Trần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay…
Chương 16: Thất bại lần đầu ám ảnh
Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Tỏ Tình Với TôiTác giả: Hiền Cherry TrầnTrần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay… Cuộc thi vòng trường cuối cùng đã diễn ra,tụi nó cổ vũ rất nhiệt tình cho nó,bên phía bên lớp kia không ai khác chính là Đạt -bạn thân hắn.2 đứa bước lên cô hiệu trưởng phổ biến cuộc thi và trận đấu bắt đầu,nó nhìn xuống bên dưới rất nhiều người đang cổ vũ cho nó,có em nó,chị nó,hương,Huy.Nó hít 1 hơi bắt đầu nghe câu hỏi Câu 1 Ai là người đầu tiên ở Việt Nam giành giải thưởng văn học Đông Nam A-Tố Hữu -nó nhanh chóng trả lời khiến cả trường ồ lênCâu 2 Bút danh khác của nhà thơ Chế Lan Viên?-Thạnh Hãm -1 câu trả lời của nóCâu 3 ;Ngọn núi được nhắc tơí trong bài thơ Quê Mẹ của nhà thơ Tố Hữu?-Thiên Thai -giọng Đạt vang lênCâu 4: Dịch câu nói sau "Fire is a good servant but a bad master-Đừng đùa với lửa -Nó nhanh chóng trả lờicâu 5 Vị Hoàng đế đầu tiên ở Việt Nam là ai?-Lý nam Đế -Giọng nó vang lênCâu 6 số 1+2+3+5+6+....+99 số cuối cùng là số bao nhiêu?-5 -Đạt lên tiếngCâu 7 Con gì ăn lửa và nước than?-Tàu -Đạt đã lên tiếng trả lời trướcTiếng reo hò mỗi lúc 1 tăng lênCâu 8:Tỉnh nào vừa giàu vừa già?-Phú thọ -nó bắt đầu hoang mangCâu 9: Quần nào rộng nhất?_quần Đảo -nó và Đạt cùng trả lờiCâu 10:Núi nào bị chặt ra từng khúc?Cả 2 đứa suy nghĩ,Đạt giành quyền trả lời nó rơi vào tuyệt vọng-Thái SơnCả lớp B reo hò lên vì Đạt đã giành quyền trả lời.Nó lủi thủi đi xuống đây là lần đầu tiên nó thất vọng về bản thân mình như vậy.Nó bước đi vô vọng giữa không gian rộngHẮn nhìn theo bóng dáng của nó đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy nó buồn và bước đi trong vô vọng như vậy.1 tiếng đập vai cắt đứt dòng suy nghĩ và hướng nhìn về nó-Không định chúc mừng tao sao?Đạt tiến lại gần-Chúc mừng mày -hắn mệt mỏi nói-Bộ mặt này là sao mày không vui à?-ai nói tao không vui tao phải cảm ơn mày vì đã giúp tao trả thù được rồi chứ-Nói thật nó giỏi thật đấy nếu mẹ tao không dậy trong trường chắc tao không biết đáp án đâuhắn ngạc nhiên nhưng vì Đạt là bạn thân của hắn nên hắn sẽ không bao giờ phản bội bạn bè đâu-Chị đợi tụi em với -tiếng Hương vang lên-Nó quay lại phía sau thấy 4 đứa đang đi theo mình-đây chỉ là 1 cuộc thi thôi mà cái này không quan trọng đâu chị đừng suy nghĩ nhiều nữa -Huy tiến dần đến chỗ nó-chị không sao mà,cái này chị cũng đã lường trước rồi,thôi đi ăn đi -nó vui vẻ nhìn tụi nóBước chân đi chúng nó vào quán quen thuộc gọi bao nhiêu đồ ăn ra,no nê ai về nhà đấy.Vừa