“Con ơi, dậy đi nào, sáng rồi.” “Dạ, con biết rồi.” Hôm nay là ngày chủ nhật cuối tuần. Trên những con đường, từng dòng người, từng dòng xe thi nhau tấp nập, thi nhau vội vã. Không khí đang ngày càng nhộn nhịp hơn khi ánh đèn trên con đường đã tắt đi nhường lại “công việc chiếu sáng” cho ánh dương lập lòe trên cao. Hàng cây rung rinh trong gió, thoáng những chiếc lá rơi đầu ngày, thoáng những tiếng chim hót làm say lòng người. Không khí quả thật là một động lực cho con người có một ngày nghỉ ngơi thư giãn, thoải mái. Trong nhà của thầy giáo trẻ Minh Huy, mọi chuyện vẫn như thường ngày. “Chào buổi sáng cả nhà!” Huy bước xuống từ trên gác, với nụ cười rất ư là tỏa nắng. “Sao hôm nay con vui quá vậy?” Mẹ Huy cười, đôi mắt đầy hãnh diện hướng về phía anh. “Dạ, tại ngày mai là ngày đầu con đi dạy nên thấy vui vui mẹ ạ!” Anh lễ phép trả lời đúng “chất” của một giáo viên. “Con phải cố gắng làm việc nhé con. Đây là ước mơ của con, cũng là mong mỏi của ba mẹ. Vạn sự khỏi đầu nan, con phải nhớ…
Chương 4
Thầy Giáo Hot BoyTác giả: Liêu PhongTruyện Đam Mỹ“Con ơi, dậy đi nào, sáng rồi.” “Dạ, con biết rồi.” Hôm nay là ngày chủ nhật cuối tuần. Trên những con đường, từng dòng người, từng dòng xe thi nhau tấp nập, thi nhau vội vã. Không khí đang ngày càng nhộn nhịp hơn khi ánh đèn trên con đường đã tắt đi nhường lại “công việc chiếu sáng” cho ánh dương lập lòe trên cao. Hàng cây rung rinh trong gió, thoáng những chiếc lá rơi đầu ngày, thoáng những tiếng chim hót làm say lòng người. Không khí quả thật là một động lực cho con người có một ngày nghỉ ngơi thư giãn, thoải mái. Trong nhà của thầy giáo trẻ Minh Huy, mọi chuyện vẫn như thường ngày. “Chào buổi sáng cả nhà!” Huy bước xuống từ trên gác, với nụ cười rất ư là tỏa nắng. “Sao hôm nay con vui quá vậy?” Mẹ Huy cười, đôi mắt đầy hãnh diện hướng về phía anh. “Dạ, tại ngày mai là ngày đầu con đi dạy nên thấy vui vui mẹ ạ!” Anh lễ phép trả lời đúng “chất” của một giáo viên. “Con phải cố gắng làm việc nhé con. Đây là ước mơ của con, cũng là mong mỏi của ba mẹ. Vạn sự khỏi đầu nan, con phải nhớ… Trong cái rủi có cái may, cũng nhờ vụ va chạm xe nhẹ với Minh Huy mà Bảo Khang mới được ngồi trên con ngựa Air Black sang trọng. Có người chở đàng hoàng, thời gian đến trường cũng rút ngắn lại, nhờ vậy mà cậu cũng thoát khỏi án đi học trễ. Còn về phần Minh Huy, với bản tính chuẩn mực, anh khó tránh khỏi sự trách móc bản thân mình đã gây ra vụ tai nạn không nghiêm trọng lần này, rồi cũng cảm thấy có lỗi nữa.Trước cổng trường, hàng trăm đứa học sinh đang vội vã đi đến lớp, do chỉ còn vài phút nữa là vô học rồi. Minh Huy thắng xe gấp, khiến Bảo Khang ngả người về sau theo quán tính và theo phản xạ thì hai tay cậu ôm chầm lấy eo của Minh Huy. Minh Huy nhìn cậu, cậu vội vàng rút tay ra, gương mặt tự dưng đỏ một cách bất ngờ, chắc đang mắc cỡ vì hành động đó.