Tác giả:

Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…

Chương 37

Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… - Chuyện đó......em giữ bí mật được không?Kai thất vọng- Nếu em không muốn nói cũng không sao!! Anh tin em mà.- Cảm ơn anh! - nó buồn- Không sao.~ Tối hôm đó ~Nó chằn chọc suy nghĩ mãi. Không biết có nên nói cho anh ý sự thật, chẳng lẽ lừa dối anh ấy mãi. Nhưng chốt cho cùng cũng là lỗi của hắn, nó cáu- Này, cái anh kia, chỉ biết ăn với nằm thôi à! Còn không mau đứng dậy giúp tôi dọn dẹp nhà cửa.- Cô đang nói tôi đấy à? - hắn chỉ- Chứ còn ai nữa, không lẽ tôi chỉ con milu ngoài kia.Không quan tâm, hắn tiếp tục nghe nhạc. Tức giận, nó phá- Này, có nghe không hả? Đồ hâm, đồ dở hơi kia...- Cô bị điên à! - hắn quátNó ngó lơ- Ơ hình như mình nghe thấy ai quát. Chắc con milu bên hàng xóm. Mặc kệ nó đi.Bước vào phòng lẩm bẩm- Đúng là mồm miệng con trai, hồi bị mình đuổi ra khỏi nhà thì ghê lắm, năn nỉ, à à '' xin hãy cho tôi ở lại '' sao bây giờ không nói nữa đi...Hứ~ Sáng hôm sau ~Hôm nay chủ nhật, nó tranh thủ đi chợ mua ít đồ. Vừa bước ra khỏi nhà thì bị hắn gọi lại- Này con thỏ chân ngắn chậm chạp kia.- Mới nói cái gì hử!- Tôi gọi cô đấy. Đi chợ thì mua ít đồ cho tôiNói rồi hắn đưa tờ giấy. Nó đọc mà chóang, quá nhiều thứ.- Anh định mua lương thực với đồ dùng 1 năm à. Nhiều thế!!- Không nhiều đâu.- Vậy anh đi mua đi, tôi không rảnh ha!~ Trên đường ~Nó hớn hở xách cái dỏ đi chợ, quay lại nhìn hắn nó trêu:- Này anh kia sao đi sau tui hòai vậy? Mê tôi hả?- Mê cái đầu cô.Nói rồi hắn vượt lên trên. Không chịu thua nó cũng vượt lên. Tưởng thế mà hắn bỏ cuộc, hắn vượt lên theo nó.Cả 2 cứ chạy đi như vậy cho khi đến chợ.Nó thở hổn hển- T.....t....tôi.......đ...đến trước.- C....còn....lâu....tôi đến trước.- Đồ trẻ con.- Con nít.- Hứ..

- Chuyện đó......em giữ bí mật được không?

Kai thất vọng

- Nếu em không muốn nói cũng không sao!! Anh tin em mà.

- Cảm ơn anh! - nó buồn

- Không sao.

~ Tối hôm đó ~

Nó chằn chọc suy nghĩ mãi. Không biết có nên nói cho anh ý sự thật, chẳng lẽ lừa dối anh ấy mãi. Nhưng chốt cho cùng cũng là lỗi của hắn, nó cáu

- Này, cái anh kia, chỉ biết ăn với nằm thôi à! Còn không mau đứng dậy giúp tôi dọn dẹp nhà cửa.

- Cô đang nói tôi đấy à? - hắn chỉ

- Chứ còn ai nữa, không lẽ tôi chỉ con milu ngoài kia.

Không quan tâm, hắn tiếp tục nghe nhạc. Tức giận, nó phá

- Này, có nghe không hả? Đồ hâm, đồ dở hơi kia...

- Cô bị điên à! - hắn quát

Nó ngó lơ

- Ơ hình như mình nghe thấy ai quát. Chắc con milu bên hàng xóm. Mặc kệ nó đi.

