Trần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay…

Chương 5: Lớp phó

Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Tỏ Tình Với TôiTác giả: Hiền Cherry TrầnTrần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay… Nó tiu nghỉu không nói gì cúi mặt xuống bàn,Nhiên A thấy vậy quay sang -Cậu không sao chứ-Tớ không sao đâu cậu đừng lo hihiNó về nhà lấy điện thoại gọi cho mẹ nó:-Alo! MẸ à! Thầy chủ nhiệm bảo mẹ gọi cho thầy ấy có việc gì ấy ạ-Con lại gây sự gì rồi phải không-Con làm gì có gây sự gì,thôi mẹ cứ gọi đi rồi biết1 tiếng,2 tiếng trôi qua nó chưa thấy mẹ nó gọi lại,đang nấu cơm bỗng chuông reo lên nó cũng đoán được là ai gọi-Con nghe nè mẹNó lo sợ khi bị mẹ nó chửi,từ trước tới giờ nó luôn sợ bị đánh và bị chửi-Kêu không có gì vậy mà thầy bảo tuần nào cũng bị ghi nói chuyện thế hả-Con đâu có nói đâu tại con đấy nó cứ ghi con đấy chứ,nó tức con quá mà-VẬy sao không nói với thầy-Con không muốn làm to chuyện-Để lúc nào mẹ đến trường xem thế nào-Vâng,bao giờ mẹ về-Mẹ chưa biết,2 đứa nhớ nấu cơm ăn đấy đừng có suốt ngày ăn mì tôm,mẹ mà về lúc nào không thấy nấu cơm thì đừng có trách-Con biết rồiNó nấu xong con em nó đi chơi chưa về nó lại nhắn tin với nhỏ Trang than thở-Hôm nay ông thầy bảo mẹ tao gọi điện cho ông ấy vì vụ tao nói chuyện nhiều-Vậy mẹ mày bảo sao-Chả sao cả,tao nói hết cho mẹ tao nghe,mẹ tao bảo hôm sau tới trường xem mặt con đấy-Căng nhỉ-Kệ tao không quan tâmSáng hôm sau vừa đến cửa lớp mấy đứa bạn đã ra hỏi thăm nó-Có sao không?Hôm qua thầy nói gì thế-Có bị mẹ đánh hay chửi gì không?-Rồi mẹ cậu xử lý thế nào?babalababala bao nhiêu câu hỏi của mọi người bao vây tới nó-Ngưng nha,tớ không có sao cả,mẹ tớ nói hôm sau đến trường nói chuyện với 1 số đứa thích chơi trộiTất cả mọi người đều quay về phiá cái Hạnh nhìn nó bây giờ lo sợ hơn lúc nào hết.Nó về chỗ dở sách ra làm bài con hắn thì nhìn theo nó "VẬy là không sao rồi"Hôm nay nhà ông cậu nó có cỗ nên nó về đó ăn cỗ-Dạo này mấy đứa học hành thế nào rồi?-Cũng bình thường thôi ông-Đấy ông xem thế nào chứ ở lớp cháu ông suốt ngày bị người ta ghi mất trật tự không có lý do -Tiếng mẹ nó từ ngoài vang vàoNgày hôm sau đến lớp tiết đầu tiên là tiết của thầy Chủ nhiệm,thầy bước vào:-Hạnh! Đưa sổ ghi chép người mất trật tự cho Nhiên,từ bây giờ NHiên C sẽ là lớp Phó của lớp chúng taNó ngạc nhiên,tại sao lại như vậyKhác với những ý nghĩ của mọi người nó,không hề ghi Hạnh mất trật tự và lớp từ khi có nó làm lớp phó trở nên yên tĩnh không mất trật tự nữa,nó tự do đi lại trong lớp,quản lớp khi chưa có giáo viên,bắt đầu từ đây nó cũng đã biết đánh người nhiều hơn nhưng không ai dám làm gì nó,nó lộng hành các kiểu nhưng thành tích học tập của nó vẫn vậy không hề giảm sút.TẠi lớp em nókhông gian vẫn yên tĩnh như ngày nào,nhưng giờ đây em nó cũng đã có nhiều bạn hơn,Hương cũng đã trở thành bạn thân của nó 2 đứa đi đâu cũng quấn lấy nhau như hình với bóng,em nó cũng đã cười nhiều hơn mỗi khi đến lớp còn về nhà thì nó vẫn bắt nạt chị nó như ngày nào-Sắp thi rồi đấy cậu đã học được gì chưa _Hương lên tiếng hỏi-Tớ chưa chỉ biết sơ qua thôi-Hay chiều nay tớ qua nhà cậu học nhóm đi-Hả qua nhà tớ á-Ừ sao vậy,không được à-À không-Bố mẹ cậu có nhà không?-Không có tớ với chị tớ thôi-thế chiều cậu đón tớ ở cổng trường nha-Ok cậuChiều hôm đó em nó dẫn HƯơng sang nhà chơi và ôn luyện-Cậu vào nhà đi-Uk cậu nhà cậu đẹp thật đấy-cảm ơn cậuHương vào nhìn thấy có người trong nhà nhưng đang quay lưng lại với tụi nó,Hương lên tiếng-Em chào chị ạnghe thấy tiếng chào nó quay lại,Hương ngớ người trước người đang đứng trước mặt mình

