Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 46
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… Lyn thì vẫn bình thường, không có cảm giác gì, vẻ,mặt vẫn ngơ ngơ...............- Hương à! ( Lyn kéo vạt áo tôi)Tôi giật mình…….- Chuyện gì vậy?- Mình cứ đứng như thế này là sao? (lyn nhăn nhó)- Ơ……..ơ……xin lỗi…….tôi không chú ý. (tôi cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi với Thái Minh và Dương)Chả thấy có động tĩnh gì, tôi nhếch nhếch cái đầu lên…….vẫn như vậy, vẫn nhìn Lyn như vậy…….. tại sao tim tôi đập nhanh như thế này? Ôi! đau quá!Mắt tôi trong thăm thẳm cũng đang rưng rưng………. Oh no! Mình đang thích Thái Minh sao??Bỗng ý nghĩ của tôi vụt tắt đi khi bị Dương bế lên, lạnh lùng bước đi……….- Này! cậu làm gì thế? bỏ tôi xuống! (tôi nói)- CÂM!- ……………….Lần này thì tôi thất vọng nặng nề, Thái Minh vẫn……………nhìn Lyn………và lần này Thái Minh không giành tôi từ Dương nữa………mắt tôi giờ đã mọng nước, chớp một cái…..hai giọt nước mắt nhỏ xuống tay của Dương……… Đang đi, bỗng Dương dừng lại 3 giây, rồi lại bước tiếp.(* chú thích: Dương sững sờ khi thấy nước mắt của Hương rơi. Anh thất vọng nhưng rồi lại lấy lại tinh thần trong 3 giây, anh vẫn phải cố gắng giành Hương từ tay của Thái Minh. Anh lại bế Hương lạnh lùng bước ra ngoài)(*chú thích (Thái Minh): Thái Minh vẫn đứng nhìn Lyn; anh ngạc nhiên khi thấy Lyn. Anh nghĩ: “Huệ…….Huệ….. tại sao?.......Tại sao?.......Tại sao lại giống đến thế………không! Không thể……. Em đã chết rồi………”Lyn thì vừa là người ngoài cuộc vừa là người trong cuộc, cô chẳng hiểu chuyện gì. Cô cúi đầu, chuẩn bị chạy theo Dương với Hương………bỗng…….Thái Minh đưa tay ra giữ chặt lấy tay Lyn…….cô sững người.*)- Anh……… làm gì vậy?- Huệ?- Anh ……là anh của Dương hở? (Lyn nheo mắt)- …………….- Xin lỗi, anh có thể bỏ tay ra không? Em không biết anh là ai……….em tưởng anh là anh trai của Dương.- Không quen?- Phải! em đã bao giờ nhìn thấy anh đâu nhỉ? Thôi! Chắc anh nhầm em với ai rồi ạ! Em về với Dương và Hương đây…….. Em chào anh! (Lyn giật tẩy khỏi tay Thái Minh, cúi đầu chào Thái Minhvaf quay đầu chuẩn bị ra cửa)- HUỆ! (Thái minh khẽ gọi)- À ………. Anh nhầm em với cái cô tên Huệ nào chứ gì?.... Hi hi! Em giới thiệu, em tên lyn cơ………hihi. Giật cả mình…. Em cứ tưởng anh bị…….