Tác giả:

Trong trời đêm màu xanh thẳm, sao sáng rực rỡ, giống như đèn đuốc quảng trường Ôn Thành, sáng ngời, lóng lánh Cuối tháng 10, gió lạnh hiu hiu, sảng khoái mà tươi mát, giống như cảm giác của một bóng dáng yêu kiều vừa mới bước xuống taxi mang đến cho mọi người Người con gái mặc lễ phục màu đen liền thân đến gối, làn váy được trang trí bởi chất liệu ren chạm rỗng, chỉ dùng một cây trâm cài tóc khéo léo, cuốn lấy mái tóc đen mềm mại, ngũ quan xinh xắn làm cho người ta có một loại ảo giác vừa thần bí mà thanh lãnh. Ở trong dòng người dày đặc cũng không quá dễ bị trông thấy “Tiểu thư, xin mời đưa ra vé vào cửa của cô” Thanh âm của nhân viên công tác canh giữ ở cửa vang lên bên tai, Trần Thích Nghi cầm thiếp mời bí mật mang theo trong tay đưa tới tay đối phương, đợi bọn họ kiểm tra, lùi bước tránh ra phía sau, sau đó cô đi dọc theo đại sảnh tiến vào hội trường Đêm nay tham dự bữa tiệc rượu này, trên danh nghĩa lấy tên là bữa tiệc từ thiện nhưng trên thực tế nó chính là buổi tụ họp của một…

