“Tử Như, nếu nàng không là tiên, ta cũng không phải thần, chỉ là người phàn tục trần gian, không còn thân thiên niên bất tử, không có dáng vẻ vạn năm bất biến, nàng có quay đầu lại nhìn ta một lần? cũng không dễ dàng đẩy ta ra không?” Đây là câu sau cùng của Ô Nhiếp nói với nàng, thậm chí hắn không kịp nghe được câu trả lời của nàng mà thả người nhảy vào Thần Khô Cốc, cũng không nhìn nàng một lần cuối, cứ như vậy buông tay tất cả. Ta dám khẳng định rằng hắn chính là nam tử yêu Tử Như nhất. Những người khác, chỉ tham vẻ đẹp của nàng, mà tình cảm của người này đối với nàng, lại tinh khiết như thế. Vốn tưởng rằng, nàng sẽ cảm động vì những việc hắn làm, thế nhưng, nàng vẫn giống như núi nam sơn nghìn năm băng lãnh, cho dù nắng ấm thế nào cũng không tan chảy, cho nên hắn đành buông tay. Ta là một tiểu tiên bên người Tử Như, Tử Như là mỹ nhân đẹp nhất trong số mĩ nhân tiên giới. Tương truyền nàng là cây mẫu đơn được Quan Thế Âm làm phép, uống tinh hoa Bách Giang, tụ hợp linh khí nhật…
Chương 78: Hoa đào ủ rủ, mưa dầm rả rích [4]
Đế Phi Khuynh Thiên HạTác giả: Tố Thủ Hội Hồng NhanTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình“Tử Như, nếu nàng không là tiên, ta cũng không phải thần, chỉ là người phàn tục trần gian, không còn thân thiên niên bất tử, không có dáng vẻ vạn năm bất biến, nàng có quay đầu lại nhìn ta một lần? cũng không dễ dàng đẩy ta ra không?” Đây là câu sau cùng của Ô Nhiếp nói với nàng, thậm chí hắn không kịp nghe được câu trả lời của nàng mà thả người nhảy vào Thần Khô Cốc, cũng không nhìn nàng một lần cuối, cứ như vậy buông tay tất cả. Ta dám khẳng định rằng hắn chính là nam tử yêu Tử Như nhất. Những người khác, chỉ tham vẻ đẹp của nàng, mà tình cảm của người này đối với nàng, lại tinh khiết như thế. Vốn tưởng rằng, nàng sẽ cảm động vì những việc hắn làm, thế nhưng, nàng vẫn giống như núi nam sơn nghìn năm băng lãnh, cho dù nắng ấm thế nào cũng không tan chảy, cho nên hắn đành buông tay. Ta là một tiểu tiên bên người Tử Như, Tử Như là mỹ nhân đẹp nhất trong số mĩ nhân tiên giới. Tương truyền nàng là cây mẫu đơn được Quan Thế Âm làm phép, uống tinh hoa Bách Giang, tụ hợp linh khí nhật… “Nương nương! Nương nương! Bệ hạ tới!” Ta đang thêu một cái yếm, nghe có người thông báo như thế, giật mình buông tay, chiếc yếm rơi xuống đất. Thu Tễ đỡ ta đứng lên, sắp sau tháng rồi, bước đi cũng hơi khó khăn, ta từ từ đến bên cạnh cửa chờ chàng tiến vào.“Thiếp tới chậm, thỉnh an hoàng thượng.” Chàng đưa tay nâng ta dậy.“Nàng đang mang thai, không cần đa lễ.” Chàng gầy.“Đa tạ hoàng thượng quan tâm, còn nhớ đến thiếp.” Ta khách khí nói.“Chỗ này tuy vắng lặng xa cách nhưng lại là nơi dưỡng thai tốt.” Có chút xấu hổ, có chút mù quáng, chàng cũng không biết nói điều chi cho phải: “Sắp sáu tháng rồi.” Chàng vuốt bụng của ta.“Ừ. Vũ Thục Dung, sắp lâm bồn rồi…” Ta nhỏ giọng hỏi.“Ừ.”Nhìn nhau không nói gì.“Trẫm đi về trước. Nàng nghỉ ngơi đi…” Chàng nói, sau đó xoay người rời đi.