Tác giả:

Mỗi lần tên họ Viên gọi điện cho tôi, tôi lúc đó nhất định là đang ở trong nhà vệ sinh rồi, hơn nữa mỗi lần vào trong đó là vào rất lâu. Tôi cảm thấy rất buồn, thằng nhãi ranh này chẳng biết tính toán thời gian như tôi gì cả, bản thân tôi đây chu kỳ nghỉ lễ đều tính chuẩn cả. Thử mở mắt mà nhìn toàn bộ đơn vị này xem có ai vào toilet mà còn phải lao lực mang theo di động không? Số tôi thật chẳng tốt đẹp gì cả. Hôm nay lại quên mang theo rồi, kiểu gì lúc tôi vắng mặt tên họ Viên kia cũng phải gọi ít nhất một lần. Thằng nhãi này mà gọi điện thoại quá năm tiếng không người tiếp sẽ nhất định ngắt đứt điện thoại di động sau đó thì vô pháp vô thiên mà gọi thẳng vào số văn phòng của tôi, tiếp đến nhân viên trong văn phòng tôi chỉ còn duy nhất một cách chính là mang di động của tôi để quên ra đến tận toilet để đưa cho tôi nhận—thằng nhãi này công phu khá lớn, tất cả các đồng sự trong phòng ban của tôi đều nghe lời nó hết—sau khi đưa điện thoại đến toilet được cho tôi thì thi nhau kêu mắc bệnh…

Chương 2

Ai Nói Chúng Tôi Không Mờ ÁmTác giả: Hồng CửuTruyện Ngôn TìnhMỗi lần tên họ Viên gọi điện cho tôi, tôi lúc đó nhất định là đang ở trong nhà vệ sinh rồi, hơn nữa mỗi lần vào trong đó là vào rất lâu. Tôi cảm thấy rất buồn, thằng nhãi ranh này chẳng biết tính toán thời gian như tôi gì cả, bản thân tôi đây chu kỳ nghỉ lễ đều tính chuẩn cả. Thử mở mắt mà nhìn toàn bộ đơn vị này xem có ai vào toilet mà còn phải lao lực mang theo di động không? Số tôi thật chẳng tốt đẹp gì cả. Hôm nay lại quên mang theo rồi, kiểu gì lúc tôi vắng mặt tên họ Viên kia cũng phải gọi ít nhất một lần. Thằng nhãi này mà gọi điện thoại quá năm tiếng không người tiếp sẽ nhất định ngắt đứt điện thoại di động sau đó thì vô pháp vô thiên mà gọi thẳng vào số văn phòng của tôi, tiếp đến nhân viên trong văn phòng tôi chỉ còn duy nhất một cách chính là mang di động của tôi để quên ra đến tận toilet để đưa cho tôi nhận—thằng nhãi này công phu khá lớn, tất cả các đồng sự trong phòng ban của tôi đều nghe lời nó hết—sau khi đưa điện thoại đến toilet được cho tôi thì thi nhau kêu mắc bệnh… Chờ đến khi kéo quần đứng dậy, tôi đã nhìn thầy Tử Tuyền cái miệng mở to hóa đá đứng ở cửa lớn đối diện với tôi, biểu tình si ngốc đến mức làm cho người ta hoài nghi giờ phút này số tuổi của nàng chỉ dưới mười tuổi. Trong lòng tôi không khỏi thở dài, chịu không được lại âm thầm tức giận mắng tên khốn khiếp kia thêm một chút. Bi ai a, hình tượng thục nữ mà tôi luôn gắn bó giờ đây cứ như vậy mà bị đập phá.Tôi ra vẻ trấn định hướng Tiểu Tuyền nói: ”Cô làm gì mà cứ há mồm ra thế, không thấy thối a.”Tiểu Tuyền lúc này mới hồi hồn, một bên che miệng vừa nói: ”Đình Đình cô có phải là nam giả nữ trang không a, làm sao cô có thể dữ dội như thế. Vậy khi bình thường cô sao lại có thể ra vẻ thục nữ như vậy a, lại còn dạy bảo tôi, tôi thập phần khát vọng có thể trở thành một người dối trá như cô nha!”Tôi hung hăng hít vào một hơi, dùng sức dùng ý chí để không chế bản thân đang muốn liều mạng tạo phản rút gân đối phương. Mỉm cười, nhất định phải bảo trì mỉm cười.Tôi nói: ”Tôi như thế nào lại nam mặc nữ trang a, tôi lúc nào chẳng giống nhau, mới vừa rồi là tình huống đặc biệt.”Tiểu Tuyền thật giống như không nghe thấy lời tôi nói, chỉ lo nhíu nhíu đôi mày lại.Tôi nói: ”Nghĩ gì mà thất thần vậy, đi thôi đừng suy nghĩ nữa, chúng ta quay lại văn phòng đi.”Tiểu Tuyền lại dùng ngữ khí rất chân thật nói với tôi: ”Đình Đình, một thiếu nữ như cô sao lại có thể đi thối như vậy a, vừa rồi nhìn thấy hình dáng Dạ Xoa của cô tôi đã giật mình quên không ngậm miệng. Hiện tại cảm thấy thật ghê tởm.”Trời ạ, tôi hiện tại trừ bỏ muốn té xỉu thì việc tôi muốn làm nhất bây giờ chính là đem cái tên họ Viên kia ra giết sống! Sau đó thì cho vào ngâm muối! Sau đó thì tưới nước sôi! Sau đó là rắc hạt tiêu! Sau đó là lấy roi dùng sức đánh! Sau đó… Tôi còn giống như biểu tình của tiểu Tuyền khi nãy mà vặn vẹo khuôn mặt dữ tợn dọa anh ta, một bên thì thét chói tai “Tôi cái gì cũng không nói, cái gì cũng không biết” thử hỏi xem còn không làm người bên ngoài sợ đến chạy tán loạn sao.Tôi cũng không thể nhịn được phẫn nộ đang ngập đầu, chỉ vào đèn trên đỉnh đầu nghiến răng nghiến lợi nói: Họ Viên, anh chờ đó cho tôi! Tôi Triệu Đình xin thề với cái bóng đèn, tuyệt đối sẽ khiến cho anh muốn sống không thể sống mà muốn chết không thể chết, thống khổ vạn phần!