“Wow! Ngôi trường đẹp thật!” Minh Huy đứng trước cổng nhìn vào, đôi mắt thể hiện rõ sự vui mừng, náo nức, rạo rực.Bảo Khang nhìn Huy, rồi chỉ biết cười mà thôi.“Trưa nay tan học em đứng đây chờ anh. Nhớ, không được trốn đâu đấy, nếu không…”“Không thì sao?”“Tự anh hiểu.”Nói xong, Bảo Khang cũng như bao đứa học trò khác nhanh chóng bước vào lớp. Còn Huy, anh ta thì dõi mắt theo Khang: “Có điều gì đó rất lạ ở đứa nhóc này” Huy nói thầm.Tùng… Tùng… Tùng!“Thưa thầy hiệu trưởng, hôm nay con rất vui khi được công tác ở trường này!”“Tốt lắm, nếu có gì khó khăn cứ nói, ta sẽ giúp đỡ con!”Tại phòng hiệu trưởng,thầy Minh Huy và thầy hiệu trưởng đang nói chuyện với nhau trong không khí vui tươi, hồ hởi.“Ê! Nghe đồn trường mình có thầy mới chuyển về.”“Nghe nói đẹp trai lắm!”“Mê trai!”“Hôm nay dạy lớp mình á.”“Thích quá!”Bảo Khang bước vào lớp. Cậu vừa vào đã nghe tụi nó xôn xao bàn tán chuyện gì đó.“Ê! Làm gì nhìn dữ vậy? Mới thấy hôm nay đi sớm á nha.” Song Thư lớp trưởng cũng là bạn thân của cậu.“Hi hi. Chuyện… dài dòng lắm, kể tới mai cũng không hết. Mà tụi nó nói chuyện gì trông có vẻ rộn rã thế?”“À, thì cái chuyện hôm nay thầy giáo mới sẽ dạy thế cô Huỳnh. Nghe nói là trai đẹp nên tụi nó mới nháo nhào như vậy á.”“Có nữa hả?” Cậu ngạc nhiên. Đồ mê trai! Cậu nhìn xung quanh lớp.___________________________________-Trong cái rủi có cái may, cũng nhờ vụ va chạm xe nhẹ với Minh Huy mà Bảo Khang mới được ngồi trên con ngựa Air Black sang trọng. Có người chở đàng hoàng, thời gian đến trường cũng rút ngắn lại, nhờ vậy mà cậu cũng thoát khỏi án đi học trễ. Còn về phần Minh Huy, với bản tính chuẩn mực, anh khó tránh khỏi sự trách móc bản thân mình đã gây ra vụ tai nạn không nghiêm trọng lần này, rồi cũng cảm thấy có lỗi nữa.Trước cổng trường, hàng trăm đứa học sinh đang vội vã đi đến lớp, do chỉ còn vài phút nữa là vô học rồi. Minh Huy thắng xe gấp, khiến Bảo Khang ngả người về sau theo quán tính và theo phản xạ thì hai tay cậu ôm chầm lấy eo của Minh Huy. Minh Huy nhìn cậu, cậu vội vàng rút tay ra, gương mặt tự dưng đỏ một cách bất ngờ, chắc đang mắc cỡ vì hành động đó.“Wow! Ngôi trường đẹp thật!” Minh Huy đứng trước cổng nhìn vào, đôi mắt thể hiện rõ sự vui mừng, náo nức, rạo rực.Bảo Khang nhìn Huy, rồi chỉ biết cười mà thôi.“Trưa nay tan học em đứng đây chờ anh. Nhớ, không được trốn đâu đấy, nếu không…”“Không thì sao?”