“Bệ hạ, nương nương khi nào có thể trở về cung.” Đoàn Nhi bỗng nhiên mở miệng hỏi. Phát hiện mình lỡ lời vội vàng quỳ xuống đất: “Nô tỳ có tội, xin hoàng thượng tha mạng!”“Ngươi bảo hộ chủ tử của mình, có tội gì. Bên ngoài rất loạn, ở đây yên tĩnh thanh tịnh, chăm sóc chủ tử nghỉ ngơi cho tốt là được rồi.” Sau đó xoay người rời đi.Giống như là một giấc mộng, đến rất vội, đi cũng vội.Ta thở dài một hơi, lại tiếp tục thêu cái yếm của ta. ta thêu lên đó một cây lựu, bất luận là bé trai hay gái đều được, bình an cát tường còn quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.“Nương nương, bệ hạ sai nội vụ phủ mang đồ tới.” Thu Tễ nói.“Ừ.” Cho dù là vật gì ta cũng không có tâm tình để ý đến.“Tặng nương nương đôi ngọc như ý, đôi vòng tay phỉ thúy, mấy cái ngọc trâm băng ngọc, và một ít thuốc bổ tốt nhất, còn có gấm vóc lục là, công công mang đồ đến tuyên đọc, bệ hạ nhắc nhở nương nương đừng quá mệt nhọc.” Đem quà tặng để lên trên bàn, chờ ta chọn lựa.“Ừ. Đẹp mắt không?” Thêu xong rồi, tay nghề thủ công của ta vốn tệ, hiện tại mới phát hiện, vẫn còn dùng tạm được.Nếu sinh bé gái, ta muốn dạy nàng hát, dạy nàng múa, còn muốn dạy nàng đánh đàn tranh, cùng nàng ngân thơ ca, nói chuyện phiếm.Nếu sinh bé trai, ta muốn để nó học võ, để nó đọc sách, học gì cũng được nhưng đừng học chuyện quốc sự, làm nghề gì cũng được nhưng đừng làm hoàng thượng, tỷ như Phất vương vậy, làm một vương gia tự do tự tại chẳng phiền não điều chi càng thêm thoải mái.Khi mang thai cơ thể thường mệt mỏi, chốn lãnh cung này quả thực thanh tịnh yên bình, cũng không có ai đến thăm hỏi, thỉnh thoảng Hoa Hiền Phi có đến thăm nom một lát, đôi lúc sẽ ngồi cùng ta làm một vài bộ quần áo cho đứa bé sau này.Nàng ta cũng sống trong tịch mịch, tuy rằng dưới trướng có một đại hoàng tử, cũng có chỗ dựa, nhưng lại ít được hoàng thượng để tâm đến, may mà có đứa bé, hoàng thượng mỗi khi nhớ đến đứa bé cũng ghé qua cung của nàng thăm nhìn đại hoàng tử.“Mang cây vải màu đỏ thắm đó đến chỗ Hoa Hiền Phi đi!” Bất kể có phải thật lòng tốt hay không thì cũng chỉ có mỗi nàng thường xuyên làm bạn với ta trong khoảng thời gian ta cô đơn nhất.“Ừ. còn mấy hộp bột phấn này, các ngươi tự chia nhau đi, ta đang mang thai, không thể dùng những thứ này, không có lợi cho thai nhi.” Ta cười nói. Cảm thấy có vài phần ủ rũ, sau đó xoay người nghỉ ngơi.Khi thức dậy thấy trời đã tối rồi, chợt nghe bên ngoài có tiếng trò chuyện, tiếng nói rất nhỏ như đang thì thầm điều gì.“Là ai ở bên ngoài?”“Nương nương, ngài thức dậy rồi ư?” Vào cửa là Vũ Tình và Thu Tễ.“Ừ, các ngươi ở bên ngoài nói cái gì đó?” Ngủ nhiều đến mức xương khớp muốn nhão ra rồi.“Không có việc gì, chỉ nói trong khoảng thời gian này sức khỏe của nương nương tốt hơn nhiều, ăn được ngủ được, lên cân cũng không ít, lại không có người tiến vào đây quấy rầy, thần sắc cũng đẹp hơn nhiều.” Vũ Tình vừa cười vừa nói, ta lắng nghe trong lòng ngược lại cũng hài lòng. Quả thực so với ngày xưa mập không ít.“Nương nương có thấy đói bụng không? Nô tỳ xuống nhà bếp sai họ dọn thức ăn lên nhé.” Sau đó cười khanh khách xoay người đi ra.