Chờ đến khi kéo quần đứng dậy, tôi đã nhìn thầy Tử Tuyền cái miệng mở to hóa đá đứng ở cửa lớn đối diện với tôi, biểu tình si ngốc đến mức làm cho người ta hoài nghi giờ phút này số tuổi của nàng chỉ dưới mười tuổi. Trong lòng tôi không khỏi thở dài, chịu không được lại âm thầm tức giận mắng tên khốn khiếp kia thêm một chút. Bi ai a, hình tượng thục nữ mà tôi luôn gắn bó giờ đây cứ như vậy mà bị đập phá.

Tôi ra vẻ trấn định hướng Tiểu Tuyền nói: ”Cô làm gì mà cứ há mồm ra thế, không thấy thối a.”

Tiểu Tuyền lúc này mới hồi hồn, một bên che miệng vừa nói: ”Đình Đình cô có phải là nam giả nữ trang không a, làm sao cô có thể dữ dội như thế. Vậy khi bình thường cô sao lại có thể ra vẻ thục nữ như vậy a, lại còn dạy bảo tôi, tôi thập phần khát vọng có thể trở thành một người dối trá như cô nha!”

Tôi hung hăng hít vào một hơi, dùng sức dùng ý chí để không chế bản thân đang muốn liều mạng tạo phản rút gân đối phương. Mỉm cười, nhất định phải bảo trì mỉm cười.

Tôi nói: ”Tôi như thế nào lại nam mặc nữ trang a, tôi lúc nào chẳng giống nhau, mới vừa rồi là tình huống đặc biệt.”

Tiểu Tuyền thật giống như không nghe thấy lời tôi nói, chỉ lo nhíu nhíu đôi mày lại.

Tôi nói: ”Nghĩ gì mà thất thần vậy, đi thôi đừng suy nghĩ nữa, chúng ta quay lại văn phòng đi.”

Tiểu Tuyền lại dùng ngữ khí rất chân thật nói với tôi: ”Đình Đình, một thiếu nữ như cô sao lại có thể đi thối như vậy a, vừa rồi nhìn thấy hình dáng Dạ Xoa của cô tôi đã giật mình quên không ngậm miệng. Hiện tại cảm thấy thật ghê tởm.”

Trời ạ, tôi hiện tại trừ bỏ muốn té xỉu thì việc tôi muốn làm nhất bây giờ chính là đem cái tên họ Viên kia ra giết sống! Sau đó thì cho vào ngâm muối! Sau đó thì tưới nước sôi! Sau đó là rắc hạt tiêu! Sau đó là lấy roi dùng sức đánh! Sau đó… Tôi còn giống như biểu tình của tiểu Tuyền khi nãy mà vặn vẹo khuôn mặt dữ tợn dọa anh ta, một bên thì thét chói tai “Tôi cái gì cũng không nói, cái gì cũng không biết” thử hỏi xem còn không làm người bên ngoài sợ đến chạy tán loạn sao.

Tôi cũng không thể nhịn được phẫn nộ đang ngập đầu, chỉ vào đèn trên đỉnh đầu nghiến răng nghiến lợi nói: Họ Viên, anh chờ đó cho tôi! Tôi Triệu Đình xin thề với cái bóng đèn, tuyệt đối sẽ khiến cho anh muốn sống không thể sống mà muốn chết không thể chết, thống khổ vạn phần!

