Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…
Chương 46-2
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… - Tình yêu chỉ là thứ khiến người ta phải chịu đựng dày vò mỗi lần đơn phương một bóng hình nào đó, là những quanh quẩn bế tắc mỗi lần trái tim lạc nhịp, là những lần rơi nước mắt, đau ngực trái vì nhớ nhung hay tủi hờn. Tình yêu là thứ khiến người ta buồn, vui và nó khiến người ta có thể hy sinh tất cả. Tình cảm còn nhiều nhưng vết thương vẫn nhức. - hắn cười nhạtNó đỏ mặt, tiến lại phía hắn lần nữa :- Nếu anh đã yêu cô ấy nhiều như thế tại sao không đuổi theo cô ta? Nếu đã yêu nhau thật tâm thì đã không buông tay quá dễ. Đừng có ngồi đây mà hão huyền nữa...Anh đã làm tất cả vì cô ấy thì tại sao không thể níu kéo?...Anh đã yêu cô ấy nhiều như thế cơ mà...- Cô...biết tất cả rồi à? - hắn sửng sốt.- Có chuyện gì tôi không biết, chị quản lí kể cho tôi hết rồi.-...Thế....tôi phải làm sao?- Còn tình cảm thì chắc chắn còn yêu..đừng lãng phí thời gian nữa..đuổi theo cô ấy đi...-.....Hắn như thức tỉnh mặc quần áo thật nhanh chạy ra ngòai.....Nó cứ nhìn theo hắn..... rớm nước mắtLà em sai...vì đã thích anh. Dù biết rằng anh đó là tình cảm không nên có nhưng tại sao em không thể dứt ra được. Em thích anh nhưng anh không hề thích em, một chút nào, một chút dù nhỏ xíu cũng không tồn tại.....~ 2 ngày trước ~.. Nó đang mải mê cắm đầu vào đống sách vở lộn xộn thì một người phụ nữ ăn mặc sang trọng cùng với một túi đồ bươc vào.- Zen..- Chị..quản lí...-.. Chị có mua quà cho em này.- Uả mà chị về đây có việc gì à?- Thăm em không được sao?- Thế mà em cứ tưởng...- Tưởng là chị dắt nhóc Dian về cho em đúng không?-........- nó đỏ mặt- Chị đùa thôi mà.- Dạo này...tên đó sao rồi chị.- Vẫn thế...nếu không muốn nói là tâm trạng đang tụt xuống thậm tệ.- Sao vậy? Có chuyện gì với hắn hả chị?- Ừm.....em biết Sohy chứ.- Dạ biết..- nó thóang bùôn- Sau cái ngày bị em đuổi đi, nó đi tìm Sohy. Nó kể hết chuyện cho nhỏ nghe...nhỏ bỏ đi sau cái ngày hôm đó luôn. Mặc dù Dian có tìm kiếm nhỏ ở khắp nơi cũng không thể tìm thấy. Cho đến một ngày, có người báo cho Dian là nhỏ sắp bay qua Mĩ lấy chồng..Kể từ hôm đó nó suy sụp...- Đã yêu người ta đến như vậy tại sao hắn không đuổi theo chứ..- Chỉ còn 2 ngày nữa là nhỏ bay.... chị đã khuyên hết có thể nhưng nhóc đó không nghe.
- Tình yêu chỉ là thứ khiến người ta phải chịu đựng dày vò mỗi lần đơn phương một bóng hình nào đó, là những quanh quẩn bế tắc mỗi lần trái tim lạc nhịp, là những lần rơi nước mắt, đau ngực trái vì nhớ nhung hay tủi hờn. Tình yêu là thứ khiến người ta buồn, vui và nó khiến người ta có thể hy sinh tất cả. Tình cảm còn nhiều nhưng vết thương vẫn nhức. - hắn cười nhạt
Nó đỏ mặt, tiến lại phía hắn lần nữa :
- Nếu anh đã yêu cô ấy nhiều như thế tại sao không đuổi theo cô ta? Nếu đã yêu nhau thật tâm thì đã không buông tay quá dễ. Đừng có ngồi đây mà hão huyền nữa...Anh đã làm tất cả vì cô ấy thì tại sao không thể níu kéo?...Anh đã yêu cô ấy nhiều như thế cơ mà...
- Cô...biết tất cả rồi à? - hắn sửng sốt.
- Có chuyện gì tôi không biết, chị quản lí kể cho tôi hết rồi.
-...Thế....tôi phải làm sao?
- Còn tình cảm thì chắc chắn còn yêu..đừng lãng phí thời gian nữa..đuổi theo cô ấy đi...
-.....
Hắn như thức tỉnh mặc quần áo thật nhanh chạy ra ngòai.....
Nó cứ nhìn theo hắn..... rớm nước mắt
Là em sai...vì đã thích anh. Dù biết rằng anh đó là tình cảm không nên có nhưng tại sao em không thể dứt ra được. Em thích anh nhưng anh không hề thích em, một chút nào, một chút dù nhỏ xíu cũng không tồn tại.....
