Tác giả:

Hạ tuần tháng sáu, tiết trời chính hạ nóng nực oi ả khó mà chịu nổi, nắng rọi chói chang gay gắt xuống đỉnh đầu. Lúc này kì thi tốt nghiệp trung học cơ sở vừa kết thúc, bầu không khí chẳng có lấy một hơi gió mát, vừa nóng lại vừa khô. Mấy đứa bạn thân chúng tôi vừa mới được giải phóng khỏi kì thi tốt nghiệp, đi tụ tập đàn đúm một phen là lẽ đương nhiên. Bên trong quán karaoke mát lạnh, cậu mập ôm mic gào rú bài “Có chết cũng phải yêu”, lại còn làm ra vẻ đang say sưa mê đắm lắm. Nói theo cách của cậu ta thì – mỗi khi cầm mic lên, cậu ta chính là thần ca hát tái thế — nghe xong câu này, tôi chỉ muốn lên đá vào cặp mông béo múp của cậu ta mấy phát cho xong. Đương nhiên, tôi không dại gì mà xông lên thật đâu. Có những chuyện đối với tôi mà nói thì chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Nhưng mà La Lịch Lệ thì lại là một đứa hoàn toàn theo trường phái hành động, chẳng nói chẳng rằng, tung ngay một cú đấm khiến đầu cậu mập hếch lên bốn mươi lăm độ, ngã bổ nhào xuống ghế sofa của quán karaoke theo…

Truyện chữ