Trần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay…
Chương 8: Bạn thân mới-người cũ
Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Tỏ Tình Với TôiTác giả: Hiền Cherry TrầnTrần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay… Nó,chị nó cùng với Khánh Huy bước vào trong 1 cái quan nhỏ ngay cạnh bên trường,quán không to lắm nhưng thiết kế thì đẹp mê li luôn.Hiện trước mặt nó là dòng chữ HLC bên phía dưới là dòng chữ Waiting có lẽ là tên viết tắt của chủ quán và 1 người nào đó và có thể hiểu người chủ quán đanng đợt chờ 1 ai đó.-Mời các em vào bên trong -1 chị nhân viên xinh đẹp đi ra mời tụi nó vàoChị nó đã chạy đến 1 cái bàn gần đó và ngồi yên vị ở đấy rồi-chị! MÌnh vào thôi -tiếng Huy cất lên làm nó giật mình-Ừ đi thôiKhung cảnh bên trong quán được trang trí rất đơn sơ nhưng nhìn toàn khung cảnh chỉ 1 từ để diễn tả 'ĐẸP "-Hôm nay có người bao nên phải ăn thật đã mới được -tiếng chị nó vang lên-cô nhìn xem mới có lớp 5 mà đã béo như con heo ấy,suốt ngày chỉ biết ăn thôi-Kệ tôi mắc mớ gì đến anh,hay anh rủ người ta đi mà không mang đủ tiền-Tôi rủ chị NHiên chứ đâu rủ cô-Nhiên -chị nó quay sang gọi nó bằng giọng thiết tha hết mức-Gì?-nó lạnh lùng trả lời-giải quyết thằng em của mày đi cho tao nhờ-Kệ nó mắc mớ gì đến taoChị nó cứng họng không nói được gì nữa còn HUy thì lăn ra cười,không biết từ lúc nào cậu lại có cảm tình với 1 con bé lanh chanh như chị nó-Mà cô tên gì thế?-Phạm Thanh Hoa?Hỏi gì nữa không-Ừ không-Các em dùng gì -chị xinh đẹp lúc nãy bước ra hỏi tụi nó-Cho em 2 gói bim bim cay,1 bánh tráng.1 ly trà sữa,1 xúc xích,2 bánh khoai,1 bánh bao nữa ạ thế thôi chị -Chị nó gọi mà ai cũng phải há hốc mồm-Cho em 1 chai coca cola là được rồi chị -Huy lên tiếng gọi-Eo sợ tiếc tiền hay sao mà có uống mỗi 1 chai nước thế -chị nó quay sang hỏi Huy-Ừ nhà tôi nghèo không có điều kiện như nhà cô-Anh -Hoa cứng học không nói được gìChị nhân viên và nó nhìn 2 tụi nó cười-Còn em dùng gì?-chị quay sang nó hỏi-Cho em 1 cốc sữa chua mít là được rồi ạ-Sao chị ăn ít vậy?Huy ngạc nhiên hỏi-Ừ chị thích mỗi thứ đó thôi với lại chị mệt nên không muốn ăn,à chị cho em thêm 1 đĩa khoai tay chiên nha1 lúc sao tất cả mọi thứ chúng nó gọi đã được mang ra-Của em này,uống coca cola thì cần phải có cái này -nó đẩy đĩa khoai tay chiên về phía HUy-Ơ chị không ăn sao-Chị có cái này là đủ rồi -nó cầm cốc sữa chua mít lên cười tươi với HUyTụi nó ăn xong ai về nhà nấy,nó về nhà mệt quá ngủ luônSáng hôm sau không nhờ em nó đánh thức chắc nó nghỉ học luôn rồi-Sao đấy,hôm qua còn không ăn cơm?em nó quan tâm hỏi-Không sao hơi mệt thôi giờ thì ổn rồi -nó cười xuống giường mặc quần áo rồi đi họcVừa đến cửa lớp Hạnh đã chạy ra đưa cho nó 1 ổ bánh mì-Gì đây?nó ngạc nhiên trả lời-Không có gì chỉ là cảm ơn cậu chuyện hôm trước thôi-À không có gì đâu,không cần phải làm thế này-Chúng ta có thể làm bạn được không?Nó đang đi vào lớp chợt khựng lại,quay lại nhìn Hạnh-Tớ biết chuyện lần trước là tớ sai nhưng vì tớ ghen tỵ với cậu được mọi người yêu quý còn tớ lúc mới về không ai thèm quan tâm đến tớ -Hạnh nói trong nước mắt,nó hiểu cảm giác ấy chứ,nó cũng là người từng trải mà.Nó tiến dần về phía Hạnh-Tớ hiểu và tớ không trách cậu đâu,chúng ta đã là bạn từ khi chúng ta bắt đầu học chung lớp với nhau rồi-Thật không,cậu không trách tớ-Ừ cậu không tin tớ sao -Nó giả vờ giận dỗi quay mặt đi-À không,cậu đừng giận tớ nhaNó quay lại cười tươi với Hạnh,chúng nó đi vào lớp trong sự ngạc nhiên của mọi người_Ê mày với con kia sao lại đi cùng nhau -Duy Anh quay xuống hỏi-Bạn bè đi cùng nhau không được à?Mày lắm chuyện thật đấyVậy là cứ mỗi giờ ra chơi hay giờ về nó và HẠnh hay đi cùng nhau,tình cảm của tụi nó càng ngày càng thân.Vừa đi nó vừa cười khiến em nó khó hiểu quay sang hỏi-MÀy bị điên à sao cứ cười suốt thế?-À không có gì thấy hài thôi-Con điênNó cứ hồn nhiên như thế trên suốt quãng đường thậm chí nó còn hát nữa,về đến nhà nó nhận công việc nấu cơm thay cho em nó ( tâm trạng tốt có khác)-Ê cuối tuần ra chỗ mẹ không -Em nó từ xa tiến lại hỏi nó-Cũng được lâu lắm rồi chưa ra,tao cũng nhớ con Trang nữa lâu rồi chưa nói chuyện với nó-Ừ tao muốn gặp tụi bạn cũng 5 tháng rồiVậy là nó tiếng tục công việc nấu cơm của mình,còn em nó thì ngồi xem ti vi như chủ tớ ấyHôm nay nó đến lớp từ rất sớm chả hiểu tại sao nữa,nó ngồi ghế đá nghĩ về 5 tháng ở đây,đang theo dòng suy nghĩ tự nhiên có người đập vai làm nó giật mình-Em chơi với con Vy lớp em không?-1 chị chắc tầm lớp 9 hỏi nó-CŨng có chơi qua thôi chị-em thấy nó thế nào-Cũng được sao chị lại hỏi vậy?-em bảo với nó nếu mà còn vênh mặt lên với tụi chị thì không xong đâu-vâng,còn gì nữa không chị?KHông thì em về lớp đây-Ừ nó mà làm gì em hay bất cứ ai cứ nói với chị-Ok chị thôi em lên lớp đâuNó đi lên lớp,lớp cũng đã có lác đác vài người,nó ngồi suy nghĩ rồi nhìn về phía cái VY rồi thở dài
Nó,chị nó cùng với Khánh Huy bước vào trong 1 cái quan nhỏ ngay cạnh bên trường,quán không to lắm nhưng thiết kế thì đẹp mê li luôn.Hiện trước mặt nó là dòng chữ HLC bên phía dưới là dòng chữ Waiting có lẽ là tên viết tắt của chủ quán và 1 người nào đó và có thể hiểu người chủ quán đanng đợt chờ 1 ai đó.-Mời các em vào bên trong -1 chị nhân viên xinh đẹp đi ra mời tụi nó vào
Chị nó đã chạy đến 1 cái bàn gần đó và ngồi yên vị ở đấy rồi
-chị! MÌnh vào thôi -tiếng Huy cất lên làm nó giật mình
-Ừ đi thôi
Khung cảnh bên trong quán được trang trí rất đơn sơ nhưng nhìn toàn khung cảnh chỉ 1 từ để diễn tả 'ĐẸP "
-Hôm nay có người bao nên phải ăn thật đã mới được -tiếng chị nó vang lên
-cô nhìn xem mới có lớp 5 mà đã béo như con heo ấy,suốt ngày chỉ biết ăn thôi
-Kệ tôi mắc mớ gì đến anh,hay anh rủ người ta đi mà không mang đủ tiền
-Tôi rủ chị NHiên chứ đâu rủ cô
-Nhiên -chị nó quay sang gọi nó bằng giọng thiết tha hết mức
-Gì?-nó lạnh lùng trả lời
-giải quyết thằng em của mày đi cho tao nhờ
-Kệ nó mắc mớ gì đến tao
Chị nó cứng họng không nói được gì nữa còn HUy thì lăn ra cười,không biết từ lúc nào cậu lại có cảm tình với 1 con bé lanh chanh như chị nó
-Mà cô tên gì thế?
