Thẩm Trác Hi cầm điện thoại di động lên rồi lại bỏ xuống, dãy số quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đang xoay chuyển trong đầu, đáng tiếc dù sao cũng không xuất ra được. Không biết hắn bây giờ đang làm gì, gọi tới có làm phiền hắn không, lúc này Thẩm Trác Hi đột nhiên nghĩ khi An Dật bị quấy rầy khẽ cau mày, lộ vẻ bực mình nhưng thần sắc lại vẫn lạnh nhạt, nở nụ cười, tiếp theo biến thành cười khổ, y thật đã trúng độc quá nặng, trúng loại độc tên là An Dật, chẳng phải là hẹn hắn đi ăn một bữa cơm, nghe một buổi hòa nhạc sao, lại đi lo được lo mất như vậy, nếu để những người khác thấy, e sẽ bị cười chết. Nghĩ Thẩm Trác Hi y nói mấy câu là có thể kéo tới trên trăm vạn nghiệp vụ cho công ty, tổng giám đốc mười phần quyết đoán trong mắt cấp dưới, vậy mà lại có lúc uất ức như thế này, nói ra sợ không ai tin nổi. Thẩm Trác Hi rốt cuộc làm xong mấy phen kiến thiết tâm lý như thế, bấm số gọi cho An Dật, ho nhẹ vài tiếng thông cổ họng, để thanh âm mình có vẻ không nhanh không chậm, không…

Chương 24-2: Trừng phạt – 2 –

Đại Thúc Đích Hạnh Phúc Nhân Thê Sinh HoạtTác giả: Ly Chi Nhược TốTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịThẩm Trác Hi cầm điện thoại di động lên rồi lại bỏ xuống, dãy số quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đang xoay chuyển trong đầu, đáng tiếc dù sao cũng không xuất ra được. Không biết hắn bây giờ đang làm gì, gọi tới có làm phiền hắn không, lúc này Thẩm Trác Hi đột nhiên nghĩ khi An Dật bị quấy rầy khẽ cau mày, lộ vẻ bực mình nhưng thần sắc lại vẫn lạnh nhạt, nở nụ cười, tiếp theo biến thành cười khổ, y thật đã trúng độc quá nặng, trúng loại độc tên là An Dật, chẳng phải là hẹn hắn đi ăn một bữa cơm, nghe một buổi hòa nhạc sao, lại đi lo được lo mất như vậy, nếu để những người khác thấy, e sẽ bị cười chết. Nghĩ Thẩm Trác Hi y nói mấy câu là có thể kéo tới trên trăm vạn nghiệp vụ cho công ty, tổng giám đốc mười phần quyết đoán trong mắt cấp dưới, vậy mà lại có lúc uất ức như thế này, nói ra sợ không ai tin nổi. Thẩm Trác Hi rốt cuộc làm xong mấy phen kiến thiết tâm lý như thế, bấm số gọi cho An Dật, ho nhẹ vài tiếng thông cổ họng, để thanh âm mình có vẻ không nhanh không chậm, không… Thẩm Trác Hi lo sợ bất an lái xe, không ngừng dùng khóe mắt liếc về phía An Dật ngồi ghế phó lái, thường xuyên dời tầm mắt vào chiếc hộp trên tay An Dật, nghe nói là người chủ trì buổi từ thiện lần này đưa cho An Dật. Vốn Thẩm Trác Hi không hiếu kỳ gì, nhưng An Dật vừa không ngừng nghịch bốn phía chiếc hộp, vừa dùng loại ánh mắt không có hảo ý ngắm y, ngắm đến nỗi con tim nhỏ bé của y cứ nhảy a nhảy, có loại cảm giác tai vạ đến nơi rồi.Lại nhìn nhìn An Dật cười rõ ràng rất bình thường, nhưng vì sao nhìn qua khóe mắt đuôi mày không một không chỗ nào không lộ mị hoặc, không ngừng quyến rũ Thẩm Trác Hi. Nhìn qua An Dật hình như thật sự không tức giận, Thẩm Trác Hi chỉ hy vọng đây không phải là sự yên lặng trước bão táp.Một đường an ổn về tới nhà, Thẩm Trác Hi len lén thở ra, y thật đúng là sợ An Dật làm gì đó trên xe, y biết nếu An Dật thật muốn làm trên xe, mình nhất định không cách nào cự tuyệt, cho dù xấu hổ muốn chết.An Dật vào phòng hai đứa nhỏ coi tụi nó ngủ chưa, Thẩm Trác Hi thì đi tắm trước. Đến lúc Thẩm Trác Hi tắm xong đi ra, An Dật đi vào sượt qua y, đột nhiên kéo y đặt lên tường, cắn thật mạnh vào trái cổ y, y sợ đến mức lập tức cứng người. Ngay lúc Thẩm Trác Hi tưởng An Dật muốn làm cái gì, An Dật lại l**m l**m cổ y, để lại cho y một nụ cười quyến rũ, đóng sụp cửa đi tắm. Thẩm Trác Hi dựa vào tường, nửa ngày mới phản ứng lại, nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt, nghe trong phòng truyền ra tiếng nước, trong lòng Thẩm Trác Hi như có ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ, hại toàn thân y đều nóng lên.Chẳng qua là một nụ hôn, y đã không cách nào chống cự rồi, có một thứ tên là t*nh d*c thức tỉnh trong thân thể. Sờ sờ cái cổ bị An Dật hôn qua, nơi ấy còn như đang nóng lên. Thẩm Trác Hi nghĩ tới đó thì đỏ mặt, với chuyện lát nữa sẽ xảy ra vừa sợ sệt vừa khẩn trương, sợ là chẳng biết An Dật sẽ ức h**p y thế nào, nhưng lại âm thầm chờ mong chuyện An Dật trừng phạt. (trời ạ, thế này thì lát nữa dù Dật mần cí rì ta cũng ko có thương hại Hi đâu đó >”

