Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…
Chương 52-1
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… Không nghe nó nói gì, đám người đó lôi nó đi mặt sức nó vùng vẫy, đánh bao nhiêu người....Người phụ nữ đó bước xuống xe, tiến lại phía nó, tát mạnh vào mặt.- Phải làm như thế nào thì con mới hiểu hả? Đây không phải là thế giới của con....-....... - nó im lặng một cách đáng sợ.- Còn đứng đấy làm gì nữa, đưa tiểu thư lên xe.Đám người nó lại một lần nữa, túm người nó lôi lên xe.-........~ Biệt thự ~Từ khi về biệt thự đó đã là 3 ngày rồi, nó vẫn im ỉm đóng bỉm trong phòng.- Tiểu thư thế nào rồi? - tiếng người phụ nữ đó,- Tiểu thư vẫn không ăn gì ạ.Bà ta thở dài,.- Gọi cho cậu chủ đi.- Dạ!~ Một lúc sau ~Mở cửa bước vào, hắn nói:- Này con thỏ hâm dở kia, dậy mau!-......- Cô có nghe tôi nó không hả?- Ra ngòai đi!- Cô sao vậy, sao cô lại bỏ bữa?- Chỉ là tôi không nuốt trôi thôi.- Không nuốt trôi thì cô cũng cố mà nuốt vào chứ.- Anh đang lo cho tôi đấy à?-.......- Về với vợ chưa cưới của anh đi, không cần lo cho tôi.-............Hắn bỗng đứng dậy, lôi nó từ trên giường...- Đi theo tôi! Cô nhất định phải ăn thứ gì đó.~ Tại một nhà hàng ~Nó ngồi trước một bàn đầy thức ăn..nhưng nó chẳng hề đả động hay thậm chí là có ý định ăn.- Cô ăn đi chứ.- Tôi đã bảo là không nuốt trôi mà.- Này thỏ ngố, cô đang muốn trở thành một bộ xác sống không hồn đấy à? Ăn đi chứ, mọi ngày cô tham ăn lắm cơ mà, ăn điên cuồng, ăn sống chết, ăn không chờ thời cơ.Nó cười nhạt.- Ngay cả nhìn mặt bà lúc sắp ra đi tôi còn chẳng làm được. Muốn tổ chức một lễ tang thì cũng đã quá trễ. Anh bảo bây giờ tôi còn tâm trí để ăn sao?-....- Chỉ vì về với gia đình anh, chỉ vì bị lôi kéo vào một đống hỗn độn này mà tôi đã mất đi người thân duy nhất, anh biết chứ?- Đừng trách tôi, nếu muốn trách cô hãy trách mụ phù thủy kia. - hắn nói một cách tàn nhẫn.-....
Không nghe nó nói gì, đám người đó lôi nó đi mặt sức nó vùng vẫy, đánh bao nhiêu người....Người phụ nữ đó bước xuống xe, tiến lại phía nó, tát mạnh vào mặt.
- Phải làm như thế nào thì con mới hiểu hả? Đây không phải là thế giới của con....
-....... - nó im lặng một cách đáng sợ.
- Còn đứng đấy làm gì nữa, đưa tiểu thư lên xe.
Đám người nó lại một lần nữa, túm người nó lôi lên xe.
-........
~ Biệt thự ~
Từ khi về biệt thự đó đã là 3 ngày rồi, nó vẫn im ỉm đóng bỉm trong phòng.
- Tiểu thư thế nào rồi? - tiếng người phụ nữ đó,
- Tiểu thư vẫn không ăn gì ạ.
Bà ta thở dài,.
- Gọi cho cậu chủ đi.
- Dạ!
~ Một lúc sau ~
Mở cửa bước vào, hắn nói:
- Này con thỏ hâm dở kia, dậy mau!
-......
- Cô có nghe tôi nó không hả?
- Ra ngòai đi!
- Cô sao vậy, sao cô lại bỏ bữa?
- Chỉ là tôi không nuốt trôi thôi.
- Không nuốt trôi thì cô cũng cố mà nuốt vào chứ.