-Phạm Thanh Hoa?Hỏi gì nữa không
-Ừ không
-Các em dùng gì -chị xinh đẹp lúc nãy bước ra hỏi tụi nó
-Cho em 2 gói bim bim cay,1 bánh tráng.1 ly trà sữa,1 xúc xích,2 bánh khoai,1 bánh bao nữa ạ thế thôi chị -Chị nó gọi mà ai cũng phải há hốc mồm
-Cho em 1 chai coca cola là được rồi chị -Huy lên tiếng gọi
-Eo sợ tiếc tiền hay sao mà có uống mỗi 1 chai nước thế -chị nó quay sang hỏi Huy
-Ừ nhà tôi nghèo không có điều kiện như nhà cô
-Anh -Hoa cứng học không nói được gì
Chị nhân viên và nó nhìn 2 tụi nó cười
-Còn em dùng gì?-chị quay sang nó hỏi
-Cho em 1 cốc sữa chua mít là được rồi ạ
-Sao chị ăn ít vậy?Huy ngạc nhiên hỏi
-Ừ chị thích mỗi thứ đó thôi với lại chị mệt nên không muốn ăn,à chị cho em thêm 1 đĩa khoai tay chiên nha
1 lúc sao tất cả mọi thứ chúng nó gọi đã được mang ra
-Của em này,uống coca cola thì cần phải có cái này -nó đẩy đĩa khoai tay chiên về phía HUy
-Ơ chị không ăn sao
-Chị có cái này là đủ rồi -nó cầm cốc sữa chua mít lên cười tươi với HUy
Tụi nó ăn xong ai về nhà nấy,nó về nhà mệt quá ngủ luôn
Sáng hôm sau không nhờ em nó đánh thức chắc nó nghỉ học luôn rồi
-Sao đấy,hôm qua còn không ăn cơm?em nó quan tâm hỏi
-Không sao hơi mệt thôi giờ thì ổn rồi -nó cười xuống giường mặc quần áo rồi đi học
Vừa đến cửa lớp Hạnh đã chạy ra đưa cho nó 1 ổ bánh mì
-Gì đây?nó ngạc nhiên trả lời
-Không có gì chỉ là cảm ơn cậu chuyện hôm trước thôi
-À không có gì đâu,không cần phải làm thế này
-Chúng ta có thể làm bạn được không?
Nó đang đi vào lớp chợt khựng lại,quay lại nhìn Hạnh
-Tớ biết chuyện lần trước là tớ sai nhưng vì tớ ghen tỵ với cậu được mọi người yêu quý còn tớ lúc mới về không ai thèm quan tâm đến tớ -Hạnh nói trong nước mắt,nó hiểu cảm giác ấy chứ,nó cũng là người từng trải mà.Nó tiến dần về phía Hạnh
-Tớ hiểu và tớ không trách cậu đâu,chúng ta đã là bạn từ khi chúng ta bắt đầu học chung lớp với nhau rồi
-Thật không,cậu không trách tớ
-Ừ cậu không tin tớ sao -Nó giả vờ giận dỗi quay mặt đi
-À không,cậu đừng giận tớ nha
Nó quay lại cười tươi với Hạnh,chúng nó đi vào lớp trong sự ngạc nhiên của mọi người
_Ê mày với con kia sao lại đi cùng nhau -Duy Anh quay xuống hỏi
-Bạn bè đi cùng nhau không được à?Mày lắm chuyện thật đấy
Vậy là cứ mỗi giờ ra chơi hay giờ về nó và HẠnh hay đi cùng nhau,tình cảm của tụi nó càng ngày càng thân.Vừa đi nó vừa cười khiến em nó khó hiểu quay sang hỏi
-MÀy bị điên à sao cứ cười suốt thế?
