Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…
Chương 38-2
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… ~ Giờ giải lao tại trường học ~Nó nhanh chân chạy xuống căn tin dành miếng bánh mì cuối cùng. Nhưng mà chắc không kịp nữa rồi, đến khi nó xuống thì bàn thức ăn dường như chẳng còn gì.Đành vậy, nó ngồi xuống bàn căn tin mà bụng đói meo. Bỗng dưng 1 cái bánh mì trước mặt nó. Ngước mắt lên, đó là Kai, anh ấy đưa cho nó 1 cái bánh mì. Nó cầm lấy, cúi gầm mặt xuống- Cảm ơ.....ơn....anh.- Đâu cần phải thế chứ. ^^ Cứ thỏai mái với anh đi. - Kai cười-...Em....em...xin lỗi....- Chuyện gì?- Xin lỗi nếu có lỡ làm anh tổn thương, xin lỗi vì đã lừa dối anh, xin lỗi vì tất cả......- Nếu em hối hận như vậy thì mình làm lại đi!- Hả??- ^^- Chuyện đó....- Không thích à?- Em không có ý đó. Em xin lỗi nhưng....mình không quay lại được....- Tại sao?- Vì....-......- Em xin lỗi.Nói rồi nó bỏ đi, khóe mắt rưng rưng, không phải vì nó không muốn quay lại nhưng có điều gì đó khiến nó từ chối..... Tình cảm của nó đã đổi thay?~ Tan học ~Nó dắt xe ra ngòai thì gặp Kai,- Ơ....sao anh lại ở đây?- Anh chờ em.- Chờ em?? Có chuyện gì à?- Anh muốn em giải thích, tại sao em không nhận lời chứ.- Hóa ra là vậy.......- Em giải thích đi.- Em xin lỗi.- Vẫn là câu xin lỗi, tại sao em cứ xin lỗi khi không có lỗi gì chứ? Cái anh cần em là em hãy giải thích chứ không phải lời xin lỗi vì nghĩa kia.-.......- Sao nào. Nói đi chứ.-.......- Em không thể nói được à, hay là vì em đã có tình cảm với người khác....Nó thóang buồn bước đi.Sự tức giận trên khuôn mặt Kai lộ rõ.
~ Giờ giải lao tại trường học ~
Nó nhanh chân chạy xuống căn tin dành miếng bánh mì cuối cùng. Nhưng mà chắc không kịp nữa rồi, đến khi nó xuống thì bàn thức ăn dường như chẳng còn gì.
Đành vậy, nó ngồi xuống bàn căn tin mà bụng đói meo. Bỗng dưng 1 cái bánh mì trước mặt nó. Ngước mắt lên, đó là Kai, anh ấy đưa cho nó 1 cái bánh mì. Nó cầm lấy, cúi gầm mặt xuống
- Cảm ơ.....ơn....anh.
- Đâu cần phải thế chứ. ^^ Cứ thỏai mái với anh đi. - Kai cười
-...Em....em...xin lỗi....
- Chuyện gì?
- Xin lỗi nếu có lỡ làm anh tổn thương, xin lỗi vì đã lừa dối anh, xin lỗi vì tất cả......
- Nếu em hối hận như vậy thì mình làm lại đi!
- Hả??
- ^^
- Chuyện đó....
- Không thích à?
- Em không có ý đó. Em xin lỗi nhưng....mình không quay lại được....
- Tại sao?
- Vì....
-......
- Em xin lỗi.
Nói rồi nó bỏ đi, khóe mắt rưng rưng, không phải vì nó không muốn quay lại nhưng có điều gì đó khiến nó từ chối..... Tình cảm của nó đã đổi thay?
~ Tan học ~
Nó dắt xe ra ngòai thì gặp Kai,
- Ơ....sao anh lại ở đây?
- Anh chờ em.
- Chờ em?? Có chuyện gì à?
- Anh muốn em giải thích, tại sao em không nhận lời chứ.
- Hóa ra là vậy.......
- Em giải thích đi.
- Em xin lỗi.
- Vẫn là câu xin lỗi, tại sao em cứ xin lỗi khi không có lỗi gì chứ? Cái anh cần em là em hãy giải thích chứ không phải lời xin lỗi vì nghĩa kia.
-.......
- Sao nào. Nói đi chứ.
-.......
- Em không thể nói được à, hay là vì em đã có tình cảm với người khác....
Nó thóang buồn bước đi.
Sự tức giận trên khuôn mặt Kai lộ rõ.
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… ~ Giờ giải lao tại trường học ~Nó nhanh chân chạy xuống căn tin dành miếng bánh mì cuối cùng. Nhưng mà chắc không kịp nữa rồi, đến khi nó xuống thì bàn thức ăn dường như chẳng còn gì.Đành vậy, nó ngồi xuống bàn căn tin mà bụng đói meo. Bỗng dưng 1 cái bánh mì trước mặt nó. Ngước mắt lên, đó là Kai, anh ấy đưa cho nó 1 cái bánh mì. Nó cầm lấy, cúi gầm mặt xuống- Cảm ơ.....ơn....anh.- Đâu cần phải thế chứ. ^^ Cứ thỏai mái với anh đi. - Kai cười-...Em....em...xin lỗi....- Chuyện gì?- Xin lỗi nếu có lỡ làm anh tổn thương, xin lỗi vì đã lừa dối anh, xin lỗi vì tất cả......- Nếu em hối hận như vậy thì mình làm lại đi!- Hả??- ^^- Chuyện đó....- Không thích à?- Em không có ý đó. Em xin lỗi nhưng....mình không quay lại được....- Tại sao?- Vì....-......- Em xin lỗi.Nói rồi nó bỏ đi, khóe mắt rưng rưng, không phải vì nó không muốn quay lại nhưng có điều gì đó khiến nó từ chối..... Tình cảm của nó đã đổi thay?~ Tan học ~Nó dắt xe ra ngòai thì gặp Kai,- Ơ....sao anh lại ở đây?- Anh chờ em.- Chờ em?? Có chuyện gì à?- Anh muốn em giải thích, tại sao em không nhận lời chứ.- Hóa ra là vậy.......- Em giải thích đi.- Em xin lỗi.- Vẫn là câu xin lỗi, tại sao em cứ xin lỗi khi không có lỗi gì chứ? Cái anh cần em là em hãy giải thích chứ không phải lời xin lỗi vì nghĩa kia.-.......- Sao nào. Nói đi chứ.-.......- Em không thể nói được à, hay là vì em đã có tình cảm với người khác....Nó thóang buồn bước đi.Sự tức giận trên khuôn mặt Kai lộ rõ.