Tác giả:

Mùa hè lúc về đêm cũng không thoát khỏi khô nóng, những cánh hoa đang tung bay lả tả tại hàng cây xanh. Cùng lúc này, cách đó không xa là trận trận sóng biển đang tập kích vào bờ, cũng không làm dịu bớt cơn gió khô hanh. Tọa lạc tại bờ biển Lục Thụ Viễn Sơn là ngôi biệt thự màu trắng nổi tiếng gần xa của Lạc gia, giữa thời điểm này những ngọn đèn màu trắng chói mắt kia như đang trình diễn một tiết mục thần bí. Lạc Thiểu Trạch cầm khăn lông thấm nước lạnh, nhẹ nhàng lau chùi gương mặt Lạc Mật Mật. Lạc Mật Mật nằm trên chiếc giường lớn màu trắng, gương mặt cô đỏ ửng, mồ hôi không ngừng chảy. Khăn lông ướt lạnh trên mặt làm sao có thể xoa dịu được nhiệt độ nóng bỏng trong thân thể Lạc Mật Mật lúc này, nó chỉ càng làm cho cô cảm thấy khó chịu. “Không biết hắn không phải người tốt hay sao? Vậy mà một chút phòng bị cũng không có!” Nhìn Lạc Mật Mật vẫn còn mơ mơ màng màng, Lạc Thiểu Trạch đau lòng không dứt, vừa nhẹ nhàng lau mặt cho cô, vừa không ngừng khiển trách. Chợt, một cái tay nhỏ đột…

Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em

Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé NhỏTác giả: Vũ Cô NươngTruyện Ngôn TìnhMùa hè lúc về đêm cũng không thoát khỏi khô nóng, những cánh hoa đang tung bay lả tả tại hàng cây xanh. Cùng lúc này, cách đó không xa là trận trận sóng biển đang tập kích vào bờ, cũng không làm dịu bớt cơn gió khô hanh. Tọa lạc tại bờ biển Lục Thụ Viễn Sơn là ngôi biệt thự màu trắng nổi tiếng gần xa của Lạc gia, giữa thời điểm này những ngọn đèn màu trắng chói mắt kia như đang trình diễn một tiết mục thần bí. Lạc Thiểu Trạch cầm khăn lông thấm nước lạnh, nhẹ nhàng lau chùi gương mặt Lạc Mật Mật. Lạc Mật Mật nằm trên chiếc giường lớn màu trắng, gương mặt cô đỏ ửng, mồ hôi không ngừng chảy. Khăn lông ướt lạnh trên mặt làm sao có thể xoa dịu được nhiệt độ nóng bỏng trong thân thể Lạc Mật Mật lúc này, nó chỉ càng làm cho cô cảm thấy khó chịu. “Không biết hắn không phải người tốt hay sao? Vậy mà một chút phòng bị cũng không có!” Nhìn Lạc Mật Mật vẫn còn mơ mơ màng màng, Lạc Thiểu Trạch đau lòng không dứt, vừa nhẹ nhàng lau mặt cho cô, vừa không ngừng khiển trách. Chợt, một cái tay nhỏ đột… Đôi tay cởi áo khoác ngoài, Lạc Thiểu Trạch kéo cái ghế ngồi trước mặt Lạc Mật Mật, dịu dàng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận. Mang theo ánh mắt nhu tình của mình Lạc Thiểu Trạch nhìn Lạc Mật Mật chớp chớp mắt to, không nhịn được cười ra tiếng .Lạc Mật Mật nâng mí mắt, róc xương lóc thịt một cái, "Anh còn cười được? Em tức muốn hôn mê.""Tại sao anh không thể cười, anh cao hứng nha, có người ăn dấm của anh, nói rõ em coi trọng anh nha!"Lạc Mật Mật đưa tay đánh mấy cái Lạc Thiểu Trạch, gương mặt nũng nịu trở nên đỏ bừng. Lạc Thiểu Trạch nhân cơ hội kéo tay nhỏ bé của Lạc Mật Mật qua, nâng lên gương mặt tuấn tú ngọt ngào nhìn Lạc Mật Mật."Mật Mật, thật ra thì anh cùng Văn Y không có như em nghĩ loại chuyện đó. Em biết Văn Y là một cô nhi không?"Lạc Mật Mật nhẹ nhàng quay đầu lại, mí mắt vừa nhấc, "Biết.""Thân thế của cô ấy rất khổ, vẫn không có người thân quan tâm, cũng chưa từng có trải nghiệm qua ấm áp của gia đình. Mẹ ưa thích Văn Y như vậy, anh chỉ muốn làm cho mẹ nhận cô ấy làm con gái nuôi.""Thật à? ! Thật tốt quá!" Lạc Thiểu Trạch vừa dứt lời, Lạc Mật Mật lập tức vui vẻ nhảy lên.Lạc Thiểu Trạch vội vàng đứng lên đè lại Lạc Mật Mật, "Em d.d.l.q.d đang làm gì vậy? Muốn đánh thức mẹ sao?"Chợt nghĩ đến, con ngươi Lạc Mật Mật xoay động, đưa tay đẩy Lạc Thiểu Trạch ra, "Anh đang gạt em phải không, lúc ấy hai người nói không phải như thế."Bị dùng sức đẩy như vậy, Lạc Thiểu Trạch lảo đảo thiếu chút nữa ngã quỵ, "Ai yêu, bà nội tổ của anh nha, sao em lại dùng sức mạnh như vậy. Đêm hôm đó không phải em hiểu sai lệch sao, cho nên mới suy nghĩ nhiều.""Vậy ý của anh là, Văn Y không đồng ý?" Trên đầu Lạc Mật Mật đều d.d.l.q.d là dấu chấm hỏi.Lạc Thiểu Trạch gật đầu một cái, "Đúng vậy, đứa bé Văn Y kia chính là không chịu đồng ý, cũng không biết là tại sao. Thật ra thì. . . . . .""Thật ra thì ý nghĩ của anh rất đơn giản, chính là muốn cho Văn Y một gia đình, có nhiều người thương yêu cô ấy, đúng không?"Lạc Thiểu Trạch gật đầu một cái, từ từ đi tới bên cửa sổ, đưa tay ở trên bàn lấy ra một điếu xi gà, từ từ đốt.Ngọn lửa màu xanh dương dao động lên sao ánh sáng, khẽ lan ra mùi thơm đặc biệt từ từ tràn đầy phòng, tôn lên cánh tay to lớn cao ngạo của Lạc Thiểu Trạch, hiện ra một bóng lưng thành thục.d.d.l.q.dLạc Mật Mật si ngốc nhìn, lòng tràn đầy hạnh phúc. Cô chậm rãi đến gần, nhẹ nhàng từ phía sau ôm lấy Lạc Thiểu Trạch, "Thiểu Trạch, anh thật tốt, lòng của anh thật thiện lương, rộng lớn. Xem ra, em còn là chưa hiểu rõ anh, chưa hiểu rõ Văn Y, là em quá hẹp hòi rồi."Nhìn chợ đêm sáng chói cùng dòng xe ngược xuôi, Lạc Thiểu Trạch thở dài thật sâu, anh tự tay cầm thật chặt tay nhỏ bé của Lạc Mật Mật đang bắt chéo bên hông mình, chân mày vặn thành vướng mắc, "Mật Mật, chuyện em không biết còn có rất nhiều, anh cũng không có giống như người tốt mà em nghĩ.""Em mặc kệ, em chỉ biết trong lòng anh có em là tốt rồi."Lạc Thiểu Trạch từ từ quay người lại, giơ tay lên từ từ vén mái tóc Lạc Mật Mật, khẽ mỉm cười."Không nghĩ tới, anh vẫn còn rất thích kết giao bạn bè, thì ra anh đã sớm làm bạn bè với Văn Y, thật tốt."Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lạc Mật Mật, Lạc Thiểu Trạch nhẹ nhàng sờ chóp mũi cao gầy, "Anh rất thích kết giao bạn bè nha, nhất là bạn gái.""Thôi đi, hồ đồ!" Lạc Mật Mật cười khanh khách đẩy Lạc Thiểu Trạch ra, "Ha ha, em thật sự hâm mộ anh, anh biết không?""Hâm mộ cái gì?""Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em nha!"