Thẩm Trác Hi lo sợ bất an lái xe, không ngừng dùng khóe mắt liếc về phía An Dật ngồi ghế phó lái, thường xuyên dời tầm mắt vào chiếc hộp trên tay An Dật, nghe nói là người chủ trì buổi từ thiện lần này đưa cho An Dật. Vốn Thẩm Trác Hi không hiếu kỳ gì, nhưng An Dật vừa không ngừng nghịch bốn phía chiếc hộp, vừa dùng loại ánh mắt không có hảo ý ngắm y, ngắm đến nỗi con tim nhỏ bé của y cứ nhảy a nhảy, có loại cảm giác tai vạ đến nơi rồi.

Lại nhìn nhìn An Dật cười rõ ràng rất bình thường, nhưng vì sao nhìn qua khóe mắt đuôi mày không một không chỗ nào không lộ mị hoặc, không ngừng quyến rũ Thẩm Trác Hi. Nhìn qua An Dật hình như thật sự không tức giận, Thẩm Trác Hi chỉ hy vọng đây không phải là sự yên lặng trước bão táp.

Một đường an ổn về tới nhà, Thẩm Trác Hi len lén thở ra, y thật đúng là sợ An Dật làm gì đó trên xe, y biết nếu An Dật thật muốn làm trên xe, mình nhất định không cách nào cự tuyệt, cho dù xấu hổ muốn chết.

An Dật vào phòng hai đứa nhỏ coi tụi nó ngủ chưa, Thẩm Trác Hi thì đi tắm trước. Đến lúc Thẩm Trác Hi tắm xong đi ra, An Dật đi vào sượt qua y, đột nhiên kéo y đặt lên tường, cắn thật mạnh vào trái cổ y, y sợ đến mức lập tức cứng người. Ngay lúc Thẩm Trác Hi tưởng An Dật muốn làm cái gì, An Dật lại l**m l**m cổ y, để lại cho y một nụ cười quyến rũ, đóng sụp cửa đi tắm. Thẩm Trác Hi dựa vào tường, nửa ngày mới phản ứng lại, nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt, nghe trong phòng truyền ra tiếng nước, trong lòng Thẩm Trác Hi như có ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ, hại toàn thân y đều nóng lên.

Chẳng qua là một nụ hôn, y đã không cách nào chống cự rồi, có một thứ tên là t*nh d*c thức tỉnh trong thân thể. Sờ sờ cái cổ bị An Dật hôn qua, nơi ấy còn như đang nóng lên. Thẩm Trác Hi nghĩ tới đó thì đỏ mặt, với chuyện lát nữa sẽ xảy ra vừa sợ sệt vừa khẩn trương, sợ là chẳng biết An Dật sẽ ức h**p y thế nào, nhưng lại âm thầm chờ mong chuyện An Dật trừng phạt. (trời ạ, thế này thì lát nữa dù Dật mần cí rì ta cũng ko có thương hại Hi đâu đó >”