Chương 28: Cô biết cô ta

Ngài CEO, Ký Tên Kết Hôn Đi!Tác giả: Nhị Thập CửuTruyện Ngôn TìnhTrong trời đêm màu xanh thẳm, sao sáng rực rỡ, giống như đèn đuốc quảng trường Ôn Thành, sáng ngời, lóng lánh Cuối tháng 10, gió lạnh hiu hiu, sảng khoái mà tươi mát, giống như cảm giác của một bóng dáng yêu kiều vừa mới bước xuống taxi mang đến cho mọi người Người con gái mặc lễ phục màu đen liền thân đến gối, làn váy được trang trí bởi chất liệu ren chạm rỗng, chỉ dùng một cây trâm cài tóc khéo léo, cuốn lấy mái tóc đen mềm mại, ngũ quan xinh xắn làm cho người ta có một loại ảo giác vừa thần bí mà thanh lãnh. Ở trong dòng người dày đặc cũng không quá dễ bị trông thấy “Tiểu thư, xin mời đưa ra vé vào cửa của cô” Thanh âm của nhân viên công tác canh giữ ở cửa vang lên bên tai, Trần Thích Nghi cầm thiếp mời bí mật mang theo trong tay đưa tới tay đối phương, đợi bọn họ kiểm tra, lùi bước tránh ra phía sau, sau đó cô đi dọc theo đại sảnh tiến vào hội trường Đêm nay tham dự bữa tiệc rượu này, trên danh nghĩa lấy tên là bữa tiệc từ thiện nhưng trên thực tế nó chính là buổi tụ họp của một… Nghe thấy phòng làm việc có tiếng bước chân vang lên, người đàn ông thoáng ngẩng đầu nhìn lướt qua chỗ phát ra âm thanh thì thấy một người con trai anh tuấn và một cô gái xinh đẹp đi sánh vai nhau đến, mày rậm nhếch lên: "Sao hai người lại đi cùng nhau?""Không hoan nghênh?" Sở Hoài hừ nhẹ một tiếng, kéo Sở Niệm đến ngồi lên ghế sofa làm bằng da thật ở bên cạnh."Em tới họp, anh ấy đưa em đi." Sở Niệm cười cười với Đông Phương Tín: "Ông anh, gần đây anh rất bận sao?""Anh không bận mà người đó ngược lại là em đấy." Đông Phương Tín dừng bút máy phê duyệt văn kiện, ưu nhã đứng dậy đi tới trước mặt cô, vươn tay ra v**t v* tóc của cô: "Về sau em sẽ không cần phải tiếp tục bận rộn vì thu xếp chuyện công việc nữa rồi. Nhìn em đi, cũng là người đã đính hôn, sao không vội đi thẩm mỹ mua quần áo, không sợ Trình Kiêu sẽ ghét bỏ em không đẹp à?""Ông anh, anh nói cái gì vậy?" Sở Niệm chu cái miệng nhỏ nhắn, trong mắt đều là ánh sáng.Có thể thấy, hôm nay tâm trạng cô rất là vui vẻ.Sở Hoài nhìn cô, ngón tay dài m*n tr*n cằm, khóe miệng giống như hiện lên ý cười nhợt nhạt."Không trêu em nữa, nếu như em muốn đi họp, mau đi đi!" Đông Phương Tín vỗ vỗ bả vai cô, nói: "Xong việc quảng cáo này phải nghỉ ngơi thật tốt, biết chưa? Sẽ không có người đàn ông nào thích vợ mình điên cuồng làm việc."“Anh, em vẫn chưa phải vợ anh ấy mà!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Niệm đỏ ửng, trợn mắt nhìn Đông Phương Tín một cái, liền chạy ra khỏi phòng làm việc của anh."Thời gian như nước chảy, không ngờ con bé Tiểu Niệm này cũng phải đi lấy chồng rồi." Đông Phương Tín cười nhạt nhìn bóng lưng cô biến mất sau cửa phòng, ánh mắt liếc về người đàn ông ngồi ở đối diện: “Ngược lại chúng ta làm anh nhưng lại không bằng lớp sau.”Sở Hoài nhíu mày rậm: "Không nhìn ra cậu cũng muốn có tình cảm đấy."Đông Phương Tín cười mà không nói."Lâm Chiếu đâu?" Sở Hoài ưu nhã vắt hai chân lên: "Cậu với cô ấy không phải rất nghiêm túc sao?""Cậu cho là như vậy?" Đông Phương Tín nói nhàn nhạt, nghe không ra cảm xúc."Lâm Chiếu thật sự là một cô gái tốt, nếu như Lâm Quốc Hào và mẹ cậu không phản đối. . . . . .""Hiện tại tôi không muốn nhắc đến vấn đề này."Nhìn đáy mắt Đông Phương Tín hiện lên ánh sáng lạnh, Sở Hoài nhún nhún vai, không nói nữa.——— ————————Thiên Nhiên vừa bước ra thang máy, liền va vào bả vai của một người. Việc xảy ra thình lình khiến cho cả người cô khẽ lung lay, bước chân không ổn định thiếu chút nữa đã ngã xuống đất.Thật may là, Thích Nghi đi theo phía sau cô nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy eo của cô, giúp cô ổn định bước chân.“Xin lỗi.” Bởi vì mới vừa chạy từ phòng làm việc của Đông Phương Tín ra, cho nên trong một lúc Sở Niệm không ngừng được bước chân nên đụng phải Thiên Nhiên, giờ phút này thấy ánh mắt của đối phương nhìn cô, cô vội vàng đứng lại nói xin lỗi: “Tôi đi quá mau, xấu hổ quá!”Ánh mắt Thiên Nhiên bình tĩnh nhìn chăm chú vào Sở Niệm, im lặng không nói.Thích Nghi nhướng mày.Bị một cô gái nhìn chăm chú như vậy, đáy lòng Sở Niệm thấp thoáng sinh ra một chút lo lắng. Cô khẽ c*n m** d***, lo lắng hỏi: “Tiểu thư, cô không sao chứ?”Thiên Nhiên cũng không trả lời.Thích Nghi thấy thế,vội vàng bấm vào cánh tay Thiên Nhiên một cái, đồng thời nói với Sở Niệm: “Không sao, cô ấy có lẽ có chút phản ứng không kịp.”Lúc này Thiên Nhiên mới phản ứng lại, nhìn ánh mắt Sở Niệm đã tràn ngập lo lắng, khóe miệng cô mới khẽ nhếch nói: “Tôi không sao.”“Ồ!” Sở Niệm trợn to hai mắt, kinh ngạc nói: “Cô không phải là Nara Lam Thiên Nhiên đây sao?”Thiên Nhiên hơi sững sờ: “Tôi là.”Sở Niệm cười một tiếng, thoải mái thản nhiên nói: “Xin chào, tôi tên là Sở Niệm.”Nhìn bàn tay của cô ta đưa ra, trong lòng Thiên Nhiên đầy chua xót.Cô biết cô ta là Sở Niệm.