à không! Thôi! em về đây…..hihi. (Lyn toe toét cười)…………………………………..Lúc này, Dương đã bế tôi lên xe của Dương. Xe Dương 4 chỗ, 2 chỗ trên đầu( tức cả chỗ người lái nữa) là tôi và Dương ngồi. Dương vẫn ngồi lạnh lùng nhìn thẳng (lúc này xe vẫn đỗ ở bãi xe). Còn tôi thì cúi đầu, lặng lẽ ngồi gù người ở một chỗ. Mặt tôi bây giờ rất tệ, nỗi buồn cứ trùng lòng tôi xuống…………- Họ………(tôi yếu ớt phát ra tiếng, ngẩng đầu, hướng ánh mắt trùng xuống nhìn Dương)- ……………………(Dương im lặng)- Cộp! cộp! cộp! (bỗng có tiếng gõ cửa kính)Ngoảnh mặt ra, hóa ra là Lyn. Cánh cửa xe bật mở- cho mình đi nhờ xe với! hix hix! bị hiểu nhầm mới đau!- Hiểu lầm? (tôi cười cười)- Ờ! cái anh ý ý!Tưởng mình là cô Huệ gì gì đó đó……….- Thế hử? (tôi sáng mắt lên, chắc là họ không quen nhau đâu ……….hihi)- Ờ! Mình còn giật mình nữa là…………….Haizz…… Tưởng cái anh ấy bị “Đao” nữa cơ.- Haha…… chuyện hai anh em mà lại…………..hahaha- Hớ? (lyn chớp chớp mắt)Dương tím mặt.- Cút! (Dương gằn giọng)- Cút thì…………(tôi định nói “cút thì cút”, tưởng hắn đuổi mình thì)- CÂM! Cô ta-không phải cô! (Dương chỉ vào lyn, sau đó chỉ vào tôi)RẦM! Cánh cửa đóng mạnh lại (do Dương điều khiển, Lyn đỏ mặt ngượng ngùng, tôi mở to mắt, chớp chớp.)VÈÈOOOOOO………….! (Dương cho xe phóng như bay)- Dừng lại!- VÈÈOOO…………- DƯƠNG! Dừng lại! tôi có chuyện muốn hỏi!!!! (tôi hét to)KITT!- Nói!- Phù…phù…..từ từ……….thở cái đã…………..người đâu cứ như đi ăn cướp ý…………..- VEEOOOOOOOO````````````…….- NÀY………..TÔI BẢO CẬU DỪNG LẠI CƠ MÀ! CÓ CHUYỆN CẦN HỎI THẬT MÀ!( Tôi lại hét)- KITTTT!- Nói!- Từ…à…..cạu tấp xe vào quán nước nào đi!- VEÈOOOO```````````…….!.........KÍTTT! (Chiếc lexus trắng lấp vào một quán bar đèn xanh đèn đỏ, nhìn sang trọng vô cùng………ra vào toàn là những con người bằng tuổi tôi chứ mấy, trang điểm lòe loẹt, tóc tai xanh đỏ,…….bla bla………nhìn phát tởm…Nèèè………..! tôi bảo vào…….ơ ơ! (chưa nói hết câu, Dương đã nắm tay tôi kéo vào trong
Lyn thì vẫn bình thường, không có cảm giác gì, vẻ,mặt vẫn
ngơ ngơ...............
- Hương à! ( Lyn kéo
vạt áo tôi)
Tôi giật mình…….
- Chuyện gì vậy?
- Mình cứ đứng như thế
này là sao? (lyn nhăn nhó)
- Ơ……..ơ……xin lỗi…….tôi
không chú ý. (tôi cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi với Thái Minh và Dương)
Chả thấy có động
tĩnh gì, tôi nhếch nhếch cái đầu lên…….vẫn như vậy, vẫn nhìn Lyn như vậy…….. tại
sao tim tôi đập nhanh như thế này? Ôi! đau quá!
Mắt tôi trong thăm
thẳm cũng đang rưng rưng………. Oh no! Mình đang thích Thái Minh sao??
Bỗng ý nghĩ của tôi
vụt tắt đi khi bị Dương bế lên, lạnh lùng bước đi……….
- Này! cậu làm gì thế?
bỏ tôi xuống! (tôi nói)
- CÂM!
- ……………….
Lần này thì tôi thất
vọng nặng nề, Thái Minh vẫn……………nhìn Lyn………và lần này Thái Minh không giành tôi
từ Dương nữa………mắt tôi giờ đã mọng nước, chớp một cái…..hai giọt nước mắt nhỏ
xuống tay của Dương……… Đang đi, bỗng Dương dừng lại 3 giây, rồi lại bước tiếp.
