Nếu thời gian đảo ngược lại lúc tôi 15 tuổi tôi sẽ làm gì ? Nếu có thể tôi sẽ không đến căn nhà đó với chị gái tôi , để rồi tôi gặp phải hai người đó , hai người đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi . Nếu thời gian quay trở lại , nhưng cuộc đời này không có chứ “ nếu ” đó , giống như không có thứ thuốc tên là hối hận vậy . Trên một con phố nhỏ tràn đầy các quán ăn , mỗi quán đều nhộn nhịp , giờ này cửa hàng đang rất đông khách . Nhất là quán lẩu , giữa ngày đông giá rét như thế này mà ngồi ăn lẩu thì là lý tưởng . Bởi vậy những quán ăn như thế này luôn cần người phụ việc . Khác xa với sự vui nhộn bên ngoài mặt tiền cửa hàng , thì sau bếp một bóng dáng nhỏ bé đang cong lưng cố gắng rửa hàng chồng bát đũa trước mắt . - “ Oa Nhi , cô rửa xong đống này rồi về đi ! Tôi sẽ trả tiền cho cô ! ” Oa Nhi ngỡ ngàng ngẩng đầu lên nhìn bà chủ quán , Vội nói - “ Bà chủ tôi làm gì sai sao ? T…T…Tôi xin lỗi , tôi sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ hơn , xin bà đừng đuổi tôi . ” Chủ quan trang điểm…

Chương 10

Gia Đình Kì Lạ: Mẹ Ngây Ngô, Cha Phúc Hắc, Bảo Bảo Gian Manh!Tác giả: Mèo Lười Hay NgủTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhNếu thời gian đảo ngược lại lúc tôi 15 tuổi tôi sẽ làm gì ? Nếu có thể tôi sẽ không đến căn nhà đó với chị gái tôi , để rồi tôi gặp phải hai người đó , hai người đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi . Nếu thời gian quay trở lại , nhưng cuộc đời này không có chứ “ nếu ” đó , giống như không có thứ thuốc tên là hối hận vậy . Trên một con phố nhỏ tràn đầy các quán ăn , mỗi quán đều nhộn nhịp , giờ này cửa hàng đang rất đông khách . Nhất là quán lẩu , giữa ngày đông giá rét như thế này mà ngồi ăn lẩu thì là lý tưởng . Bởi vậy những quán ăn như thế này luôn cần người phụ việc . Khác xa với sự vui nhộn bên ngoài mặt tiền cửa hàng , thì sau bếp một bóng dáng nhỏ bé đang cong lưng cố gắng rửa hàng chồng bát đũa trước mắt . - “ Oa Nhi , cô rửa xong đống này rồi về đi ! Tôi sẽ trả tiền cho cô ! ” Oa Nhi ngỡ ngàng ngẩng đầu lên nhìn bà chủ quán , Vội nói - “ Bà chủ tôi làm gì sai sao ? T…T…Tôi xin lỗi , tôi sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ hơn , xin bà đừng đuổi tôi . ” Chủ quan trang điểm… Người quên , kẻ nhớ . Người vô tâm , kẻ có tâm .Mười một năm đã trôi qua , hình bóng họ đã tan đi theo tro tàn của quá khứ , trong lúc cô đã sắp quên đi họ một cách hoàn toàn thì họ lại lần nữa xuất hiện trước mặt mình, cuộc đời thật nực cười .Mỉm cười yếu ớt , Oa Nhi ngẩng đầu lên nhìn họ nhạt nhòa nói- “ Hai vị thiếu gia , đã lâu không gặp ! ”- “ Oa Nhi ! ” Nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Oa Nhi , Mạc Nhiên cùng Thiên Ngạo mới khẽ gọi tên cô .Mười một năm trôi qua , Oa Nhi của họ đã thay đổi rất nhiều . Oa Nhi mà họ biết là người nhút nhát hay e dè sợ sệt , hồi đó cô cũng khá gầy , nhưng chưa gầy tới mức này , khuôn mặt tròn trịa ngày nào giờ biến thành dài nhọn , làn da trắng hồng thay bằng màu trắng tái nhợt , dáng người gầy dỏng cho dù cô cô mặc áo bông rất dày nhưng vẫn nhìn thật gầy yếu , đôi bàn tay cô lộ rõ vết đỏ nứt da .Cô gái từng có nụ cười bừng sáng như ánh mặt trời , giờ lại chỉ có thể cười thật nhạt nhòa và yêu ớt , quanh cô bây giờ chỉ còn lại không khí thê lươngSở Mạc Nhiên và Sở Thiên Ngạo thật sự muốn tiến lên ôm chặt lấy cô để xin lỗi .- “ Mẹ ! ”Hai giọng nói trẻ con vang lên sau lưng Mạc Nhiên và Thiên Ngạo . Oa Nhi giật mình nhìn về phía hai nhóc nhà mình , Mạc Nhiên và Thiên Ngạo cũng kinh ngạc quay đầu lại nhìn .Chấn động và kinh hoàng khi nhìn thấy con trai mình Oa Nhi không biết phải làm sao .- “ Mẹ ! Tụi con mang cơm tối ra cho mẹ . ”Thật ra hai nhóc muốn ra giúp mẹ bán hàng , dù sao bài tập cũng dễ nên làm sau cũng đc mà ! Hàn Dực nhìn hai người đàn ông đã đứng sừng sững trước mặt mình khuôn mặt lộ ra vẻ kinh ngạc kéo kéo tay áo anh trai mình , Hàn Thiên nhìn qua chỗ em trai mình thì ngỡ ngàng mất một phút , nhưng chỉ mất có nửa giây để hai đứa đưa ra một suy nghĩ- “ Phải gọi Hàn Vũ thôi ! ”Liếc nhau 1 cái hai đứa đồng thời gật đầu .Phớt lờ hai người trước mặt Hàn Thiên cùng Hàn Dực đi thẳng vào quán , Hàn Dực dọn dẹp chỗ cơm trưa mà mẹ không kịp ăn xong mới bày số cơm vẫn còn đang nóng hổi lên bàn cho Oa Nhi , còn Hàn Thiên kéo hai người đàn ông đã đứng ngơ ngác trước mắt mình đi ra khỏi quán .- “ Mẹ , mau ăn tối rồi còn uống thuốc chút nữa đông khách lại không ăn được đâu ! ”Nói xong , không để ý Oa Nhi còn đang ngơ ngác , Hàn Thiên liền đi về nhà . Còn bên Hàn Dực , vừa lôi kéo hai người kia ra khỏi quán , Hàn Dực liền đưa họ tới quán tiệm tạp hóa ở đó .- “ Hai chú ngồi đó đi ! Khi nào anh hai ra chúng ta sẽ nói chuyện sau . ”Yên lặng ngồi đối diện Hàn Dực mà Sở Mạc Nhiên và Sở Thiên Ngạo không biết phải làm sao . Nhất là Sở Mạc Nhiên , khi nhìn thấy khuôn mặt giống mình tới bảy phần của Hàn Dực , Sở Mạc Nhiên cảm giác vừa vui vừa buồn, còn có chút tự trách .- “ Con tên gì ? ” Sở Mạc Nhiên khó khăn mở miệng hỏi- “ Con tên Hàn Dực , anh trai con tên Hàn Thiên ! Và hai chú chắc là người cha vô trách nhiệm đã bỏ rơi mẹ con đúng không ? ”