“Tự anh hiểu.”Nói xong, Bảo Khang cũng như bao đứa học trò khác nhanh chóng bước vào lớp. Còn Huy, anh ta thì dõi mắt theo Khang: “Có điều gì đó rất lạ ở đứa nhóc này” Huy nói thầm.Tùng… Tùng… Tùng!“Thưa thầy hiệu trưởng, hôm nay con rất vui khi được công tác ở trường này!”“Tốt lắm, nếu có gì khó khăn cứ nói, ta sẽ giúp đỡ con!”Tại phòng hiệu trưởng,thầy Minh Huy và thầy hiệu trưởng đang nói chuyện với nhau trong không khí vui tươi, hồ hởi.“Ê! Nghe đồn trường mình có thầy mới chuyển về.”“Nghe nói đẹp trai lắm!”“Mê trai!”“Hôm nay dạy lớp mình á.”“Thích quá!”Bảo Khang bước vào lớp. Cậu vừa vào đã nghe tụi nó xôn xao bàn tán chuyện gì đó.“Ê! Làm gì nhìn dữ vậy? Mới thấy hôm nay đi sớm á nha.” Song Thư lớp trưởng cũng là bạn thân của cậu.“Hi hi. Chuyện… dài dòng lắm, kể tới mai cũng không hết. Mà tụi nó nói chuyện gì trông có vẻ rộn rã thế?”“À, thì cái chuyện hôm nay thầy giáo mới sẽ dạy thế cô Huỳnh. Nghe nói là trai đẹp nên tụi nó mới nháo nhào như vậy á.”“Có nữa hả?” Cậu ngạc nhiên. Đồ mê trai! Cậu nhìn xung quanh lớp.
Trong cái rủi có cái may, cũng nhờ vụ va chạm xe nhẹ với Minh Huy mà Bảo Khang mới được ngồi trên con ngựa Air Black sang trọng. Có người chở đàng hoàng, thời gian đến trường cũng rút ngắn lại, nhờ vậy mà cậu cũng thoát khỏi án đi học trễ. Còn về phần Minh Huy, với bản tính chuẩn mực, anh khó tránh khỏi sự trách móc bản thân mình đã gây ra vụ tai nạn không nghiêm trọng lần này, rồi cũng cảm thấy có lỗi nữa.
Trước cổng trường, hàng trăm đứa học sinh đang vội vã đi đến lớp, do chỉ còn vài phút nữa là vô học rồi. Minh Huy thắng xe gấp, khiến Bảo Khang ngả người về sau theo quán tính và theo phản xạ thì hai tay cậu ôm chầm lấy eo của Minh Huy. Minh Huy nhìn cậu, cậu vội vàng rút tay ra, gương mặt tự dưng đỏ một cách bất ngờ, chắc đang mắc cỡ vì hành động đó.
“Wow! Ngôi trường đẹp thật!” Minh Huy đứng trước cổng nhìn vào, đôi mắt thể hiện rõ sự vui mừng, náo nức, rạo rực.
Bảo Khang nhìn Huy, rồi chỉ biết cười mà thôi.
“Trưa nay tan học em đứng đây chờ anh. Nhớ, không được trốn đâu đấy, nếu không…”
“Không thì sao?”
“Tự anh hiểu.”
Nói xong, Bảo Khang cũng như bao đứa học trò khác nhanh chóng bước vào lớp. Còn Huy, anh ta thì dõi mắt theo Khang: “Có điều gì đó rất lạ ở đứa nhóc này” Huy nói thầm.
Tùng… Tùng… Tùng!
“Thưa thầy hiệu trưởng, hôm nay con rất vui khi được công tác ở trường này!”
“Tốt lắm, nếu có gì khó khăn cứ nói, ta sẽ giúp đỡ con!”
Tại phòng hiệu trưởng,thầy Minh Huy và thầy hiệu trưởng đang nói chuyện với nhau trong không khí vui tươi, hồ hởi.
“Ê! Nghe đồn trường mình có thầy mới chuyển về.”
“Nghe nói đẹp trai lắm!”
“Mê trai!”
“Hôm nay dạy lớp mình á.”
“Thích quá!”
Bảo Khang bước vào lớp. Cậu vừa vào đã nghe tụi nó xôn xao bàn tán chuyện gì đó.