-À không có gì thấy hài thôi
-Con điên
Nó cứ hồn nhiên như thế trên suốt quãng đường thậm chí nó còn hát nữa,về đến nhà nó nhận công việc nấu cơm thay cho em nó ( tâm trạng tốt có khác)
-Ê cuối tuần ra chỗ mẹ không -Em nó từ xa tiến lại hỏi nó
-Cũng được lâu lắm rồi chưa ra,tao cũng nhớ con Trang nữa lâu rồi chưa nói chuyện với nó
-Ừ tao muốn gặp tụi bạn cũng 5 tháng rồi
Vậy là nó tiếng tục công việc nấu cơm của mình,còn em nó thì ngồi xem ti vi như chủ tớ ấy
Hôm nay nó đến lớp từ rất sớm chả hiểu tại sao nữa,nó ngồi ghế đá nghĩ về 5 tháng ở đây,đang theo dòng suy nghĩ tự nhiên có người đập vai làm nó giật mình
-Em chơi với con Vy lớp em không?-1 chị chắc tầm lớp 9 hỏi nó
-CŨng có chơi qua thôi chị
-em thấy nó thế nào
-Cũng được sao chị lại hỏi vậy?
-em bảo với nó nếu mà còn vênh mặt lên với tụi chị thì không xong đâu
-vâng,còn gì nữa không chị?KHông thì em về lớp đây
-Ừ nó mà làm gì em hay bất cứ ai cứ nói với chị
-Ok chị thôi em lên lớp đâu
Nó đi lên lớp,lớp cũng đã có lác đác vài người,nó ngồi suy nghĩ rồi nhìn về phía cái VY rồi thở dài
Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Tỏ Tình Với TôiTác giả: Hiền Cherry TrầnTrần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay… Nó,chị nó cùng với Khánh Huy bước vào trong 1 cái quan nhỏ ngay cạnh bên trường,quán không to lắm nhưng thiết kế thì đẹp mê li luôn.Hiện trước mặt nó là dòng chữ HLC bên phía dưới là dòng chữ Waiting có lẽ là tên viết tắt của chủ quán và 1 người nào đó và có thể hiểu người chủ quán đanng đợt chờ 1 ai đó.-Mời các em vào bên trong -1 chị nhân viên xinh đẹp đi ra mời tụi nó vàoChị nó đã chạy đến 1 cái bàn gần đó và ngồi yên vị ở đấy rồi-chị! MÌnh vào thôi -tiếng Huy cất lên làm nó giật mình-Ừ đi thôiKhung cảnh bên trong quán được trang trí rất đơn sơ nhưng nhìn toàn khung cảnh chỉ 1 từ để diễn tả 'ĐẸP "-Hôm nay có người bao nên phải ăn thật đã mới được -tiếng chị nó vang lên-cô nhìn xem mới có lớp 5 mà đã béo như con heo ấy,suốt ngày chỉ biết ăn thôi-Kệ tôi mắc mớ gì đến anh,hay anh rủ người ta đi mà không mang đủ tiền-Tôi rủ chị NHiên chứ đâu rủ cô-Nhiên -chị nó quay sang gọi nó bằng giọng thiết tha hết mức-Gì?-nó lạnh lùng trả lời-giải quyết thằng em của mày đi cho tao nhờ-Kệ nó mắc mớ gì đến taoChị nó cứng họng không nói được gì nữa còn HUy thì lăn ra cười,không biết từ lúc nào cậu lại có cảm tình với 1 con bé lanh chanh như chị nó-Mà cô tên gì thế?-Phạm Thanh Hoa?Hỏi gì nữa không-Ừ không-Các em dùng gì -chị xinh đẹp lúc nãy bước ra hỏi tụi nó-Cho em 2 gói bim bim cay,1 bánh tráng.1 ly trà sữa,1 xúc xích,2 bánh khoai,1 bánh bao nữa ạ thế thôi chị -Chị nó gọi mà ai cũng phải há hốc mồm-Cho em 1 chai coca cola là được rồi chị -Huy lên tiếng gọi-Eo sợ tiếc tiền hay sao mà có uống mỗi 1 chai nước thế -chị nó quay sang hỏi Huy-Ừ nhà tôi nghèo không có điều kiện như nhà cô-Anh -Hoa cứng học không nói được gìChị nhân viên và nó nhìn 2 tụi nó cười-Còn em dùng gì?