- Anh đang lo cho tôi đấy à?
-.......
- Về với vợ chưa cưới của anh đi, không cần lo cho tôi.
-............
Hắn bỗng đứng dậy, lôi nó từ trên giường...
- Đi theo tôi! Cô nhất định phải ăn thứ gì đó.
~ Tại một nhà hàng ~
Nó ngồi trước một bàn đầy thức ăn..nhưng nó chẳng hề đả động hay thậm chí là có ý định ăn.
- Cô ăn đi chứ.
- Tôi đã bảo là không nuốt trôi mà.
- Này thỏ ngố, cô đang muốn trở thành một bộ xác sống không hồn đấy à? Ăn đi chứ, mọi ngày cô tham ăn lắm cơ mà, ăn điên cuồng, ăn sống chết, ăn không chờ thời cơ.
Nó cười nhạt.
- Ngay cả nhìn mặt bà lúc sắp ra đi tôi còn chẳng làm được. Muốn tổ chức một lễ tang thì cũng đã quá trễ. Anh bảo bây giờ tôi còn tâm trí để ăn sao?
-....
- Chỉ vì về với gia đình anh, chỉ vì bị lôi kéo vào một đống hỗn độn này mà tôi đã mất đi người thân duy nhất, anh biết chứ?
- Đừng trách tôi, nếu muốn trách cô hãy trách mụ phù thủy kia. - hắn nói một cách tàn nhẫn.
-....
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… Không nghe nó nói gì, đám người đó lôi nó đi mặt sức nó vùng vẫy, đánh bao nhiêu người....Người phụ nữ đó bước xuống xe, tiến lại phía nó, tát mạnh vào mặt.- Phải làm như thế nào thì con mới hiểu hả? Đây không phải là thế giới của con....-....... - nó im lặng một cách đáng sợ.- Còn đứng đấy làm gì nữa, đưa tiểu thư lên xe.Đám người nó lại một lần nữa, túm người nó lôi lên xe.-........~ Biệt thự ~Từ khi về biệt thự đó đã là 3 ngày rồi, nó vẫn im ỉm đóng bỉm trong phòng.- Tiểu thư thế nào rồi? - tiếng người phụ nữ đó,- Tiểu thư vẫn không ăn gì ạ.Bà ta thở dài,.- Gọi cho cậu chủ đi.- Dạ!~ Một lúc sau ~Mở cửa bước vào, hắn nói:- Này con thỏ hâm dở kia, dậy mau!-......- Cô có nghe tôi nó không hả?- Ra ngòai đi!- Cô sao vậy, sao cô lại bỏ bữa?- Chỉ là tôi không nuốt trôi thôi.- Không nuốt trôi thì cô cũng cố mà nuốt vào chứ.- Anh đang lo cho tôi đấy à?-.......- Về với vợ chưa cưới của anh đi, không cần lo cho tôi.-............Hắn bỗng đứng dậy, lôi nó từ trên giường...- Đi theo tôi! Cô nhất định phải ăn thứ gì đó.~ Tại một nhà hàng ~Nó ngồi trước một bàn đầy thức ăn..nhưng nó chẳng hề đả động hay thậm chí là có ý định ăn.- Cô ăn đi chứ.- Tôi đã bảo là không nuốt trôi mà.- Này thỏ ngố, cô đang muốn trở thành một bộ xác sống không hồn đấy à? Ăn đi chứ, mọi ngày cô tham ăn lắm cơ mà, ăn điên cuồng, ăn sống chết, ăn không chờ thời cơ.Nó cười nhạt.- Ngay cả nhìn mặt bà lúc sắp ra đi tôi còn chẳng làm được. Muốn tổ chức một lễ tang thì cũng đã quá trễ. Anh bảo bây giờ tôi còn tâm trí để ăn sao?-....- Chỉ vì về với gia đình anh, chỉ vì bị lôi kéo vào một đống hỗn độn này mà tôi đã mất đi người thân duy nhất, anh biết chứ?- Đừng trách tôi, nếu muốn trách cô hãy trách mụ phù thủy kia. - hắn nói một cách tàn nhẫn.-....