Nó tiu nghỉu không nói gì cúi mặt xuống bàn,Nhiên A thấy vậy quay sang -Cậu không sao chứ

-Tớ không sao đâu cậu đừng lo hihi

Nó về nhà lấy điện thoại gọi cho mẹ nó:

-Alo! MẸ à! Thầy chủ nhiệm bảo mẹ gọi cho thầy ấy có việc gì ấy ạ

-Con lại gây sự gì rồi phải không

-Con làm gì có gây sự gì,thôi mẹ cứ gọi đi rồi biết

1 tiếng,2 tiếng trôi qua nó chưa thấy mẹ nó gọi lại,đang nấu cơm bỗng chuông reo lên nó cũng đoán được là ai gọi

-Con nghe nè mẹ

Nó lo sợ khi bị mẹ nó chửi,từ trước tới giờ nó luôn sợ bị đánh và bị chửi

-Kêu không có gì vậy mà thầy bảo tuần nào cũng bị ghi nói chuyện thế hả

-Con đâu có nói đâu tại con đấy nó cứ ghi con đấy chứ,nó tức con quá mà

-VẬy sao không nói với thầy

-Con không muốn làm to chuyện

-Để lúc nào mẹ đến trường xem thế nào

-Vâng,bao giờ mẹ về

-Mẹ chưa biết,2 đứa nhớ nấu cơm ăn đấy đừng có suốt ngày ăn mì tôm,mẹ mà về lúc nào không thấy nấu cơm thì đừng có trách

-Con biết rồi

Nó nấu xong con em nó đi chơi chưa về nó lại nhắn tin với nhỏ Trang than thở

-Hôm nay ông thầy bảo mẹ tao gọi điện cho ông ấy vì vụ tao nói chuyện nhiều

-Vậy mẹ mày bảo sao

-Chả sao cả,tao nói hết cho mẹ tao nghe,mẹ tao bảo hôm sau tới trường xem mặt con đấy

-Căng nhỉ

-Kệ tao không quan tâm

Sáng hôm sau vừa đến cửa lớp mấy đứa bạn đã ra hỏi thăm nó

-Có sao không?Hôm qua thầy nói gì thế

-Có bị mẹ đánh hay chửi gì không?

-Rồi mẹ cậu xử lý thế nào?

babalababala bao nhiêu câu hỏi của mọi người bao vây tới nó

-Ngưng nha,tớ không có sao cả,mẹ tớ nói hôm sau đến trường nói chuyện với 1 số đứa thích chơi trội

Tất cả mọi người đều quay về phiá cái Hạnh nhìn nó bây giờ lo sợ hơn lúc nào hết.Nó về chỗ dở sách ra làm bài con hắn thì nhìn theo nó "VẬy là không sao rồi"

Hôm nay nhà ông cậu nó có cỗ nên nó về đó ăn cỗ

-Dạo này mấy đứa học hành thế nào rồi?