về nó mở máy tính ra là tin nhắn của Trang và Nam đều hỏi nó có làm được bài hay khôngNó đáp trả bằng 1 chữ không khiến 2 đứa kia không tin.Nó tắt máy 1 lúc sau thì có điện thoại là số của Nam,Nam nghĩ nó nói thật nên đã gọi điện an ủi nó,hát cho nó nghe làm cho nó vui các kiểu (đúng là bạn tốt mà).Nó cảm thấy tâm hồn thoải mái hơn nhìn ra ngoài hôm nay trời nhiều sao không khí mát mẻ nó mặc 1 chiếc áo mỏng bước ra bên ngoài lần đầu tiên nó ngắm cảnh đêm,những ngôi sao sáng chiếu trên bầu trời đẹp làm sao.Âm thanh của tiếng gió nhẹ nhàng làm cho da thịt nó trở nên mát mẻ.Nó đứng đó 1 lúc rồi đi vào bên trong ngủ 1 giấc ngon lành đến sángNgày hôm sau nó đến trường,nở nụ cười thật tươi nhưng khi vào đến lớp thì những ánh mắt xung quanh của mọi người đều chiếu vào đó.Nó cảm thấy buồn tại sao ngày hôm nay còn yêu quý và tôn trọng tại sao hôm nay lại nhìn nó như vậy.Nó khóc rồi chạy ra khỏi lớp mấy đứa bạn thân nó chạy theo sau,nó chạy ra phía sau trường ngồi khóc-Không sao đâu kệ chúng nó,mày còn có bọn tao mà -tiếng THơm vang lên-Tại sao con người lại dễ dàng thay đổi như vậy chứ -nó khóc ôm chầm lấy Thơm-Không sao đừng lo còn tụi này mà -tụi bạn nó xem vàoNó cũng đã thôi không còn khóc nữa thay vào đó là nụ cười tươi,nó đã có những người bạn thật tốt-À chiều nay qua nhà tớ chơi đi -nó đưa ra ý kiến-Ừ tụi này cũng chưa biết nhà bà ở đâu-Ừ tôi qua trường đón mọi người vậy-Ok thôi giờ thì vào lớp nàoNó bước theo tụi nó vào lớp trên môi vẫn nở nụ cười khiến ai cũng ngạc nhiên bây giờ thì nó đã hiểu thế nào là bạn tốt rồi
Cuộc thi vòng trường cuối cùng đã diễn ra,tụi nó cổ vũ rất nhiệt tình cho nó,bên phía bên lớp kia không ai khác chính là Đạt -bạn thân hắn.2 đứa bước lên cô hiệu trưởng phổ biến cuộc thi và trận đấu bắt đầu,nó nhìn xuống bên dưới rất nhiều người đang cổ vũ cho nó,có em nó,chị nó,hương,Huy.Nó hít 1 hơi bắt đầu nghe câu hỏi Câu 1 Ai là người đầu tiên ở Việt Nam giành giải thưởng văn học Đông Nam A
-Tố Hữu -nó nhanh chóng trả lời khiến cả trường ồ lên
Câu 2 Bút danh khác của nhà thơ Chế Lan Viên?
-Thạnh Hãm -1 câu trả lời của nó
Câu 3 ;Ngọn núi được nhắc tơí trong bài thơ Quê Mẹ của nhà thơ Tố Hữu?
-Thiên Thai -giọng Đạt vang lên
Câu 4: Dịch câu nói sau "Fire is a good servant but a bad master
-Đừng đùa với lửa -Nó nhanh chóng trả lời
câu 5 Vị Hoàng đế đầu tiên ở Việt Nam là ai?
-Lý nam Đế -Giọng nó vang lên
Câu 6 số 1+2+3+5+6+....+99 số cuối cùng là số bao nhiêu?
-5 -Đạt lên tiếng
Câu 7 Con gì ăn lửa và nước than?
-Tàu -Đạt đã lên tiếng trả lời trước
Tiếng reo hò mỗi lúc 1 tăng lên
Câu 8:Tỉnh nào vừa giàu vừa già?