-chị quay sang nó hỏi-Cho em 1 cốc sữa chua mít là được rồi ạ-Sao chị ăn ít vậy?Huy ngạc nhiên hỏi-Ừ chị thích mỗi thứ đó thôi với lại chị mệt nên không muốn ăn,à chị cho em thêm 1 đĩa khoai tay chiên nha1 lúc sao tất cả mọi thứ chúng nó gọi đã được mang ra-Của em này,uống coca cola thì cần phải có cái này -nó đẩy đĩa khoai tay chiên về phía HUy-Ơ chị không ăn sao-Chị có cái này là đủ rồi -nó cầm cốc sữa chua mít lên cười tươi với HUyTụi nó ăn xong ai về nhà nấy,nó về nhà mệt quá ngủ luônSáng hôm sau không nhờ em nó đánh thức chắc nó nghỉ học luôn rồi-Sao đấy,hôm qua còn không ăn cơm?em nó quan tâm hỏi-Không sao hơi mệt thôi giờ thì ổn rồi -nó cười xuống giường mặc quần áo rồi đi họcVừa đến cửa lớp Hạnh đã chạy ra đưa cho nó 1 ổ bánh mì-Gì đây?nó ngạc nhiên trả lời-Không có gì chỉ là cảm ơn cậu chuyện hôm trước thôi-À không có gì đâu,không cần phải làm thế này-Chúng ta có thể làm bạn được không?Nó đang đi vào lớp chợt khựng lại,quay lại nhìn Hạnh-Tớ biết chuyện lần trước là tớ sai nhưng vì tớ ghen tỵ với cậu được mọi người yêu quý còn tớ lúc mới về không ai thèm quan tâm đến tớ -Hạnh nói trong nước mắt,nó hiểu cảm giác ấy chứ,nó cũng là người từng trải mà.Nó tiến dần về phía Hạnh-Tớ hiểu và tớ không trách cậu đâu,chúng ta đã là bạn từ khi chúng ta bắt đầu học chung lớp với nhau rồi-Thật không,cậu không trách tớ-Ừ cậu không tin tớ sao -Nó giả vờ giận dỗi quay mặt đi-À không,cậu đừng giận tớ nhaNó quay lại cười tươi với Hạnh,chúng nó đi vào lớp trong sự ngạc nhiên của mọi người_Ê mày với con kia sao lại đi cùng nhau -Duy Anh quay xuống hỏi-Bạn bè đi cùng nhau không được à?Mày lắm chuyện thật đấyVậy là cứ mỗi giờ ra chơi hay giờ về nó và HẠnh hay đi cùng nhau,tình cảm của tụi nó càng ngày càng thân.Vừa đi nó vừa cười khiến em nó khó hiểu quay sang hỏi-MÀy bị điên à sao cứ cười suốt thế?-À không có gì thấy hài thôi-Con điênNó cứ hồn nhiên như thế trên suốt quãng đường thậm chí nó còn hát nữa,về đến nhà nó nhận công việc nấu cơm thay cho em nó ( tâm trạng tốt có khác)-Ê cuối tuần ra chỗ mẹ không -Em nó từ xa tiến lại hỏi nó-Cũng được lâu lắm rồi chưa ra,tao cũng nhớ con Trang nữa lâu rồi chưa nói chuyện với nó-Ừ tao muốn gặp tụi bạn cũng 5 tháng rồiVậy là nó tiếng tục công việc nấu cơm của mình,còn em nó thì ngồi xem ti vi như chủ tớ ấyHôm nay nó đến lớp từ rất sớm chả hiểu tại sao nữa,nó ngồi ghế đá nghĩ về 5 tháng ở đây,đang theo dòng suy nghĩ tự nhiên có người đập vai làm nó giật mình-Em chơi với con Vy lớp em không?-1 chị chắc tầm lớp 9 hỏi nó-CŨng có chơi qua thôi chị-em thấy nó thế nào-Cũng được sao chị lại hỏi vậy?-em bảo với nó nếu mà còn vênh mặt lên với tụi chị thì không xong đâu-vâng,còn gì nữa không chị?KHông thì em về lớp đây-Ừ nó mà làm gì em hay bất cứ ai cứ nói với chị-Ok chị thôi em lên lớp đâuNó đi lên lớp,lớp cũng đã có lác đác vài người,nó ngồi suy nghĩ rồi nhìn về phía cái VY rồi thở dài