Người quên , kẻ nhớ . Người vô tâm , kẻ có tâm .

Mười một năm đã trôi qua , hình bóng họ đã tan đi theo tro tàn của quá khứ , trong lúc cô đã sắp quên đi họ một cách hoàn toàn thì họ lại lần nữa xuất hiện trước mặt mình, cuộc đời thật nực cười .

Mỉm cười yếu ớt , Oa Nhi ngẩng đầu lên nhìn họ nhạt nhòa nói

- “ Hai vị thiếu gia , đã lâu không gặp ! ”

- “ Oa Nhi ! ” Nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Oa Nhi , Mạc Nhiên cùng Thiên Ngạo mới khẽ gọi tên cô .

Mười một năm trôi qua , Oa Nhi của họ đã thay đổi rất nhiều . Oa Nhi mà họ biết là người nhút nhát hay e dè sợ sệt , hồi đó cô cũng khá gầy , nhưng chưa gầy tới mức này , khuôn mặt tròn trịa ngày nào giờ biến thành dài nhọn , làn da trắng hồng thay bằng màu trắng tái nhợt , dáng người gầy dỏng cho dù cô cô mặc áo bông rất dày nhưng vẫn nhìn thật gầy yếu , đôi bàn tay cô lộ rõ vết đỏ nứt da .

Cô gái từng có nụ cười bừng sáng như ánh mặt trời , giờ lại chỉ có thể cười thật nhạt nhòa và yêu ớt , quanh cô bây giờ chỉ còn lại không khí thê lương

Sở Mạc Nhiên và Sở Thiên Ngạo thật sự muốn tiến lên ôm chặt lấy cô để xin lỗi .