(* chú thích: Dương sững sờ khi thấy nước mắt của Hương rơi.
Anh thất vọng nhưng rồi lại lấy lại tinh thần trong 3 giây, anh vẫn phải cố gắng
giành Hương từ tay của Thái Minh. Anh lại bế Hương lạnh lùng bước ra ngoài)
(*chú thích (Thái Minh): Thái Minh vẫn đứng nhìn Lyn; anh ngạc
nhiên khi thấy Lyn. Anh nghĩ: “Huệ…….Huệ….. tại sao?.......Tại sao?.......Tại
sao lại giống đến thế………không! Không thể……. Em đã chết rồi………”
Lyn thì vừa là người
ngoài cuộc vừa là người trong cuộc, cô chẳng hiểu chuyện gì. Cô cúi đầu, chuẩn
bị chạy theo Dương với Hương………bỗng…….Thái Minh đưa tay ra giữ chặt lấy tay
Lyn…….cô sững người.*)
- Anh……… làm gì vậy?
- Huệ?
- Anh ……là anh của
Dương hở? (Lyn nheo mắt)
- …………….
- Xin lỗi, anh có thể
bỏ tay ra không? Em không biết anh là ai……….em tưởng anh là anh trai của Dương.
- Không quen?
- Phải! em đã bao giờ
nhìn thấy anh đâu nhỉ? Thôi! Chắc anh nhầm em với ai rồi ạ! Em về với Dương và
Hương đây…….. Em chào anh! (Lyn giật tẩy khỏi tay Thái Minh, cúi đầu chào Thái
Minhvaf quay đầu chuẩn bị ra cửa)
- HUỆ! (Thái minh khẽ
gọi)
- À ………. Anh nhầm em
với cái cô tên Huệ nào chứ gì?.... Hi hi! Em giới thiệu, em tên lyn cơ………hihi.
Giật cả mình…. Em cứ tưởng anh bị…….à không! Thôi! em về đây…..hihi. (Lyn toe
toét cười)
…………………………………..
Lúc này, Dương đã bế
tôi lên xe của Dương. Xe Dương 4 chỗ, 2 chỗ trên đầu( tức cả chỗ người lái nữa)
là tôi và Dương ngồi. Dương vẫn ngồi lạnh lùng nhìn thẳng (lúc này xe vẫn đỗ ở
bãi xe). Còn tôi thì cúi đầu, lặng lẽ ngồi gù người ở một chỗ. Mặt tôi bây giờ
rất tệ, nỗi buồn cứ trùng lòng tôi xuống…………
- Họ………(tôi yếu ớt
phát ra tiếng, ngẩng đầu, hướng ánh mắt trùng xuống nhìn Dương)
- ……………………(Dương im lặng)
- Cộp! cộp! cộp! (bỗng
có tiếng gõ cửa kính)
Ngoảnh mặt ra, hóa
ra là Lyn. Cánh cửa xe bật mở
- cho mình đi nhờ xe
với! hix hix! bị hiểu nhầm mới đau!
- Hiểu lầm? (tôi cười
cười)
- Ờ! cái anh ý ý!Tưởng
mình là cô Huệ gì gì đó đó……….
- Thế hử? (tôi sáng mắt
lên, chắc là họ không quen nhau đâu ……….hihi)
- Ờ! Mình còn giật
mình nữa là…………….Haizz…… Tưởng cái anh ấy bị “Đao” nữa cơ.
- Haha…… chuyện hai
anh em mà lại…………..hahaha
- Hớ? (lyn chớp chớp
mắt)
Dương tím mặt.
- Cút! (Dương gằn giọng)
- Cút thì…………(tôi định
nói “cút thì cút”, tưởng hắn đuổi mình thì)
- CÂM! Cô ta-không phải
cô! (Dương chỉ vào lyn, sau đó chỉ vào tôi)
RẦM! Cánh cửa đóng mạnh
lại (do Dương điều khiển, Lyn đỏ mặt ngượng ngùng, tôi mở to mắt, chớp chớp.)