Ai Nói Chúng Tôi Không Mờ ÁmTác giả: Hồng CửuTruyện Ngôn TìnhMỗi lần tên họ Viên gọi điện cho tôi, tôi lúc đó nhất định là đang ở trong nhà vệ sinh rồi, hơn nữa mỗi lần vào trong đó là vào rất lâu. Tôi cảm thấy rất buồn, thằng nhãi ranh này chẳng biết tính toán thời gian như tôi gì cả, bản thân tôi đây chu kỳ nghỉ lễ đều tính chuẩn cả. Thử mở mắt mà nhìn toàn bộ đơn vị này xem có ai vào toilet mà còn phải lao lực mang theo di động không? Số tôi thật chẳng tốt đẹp gì cả. Hôm nay lại quên mang theo rồi, kiểu gì lúc tôi vắng mặt tên họ Viên kia cũng phải gọi ít nhất một lần. Thằng nhãi này mà gọi điện thoại quá năm tiếng không người tiếp sẽ nhất định ngắt đứt điện thoại di động sau đó thì vô pháp vô thiên mà gọi thẳng vào số văn phòng của tôi, tiếp đến nhân viên trong văn phòng tôi chỉ còn duy nhất một cách chính là mang di động của tôi để quên ra đến tận toilet để đưa cho tôi nhận—thằng nhãi này công phu khá lớn, tất cả các đồng sự trong phòng ban của tôi đều nghe lời nó hết—sau khi đưa điện thoại đến toilet được cho tôi thì thi nhau kêu mắc bệnh… Chờ đến khi kéo quần đứng dậy, tôi đã nhìn thầy Tử Tuyền cái miệng mở to hóa đá đứng ở cửa lớn đối diện với tôi, biểu tình si ngốc đến mức làm cho người ta hoài nghi giờ phút này số tuổi của nàng chỉ dưới mười tuổi. Trong lòng tôi không khỏi thở dài, chịu không được lại âm thầm tức giận mắng tên khốn khiếp kia thêm một chút. Bi ai a, hình tượng thục nữ mà tôi luôn gắn bó giờ đây cứ như vậy mà bị đập phá.Tôi ra vẻ trấn định hướng Tiểu Tuyền nói: ”Cô làm gì mà cứ há mồm ra thế, không thấy thối a.”Tiểu Tuyền lúc này mới hồi hồn, một bên che miệng vừa nói: ”Đình Đình cô có phải là nam giả nữ trang không a, làm sao cô có thể dữ dội như thế. Vậy khi bình thường cô sao lại có thể ra vẻ thục nữ như vậy a, lại còn dạy bảo tôi, tôi thập phần khát vọng có thể trở thành một người dối trá như cô nha!”Tôi hung hăng hít vào một hơi, dùng sức dùng ý chí để không chế bản thân đang muốn liều mạng tạo phản rút gân đối phương. Mỉm cười, nhất định phải bảo trì mỉm cười.Tôi nói: ”Tôi như thế nào lại nam mặc nữ trang a, tôi lúc nào chẳng giống nhau, mới vừa rồi là tình huống đặc biệt.”Tiểu Tuyền thật giống như không nghe thấy lời tôi nói, chỉ lo nhíu nhíu đôi mày lại.Tôi nói: ”Nghĩ gì mà thất thần vậy, đi thôi đừng suy nghĩ nữa, chúng ta quay lại văn phòng đi.”Tiểu Tuyền lại dùng ngữ khí rất chân thật nói với tôi: ”Đình Đình, một thiếu nữ như cô sao lại có thể đi thối như vậy a, vừa rồi nhìn thấy hình dáng Dạ Xoa của cô tôi đã giật mình quên không ngậm miệng. Hiện tại cảm thấy thật ghê tởm.”Trời ạ, tôi hiện tại trừ bỏ muốn té xỉu thì việc tôi muốn làm nhất bây giờ chính là đem cái tên họ Viên kia ra giết sống! Sau đó thì cho vào ngâm muối! Sau đó thì tưới nước sôi! Sau đó là rắc hạt tiêu! Sau đó là lấy roi dùng sức đánh! Sau đó… Tôi còn giống như biểu tình của tiểu Tuyền khi nãy mà vặn vẹo khuôn mặt dữ tợn dọa anh ta, một bên thì thét chói tai “Tôi cái gì cũng không nói, cái gì cũng không biết” thử hỏi xem còn không làm người bên ngoài sợ đến chạy tán loạn sao.Tôi cũng không thể nhịn được phẫn nộ đang ngập đầu, chỉ vào đèn trên đỉnh đầu nghiến răng nghiến lợi nói: Họ Viên, anh chờ đó cho tôi! Tôi Triệu Đình xin thề với cái bóng đèn, tuyệt đối sẽ khiến cho anh muốn sống không thể sống mà muốn chết không thể chết, thống khổ vạn phần!

Chương 2