tục ngủ, nó chẳng để ý. '' Bịch '' hình như có cái gì ngã vào người nó. Đành bò dậy, nó sửng sốt- Úi zồi,...Cố gắng lay hắn dậy nó càu nhàu- Chắc là đi chơi chán với người đẹp nên phê zề....đúng là tụi con zai...Đưa hắn lên giường, nó ngửi thấy mùi rượu, lấy cái khăn và khay nước nó lau mặt cho hắn. Bỗng nhiên, tiếng điện thoại hắn vang lên. Cầm điện thoại nó cố gọi hắn dậy nhưng vô vọng, không còn cách nào khác, nó nghe điện thoại- Alô- Cậu chủ à, về nhà đi, cậu có biết ông bà chủ lo thế nào không? Cậu đâu thể chỉ vì việc cỏn con đó mà bỏ đi chứ...- giọng 1 người đàn ông trung niên khỏang 50 tuổi- À....xin lỗi....- Uả, đây đâu phải giọng cậu chủ. Cô là ai?- Dạ cháu là bạn của Dian ạ.- Ồ, nếu là bạn thì xin cô hãy giúp tôi việc này.- Việc gì?Cả đêm hôm ấy nó ngồi suy nghĩ mãi, không ngờ hắn lại chịu nhiều đau đớn vậy...~ Sáng hôm sau ~Nó thức dậy vớ cái đồng hồ- Chết rồi, muộn.....muộn mất tiêu rồi, tinh sao đây....Nhanh chóng lấy quần áo, ánh mắt nó dừng lại ở hắn, nhớ lại chuyện tối qua, nó đắn đo xem có nên đi hay không.Quyết định, nó cầm điện thoại gọi cho Kai- Kai.....- Zen......xin lỗi em anh đến trễ chút, chờ anh nghen.- Kai.....em xin lỗi- Có chuyện gì à?- Hôm nay em có chút chuyện không đi được hẹn anh lần khác ha- À......ừm - giọng Kai khẽ buồnCúp điện thoại nó nhìn qua hắn- Vì anh cả đấy....vừa lòng chưa....