“Nương nương! Nương nương! Bệ hạ tới!” Ta đang thêu một cái yếm, nghe có người thông báo như thế, giật mình buông tay, chiếc yếm rơi xuống đất. Thu Tễ đỡ ta đứng lên, sắp sau tháng rồi, bước đi cũng hơi khó khăn, ta từ từ đến bên cạnh cửa chờ chàng tiến vào.
“Thiếp tới chậm, thỉnh an hoàng thượng.” Chàng đưa tay nâng ta dậy.
“Nàng đang mang thai, không cần đa lễ.” Chàng gầy.
“Đa tạ hoàng thượng quan tâm, còn nhớ đến thiếp.” Ta khách khí nói.
“Chỗ này tuy vắng lặng xa cách nhưng lại là nơi dưỡng thai tốt.” Có chút xấu hổ, có chút mù quáng, chàng cũng không biết nói điều chi cho phải: “Sắp sáu tháng rồi.” Chàng vuốt bụng của ta.
“Ừ. Vũ Thục Dung, sắp lâm bồn rồi…” Ta nhỏ giọng hỏi.
“Ừ.”
Nhìn nhau không nói gì.
“Trẫm đi về trước. Nàng nghỉ ngơi đi…” Chàng nói, sau đó xoay người rời đi.
“Bệ hạ, nương nương khi nào có thể trở về cung.” Đoàn Nhi bỗng nhiên mở miệng hỏi. Phát hiện mình lỡ lời vội vàng quỳ xuống đất: “Nô tỳ có tội, xin hoàng thượng tha mạng!”
“Ngươi bảo hộ chủ tử của mình, có tội gì. Bên ngoài rất loạn, ở đây yên tĩnh thanh tịnh, chăm sóc chủ tử nghỉ ngơi cho tốt là được rồi.” Sau đó xoay người rời đi.
Giống như là một giấc mộng, đến rất vội, đi cũng vội.
Ta thở dài một hơi, lại tiếp tục thêu cái yếm của ta. ta thêu lên đó một cây lựu, bất luận là bé trai hay gái đều được, bình an cát tường còn quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.
“Nương nương, bệ hạ sai nội vụ phủ mang đồ tới.” Thu Tễ nói.
“Ừ.” Cho dù là vật gì ta cũng không có tâm tình để ý đến.
“Tặng nương nương đôi ngọc như ý, đôi vòng tay phỉ thúy, mấy cái ngọc trâm băng ngọc, và một ít thuốc bổ tốt nhất, còn có gấm vóc lục là, công công mang đồ đến tuyên đọc, bệ hạ nhắc nhở nương nương đừng quá mệt nhọc.” Đem quà tặng để lên trên bàn, chờ ta chọn lựa.
“Ừ. Đẹp mắt không?” Thêu xong rồi, tay nghề thủ công của ta vốn tệ, hiện tại mới phát hiện, vẫn còn dùng tạm được.
Nếu sinh bé gái, ta muốn dạy nàng hát, dạy nàng múa, còn muốn dạy nàng đánh đàn tranh, cùng nàng ngân thơ ca, nói chuyện phiếm.
Nếu sinh bé trai, ta muốn để nó học võ, để nó đọc sách, học gì cũng được nhưng đừng học chuyện quốc sự, làm nghề gì cũng được nhưng đừng làm hoàng thượng, tỷ như Phất vương vậy, làm một vương gia tự do tự tại chẳng phiền não điều chi càng thêm thoải mái.
Khi mang thai cơ thể thường mệt mỏi, chốn lãnh cung này quả thực thanh tịnh yên bình, cũng không có ai đến thăm hỏi, thỉnh thoảng Hoa Hiền Phi có đến thăm nom một lát, đôi lúc sẽ ngồi cùng ta làm một vài bộ quần áo cho đứa bé sau này.
Nàng ta cũng sống trong tịch mịch, tuy rằng dưới trướng có một đại hoàng tử, cũng có chỗ dựa, nhưng lại ít được hoàng thượng để tâm đến, may mà có đứa bé, hoàng thượng mỗi khi nhớ đến đứa bé cũng ghé qua cung của nàng thăm nhìn đại hoàng tử.
“Mang cây vải màu đỏ thắm đó đến chỗ Hoa Hiền Phi đi!” Bất kể có phải thật lòng tốt hay không thì cũng chỉ có mỗi nàng thường xuyên làm bạn với ta trong khoảng thời gian ta cô đơn nhất.