~ 2 ngày trước ~
.. Nó đang mải mê cắm đầu vào đống sách vở lộn xộn thì một người phụ nữ ăn mặc sang trọng cùng với một túi đồ bươc vào.
- Zen..
- Chị..quản lí...
-.. Chị có mua quà cho em này.
- Uả mà chị về đây có việc gì à?
- Thăm em không được sao?
- Thế mà em cứ tưởng...
- Tưởng là chị dắt nhóc Dian về cho em đúng không?
-........- nó đỏ mặt
- Chị đùa thôi mà.
- Dạo này...tên đó sao rồi chị.
- Vẫn thế...nếu không muốn nói là tâm trạng đang tụt xuống thậm tệ.
- Sao vậy? Có chuyện gì với hắn hả chị?
- Ừm.....em biết Sohy chứ.
- Dạ biết..- nó thóang bùôn
- Sau cái ngày bị em đuổi đi, nó đi tìm Sohy. Nó kể hết chuyện cho nhỏ nghe...nhỏ bỏ đi sau cái ngày hôm đó luôn. Mặc dù Dian có tìm kiếm nhỏ ở khắp nơi cũng không thể tìm thấy. Cho đến một ngày, có người báo cho Dian là nhỏ sắp bay qua Mĩ lấy chồng..Kể từ hôm đó nó suy sụp...
- Đã yêu người ta đến như vậy tại sao hắn không đuổi theo chứ..
- Chỉ còn 2 ngày nữa là nhỏ bay.... chị đã khuyên hết có thể nhưng nhóc đó không nghe.
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… - Tình yêu chỉ là thứ khiến người ta phải chịu đựng dày vò mỗi lần đơn phương một bóng hình nào đó, là những quanh quẩn bế tắc mỗi lần trái tim lạc nhịp, là những lần rơi nước mắt, đau ngực trái vì nhớ nhung hay tủi hờn. Tình yêu là thứ khiến người ta buồn, vui và nó khiến người ta có thể hy sinh tất cả. Tình cảm còn nhiều nhưng vết thương vẫn nhức. - hắn cười nhạtNó đỏ mặt, tiến lại phía hắn lần nữa :- Nếu anh đã yêu cô ấy nhiều như thế tại sao không đuổi theo cô ta? Nếu đã yêu nhau thật tâm thì đã không buông tay quá dễ. Đừng có ngồi đây mà hão huyền nữa...Anh đã làm tất cả vì cô ấy thì tại sao không thể níu kéo?...Anh đã yêu cô ấy nhiều như thế cơ mà...- Cô...biết tất cả rồi à? - hắn sửng sốt.- Có chuyện gì tôi không biết, chị quản lí kể cho tôi hết rồi.-...Thế....tôi phải làm sao?- Còn tình cảm thì chắc chắn còn yêu..đừng lãng phí thời gian nữa..đuổi theo cô ấy đi...-.....Hắn như thức tỉnh mặc quần áo thật nhanh chạy ra ngòai.....Nó cứ nhìn theo hắn..... rớm nước mắtLà em sai...vì đã thích anh. Dù biết rằng anh đó là tình cảm không nên có nhưng tại sao em không thể dứt ra được. Em thích anh nhưng anh không hề thích em, một chút nào, một chút dù nhỏ xíu cũng không tồn tại.....~ 2 ngày trước ~.. Nó đang mải mê cắm đầu vào đống sách vở lộn xộn thì một người phụ nữ ăn mặc sang trọng cùng với một túi đồ bươc vào.- Zen..- Chị..quản lí...-.. Chị có mua quà cho em này.- Uả mà chị về đây có việc gì à?- Thăm em không được sao?- Thế mà em cứ tưởng...- Tưởng là chị dắt nhóc Dian về cho em đúng không?-........- nó đỏ mặt- Chị đùa thôi mà.- Dạo này...tên đó sao rồi chị.- Vẫn thế...nếu không muốn nói là tâm trạng đang tụt xuống thậm tệ.- Sao vậy? Có chuyện gì với hắn hả chị?- Ừm.....em biết Sohy chứ.- Dạ biết..- nó thóang bùôn- Sau cái ngày bị em đuổi đi, nó đi tìm Sohy. Nó kể hết chuyện cho nhỏ nghe...nhỏ bỏ đi sau cái ngày hôm đó luôn. Mặc dù Dian có tìm kiếm nhỏ ở khắp nơi cũng không thể tìm thấy. Cho đến một ngày, có người báo cho Dian là nhỏ sắp bay qua Mĩ lấy chồng..Kể từ hôm đó nó suy sụp...- Đã yêu người ta đến như vậy tại sao hắn không đuổi theo chứ..- Chỉ còn 2 ngày nữa là nhỏ bay.... chị đã khuyên hết có thể nhưng nhóc đó không nghe.