Nghe thấy phòng làm việc có tiếng bước chân vang lên, người đàn ông thoáng ngẩng đầu nhìn lướt qua chỗ phát ra âm thanh thì thấy một người con trai anh tuấn và một cô gái xinh đẹp đi sánh vai nhau đến, mày rậm nhếch lên: "Sao hai người lại đi cùng nhau?"

"Không hoan nghênh?" Sở Hoài hừ nhẹ một tiếng, kéo Sở Niệm đến ngồi lên ghế sofa làm bằng da thật ở bên cạnh.

"Em tới họp, anh ấy đưa em đi." Sở Niệm cười cười với Đông Phương Tín: "Ông anh, gần đây anh rất bận sao?"

"Anh không bận mà người đó ngược lại là em đấy." Đông Phương Tín dừng bút máy phê duyệt văn kiện, ưu nhã đứng dậy đi tới trước mặt cô, vươn tay ra v**t v* tóc của cô: "Về sau em sẽ không cần phải tiếp tục bận rộn vì thu xếp chuyện công việc nữa rồi. Nhìn em đi, cũng là người đã đính hôn, sao không vội đi thẩm mỹ mua quần áo, không sợ Trình Kiêu sẽ ghét bỏ em không đẹp à?"

"Ông anh, anh nói cái gì vậy?" Sở Niệm chu cái miệng nhỏ nhắn, trong mắt đều là ánh sáng.

Có thể thấy, hôm nay tâm trạng cô rất là vui vẻ.

Sở Hoài nhìn cô, ngón tay dài m*n tr*n cằm, khóe miệng giống như hiện lên ý cười nhợt nhạt.

"Không trêu em nữa, nếu như em muốn đi họp, mau đi đi!" Đông Phương Tín vỗ vỗ bả vai cô, nói: "Xong việc quảng cáo này phải nghỉ ngơi thật tốt, biết chưa? Sẽ không có người đàn ông nào thích vợ mình điên cuồng làm việc."

“Anh, em vẫn chưa phải vợ anh ấy mà!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Niệm đỏ ửng, trợn mắt nhìn Đông Phương Tín một cái, liền chạy ra khỏi phòng làm việc của anh.

"Thời gian như nước chảy, không ngờ con bé Tiểu Niệm này cũng phải đi lấy chồng rồi." Đông Phương Tín cười nhạt nhìn bóng lưng cô biến mất sau cửa phòng, ánh mắt liếc về người đàn ông ngồi ở đối diện: “Ngược lại chúng ta làm anh nhưng lại không bằng lớp sau.”

Sở Hoài nhíu mày rậm: "Không nhìn ra cậu cũng muốn có tình cảm đấy."

Đông Phương Tín cười mà không nói.

"Lâm Chiếu đâu?" Sở Hoài ưu nhã vắt hai chân lên: "Cậu với cô ấy không phải rất nghiêm túc sao?"

"Cậu cho là như vậy?" Đông Phương Tín nói nhàn nhạt, nghe không ra cảm xúc.

"Lâm Chiếu thật sự là một cô gái tốt, nếu như Lâm Quốc Hào và mẹ cậu không phản đối. . . . . ."

"Hiện tại tôi không muốn nhắc đến vấn đề này."

Nhìn đáy mắt Đông Phương Tín hiện lên ánh sáng lạnh, Sở Hoài nhún nhún vai, không nói nữa.

——— ————————

Thiên Nhiên vừa bước ra thang máy, liền va vào bả vai của một người. Việc xảy ra thình lình khiến cho cả người cô khẽ lung lay, bước chân không ổn định thiếu chút nữa đã ngã xuống đất.

Thật may là, Thích Nghi đi theo phía sau cô nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy eo của cô, giúp cô ổn định bước chân.

“Xin lỗi.” Bởi vì mới vừa chạy từ phòng làm việc của Đông Phương Tín ra, cho nên trong một lúc Sở Niệm không ngừng được bước chân nên đụng phải Thiên Nhiên, giờ phút này thấy ánh mắt của đối phương nhìn cô, cô vội vàng đứng lại nói xin lỗi: “Tôi đi quá mau, xấu hổ quá!”