- “ Mẹ ! ”

Hai giọng nói trẻ con vang lên sau lưng Mạc Nhiên và Thiên Ngạo . Oa Nhi giật mình nhìn về phía hai nhóc nhà mình , Mạc Nhiên và Thiên Ngạo cũng kinh ngạc quay đầu lại nhìn .

Chấn động và kinh hoàng khi nhìn thấy con trai mình Oa Nhi không biết phải làm sao .

- “ Mẹ ! Tụi con mang cơm tối ra cho mẹ . ”

Thật ra hai nhóc muốn ra giúp mẹ bán hàng , dù sao bài tập cũng dễ nên làm sau cũng đc mà ! Hàn Dực nhìn hai người đàn ông đã đứng sừng sững trước mặt mình khuôn mặt lộ ra vẻ kinh ngạc kéo kéo tay áo anh trai mình , Hàn Thiên nhìn qua chỗ em trai mình thì ngỡ ngàng mất một phút , nhưng chỉ mất có nửa giây để hai đứa đưa ra một suy nghĩ

- “ Phải gọi Hàn Vũ thôi ! ”

Liếc nhau 1 cái hai đứa đồng thời gật đầu .

Phớt lờ hai người trước mặt Hàn Thiên cùng Hàn Dực đi thẳng vào quán , Hàn Dực dọn dẹp chỗ cơm trưa mà mẹ không kịp ăn xong mới bày số cơm vẫn còn đang nóng hổi lên bàn cho Oa Nhi , còn Hàn Thiên kéo hai người đàn ông đã đứng ngơ ngác trước mắt mình đi ra khỏi quán .

- “ Mẹ , mau ăn tối rồi còn uống thuốc chút nữa đông khách lại không ăn được đâu ! ”

Nói xong , không để ý Oa Nhi còn đang ngơ ngác , Hàn Thiên liền đi về nhà . Còn bên Hàn Dực , vừa lôi kéo hai người kia ra khỏi quán , Hàn Dực liền đưa họ tới quán tiệm tạp hóa ở đó .

- “ Hai chú ngồi đó đi ! Khi nào anh hai ra chúng ta sẽ nói chuyện sau . ”

Yên lặng ngồi đối diện Hàn Dực mà Sở Mạc Nhiên và Sở Thiên Ngạo không biết phải làm sao . Nhất là Sở Mạc Nhiên , khi nhìn thấy khuôn mặt giống mình tới bảy phần của Hàn Dực , Sở Mạc Nhiên cảm giác vừa vui vừa buồn, còn có chút tự trách .

- “ Con tên gì ? ” Sở Mạc Nhiên khó khăn mở miệng hỏi

- “ Con tên Hàn Dực , anh trai con tên Hàn Thiên ! Và hai chú chắc là người cha vô trách nhiệm đã bỏ rơi mẹ con đúng không ? ”