“Ừ. còn mấy hộp bột phấn này, các ngươi tự chia nhau đi, ta đang mang thai, không thể dùng những thứ này, không có lợi cho thai nhi.” Ta cười nói. Cảm thấy có vài phần ủ rũ, sau đó xoay người nghỉ ngơi.
Khi thức dậy thấy trời đã tối rồi, chợt nghe bên ngoài có tiếng trò chuyện, tiếng nói rất nhỏ như đang thì thầm điều gì.
“Là ai ở bên ngoài?”
“Nương nương, ngài thức dậy rồi ư?” Vào cửa là Vũ Tình và Thu Tễ.
“Ừ, các ngươi ở bên ngoài nói cái gì đó?” Ngủ nhiều đến mức xương khớp muốn nhão ra rồi.
“Không có việc gì, chỉ nói trong khoảng thời gian này sức khỏe của nương nương tốt hơn nhiều, ăn được ngủ được, lên cân cũng không ít, lại không có người tiến vào đây quấy rầy, thần sắc cũng đẹp hơn nhiều.” Vũ Tình vừa cười vừa nói, ta lắng nghe trong lòng ngược lại cũng hài lòng. Quả thực so với ngày xưa mập không ít.
“Nương nương có thấy đói bụng không? Nô tỳ xuống nhà bếp sai họ dọn thức ăn lên nhé.” Sau đó cười khanh khách xoay người đi ra.
Đế Phi Khuynh Thiên HạTác giả: Tố Thủ Hội Hồng NhanTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình“Tử Như, nếu nàng không là tiên, ta cũng không phải thần, chỉ là người phàn tục trần gian, không còn thân thiên niên bất tử, không có dáng vẻ vạn năm bất biến, nàng có quay đầu lại nhìn ta một lần? cũng không dễ dàng đẩy ta ra không?” Đây là câu sau cùng của Ô Nhiếp nói với nàng, thậm chí hắn không kịp nghe được câu trả lời của nàng mà thả người nhảy vào Thần Khô Cốc, cũng không nhìn nàng một lần cuối, cứ như vậy buông tay tất cả. Ta dám khẳng định rằng hắn chính là nam tử yêu Tử Như nhất. Những người khác, chỉ tham vẻ đẹp của nàng, mà tình cảm của người này đối với nàng, lại tinh khiết như thế. Vốn tưởng rằng, nàng sẽ cảm động vì những việc hắn làm, thế nhưng, nàng vẫn giống như núi nam sơn nghìn năm băng lãnh, cho dù nắng ấm thế nào cũng không tan chảy, cho nên hắn đành buông tay. Ta là một tiểu tiên bên người Tử Như, Tử Như là mỹ nhân đẹp nhất trong số mĩ nhân tiên giới. Tương truyền nàng là cây mẫu đơn được Quan Thế Âm làm phép, uống tinh hoa Bách Giang, tụ hợp linh khí nhật… “Nương nương! Nương nương! Bệ hạ tới!” Ta đang thêu một cái yếm, nghe có người thông báo như thế, giật mình buông tay, chiếc yếm rơi xuống đất. Thu Tễ đỡ ta đứng lên, sắp sau tháng rồi, bước đi cũng hơi khó khăn, ta từ từ đến bên cạnh cửa chờ chàng tiến vào.“Thiếp tới chậm, thỉnh an hoàng thượng.” Chàng đưa tay nâng ta dậy.“Nàng đang mang thai, không cần đa lễ.” Chàng gầy.“Đa tạ hoàng thượng quan tâm, còn nhớ đến thiếp.” Ta khách khí nói.“Chỗ này tuy vắng lặng xa cách nhưng lại là nơi dưỡng thai tốt.” Có chút xấu hổ, có chút mù quáng, chàng cũng không biết nói điều chi cho phải: “Sắp sáu tháng rồi.” Chàng vuốt bụng của ta.“Ừ. Vũ Thục Dung, sắp lâm bồn rồi…” Ta nhỏ giọng hỏi.“Ừ.”Nhìn nhau không nói gì.“Trẫm đi về trước. Nàng nghỉ ngơi đi…” Chàng nói, sau đó xoay người rời đi.“Bệ hạ, nương nương khi nào có thể trở về cung.” Đoàn Nhi bỗng nhiên mở miệng hỏi. Phát hiện mình lỡ lời vội vàng quỳ xuống đất: “Nô tỳ có tội, xin hoàng thượng tha mạng!”