Đôi tay cởi áo khoác ngoài, Lạc Thiểu Trạch kéo cái ghế ngồi trước mặt Lạc Mật Mật, dịu dàng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận. Mang theo ánh mắt nhu tình của mình Lạc Thiểu Trạch nhìn Lạc Mật Mật chớp chớp mắt to, không nhịn được cười ra tiếng .

Lạc Mật Mật nâng mí mắt, róc xương lóc thịt một cái, "Anh còn cười được? Em tức muốn hôn mê."

"Tại sao anh không thể cười, anh cao hứng nha, có người ăn dấm của anh, nói rõ em coi trọng anh nha!"

Lạc Mật Mật đưa tay đánh mấy cái Lạc Thiểu Trạch, gương mặt nũng nịu trở nên đỏ bừng. Lạc Thiểu Trạch nhân cơ hội kéo tay nhỏ bé của Lạc Mật Mật qua, nâng lên gương mặt tuấn tú ngọt ngào nhìn Lạc Mật Mật.

"Mật Mật, thật ra thì anh cùng Văn Y không có như em nghĩ loại chuyện đó. Em biết Văn Y là một cô nhi không?"

Lạc Mật Mật nhẹ nhàng quay đầu lại, mí mắt vừa nhấc, "Biết."

"Thân thế của cô ấy rất khổ, vẫn không có người thân quan tâm, cũng chưa từng có trải nghiệm qua ấm áp của gia đình. Mẹ ưa thích Văn Y như vậy, anh chỉ muốn làm cho mẹ nhận cô ấy làm con gái nuôi."

"Thật à? ! Thật tốt quá!" Lạc Thiểu Trạch vừa dứt lời, Lạc Mật Mật lập tức vui vẻ nhảy lên.

Lạc Thiểu Trạch vội vàng đứng lên đè lại Lạc Mật Mật, "Em d.d.l.q.d đang làm gì vậy? Muốn đánh thức mẹ sao?"

Chợt nghĩ đến, con ngươi Lạc Mật Mật xoay động, đưa tay đẩy Lạc Thiểu Trạch ra, "Anh đang gạt em phải không, lúc ấy hai người nói không phải như thế."

Bị dùng sức đẩy như vậy, Lạc Thiểu Trạch lảo đảo thiếu chút nữa ngã quỵ, "Ai yêu, bà nội tổ của anh nha, sao em lại dùng sức mạnh như vậy. Đêm hôm đó không phải em hiểu sai lệch sao, cho nên mới suy nghĩ nhiều."

"Vậy ý của anh là, Văn Y không đồng ý?" Trên đầu Lạc Mật Mật đều d.d.l.q.d là dấu chấm hỏi.

Lạc Thiểu Trạch gật đầu một cái, "Đúng vậy, đứa bé Văn Y kia chính là không chịu đồng ý, cũng không biết là tại sao. Thật ra thì. . . . . ."

"Thật ra thì ý nghĩ của anh rất đơn giản, chính là muốn cho Văn Y một gia đình, có nhiều người thương yêu cô ấy, đúng không?"

Lạc Thiểu Trạch gật đầu một cái, từ từ đi tới bên cửa sổ, đưa tay ở trên bàn lấy ra một điếu xi gà, từ từ đốt.

Ngọn lửa màu xanh dương dao động lên sao ánh sáng, khẽ lan ra mùi thơm đặc biệt từ từ tràn đầy phòng, tôn lên cánh tay to lớn cao ngạo của Lạc Thiểu Trạch, hiện ra một bóng lưng thành thục.d.d.l.q.d

Lạc Mật Mật si ngốc nhìn, lòng tràn đầy hạnh phúc. Cô chậm rãi đến gần, nhẹ nhàng từ phía sau ôm lấy Lạc Thiểu Trạch, "Thiểu Trạch, anh thật tốt, lòng của anh thật thiện lương, rộng lớn. Xem ra, em còn là chưa hiểu rõ anh, chưa hiểu rõ Văn Y, là em quá hẹp hòi rồi."