Bước vào phòng lẩm bẩm

- Đúng là mồm miệng con trai, hồi bị mình đuổi ra khỏi nhà thì ghê lắm, năn nỉ, à à '' xin hãy cho tôi ở lại '' sao bây giờ không nói nữa đi...Hứ

~ Sáng hôm sau ~

Hôm nay chủ nhật, nó tranh thủ đi chợ mua ít đồ. Vừa bước ra khỏi nhà thì bị hắn gọi lại

- Này con thỏ chân ngắn chậm chạp kia.

- Mới nói cái gì hử!

- Tôi gọi cô đấy. Đi chợ thì mua ít đồ cho tôi

Nói rồi hắn đưa tờ giấy. Nó đọc mà chóang, quá nhiều thứ.

- Anh định mua lương thực với đồ dùng 1 năm à. Nhiều thế!!

- Không nhiều đâu.

- Vậy anh đi mua đi, tôi không rảnh ha!

~ Trên đường ~

Nó hớn hở xách cái dỏ đi chợ, quay lại nhìn hắn nó trêu:

- Này anh kia sao đi sau tui hòai vậy? Mê tôi hả?

- Mê cái đầu cô.

Nói rồi hắn vượt lên trên. Không chịu thua nó cũng vượt lên. Tưởng thế mà hắn bỏ cuộc, hắn vượt lên theo nó.

Cả 2 cứ chạy đi như vậy cho khi đến chợ.

Nó thở hổn hển

- T.....t....tôi.......đ...đến trước.

- C....còn....lâu....tôi đến trước.

- Đồ trẻ con.

- Con nít.

- Hứ..

Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… - Chuyện đó......em giữ bí mật được không?Kai thất vọng- Nếu em không muốn nói cũng không sao!! Anh tin em mà.- Cảm ơn anh! - nó buồn- Không sao.~ Tối hôm đó ~Nó chằn chọc suy nghĩ mãi. Không biết có nên nói cho anh ý sự thật, chẳng lẽ lừa dối anh ấy mãi. Nhưng chốt cho cùng cũng là lỗi của hắn, nó cáu- Này, cái anh kia, chỉ biết ăn với nằm thôi à! Còn không mau đứng dậy giúp tôi dọn dẹp nhà cửa.- Cô đang nói tôi đấy à? - hắn chỉ- Chứ còn ai nữa, không lẽ tôi chỉ con milu ngoài kia.Không quan tâm, hắn tiếp tục nghe nhạc. Tức giận, nó phá- Này, có nghe không hả? Đồ hâm, đồ dở hơi kia...- Cô bị điên à! - hắn quátNó ngó lơ- Ơ hình như mình nghe thấy ai quát. Chắc con milu bên hàng xóm. Mặc kệ nó đi.Bước vào phòng lẩm bẩm- Đúng là mồm miệng con trai, hồi bị mình đuổi ra khỏi nhà thì ghê lắm, năn nỉ, à à '' xin hãy cho tôi ở lại '' sao bây giờ không nói nữa đi...Hứ~ Sáng hôm sau ~Hôm nay chủ nhật, nó tranh thủ đi chợ mua ít đồ. Vừa bước ra khỏi nhà thì bị hắn gọi lại- Này con thỏ chân ngắn chậm chạp kia.- Mới nói cái gì hử!- Tôi gọi cô đấy. Đi chợ thì mua ít đồ cho tôiNói rồi hắn đưa tờ giấy. Nó đọc mà chóang, quá nhiều thứ.- Anh định mua lương thực với đồ dùng 1 năm à. Nhiều thế!!- Không nhiều đâu.- Vậy anh đi mua đi, tôi không rảnh ha!~ Trên đường ~Nó hớn hở xách cái dỏ đi chợ, quay lại nhìn hắn nó trêu:- Này anh kia sao đi sau tui hòai vậy? Mê tôi hả?- Mê cái đầu cô.Nói rồi hắn vượt lên trên. Không chịu thua nó cũng vượt lên. Tưởng thế mà hắn bỏ cuộc, hắn vượt lên theo nó.Cả 2 cứ chạy đi như vậy cho khi đến chợ.Nó thở hổn hển- T.....t....tôi.......đ...đến trước.- C....còn....lâu....tôi đến trước.- Đồ trẻ con.- Con nít.- Hứ..

Chương 37