VÈÈOOOOOO………….!
(Dương cho xe phóng như bay)
- Dừng lại!
- VÈÈOOO…………
- DƯƠNG! Dừng lại!
tôi có chuyện muốn hỏi!!!! (tôi hét to)
KITT!
- Nói!
- Phù…phù…..từ từ……….thở
cái đã…………..người đâu cứ như đi ăn cướp ý…………..
-
VEEOOOOOOOO````````````…….
- NÀY………..TÔI BẢO CẬU
DỪNG LẠI CƠ MÀ! CÓ CHUYỆN CẦN HỎI THẬT MÀ!( Tôi lại hét)
- KITTTT!
- Nói!
- Từ…à…..cạu tấp xe
vào quán nước nào đi!
- VEÈOOOO```````````…….!.........KÍTTT!
(Chiếc lexus trắng lấp vào một quán bar đèn xanh đèn đỏ, nhìn sang trọng vô
cùng………ra vào toàn là những con người bằng tuổi tôi chứ mấy, trang điểm lòe loẹt,
tóc tai xanh đỏ,…….bla bla………nhìn phát tởm…
Nèèè………..! tôi bảo vào…….ơ ơ! (chưa nói hết câu, Dương đã nắm
tay tôi kéo vào trong
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… Lyn thì vẫn bình thường, không có cảm giác gì, vẻ,mặt vẫn ngơ ngơ...............- Hương à! ( Lyn kéo vạt áo tôi)Tôi giật mình…….- Chuyện gì vậy?- Mình cứ đứng như thế này là sao? (lyn nhăn nhó)- Ơ……..ơ……xin lỗi…….tôi không chú ý. (tôi cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi với Thái Minh và Dương)Chả thấy có động tĩnh gì, tôi nhếch nhếch cái đầu lên…….vẫn như vậy, vẫn nhìn Lyn như vậy…….. tại sao tim tôi đập nhanh như thế này? Ôi! đau quá!Mắt tôi trong thăm thẳm cũng đang rưng rưng………. Oh no! Mình đang thích Thái Minh sao??Bỗng ý nghĩ của tôi vụt tắt đi khi bị Dương bế lên, lạnh lùng bước đi……….- Này! cậu làm gì thế? bỏ tôi xuống! (tôi nói)- CÂM!- ……………….Lần này thì tôi thất vọng nặng nề, Thái Minh vẫn……………nhìn Lyn………và lần này Thái Minh không giành tôi từ Dương nữa………mắt tôi giờ đã mọng nước, chớp một cái…..hai giọt nước mắt nhỏ xuống tay của Dương……… Đang đi, bỗng Dương dừng lại 3 giây, rồi lại bước tiếp.(* chú thích: Dương sững sờ khi thấy nước mắt của Hương rơi. Anh thất vọng nhưng rồi lại lấy lại tinh thần trong 3 giây, anh vẫn phải cố gắng giành Hương từ tay của Thái Minh. Anh lại bế Hương lạnh lùng bước ra ngoài)(*chú thích (Thái Minh): Thái Minh vẫn đứng nhìn Lyn; anh ngạc nhiên khi thấy Lyn. Anh nghĩ: “Huệ…….Huệ….. tại sao?.......Tại sao?.......Tại sao lại giống đến thế………không! Không thể……. Em đã chết rồi………”Lyn thì vừa là người ngoài cuộc vừa là người trong cuộc, cô chẳng hiểu chuyện gì. Cô cúi đầu, chuẩn bị chạy theo Dương với Hương………bỗng…….Thái Minh đưa tay ra giữ chặt lấy tay Lyn…….cô sững người.*)- Anh……… làm gì vậy?- Huệ?- Anh ……là anh của Dương hở? (Lyn nheo mắt)- …………….