-Phú thọ -nó bắt đầu hoang mang
Câu 9: Quần nào rộng nhất?
_quần Đảo -nó và Đạt cùng trả lời
Câu 10:Núi nào bị chặt ra từng khúc?
Cả 2 đứa suy nghĩ,Đạt giành quyền trả lời nó rơi vào tuyệt vọng
-Thái Sơn
Cả lớp B reo hò lên vì Đạt đã giành quyền trả lời.Nó lủi thủi đi xuống đây là lần đầu tiên nó thất vọng về bản thân mình như vậy.Nó bước đi vô vọng giữa không gian rộng
HẮn nhìn theo bóng dáng của nó đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy nó buồn và bước đi trong vô vọng như vậy.1 tiếng đập vai cắt đứt dòng suy nghĩ và hướng nhìn về nó
-Không định chúc mừng tao sao?Đạt tiến lại gần
-Chúc mừng mày -hắn mệt mỏi nói
-Bộ mặt này là sao mày không vui à?
-ai nói tao không vui tao phải cảm ơn mày vì đã giúp tao trả thù được rồi chứ
-Nói thật nó giỏi thật đấy nếu mẹ tao không dậy trong trường chắc tao không biết đáp án đâu
hắn ngạc nhiên nhưng vì Đạt là bạn thân của hắn nên hắn sẽ không bao giờ phản bội bạn bè đâu
-Chị đợi tụi em với -tiếng Hương vang lên
-Nó quay lại phía sau thấy 4 đứa đang đi theo mình
-đây chỉ là 1 cuộc thi thôi mà cái này không quan trọng đâu chị đừng suy nghĩ nhiều nữa -Huy tiến dần đến chỗ nó
-chị không sao mà,cái này chị cũng đã lường trước rồi,thôi đi ăn đi -nó vui vẻ nhìn tụi nó
Bước chân đi chúng nó vào quán quen thuộc gọi bao nhiêu đồ ăn ra,no nê ai về nhà đấy.Vừa về nó mở máy tính ra là tin nhắn của Trang và Nam đều hỏi nó có làm được bài hay không
Nó đáp trả bằng 1 chữ không khiến 2 đứa kia không tin.Nó tắt máy 1 lúc sau thì có điện thoại là số của Nam,Nam nghĩ nó nói thật nên đã gọi điện an ủi nó,hát cho nó nghe làm cho nó vui các kiểu (đúng là bạn tốt mà).Nó cảm thấy tâm hồn thoải mái hơn nhìn ra ngoài hôm nay trời nhiều sao không khí mát mẻ nó mặc 1 chiếc áo mỏng bước ra bên ngoài lần đầu tiên nó ngắm cảnh đêm,những ngôi sao sáng chiếu trên bầu trời đẹp làm sao.Âm thanh của tiếng gió nhẹ nhàng làm cho da thịt nó trở nên mát mẻ.Nó đứng đó 1 lúc rồi đi vào bên trong ngủ 1 giấc ngon lành đến sáng
Ngày hôm sau nó đến trường,nở nụ cười thật tươi nhưng khi vào đến lớp thì những ánh mắt xung quanh của mọi người đều chiếu vào đó.Nó cảm thấy buồn tại sao ngày hôm nay còn yêu quý và tôn trọng tại sao hôm nay lại nhìn nó như vậy.Nó khóc rồi chạy ra khỏi lớp mấy đứa bạn thân nó chạy theo sau,nó chạy ra phía sau trường ngồi khóc
-Không sao đâu kệ chúng nó,mày còn có bọn tao mà -tiếng THơm vang lên
-Tại sao con người lại dễ dàng thay đổi như vậy chứ -nó khóc ôm chầm lấy Thơm
-Không sao đừng lo còn tụi này mà -tụi bạn nó xem vào
Nó cũng đã thôi không còn khóc nữa thay vào đó là nụ cười tươi,nó đã có những người bạn thật tốt