Gia Đình Kì Lạ: Mẹ Ngây Ngô, Cha Phúc Hắc, Bảo Bảo Gian Manh!Tác giả: Mèo Lười Hay NgủTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhNếu thời gian đảo ngược lại lúc tôi 15 tuổi tôi sẽ làm gì ? Nếu có thể tôi sẽ không đến căn nhà đó với chị gái tôi , để rồi tôi gặp phải hai người đó , hai người đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi . Nếu thời gian quay trở lại , nhưng cuộc đời này không có chứ “ nếu ” đó , giống như không có thứ thuốc tên là hối hận vậy . Trên một con phố nhỏ tràn đầy các quán ăn , mỗi quán đều nhộn nhịp , giờ này cửa hàng đang rất đông khách . Nhất là quán lẩu , giữa ngày đông giá rét như thế này mà ngồi ăn lẩu thì là lý tưởng . Bởi vậy những quán ăn như thế này luôn cần người phụ việc . Khác xa với sự vui nhộn bên ngoài mặt tiền cửa hàng , thì sau bếp một bóng dáng nhỏ bé đang cong lưng cố gắng rửa hàng chồng bát đũa trước mắt . - “ Oa Nhi , cô rửa xong đống này rồi về đi ! Tôi sẽ trả tiền cho cô ! ” Oa Nhi ngỡ ngàng ngẩng đầu lên nhìn bà chủ quán , Vội nói - “ Bà chủ tôi làm gì sai sao ? T…T…Tôi xin lỗi , tôi sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ hơn , xin bà đừng đuổi tôi . ” Chủ quan trang điểm… Người quên , kẻ nhớ . Người vô tâm , kẻ có tâm .Mười một năm đã trôi qua , hình bóng họ đã tan đi theo tro tàn của quá khứ , trong lúc cô đã sắp quên đi họ một cách hoàn toàn thì họ lại lần nữa xuất hiện trước mặt mình, cuộc đời thật nực cười .Mỉm cười yếu ớt , Oa Nhi ngẩng đầu lên nhìn họ nhạt nhòa nói- “ Hai vị thiếu gia , đã lâu không gặp ! ”- “ Oa Nhi ! ” Nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Oa Nhi , Mạc Nhiên cùng Thiên Ngạo mới khẽ gọi tên cô .Mười một năm trôi qua , Oa Nhi của họ đã thay đổi rất nhiều . Oa Nhi mà họ biết là người nhút nhát hay e dè sợ sệt , hồi đó cô cũng khá gầy , nhưng chưa gầy tới mức này , khuôn mặt tròn trịa ngày nào giờ biến thành dài nhọn , làn da trắng hồng thay bằng màu trắng tái nhợt , dáng người gầy dỏng cho dù cô cô mặc áo bông rất dày nhưng vẫn nhìn thật gầy yếu , đôi bàn tay cô lộ rõ vết đỏ nứt da .Cô gái từng có nụ cười bừng sáng như ánh mặt trời , giờ lại chỉ có thể cười thật nhạt nhòa và yêu ớt , quanh cô bây giờ chỉ còn lại không khí thê lươngSở Mạc Nhiên và Sở Thiên Ngạo thật sự muốn tiến lên ôm chặt lấy cô để xin lỗi .- “ Mẹ ! ”Hai giọng nói trẻ con vang lên sau lưng Mạc Nhiên và Thiên Ngạo . Oa Nhi giật mình nhìn về phía hai nhóc nhà mình , Mạc Nhiên và Thiên Ngạo cũng kinh ngạc quay đầu lại nhìn .Chấn động và kinh hoàng khi nhìn thấy con trai mình Oa Nhi không biết phải làm sao .- “ Mẹ ! Tụi con mang cơm tối ra cho mẹ . ”Thật ra hai nhóc muốn ra giúp mẹ bán hàng , dù sao bài tập cũng dễ nên làm sau cũng đc mà ! Hàn Dực nhìn hai người đàn ông đã đứng sừng sững trước mặt mình khuôn mặt lộ ra vẻ kinh ngạc kéo kéo tay áo anh trai mình , Hàn Thiên nhìn qua chỗ em trai mình thì ngỡ ngàng mất một phút , nhưng chỉ mất có nửa giây để hai đứa đưa ra một suy nghĩ- “ Phải gọi Hàn Vũ thôi ! ”Liếc nhau 1 cái hai đứa đồng thời gật đầu .Phớt lờ hai người trước mặt Hàn Thiên cùng Hàn Dực đi thẳng vào quán , Hàn Dực dọn dẹp chỗ cơm trưa mà mẹ không kịp ăn xong mới bày số cơm vẫn còn đang nóng hổi lên bàn cho Oa Nhi , còn Hàn Thiên kéo hai người đàn ông đã đứng ngơ ngác trước mắt mình đi ra khỏi quán .- “ Mẹ , mau ăn tối rồi còn uống thuốc chút nữa đông khách lại không ăn được đâu ! ”Nói xong , không để ý Oa Nhi còn đang ngơ ngác , Hàn Thiên liền đi về nhà . Còn bên Hàn Dực , vừa lôi kéo hai người kia ra khỏi quán , Hàn Dực liền đưa họ tới quán tiệm tạp hóa ở đó .- “ Hai chú ngồi đó đi ! Khi nào anh hai ra chúng ta sẽ nói chuyện sau . ”Yên lặng ngồi đối diện Hàn Dực mà Sở Mạc Nhiên và Sở Thiên Ngạo không biết phải làm sao . Nhất là Sở Mạc Nhiên , khi nhìn thấy khuôn mặt giống mình tới bảy phần của Hàn Dực , Sở Mạc Nhiên cảm giác vừa vui vừa buồn, còn có chút tự trách .- “ Con tên gì ? ” Sở Mạc Nhiên khó khăn mở miệng hỏi- “ Con tên Hàn Dực , anh trai con tên Hàn Thiên ! Và hai chú chắc là người cha vô trách nhiệm đã bỏ rơi mẹ con đúng không ? ”

Chương 10