Nhìn chợ đêm sáng chói cùng dòng xe ngược xuôi, Lạc Thiểu Trạch thở dài thật sâu, anh tự tay cầm thật chặt tay nhỏ bé của Lạc Mật Mật đang bắt chéo bên hông mình, chân mày vặn thành vướng mắc, "Mật Mật, chuyện em không biết còn có rất nhiều, anh cũng không có giống như người tốt mà em nghĩ."

"Em mặc kệ, em chỉ biết trong lòng anh có em là tốt rồi."

Lạc Thiểu Trạch từ từ quay người lại, giơ tay lên từ từ vén mái tóc Lạc Mật Mật, khẽ mỉm cười.

"Không nghĩ tới, anh vẫn còn rất thích kết giao bạn bè, thì ra anh đã sớm làm bạn bè với Văn Y, thật tốt."

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lạc Mật Mật, Lạc Thiểu Trạch nhẹ nhàng sờ chóp mũi cao gầy, "Anh rất thích kết giao bạn bè nha, nhất là bạn gái."

"Thôi đi, hồ đồ!" Lạc Mật Mật cười khanh khách đẩy Lạc Thiểu Trạch ra, "Ha ha, em thật sự hâm mộ anh, anh biết không?"

"Hâm mộ cái gì?"

"Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em nha!"

Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé NhỏTác giả: Vũ Cô NươngTruyện Ngôn TìnhMùa hè lúc về đêm cũng không thoát khỏi khô nóng, những cánh hoa đang tung bay lả tả tại hàng cây xanh. Cùng lúc này, cách đó không xa là trận trận sóng biển đang tập kích vào bờ, cũng không làm dịu bớt cơn gió khô hanh. Tọa lạc tại bờ biển Lục Thụ Viễn Sơn là ngôi biệt thự màu trắng nổi tiếng gần xa của Lạc gia, giữa thời điểm này những ngọn đèn màu trắng chói mắt kia như đang trình diễn một tiết mục thần bí. Lạc Thiểu Trạch cầm khăn lông thấm nước lạnh, nhẹ nhàng lau chùi gương mặt Lạc Mật Mật. Lạc Mật Mật nằm trên chiếc giường lớn màu trắng, gương mặt cô đỏ ửng, mồ hôi không ngừng chảy. Khăn lông ướt lạnh trên mặt làm sao có thể xoa dịu được nhiệt độ nóng bỏng trong thân thể Lạc Mật Mật lúc này, nó chỉ càng làm cho cô cảm thấy khó chịu. “Không biết hắn không phải người tốt hay sao? Vậy mà một chút phòng bị cũng không có!” Nhìn Lạc Mật Mật vẫn còn mơ mơ màng màng, Lạc Thiểu Trạch đau lòng không dứt, vừa nhẹ nhàng lau mặt cho cô, vừa không ngừng khiển trách. Chợt, một cái tay nhỏ đột… Đôi tay cởi áo khoác ngoài, Lạc Thiểu Trạch kéo cái ghế ngồi trước mặt Lạc Mật Mật, dịu dàng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận. Mang theo ánh mắt nhu tình của mình Lạc Thiểu Trạch nhìn Lạc Mật Mật chớp chớp mắt to, không nhịn được cười ra tiếng .Lạc Mật Mật nâng mí mắt, róc xương lóc thịt một cái, "Anh còn cười được? Em tức muốn hôn mê.""Tại sao anh không thể cười, anh cao hứng nha, có người ăn dấm của anh, nói rõ em coi trọng anh nha!"Lạc Mật Mật đưa tay đánh mấy cái Lạc Thiểu Trạch, gương mặt nũng nịu trở nên đỏ bừng. Lạc Thiểu Trạch nhân cơ hội kéo tay nhỏ bé của Lạc Mật Mật qua, nâng lên gương mặt tuấn tú ngọt ngào nhìn Lạc Mật Mật."Mật Mật, thật ra thì anh cùng Văn Y không có như em nghĩ loại chuyện đó. Em biết Văn Y là một cô nhi không?"Lạc Mật Mật nhẹ nhàng quay đầu lại, mí mắt vừa nhấc, "Biết.""Thân thế của cô ấy rất khổ, vẫn không có người thân quan tâm, cũng chưa từng có trải nghiệm qua ấm áp của gia đình. Mẹ ưa thích Văn Y như vậy, anh chỉ muốn làm cho mẹ nhận cô ấy làm con gái nuôi.""Thật à? ! Thật tốt quá!" Lạc Thiểu Trạch vừa dứt lời, Lạc Mật Mật lập tức vui vẻ nhảy lên.Lạc Thiểu Trạch vội vàng đứng lên đè lại Lạc Mật Mật, "Em d.d.l.q.d đang làm gì vậy? Muốn đánh thức mẹ sao?"Chợt nghĩ đến, con ngươi Lạc Mật Mật xoay động, đưa tay đẩy Lạc Thiểu Trạch ra, "Anh đang gạt em phải không, lúc ấy hai người nói không phải như thế."Bị dùng sức đẩy như vậy, Lạc Thiểu Trạch lảo đảo thiếu chút nữa ngã quỵ, "Ai yêu, bà nội tổ của anh nha, sao em lại dùng sức mạnh như vậy. Đêm hôm đó không phải em hiểu sai lệch sao, cho nên mới suy nghĩ nhiều.""Vậy ý của anh là, Văn Y không đồng ý?" Trên đầu Lạc Mật Mật đều d.d.l.q.d là dấu chấm hỏi.Lạc Thiểu Trạch gật đầu một cái, "Đúng vậy, đứa bé Văn Y kia chính là không chịu đồng ý, cũng không biết là tại sao. Thật ra thì. . . . . .""Thật ra thì ý nghĩ của anh rất đơn giản, chính là muốn cho Văn Y một gia đình, có nhiều người thương yêu cô ấy, đúng không?"Lạc Thiểu Trạch gật đầu một cái, từ từ đi tới bên cửa sổ, đưa tay ở trên bàn lấy ra một điếu xi gà, từ từ đốt.Ngọn lửa màu xanh dương dao động lên sao ánh sáng, khẽ lan ra mùi thơm đặc biệt từ từ tràn đầy phòng, tôn lên cánh tay to lớn cao ngạo của Lạc Thiểu Trạch, hiện ra một bóng lưng thành thục.d.d.l.q.dLạc Mật Mật si ngốc nhìn, lòng tràn đầy hạnh phúc. Cô chậm rãi đến gần, nhẹ nhàng từ phía sau ôm lấy Lạc Thiểu Trạch, "Thiểu Trạch, anh thật tốt, lòng của anh thật thiện lương, rộng lớn. Xem ra, em còn là chưa hiểu rõ anh, chưa hiểu rõ Văn Y, là em quá hẹp hòi rồi."Nhìn chợ đêm sáng chói cùng dòng xe ngược xuôi, Lạc Thiểu Trạch thở dài thật sâu, anh tự tay cầm thật chặt tay nhỏ bé của Lạc Mật Mật đang bắt chéo bên hông mình, chân mày vặn thành vướng mắc, "Mật Mật, chuyện em không biết còn có rất nhiều, anh cũng không có giống như người tốt mà em nghĩ.""Em mặc kệ, em chỉ biết trong lòng anh có em là tốt rồi."Lạc Thiểu Trạch từ từ quay người lại, giơ tay lên từ từ vén mái tóc Lạc Mật Mật, khẽ mỉm cười."Không nghĩ tới, anh vẫn còn rất thích kết giao bạn bè, thì ra anh đã sớm làm bạn bè với Văn Y, thật tốt."Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lạc Mật Mật, Lạc Thiểu Trạch nhẹ nhàng sờ chóp mũi cao gầy, "Anh rất thích kết giao bạn bè nha, nhất là bạn gái.""Thôi đi, hồ đồ!" Lạc Mật Mật cười khanh khách đẩy Lạc Thiểu Trạch ra, "Ha ha, em thật sự hâm mộ anh, anh biết không?""Hâm mộ cái gì?""Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em nha!"

Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em