-À chiều nay qua nhà tớ chơi đi -nó đưa ra ý kiến
-Ừ tụi này cũng chưa biết nhà bà ở đâu
-Ừ tôi qua trường đón mọi người vậy
-Ok thôi giờ thì vào lớp nào
Nó bước theo tụi nó vào lớp trên môi vẫn nở nụ cười khiến ai cũng ngạc nhiên bây giờ thì nó đã hiểu thế nào là bạn tốt rồi
Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Tỏ Tình Với TôiTác giả: Hiền Cherry TrầnTrần Hoàng Bảo Nhiên (nó) vui tính,hòa đồng,dễ thương,hay có nhiều tâm sự nhưng lại ít khi tâm sự với ai,tính tình điên điên khùng khùng có lúc lại rất nghiêm túc nhất là trong vấn đề tình cảm,học giỏi,được thầy cô trong trường ai cũng biết vì suốt ngày đánh nhau,nhưng không bao giờ phải chịu phạt,thích hắn từ năm lớp 11 bị hắn từ chối và quyết tâm bắt hắn phải tỏ tình với mình nhưng rồi nó cũng từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy.Nó ghét bác sĩ Nguyễn Nhật Phong (hắn) lạnh lùng với những người xung quanh nhưng thực tế bên trong thì không phải như vậy ngược lại còn rất năng nổ,học giỏi được thầy cô giáo quý,ghét nó vì tính điên điên của nó,hiểu lầm nó nên không chấp nhận tình cảm của nó nhưng đến lúc nhận ra đó là hiểu lầm cũng chính là lúc nó phải đi du học,hắn vẫn tin là nó sẽ về và theo đuổi nó,hắn thích làm bác sĩ,sau này làm trong bệnh viện bác nó Trần Hoàng Thiên Băng ( em nó) đanh đá với mỗi mình nó,hay chửi nhau và làm khó bạn nó nhưng cũng chỉ là nó quan tâm đến chị nó thôi ,hay… Cuộc thi vòng trường cuối cùng đã diễn ra,tụi nó cổ vũ rất nhiệt tình cho nó,bên phía bên lớp kia không ai khác chính là Đạt -bạn thân hắn.2 đứa bước lên cô hiệu trưởng phổ biến cuộc thi và trận đấu bắt đầu,nó nhìn xuống bên dưới rất nhiều người đang cổ vũ cho nó,có em nó,chị nó,hương,Huy.Nó hít 1 hơi bắt đầu nghe câu hỏi Câu 1 Ai là người đầu tiên ở Việt Nam giành giải thưởng văn học Đông Nam A-Tố Hữu -nó nhanh chóng trả lời khiến cả trường ồ lênCâu 2 Bút danh khác của nhà thơ Chế Lan Viên?-Thạnh Hãm -1 câu trả lời của nóCâu 3 ;Ngọn núi được nhắc tơí trong bài thơ Quê Mẹ của nhà thơ Tố Hữu?-Thiên Thai -giọng Đạt vang lênCâu 4: Dịch câu nói sau "Fire is a good servant but a bad master-Đừng đùa với lửa -Nó nhanh chóng trả lờicâu 5 Vị Hoàng đế đầu tiên ở Việt Nam là ai?-Lý nam Đế -Giọng nó vang lênCâu 6 số 1+2+3+5+6+....+99 số cuối cùng là số bao nhiêu?-5 -Đạt lên tiếngCâu 7 Con gì ăn lửa và nước than?-Tàu -Đạt đã lên tiếng trả lời trướcTiếng reo hò mỗi lúc 1 tăng lênCâu 8:Tỉnh nào vừa giàu vừa già?-Phú thọ -nó bắt đầu hoang mangCâu 9: Quần nào rộng nhất?