“Ngươi bảo hộ chủ tử của mình, có tội gì. Bên ngoài rất loạn, ở đây yên tĩnh thanh tịnh, chăm sóc chủ tử nghỉ ngơi cho tốt là được rồi.” Sau đó xoay người rời đi.Giống như là một giấc mộng, đến rất vội, đi cũng vội.Ta thở dài một hơi, lại tiếp tục thêu cái yếm của ta. ta thêu lên đó một cây lựu, bất luận là bé trai hay gái đều được, bình an cát tường còn quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.“Nương nương, bệ hạ sai nội vụ phủ mang đồ tới.” Thu Tễ nói.“Ừ.” Cho dù là vật gì ta cũng không có tâm tình để ý đến.“Tặng nương nương đôi ngọc như ý, đôi vòng tay phỉ thúy, mấy cái ngọc trâm băng ngọc, và một ít thuốc bổ tốt nhất, còn có gấm vóc lục là, công công mang đồ đến tuyên đọc, bệ hạ nhắc nhở nương nương đừng quá mệt nhọc.” Đem quà tặng để lên trên bàn, chờ ta chọn lựa.“Ừ. Đẹp mắt không?” Thêu xong rồi, tay nghề thủ công của ta vốn tệ, hiện tại mới phát hiện, vẫn còn dùng tạm được.Nếu sinh bé gái, ta muốn dạy nàng hát, dạy nàng múa, còn muốn dạy nàng đánh đàn tranh, cùng nàng ngân thơ ca, nói chuyện phiếm.Nếu sinh bé trai, ta muốn để nó học võ, để nó đọc sách, học gì cũng được nhưng đừng học chuyện quốc sự, làm nghề gì cũng được nhưng đừng làm hoàng thượng, tỷ như Phất vương vậy, làm một vương gia tự do tự tại chẳng phiền não điều chi càng thêm thoải mái.Khi mang thai cơ thể thường mệt mỏi, chốn lãnh cung này quả thực thanh tịnh yên bình, cũng không có ai đến thăm hỏi, thỉnh thoảng Hoa Hiền Phi có đến thăm nom một lát, đôi lúc sẽ ngồi cùng ta làm một vài bộ quần áo cho đứa bé sau này.Nàng ta cũng sống trong tịch mịch, tuy rằng dưới trướng có một đại hoàng tử, cũng có chỗ dựa, nhưng lại ít được hoàng thượng để tâm đến, may mà có đứa bé, hoàng thượng mỗi khi nhớ đến đứa bé cũng ghé qua cung của nàng thăm nhìn đại hoàng tử.“Mang cây vải màu đỏ thắm đó đến chỗ Hoa Hiền Phi đi!” Bất kể có phải thật lòng tốt hay không thì cũng chỉ có mỗi nàng thường xuyên làm bạn với ta trong khoảng thời gian ta cô đơn nhất.“Ừ. còn mấy hộp bột phấn này, các ngươi tự chia nhau đi, ta đang mang thai, không thể dùng những thứ này, không có lợi cho thai nhi.” Ta cười nói. Cảm thấy có vài phần ủ rũ, sau đó xoay người nghỉ ngơi.Khi thức dậy thấy trời đã tối rồi, chợt nghe bên ngoài có tiếng trò chuyện, tiếng nói rất nhỏ như đang thì thầm điều gì.“Là ai ở bên ngoài?”“Nương nương, ngài thức dậy rồi ư?” Vào cửa là Vũ Tình và Thu Tễ.“Ừ, các ngươi ở bên ngoài nói cái gì đó?” Ngủ nhiều đến mức xương khớp muốn nhão ra rồi.“Không có việc gì, chỉ nói trong khoảng thời gian này sức khỏe của nương nương tốt hơn nhiều, ăn được ngủ được, lên cân cũng không ít, lại không có người tiến vào đây quấy rầy, thần sắc cũng đẹp hơn nhiều.” Vũ Tình vừa cười vừa nói, ta lắng nghe trong lòng ngược lại cũng hài lòng. Quả thực so với ngày xưa mập không ít.“Nương nương có thấy đói bụng không? Nô tỳ xuống nhà bếp sai họ dọn thức ăn lên nhé.” Sau đó cười khanh khách xoay người đi ra.