“Ê! Làm gì nhìn dữ vậy? Mới thấy hôm nay đi sớm á nha.” Song Thư lớp trưởng cũng là bạn thân của cậu.
“Hi hi. Chuyện… dài dòng lắm, kể tới mai cũng không hết. Mà tụi nó nói chuyện gì trông có vẻ rộn rã thế?”
“À, thì cái chuyện hôm nay thầy giáo mới sẽ dạy thế cô Huỳnh. Nghe nói là trai đẹp nên tụi nó mới nháo nhào như vậy á.”
“Có nữa hả?” Cậu ngạc nhiên. Đồ mê trai! Cậu nhìn xung quanh lớp.
___________________________________-
Trong cái rủi có cái may, cũng nhờ vụ va chạm xe nhẹ với Minh Huy mà Bảo Khang mới được ngồi trên con ngựa Air Black sang trọng. Có người chở đàng hoàng, thời gian đến trường cũng rút ngắn lại, nhờ vậy mà cậu cũng thoát khỏi án đi học trễ. Còn về phần Minh Huy, với bản tính chuẩn mực, anh khó tránh khỏi sự trách móc bản thân mình đã gây ra vụ tai nạn không nghiêm trọng lần này, rồi cũng cảm thấy có lỗi nữa.
Trước cổng trường, hàng trăm đứa học sinh đang vội vã đi đến lớp, do chỉ còn vài phút nữa là vô học rồi. Minh Huy thắng xe gấp, khiến Bảo Khang ngả người về sau theo quán tính và theo phản xạ thì hai tay cậu ôm chầm lấy eo của Minh Huy. Minh Huy nhìn cậu, cậu vội vàng rút tay ra, gương mặt tự dưng đỏ một cách bất ngờ, chắc đang mắc cỡ vì hành động đó.
“Wow! Ngôi trường đẹp thật!” Minh Huy đứng trước cổng nhìn vào, đôi mắt thể hiện rõ sự vui mừng, náo nức, rạo rực.
Bảo Khang nhìn Huy, rồi chỉ biết cười mà thôi.
“Trưa nay tan học em đứng đây chờ anh. Nhớ, không được trốn đâu đấy, nếu không…”
“Không thì sao?”
“Tự anh hiểu.”
Nói xong, Bảo Khang cũng như bao đứa học trò khác nhanh chóng bước vào lớp. Còn Huy, anh ta thì dõi mắt theo Khang: “Có điều gì đó rất lạ ở đứa nhóc này” Huy nói thầm.
Tùng… Tùng… Tùng!
“Thưa thầy hiệu trưởng, hôm nay con rất vui khi được công tác ở trường này!”
“Tốt lắm, nếu có gì khó khăn cứ nói, ta sẽ giúp đỡ con!”
Tại phòng hiệu trưởng,thầy Minh Huy và thầy hiệu trưởng đang nói chuyện với nhau trong không khí vui tươi, hồ hởi.
“Ê! Nghe đồn trường mình có thầy mới chuyển về.”
“Nghe nói đẹp trai lắm!”
“Mê trai!”
“Hôm nay dạy lớp mình á.”
“Thích quá!”
Bảo Khang bước vào lớp. Cậu vừa vào đã nghe tụi nó xôn xao bàn tán chuyện gì đó.
“Ê! Làm gì nhìn dữ vậy? Mới thấy hôm nay đi sớm á nha.” Song Thư lớp trưởng cũng là bạn thân của cậu.
“Hi hi. Chuyện… dài dòng lắm, kể tới mai cũng không hết. Mà tụi nó nói chuyện gì trông có vẻ rộn rã thế?”
“À, thì cái chuyện hôm nay thầy giáo mới sẽ dạy thế cô Huỳnh. Nghe nói là trai đẹp nên tụi nó mới nháo nhào như vậy á.”
“Có nữa hả?” Cậu ngạc nhiên. Đồ mê trai! Cậu nhìn xung quanh lớp.