-Cũng bình thường thôi ông

-Đấy ông xem thế nào chứ ở lớp cháu ông suốt ngày bị người ta ghi mất trật tự không có lý do -Tiếng mẹ nó từ ngoài vang vào

Ngày hôm sau đến lớp tiết đầu tiên là tiết của thầy Chủ nhiệm,thầy bước vào:

-Hạnh! Đưa sổ ghi chép người mất trật tự cho Nhiên,từ bây giờ NHiên C sẽ là lớp Phó của lớp chúng ta

Nó ngạc nhiên,tại sao lại như vậy

Khác với những ý nghĩ của mọi người nó,không hề ghi Hạnh mất trật tự và lớp từ khi có nó làm lớp phó trở nên yên tĩnh không mất trật tự nữa,nó tự do đi lại trong lớp,quản lớp khi chưa có giáo viên,bắt đầu từ đây nó cũng đã biết đánh người nhiều hơn nhưng không ai dám làm gì nó,nó lộng hành các kiểu nhưng thành tích học tập của nó vẫn vậy không hề giảm sút.

TẠi lớp em nó

không gian vẫn yên tĩnh như ngày nào,nhưng giờ đây em nó cũng đã có nhiều bạn hơn,Hương cũng đã trở thành bạn thân của nó 2 đứa đi đâu cũng quấn lấy nhau như hình với bóng,em nó cũng đã cười nhiều hơn mỗi khi đến lớp còn về nhà thì nó vẫn bắt nạt chị nó như ngày nào

-Sắp thi rồi đấy cậu đã học được gì chưa _Hương lên tiếng hỏi

-Tớ chưa chỉ biết sơ qua thôi

-Hay chiều nay tớ qua nhà cậu học nhóm đi

-Hả qua nhà tớ á

-Ừ sao vậy,không được à

-À không

-Bố mẹ cậu có nhà không?

-Không có tớ với chị tớ thôi

-thế chiều cậu đón tớ ở cổng trường nha

-Ok cậu

Chiều hôm đó em nó dẫn HƯơng sang nhà chơi và ôn luyện

-Cậu vào nhà đi

-Uk cậu nhà cậu đẹp thật đấy

-cảm ơn cậu

Hương vào nhìn thấy có người trong nhà nhưng đang quay lưng lại với tụi nó,Hương lên tiếng

-Em chào chị ạ

nghe thấy tiếng chào nó quay lại,Hương ngớ người trước người đang đứng trước mặt mình

Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Tỏ Tình Với TôiTác giả: Hiền Cherry TrầnTrần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay… Nó tiu nghỉu không nói gì cúi mặt xuống bàn,Nhiên A thấy vậy quay sang -Cậu không sao chứ-Tớ không sao đâu cậu đừng lo hihiNó về nhà lấy điện thoại gọi cho mẹ nó:-Alo! MẸ à! Thầy chủ nhiệm bảo mẹ gọi cho thầy ấy có việc gì ấy ạ-Con lại gây sự gì rồi phải không-Con làm gì có gây sự gì,thôi mẹ cứ gọi đi rồi biết1 tiếng,2 tiếng trôi qua nó chưa thấy mẹ nó gọi lại,đang nấu cơm bỗng chuông reo lên nó cũng đoán được là ai gọi-Con nghe nè mẹNó lo sợ khi bị mẹ nó chửi,từ trước tới giờ nó luôn sợ bị đánh và bị chửi-Kêu không có gì vậy mà thầy bảo tuần nào cũng bị ghi nói chuyện thế hả-Con đâu có nói đâu tại con đấy nó cứ ghi con đấy chứ,nó tức con quá mà-VẬy sao không nói với thầy-Con không muốn làm to chuyện-Để lúc nào mẹ đến trường xem thế nào-Vâng,bao giờ mẹ về-Mẹ chưa biết,2 đứa nhớ nấu cơm ăn đấy đừng có suốt ngày ăn mì tôm,mẹ mà về lúc nào không thấy nấu cơm thì đừng có trách-Con biết rồiNó nấu xong con em nó đi chơi chưa về nó lại nhắn tin với nhỏ Trang than thở-Hôm nay ông thầy bảo mẹ tao gọi điện cho ông ấy vì vụ tao nói chuyện nhiều-Vậy mẹ mày bảo sao-Chả sao cả,tao nói hết cho mẹ tao nghe,mẹ tao bảo hôm sau tới trường xem mặt con đấy-Căng nhỉ-Kệ tao không quan tâmSáng hôm sau vừa đến cửa lớp mấy đứa bạn đã ra hỏi thăm nó-Có sao không?Hôm qua thầy nói gì thế-Có bị mẹ đánh hay chửi gì không?-Rồi mẹ cậu xử lý thế nào?babalababala bao nhiêu câu hỏi của mọi người bao vây tới nó-Ngưng nha,tớ không có sao cả,mẹ tớ nói hôm sau đến trường nói chuyện với 1 số đứa thích chơi trộiTất cả mọi người đều quay về phiá cái Hạnh nhìn nó bây giờ lo sợ hơn lúc nào hết.Nó về chỗ dở sách ra làm bài con hắn thì nhìn theo nó "VẬy là không sao rồi"Hôm nay nhà ông cậu nó có cỗ nên nó về đó ăn cỗ-Dạo này mấy đứa học hành thế nào rồi?-Cũng bình thường thôi ông-Đấy ông xem thế nào chứ ở lớp cháu ông suốt ngày bị người ta ghi mất trật tự không có lý do -Tiếng mẹ nó từ ngoài vang vàoNgày hôm sau đến lớp tiết đầu tiên là tiết của thầy Chủ nhiệm,thầy bước vào:-Hạnh! Đưa sổ ghi chép người mất trật tự cho Nhiên,từ bây giờ NHiên C sẽ là lớp Phó của lớp chúng taNó ngạc nhiên,tại sao lại như vậyKhác với những ý nghĩ của mọi người nó,không hề ghi Hạnh mất trật tự và lớp từ khi có nó làm lớp phó trở nên yên tĩnh không mất trật tự nữa,nó tự do đi lại trong lớp,quản lớp khi chưa có giáo viên,bắt đầu từ đây nó cũng đã biết đánh người nhiều hơn nhưng không ai dám làm gì nó,nó lộng hành các kiểu nhưng thành tích học tập của nó vẫn vậy không hề giảm sút.TẠi lớp em nókhông gian vẫn yên tĩnh như ngày nào,nhưng giờ đây em nó cũng đã có nhiều bạn hơn,Hương cũng đã trở thành bạn thân của nó 2 đứa đi đâu cũng quấn lấy nhau như hình với bóng,em nó cũng đã cười nhiều hơn mỗi khi đến lớp còn về nhà thì nó vẫn bắt nạt chị nó như ngày nào-Sắp thi rồi đấy cậu đã học được gì chưa _Hương lên tiếng hỏi-Tớ chưa chỉ biết sơ qua thôi-Hay chiều nay tớ qua nhà cậu học nhóm đi-Hả qua nhà tớ á-Ừ sao vậy,không được à-À không-Bố mẹ cậu có nhà không?-Không có tớ với chị tớ thôi-thế chiều cậu đón tớ ở cổng trường nha-Ok cậuChiều hôm đó em nó dẫn HƯơng sang nhà chơi và ôn luyện-Cậu vào nhà đi-Uk cậu nhà cậu đẹp thật đấy-cảm ơn cậuHương vào nhìn thấy có người trong nhà nhưng đang quay lưng lại với tụi nó,Hương lên tiếng-Em chào chị ạnghe thấy tiếng chào nó quay lại,Hương ngớ người trước người đang đứng trước mặt mình

Chương 5: Lớp phó