_quần Đảo -nó và Đạt cùng trả lờiCâu 10:Núi nào bị chặt ra từng khúc?Cả 2 đứa suy nghĩ,Đạt giành quyền trả lời nó rơi vào tuyệt vọng-Thái SơnCả lớp B reo hò lên vì Đạt đã giành quyền trả lời.Nó lủi thủi đi xuống đây là lần đầu tiên nó thất vọng về bản thân mình như vậy.Nó bước đi vô vọng giữa không gian rộngHẮn nhìn theo bóng dáng của nó đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy nó buồn và bước đi trong vô vọng như vậy.1 tiếng đập vai cắt đứt dòng suy nghĩ và hướng nhìn về nó-Không định chúc mừng tao sao?Đạt tiến lại gần-Chúc mừng mày -hắn mệt mỏi nói-Bộ mặt này là sao mày không vui à?-ai nói tao không vui tao phải cảm ơn mày vì đã giúp tao trả thù được rồi chứ-Nói thật nó giỏi thật đấy nếu mẹ tao không dậy trong trường chắc tao không biết đáp án đâuhắn ngạc nhiên nhưng vì Đạt là bạn thân của hắn nên hắn sẽ không bao giờ phản bội bạn bè đâu-Chị đợi tụi em với -tiếng Hương vang lên-Nó quay lại phía sau thấy 4 đứa đang đi theo mình-đây chỉ là 1 cuộc thi thôi mà cái này không quan trọng đâu chị đừng suy nghĩ nhiều nữa -Huy tiến dần đến chỗ nó-chị không sao mà,cái này chị cũng đã lường trước rồi,thôi đi ăn đi -nó vui vẻ nhìn tụi nóBước chân đi chúng nó vào quán quen thuộc gọi bao nhiêu đồ ăn ra,no nê ai về nhà đấy.Vừa về nó mở máy tính ra là tin nhắn của Trang và Nam đều hỏi nó có làm được bài hay khôngNó đáp trả bằng 1 chữ không khiến 2 đứa kia không tin.Nó tắt máy 1 lúc sau thì có điện thoại là số của Nam,Nam nghĩ nó nói thật nên đã gọi điện an ủi nó,hát cho nó nghe làm cho nó vui các kiểu (đúng là bạn tốt mà).Nó cảm thấy tâm hồn thoải mái hơn nhìn ra ngoài hôm nay trời nhiều sao không khí mát mẻ nó mặc 1 chiếc áo mỏng bước ra bên ngoài lần đầu tiên nó ngắm cảnh đêm,những ngôi sao sáng chiếu trên bầu trời đẹp làm sao.Âm thanh của tiếng gió nhẹ nhàng làm cho da thịt nó trở nên mát mẻ.Nó đứng đó 1 lúc rồi đi vào bên trong ngủ 1 giấc ngon lành đến sángNgày hôm sau nó đến trường,nở nụ cười thật tươi nhưng khi vào đến lớp thì những ánh mắt xung quanh của mọi người đều chiếu vào đó.Nó cảm thấy buồn tại sao ngày hôm nay còn yêu quý và tôn trọng tại sao hôm nay lại nhìn nó như vậy.Nó khóc rồi chạy ra khỏi lớp mấy đứa bạn thân nó chạy theo sau,nó chạy ra phía sau trường ngồi khóc-Không sao đâu kệ chúng nó,mày còn có bọn tao mà -tiếng THơm vang lên-Tại sao con người lại dễ dàng thay đổi như vậy chứ -nó khóc ôm chầm lấy Thơm-Không sao đừng lo còn tụi này mà -tụi bạn nó xem vàoNó cũng đã thôi không còn khóc nữa thay vào đó là nụ cười tươi,nó đã có những người bạn thật tốt-À chiều nay qua nhà tớ chơi đi -nó đưa ra ý kiến-Ừ tụi này cũng chưa biết nhà bà ở đâu-Ừ tôi qua trường đón mọi người vậy-Ok thôi giờ thì vào lớp nàoNó bước theo tụi nó vào lớp trên môi vẫn nở nụ cười khiến ai cũng ngạc nhiên bây giờ thì nó đã hiểu thế nào là bạn tốt rồi