Thầy Giáo Hot BoyTác giả: Liêu PhongTruyện Đam Mỹ“Con ơi, dậy đi nào, sáng rồi.” “Dạ, con biết rồi.” Hôm nay là ngày chủ nhật cuối tuần. Trên những con đường, từng dòng người, từng dòng xe thi nhau tấp nập, thi nhau vội vã. Không khí đang ngày càng nhộn nhịp hơn khi ánh đèn trên con đường đã tắt đi nhường lại “công việc chiếu sáng” cho ánh dương lập lòe trên cao. Hàng cây rung rinh trong gió, thoáng những chiếc lá rơi đầu ngày, thoáng những tiếng chim hót làm say lòng người. Không khí quả thật là một động lực cho con người có một ngày nghỉ ngơi thư giãn, thoải mái. Trong nhà của thầy giáo trẻ Minh Huy, mọi chuyện vẫn như thường ngày. “Chào buổi sáng cả nhà!” Huy bước xuống từ trên gác, với nụ cười rất ư là tỏa nắng. “Sao hôm nay con vui quá vậy?” Mẹ Huy cười, đôi mắt đầy hãnh diện hướng về phía anh. “Dạ, tại ngày mai là ngày đầu con đi dạy nên thấy vui vui mẹ ạ!” Anh lễ phép trả lời đúng “chất” của một giáo viên. “Con phải cố gắng làm việc nhé con. Đây là ước mơ của con, cũng là mong mỏi của ba mẹ. Vạn sự khỏi đầu nan, con phải nhớ… Trong cái rủi có cái may, cũng nhờ vụ va chạm xe nhẹ với Minh Huy mà Bảo Khang mới được ngồi trên con ngựa Air Black sang trọng. Có người chở đàng hoàng, thời gian đến trường cũng rút ngắn lại, nhờ vậy mà cậu cũng thoát khỏi án đi học trễ. Còn về phần Minh Huy, với bản tính chuẩn mực, anh khó tránh khỏi sự trách móc bản thân mình đã gây ra vụ tai nạn không nghiêm trọng lần này, rồi cũng cảm thấy có lỗi nữa.Trước cổng trường, hàng trăm đứa học sinh đang vội vã đi đến lớp, do chỉ còn vài phút nữa là vô học rồi. Minh Huy thắng xe gấp, khiến Bảo Khang ngả người về sau theo quán tính và theo phản xạ thì hai tay cậu ôm chầm lấy eo của Minh Huy. Minh Huy nhìn cậu, cậu vội vàng rút tay ra, gương mặt tự dưng đỏ một cách bất ngờ, chắc đang mắc cỡ vì hành động đó.“Wow! Ngôi trường đẹp thật!” Minh Huy đứng trước cổng nhìn vào, đôi mắt thể hiện rõ sự vui mừng, náo nức, rạo rực.Bảo Khang nhìn Huy, rồi chỉ biết cười mà thôi.“Trưa nay tan học em đứng đây chờ anh. Nhớ, không được trốn đâu đấy, nếu không…”“Không thì sao?”“Tự anh hiểu.”Nói xong, Bảo Khang cũng như bao đứa học trò khác nhanh chóng bước vào lớp. Còn Huy, anh ta thì dõi mắt theo Khang: “Có điều gì đó rất lạ ở đứa nhóc này” Huy nói thầm.Tùng… Tùng… Tùng!“Thưa thầy hiệu trưởng, hôm nay con rất vui khi được công tác ở trường này!”“Tốt lắm, nếu có gì khó khăn cứ nói, ta sẽ giúp đỡ con!”Tại phòng hiệu trưởng,thầy Minh Huy và thầy hiệu trưởng đang nói chuyện với nhau trong không khí vui tươi, hồ hởi.“Ê! Nghe đồn trường mình có thầy mới chuyển về.”“Nghe nói đẹp trai lắm!”“Mê trai!”