Đại Thúc Đích Hạnh Phúc Nhân Thê Sinh HoạtTác giả: Ly Chi Nhược TốTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịThẩm Trác Hi cầm điện thoại di động lên rồi lại bỏ xuống, dãy số quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đang xoay chuyển trong đầu, đáng tiếc dù sao cũng không xuất ra được. Không biết hắn bây giờ đang làm gì, gọi tới có làm phiền hắn không, lúc này Thẩm Trác Hi đột nhiên nghĩ khi An Dật bị quấy rầy khẽ cau mày, lộ vẻ bực mình nhưng thần sắc lại vẫn lạnh nhạt, nở nụ cười, tiếp theo biến thành cười khổ, y thật đã trúng độc quá nặng, trúng loại độc tên là An Dật, chẳng phải là hẹn hắn đi ăn một bữa cơm, nghe một buổi hòa nhạc sao, lại đi lo được lo mất như vậy, nếu để những người khác thấy, e sẽ bị cười chết. Nghĩ Thẩm Trác Hi y nói mấy câu là có thể kéo tới trên trăm vạn nghiệp vụ cho công ty, tổng giám đốc mười phần quyết đoán trong mắt cấp dưới, vậy mà lại có lúc uất ức như thế này, nói ra sợ không ai tin nổi. Thẩm Trác Hi rốt cuộc làm xong mấy phen kiến thiết tâm lý như thế, bấm số gọi cho An Dật, ho nhẹ vài tiếng thông cổ họng, để thanh âm mình có vẻ không nhanh không chậm, không… Thẩm Trác Hi lo sợ bất an lái xe, không ngừng dùng khóe mắt liếc về phía An Dật ngồi ghế phó lái, thường xuyên dời tầm mắt vào chiếc hộp trên tay An Dật, nghe nói là người chủ trì buổi từ thiện lần này đưa cho An Dật. Vốn Thẩm Trác Hi không hiếu kỳ gì, nhưng An Dật vừa không ngừng nghịch bốn phía chiếc hộp, vừa dùng loại ánh mắt không có hảo ý ngắm y, ngắm đến nỗi con tim nhỏ bé của y cứ nhảy a nhảy, có loại cảm giác tai vạ đến nơi rồi.Lại nhìn nhìn An Dật cười rõ ràng rất bình thường, nhưng vì sao nhìn qua khóe mắt đuôi mày không một không chỗ nào không lộ mị hoặc, không ngừng quyến rũ Thẩm Trác Hi. Nhìn qua An Dật hình như thật sự không tức giận, Thẩm Trác Hi chỉ hy vọng đây không phải là sự yên lặng trước bão táp.Một đường an ổn về tới nhà, Thẩm Trác Hi len lén thở ra, y thật đúng là sợ An Dật làm gì đó trên xe, y biết nếu An Dật thật muốn làm trên xe, mình nhất định không cách nào cự tuyệt, cho dù xấu hổ muốn chết.An Dật vào phòng hai đứa nhỏ coi tụi nó ngủ chưa, Thẩm Trác Hi thì đi tắm trước. Đến lúc Thẩm Trác Hi tắm xong đi ra, An Dật đi vào sượt qua y, đột nhiên kéo y đặt lên tường, cắn thật mạnh vào trái cổ y, y sợ đến mức lập tức cứng người. Ngay lúc Thẩm Trác Hi tưởng An Dật muốn làm cái gì, An Dật lại l**m l**m cổ y, để lại cho y một nụ cười quyến rũ, đóng sụp cửa đi tắm. Thẩm Trác Hi dựa vào tường, nửa ngày mới phản ứng lại, nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt, nghe trong phòng truyền ra tiếng nước, trong lòng Thẩm Trác Hi như có ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ, hại toàn thân y đều nóng lên.Chẳng qua là một nụ hôn, y đã không cách nào chống cự rồi, có một thứ tên là t*nh d*c thức tỉnh trong thân thể. Sờ sờ cái cổ bị An Dật hôn qua, nơi ấy còn như đang nóng lên. Thẩm Trác Hi nghĩ tới đó thì đỏ mặt, với chuyện lát nữa sẽ xảy ra vừa sợ sệt vừa khẩn trương, sợ là chẳng biết An Dật sẽ ức h**p y thế nào, nhưng lại âm thầm chờ mong chuyện An Dật trừng phạt. (trời ạ, thế này thì lát nữa dù Dật mần cí rì ta cũng ko có thương hại Hi đâu đó >”

Chương 24-2: Trừng phạt – 2 –