Ánh mắt Thiên Nhiên bình tĩnh nhìn chăm chú vào Sở Niệm, im lặng không nói.

Thích Nghi nhướng mày.

Bị một cô gái nhìn chăm chú như vậy, đáy lòng Sở Niệm thấp thoáng sinh ra một chút lo lắng. Cô khẽ c*n m** d***, lo lắng hỏi: “Tiểu thư, cô không sao chứ?”

Thiên Nhiên cũng không trả lời.

Thích Nghi thấy thế,vội vàng bấm vào cánh tay Thiên Nhiên một cái, đồng thời nói với Sở Niệm: “Không sao, cô ấy có lẽ có chút phản ứng không kịp.”

Lúc này Thiên Nhiên mới phản ứng lại, nhìn ánh mắt Sở Niệm đã tràn ngập lo lắng, khóe miệng cô mới khẽ nhếch nói: “Tôi không sao.”

“Ồ!” Sở Niệm trợn to hai mắt, kinh ngạc nói: “Cô không phải là Nara Lam Thiên Nhiên đây sao?”

Thiên Nhiên hơi sững sờ: “Tôi là.”

Sở Niệm cười một tiếng, thoải mái thản nhiên nói: “Xin chào, tôi tên là Sở Niệm.”

Nhìn bàn tay của cô ta đưa ra, trong lòng Thiên Nhiên đầy chua xót.

Cô biết cô ta là Sở Niệm.