“Hôm nay dạy lớp mình á.”“Thích quá!”Bảo Khang bước vào lớp. Cậu vừa vào đã nghe tụi nó xôn xao bàn tán chuyện gì đó.“Ê! Làm gì nhìn dữ vậy? Mới thấy hôm nay đi sớm á nha.” Song Thư lớp trưởng cũng là bạn thân của cậu.“Hi hi. Chuyện… dài dòng lắm, kể tới mai cũng không hết. Mà tụi nó nói chuyện gì trông có vẻ rộn rã thế?”“À, thì cái chuyện hôm nay thầy giáo mới sẽ dạy thế cô Huỳnh. Nghe nói là trai đẹp nên tụi nó mới nháo nhào như vậy á.”“Có nữa hả?” Cậu ngạc nhiên. Đồ mê trai! Cậu nhìn xung quanh lớp.___________________________________-Trong cái rủi có cái may, cũng nhờ vụ va chạm xe nhẹ với Minh Huy mà Bảo Khang mới được ngồi trên con ngựa Air Black sang trọng. Có người chở đàng hoàng, thời gian đến trường cũng rút ngắn lại, nhờ vậy mà cậu cũng thoát khỏi án đi học trễ. Còn về phần Minh Huy, với bản tính chuẩn mực, anh khó tránh khỏi sự trách móc bản thân mình đã gây ra vụ tai nạn không nghiêm trọng lần này, rồi cũng cảm thấy có lỗi nữa.Trước cổng trường, hàng trăm đứa học sinh đang vội vã đi đến lớp, do chỉ còn vài phút nữa là vô học rồi. Minh Huy thắng xe gấp, khiến Bảo Khang ngả người về sau theo quán tính và theo phản xạ thì hai tay cậu ôm chầm lấy eo của Minh Huy. Minh Huy nhìn cậu, cậu vội vàng rút tay ra, gương mặt tự dưng đỏ một cách bất ngờ, chắc đang mắc cỡ vì hành động đó.“Wow! Ngôi trường đẹp thật!” Minh Huy đứng trước cổng nhìn vào, đôi mắt thể hiện rõ sự vui mừng, náo nức, rạo rực.Bảo Khang nhìn Huy, rồi chỉ biết cười mà thôi.“Trưa nay tan học em đứng đây chờ anh. Nhớ, không được trốn đâu đấy, nếu không…”“Không thì sao?”“Tự anh hiểu.”Nói xong, Bảo Khang cũng như bao đứa học trò khác nhanh chóng bước vào lớp. Còn Huy, anh ta thì dõi mắt theo Khang: “Có điều gì đó rất lạ ở đứa nhóc này” Huy nói thầm.Tùng… Tùng… Tùng!“Thưa thầy hiệu trưởng, hôm nay con rất vui khi được công tác ở trường này!”“Tốt lắm, nếu có gì khó khăn cứ nói, ta sẽ giúp đỡ con!”Tại phòng hiệu trưởng,thầy Minh Huy và thầy hiệu trưởng đang nói chuyện với nhau trong không khí vui tươi, hồ hởi.“Ê! Nghe đồn trường mình có thầy mới chuyển về.”“Nghe nói đẹp trai lắm!”“Mê trai!”“Hôm nay dạy lớp mình á.”“Thích quá!”Bảo Khang bước vào lớp. Cậu vừa vào đã nghe tụi nó xôn xao bàn tán chuyện gì đó.“Ê! Làm gì nhìn dữ vậy? Mới thấy hôm nay đi sớm á nha.” Song Thư lớp trưởng cũng là bạn thân của cậu.“Hi hi. Chuyện… dài dòng lắm, kể tới mai cũng không hết. Mà tụi nó nói chuyện gì trông có vẻ rộn rã thế?”“À, thì cái chuyện hôm nay thầy giáo mới sẽ dạy thế cô Huỳnh. Nghe nói là trai đẹp nên tụi nó mới nháo nhào như vậy á.”“Có nữa hả?” Cậu ngạc nhiên. Đồ mê trai! Cậu nhìn xung quanh lớp.