- Xin lỗi, anh có thể bỏ tay ra không? Em không biết anh là ai……….em tưởng anh là anh trai của Dương.- Không quen?- Phải! em đã bao giờ nhìn thấy anh đâu nhỉ? Thôi! Chắc anh nhầm em với ai rồi ạ! Em về với Dương và Hương đây…….. Em chào anh! (Lyn giật tẩy khỏi tay Thái Minh, cúi đầu chào Thái Minhvaf quay đầu chuẩn bị ra cửa)- HUỆ! (Thái minh khẽ gọi)- À ………. Anh nhầm em với cái cô tên Huệ nào chứ gì?.... Hi hi! Em giới thiệu, em tên lyn cơ………hihi. Giật cả mình…. Em cứ tưởng anh bị…….à không! Thôi! em về đây…..hihi. (Lyn toe toét cười)…………………………………..Lúc này, Dương đã bế tôi lên xe của Dương. Xe Dương 4 chỗ, 2 chỗ trên đầu( tức cả chỗ người lái nữa) là tôi và Dương ngồi. Dương vẫn ngồi lạnh lùng nhìn thẳng (lúc này xe vẫn đỗ ở bãi xe). Còn tôi thì cúi đầu, lặng lẽ ngồi gù người ở một chỗ. Mặt tôi bây giờ rất tệ, nỗi buồn cứ trùng lòng tôi xuống…………- Họ………(tôi yếu ớt phát ra tiếng, ngẩng đầu, hướng ánh mắt trùng xuống nhìn Dương)- ……………………(Dương im lặng)- Cộp! cộp! cộp! (bỗng có tiếng gõ cửa kính)Ngoảnh mặt ra, hóa ra là Lyn. Cánh cửa xe bật mở- cho mình đi nhờ xe với! hix hix! bị hiểu nhầm mới đau!- Hiểu lầm? (tôi cười cười)- Ờ! cái anh ý ý!Tưởng mình là cô Huệ gì gì đó đó……….- Thế hử? (tôi sáng mắt lên, chắc là họ không quen nhau đâu ……….hihi)- Ờ! Mình còn giật mình nữa là…………….Haizz…… Tưởng cái anh ấy bị “Đao” nữa cơ.- Haha…… chuyện hai anh em mà lại…………..hahaha- Hớ? (lyn chớp chớp mắt)Dương tím mặt.- Cút! (Dương gằn giọng)- Cút thì…………(tôi định nói “cút thì cút”, tưởng hắn đuổi mình thì)- CÂM! Cô ta-không phải cô! (Dương chỉ vào lyn, sau đó chỉ vào tôi)RẦM! Cánh cửa đóng mạnh lại (do Dương điều khiển, Lyn đỏ mặt ngượng ngùng, tôi mở to mắt, chớp chớp.)VÈÈOOOOOO………….! (Dương cho xe phóng như bay)- Dừng lại!- VÈÈOOO…………- DƯƠNG! Dừng lại! tôi có chuyện muốn hỏi!!!! (tôi hét to)KITT!- Nói!- Phù…phù…..từ từ……….thở cái đã…………..người đâu cứ như đi ăn cướp ý…………..- VEEOOOOOOOO````````````…….- NÀY………..TÔI BẢO CẬU DỪNG LẠI CƠ MÀ! CÓ CHUYỆN CẦN HỎI THẬT MÀ!( Tôi lại hét)- KITTTT!- Nói!- Từ…à…..cạu tấp xe vào quán nước nào đi!- VEÈOOOO```````````…….!.........KÍTTT! (Chiếc lexus trắng lấp vào một quán bar đèn xanh đèn đỏ, nhìn sang trọng vô cùng………ra vào toàn là những con người bằng tuổi tôi chứ mấy, trang điểm lòe loẹt, tóc tai xanh đỏ,…….bla bla………nhìn phát tởm…Nèèè………..! tôi bảo vào…….ơ ơ! (chưa nói hết câu, Dương đã nắm tay tôi kéo vào trong