Ngài CEO, Ký Tên Kết Hôn Đi!Tác giả: Nhị Thập CửuTruyện Ngôn TìnhTrong trời đêm màu xanh thẳm, sao sáng rực rỡ, giống như đèn đuốc quảng trường Ôn Thành, sáng ngời, lóng lánh Cuối tháng 10, gió lạnh hiu hiu, sảng khoái mà tươi mát, giống như cảm giác của một bóng dáng yêu kiều vừa mới bước xuống taxi mang đến cho mọi người Người con gái mặc lễ phục màu đen liền thân đến gối, làn váy được trang trí bởi chất liệu ren chạm rỗng, chỉ dùng một cây trâm cài tóc khéo léo, cuốn lấy mái tóc đen mềm mại, ngũ quan xinh xắn làm cho người ta có một loại ảo giác vừa thần bí mà thanh lãnh. Ở trong dòng người dày đặc cũng không quá dễ bị trông thấy “Tiểu thư, xin mời đưa ra vé vào cửa của cô” Thanh âm của nhân viên công tác canh giữ ở cửa vang lên bên tai, Trần Thích Nghi cầm thiếp mời bí mật mang theo trong tay đưa tới tay đối phương, đợi bọn họ kiểm tra, lùi bước tránh ra phía sau, sau đó cô đi dọc theo đại sảnh tiến vào hội trường Đêm nay tham dự bữa tiệc rượu này, trên danh nghĩa lấy tên là bữa tiệc từ thiện nhưng trên thực tế nó chính là buổi tụ họp của một… Nghe thấy phòng làm việc có tiếng bước chân vang lên, người đàn ông thoáng ngẩng đầu nhìn lướt qua chỗ phát ra âm thanh thì thấy một người con trai anh tuấn và một cô gái xinh đẹp đi sánh vai nhau đến, mày rậm nhếch lên: "Sao hai người lại đi cùng nhau?""Không hoan nghênh?" Sở Hoài hừ nhẹ một tiếng, kéo Sở Niệm đến ngồi lên ghế sofa làm bằng da thật ở bên cạnh."Em tới họp, anh ấy đưa em đi." Sở Niệm cười cười với Đông Phương Tín: "Ông anh, gần đây anh rất bận sao?""Anh không bận mà người đó ngược lại là em đấy." Đông Phương Tín dừng bút máy phê duyệt văn kiện, ưu nhã đứng dậy đi tới trước mặt cô, vươn tay ra v**t v* tóc của cô: "Về sau em sẽ không cần phải tiếp tục bận rộn vì thu xếp chuyện công việc nữa rồi. Nhìn em đi, cũng là người đã đính hôn, sao không vội đi thẩm mỹ mua quần áo, không sợ Trình Kiêu sẽ ghét bỏ em không đẹp à?""Ông anh, anh nói cái gì vậy?" Sở Niệm chu cái miệng nhỏ nhắn, trong mắt đều là ánh sáng.Có thể thấy, hôm nay tâm trạng cô rất là vui vẻ.Sở Hoài nhìn cô, ngón tay dài m*n tr*n cằm, khóe miệng giống như hiện lên ý cười nhợt nhạt."Không trêu em nữa, nếu như em muốn đi họp, mau đi đi!" Đông Phương Tín vỗ vỗ bả vai cô, nói: "Xong việc quảng cáo này phải nghỉ ngơi thật tốt, biết chưa? Sẽ không có người đàn ông nào thích vợ mình điên cuồng làm việc."“Anh, em vẫn chưa phải vợ anh ấy mà!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Niệm đỏ ửng, trợn mắt nhìn Đông Phương Tín một cái, liền chạy ra khỏi phòng làm việc của anh."Thời gian như nước chảy, không ngờ con bé Tiểu Niệm này cũng phải đi lấy chồng rồi." Đông Phương Tín cười nhạt nhìn bóng lưng cô biến mất sau cửa phòng, ánh mắt liếc về người đàn ông ngồi ở đối diện: “Ngược lại chúng ta làm anh nhưng lại không bằng lớp sau.”Sở Hoài nhíu mày rậm: "Không nhìn ra cậu cũng muốn có tình cảm đấy."Đông Phương Tín cười mà không nói."Lâm Chiếu đâu?" Sở Hoài ưu nhã vắt hai chân lên: "Cậu với cô ấy không phải rất nghiêm túc sao?""Cậu cho là như vậy?" Đông Phương Tín nói nhàn nhạt, nghe không ra cảm xúc."Lâm Chiếu thật sự là một cô gái tốt, nếu như Lâm Quốc Hào và mẹ cậu không phản đối. . . . . .""Hiện tại tôi không muốn nhắc đến vấn đề này."Nhìn đáy mắt Đông Phương Tín hiện lên ánh sáng lạnh, Sở Hoài nhún nhún vai, không nói nữa.——— ————————Thiên Nhiên vừa bước ra thang máy, liền va vào bả vai của một người. Việc xảy ra thình lình khiến cho cả người cô khẽ lung lay, bước chân không ổn định thiếu chút nữa đã ngã xuống đất.Thật may là, Thích Nghi đi theo phía sau cô nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy eo của cô, giúp cô ổn định bước chân.“Xin lỗi.” Bởi vì mới vừa chạy từ phòng làm việc của Đông Phương Tín ra, cho nên trong một lúc Sở Niệm không ngừng được bước chân nên đụng phải Thiên Nhiên, giờ phút này thấy ánh mắt của đối phương nhìn cô, cô vội vàng đứng lại nói xin lỗi: “Tôi đi quá mau, xấu hổ quá!”Ánh mắt Thiên Nhiên bình tĩnh nhìn chăm chú vào Sở Niệm, im lặng không nói.Thích Nghi nhướng mày.Bị một cô gái nhìn chăm chú như vậy, đáy lòng Sở Niệm thấp thoáng sinh ra một chút lo lắng. Cô khẽ c*n m** d***, lo lắng hỏi: “Tiểu thư, cô không sao chứ?”Thiên Nhiên cũng không trả lời.Thích Nghi thấy thế,vội vàng bấm vào cánh tay Thiên Nhiên một cái, đồng thời nói với Sở Niệm: “Không sao, cô ấy có lẽ có chút phản ứng không kịp.”Lúc này Thiên Nhiên mới phản ứng lại, nhìn ánh mắt Sở Niệm đã tràn ngập lo lắng, khóe miệng cô mới khẽ nhếch nói: “Tôi không sao.”“Ồ!” Sở Niệm trợn to hai mắt, kinh ngạc nói: “Cô không phải là Nara Lam Thiên Nhiên đây sao?”Thiên Nhiên hơi sững sờ: “Tôi là.”Sở Niệm cười một tiếng, thoải mái thản nhiên nói: “Xin chào, tôi tên là Sở Niệm.”Nhìn bàn tay của cô ta đưa ra, trong lòng Thiên Nhiên đầy chua xót.Cô biết cô ta là Sở Niệm.

Chương 28: Cô biết cô ta