Tình yêu không liên quan với phong nguyệt, không liên quan với thời gian, nó chỉ liên quan đến hai người. Có đôi khi, ngủ chính là ngủ, yêu chính là yêu, nó không phải do ai khác, nó chỉ nghe theo trái tim. ――――――*―――――― Ngoài cửa sổ bóng đêm đen như mực, giống như bị màu mực nhuộm, chỉ còn lại ánh trăng nhàn nhạt lóe ra, tạo nên ánh sáng duy nhất trong căn phòng tĩnh mịch. Tần Ngu vẫn còn nhắm mắt, lê dép đi qua hơn phân nửa phòng khách, trong tay còn gắt gao ôm một cái gối. Chậm rãi đi đến trước cửa một phòng ngủ, một cước đá văng cánh cửa, giống như một linh hồn im hơi lặng tiếng chạy vào phòng Tống Mạc. Đi đến bên cạnh giường, ôm gối cắm đầu ngã quỵ lên giường, một âm thanh thật lớn vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Trên giường, Tống Mạc đang say rượu hé đôi mắt thành một đường nhỏ, ánh mắt mê ly nhìn bóng người lờ mờ nằm trên giường, chau mày lại, giật giật thân thể, giơ cánh tay lên đẩy mấy sợi tóc lộn xộn che mất khuôn mặt của Tần Ngu, nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn kia…

Chương 100: Ai tới?

Cô Vợ Danh Môn: Ông Xã Tổng Giám Đốc Thật Kiêu NgạoTác giả: Tiểu Yêu Hoan HoanTruyện Ngôn TìnhTình yêu không liên quan với phong nguyệt, không liên quan với thời gian, nó chỉ liên quan đến hai người. Có đôi khi, ngủ chính là ngủ, yêu chính là yêu, nó không phải do ai khác, nó chỉ nghe theo trái tim. ――――――*―――――― Ngoài cửa sổ bóng đêm đen như mực, giống như bị màu mực nhuộm, chỉ còn lại ánh trăng nhàn nhạt lóe ra, tạo nên ánh sáng duy nhất trong căn phòng tĩnh mịch. Tần Ngu vẫn còn nhắm mắt, lê dép đi qua hơn phân nửa phòng khách, trong tay còn gắt gao ôm một cái gối. Chậm rãi đi đến trước cửa một phòng ngủ, một cước đá văng cánh cửa, giống như một linh hồn im hơi lặng tiếng chạy vào phòng Tống Mạc. Đi đến bên cạnh giường, ôm gối cắm đầu ngã quỵ lên giường, một âm thanh thật lớn vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Trên giường, Tống Mạc đang say rượu hé đôi mắt thành một đường nhỏ, ánh mắt mê ly nhìn bóng người lờ mờ nằm trên giường, chau mày lại, giật giật thân thể, giơ cánh tay lên đẩy mấy sợi tóc lộn xộn che mất khuôn mặt của Tần Ngu, nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn kia… Bên ngoài trời đã tối om, từng chiếc đèn ngoài đường lơ lửng giống như viên minh châu, tô điểm cho con phố dài, bóng đêm u tối mà mông lung.Tần Ngu đang ở phòng bếp chuẩn bị bữa tối, bên ngoài cửa vang lên một hồi chuông.Đoán chừng là Hứa Giang Nam đã trở lại, Tần Ngu thả xuống cái gì đó đang cầm trong tay, xoay người đi ra mở cửa.“Lạch cạch” một tiếng, cánh cửa từ từ mở ra, phía sau cánh cửa hiện ra một bóng dáng yểu điệu.Suy nghĩ và lời nói của Tần Ngu khựng lại, nụ cười ở khoé môi cũng cứng đờ.Trong lòng cũng rùng mình một cái.Tại sao lại là cô ta?

Bên ngoài trời đã tối om, từng chiếc đèn ngoài đường lơ lửng giống như viên minh châu, tô điểm cho con phố dài, bóng đêm u tối mà mông lung.

Tần Ngu đang ở phòng bếp chuẩn bị bữa tối, bên ngoài cửa vang lên một hồi chuông.

Đoán chừng là Hứa Giang Nam đã trở lại, Tần Ngu thả xuống cái gì đó đang cầm trong tay, xoay người đi ra mở cửa.

“Lạch cạch” một tiếng, cánh cửa từ từ mở ra, phía sau cánh cửa hiện ra một bóng dáng yểu điệu.

Suy nghĩ và lời nói của Tần Ngu khựng lại, nụ cười ở khoé môi cũng cứng đờ.

Trong lòng cũng rùng mình một cái.

Tại sao lại là cô ta?

Cô Vợ Danh Môn: Ông Xã Tổng Giám Đốc Thật Kiêu NgạoTác giả: Tiểu Yêu Hoan HoanTruyện Ngôn TìnhTình yêu không liên quan với phong nguyệt, không liên quan với thời gian, nó chỉ liên quan đến hai người. Có đôi khi, ngủ chính là ngủ, yêu chính là yêu, nó không phải do ai khác, nó chỉ nghe theo trái tim. ――――――*―――――― Ngoài cửa sổ bóng đêm đen như mực, giống như bị màu mực nhuộm, chỉ còn lại ánh trăng nhàn nhạt lóe ra, tạo nên ánh sáng duy nhất trong căn phòng tĩnh mịch. Tần Ngu vẫn còn nhắm mắt, lê dép đi qua hơn phân nửa phòng khách, trong tay còn gắt gao ôm một cái gối. Chậm rãi đi đến trước cửa một phòng ngủ, một cước đá văng cánh cửa, giống như một linh hồn im hơi lặng tiếng chạy vào phòng Tống Mạc. Đi đến bên cạnh giường, ôm gối cắm đầu ngã quỵ lên giường, một âm thanh thật lớn vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Trên giường, Tống Mạc đang say rượu hé đôi mắt thành một đường nhỏ, ánh mắt mê ly nhìn bóng người lờ mờ nằm trên giường, chau mày lại, giật giật thân thể, giơ cánh tay lên đẩy mấy sợi tóc lộn xộn che mất khuôn mặt của Tần Ngu, nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn kia… Bên ngoài trời đã tối om, từng chiếc đèn ngoài đường lơ lửng giống như viên minh châu, tô điểm cho con phố dài, bóng đêm u tối mà mông lung.Tần Ngu đang ở phòng bếp chuẩn bị bữa tối, bên ngoài cửa vang lên một hồi chuông.Đoán chừng là Hứa Giang Nam đã trở lại, Tần Ngu thả xuống cái gì đó đang cầm trong tay, xoay người đi ra mở cửa.“Lạch cạch” một tiếng, cánh cửa từ từ mở ra, phía sau cánh cửa hiện ra một bóng dáng yểu điệu.Suy nghĩ và lời nói của Tần Ngu khựng lại, nụ cười ở khoé môi cũng cứng đờ.Trong lòng cũng rùng mình một cái.Tại sao lại là cô ta?

Chương 100: Ai tới?