Hắn cúi đầu, nhìn xuống phía những người mặc áo khoác màu trắng đi tới đi lui,nhìn nam hài vẫn không nhúc nhích trên bàn phẫu thuật,nhìn những người mặc âu phục màu đen bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt thương tiếc. Hắn mặt không biểu tình rồi nhìn ra ngoài một hồi, bỗng nhiên hắn cảm thấy buồn chán,vì vậy ngay sau đó liền giật giật cơ thể,ngay sau đó liền nhẹ nhàng bay ra ngoài phòng. Đúng vậy, hắn nhẹ nhàng bay đi ra.Hắn là một con ma.Hắn là linh hồn của nam hài vừa mới chết kia.Hắn không có tên,chỉ có một mã số “linh (số 0)”. “Linh” là cái gì? Nếu như ngươi đang hỏi chuyện này thì người mặc áo trắng còn đang cố gắng suy nghĩ biện pháp để cứu nam hài,không muốn tin tưởng hắn đã chết.Bọn họ sẽ mang theo vẻ mặt kiêu hãnh cùng với đau xót nói cho ngươi rằng: Linh là con người có trạng thái hoàn mỹ nhất, là phòng thí nghiệm chúng ta tốn mười lăm năm thời gian cùng với hơn mười nghìn vạn tiền quỹ để tạo ra vật thí nghiệm tốt nhất. Đúng vậy,vật thí nghiệm.”Linh” là một người từ lúc bắt đầu có…

Chương 21: Hòa thùy nhất khởi trụ

Dật Tiếu Khuynh ThànhTác giả: Hoán Diệp Như MộngTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngHắn cúi đầu, nhìn xuống phía những người mặc áo khoác màu trắng đi tới đi lui,nhìn nam hài vẫn không nhúc nhích trên bàn phẫu thuật,nhìn những người mặc âu phục màu đen bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt thương tiếc. Hắn mặt không biểu tình rồi nhìn ra ngoài một hồi, bỗng nhiên hắn cảm thấy buồn chán,vì vậy ngay sau đó liền giật giật cơ thể,ngay sau đó liền nhẹ nhàng bay ra ngoài phòng. Đúng vậy, hắn nhẹ nhàng bay đi ra.Hắn là một con ma.Hắn là linh hồn của nam hài vừa mới chết kia.Hắn không có tên,chỉ có một mã số “linh (số 0)”. “Linh” là cái gì? Nếu như ngươi đang hỏi chuyện này thì người mặc áo trắng còn đang cố gắng suy nghĩ biện pháp để cứu nam hài,không muốn tin tưởng hắn đã chết.Bọn họ sẽ mang theo vẻ mặt kiêu hãnh cùng với đau xót nói cho ngươi rằng: Linh là con người có trạng thái hoàn mỹ nhất, là phòng thí nghiệm chúng ta tốn mười lăm năm thời gian cùng với hơn mười nghìn vạn tiền quỹ để tạo ra vật thí nghiệm tốt nhất. Đúng vậy,vật thí nghiệm.”Linh” là một người từ lúc bắt đầu có… “Ngươi nói,bác quản gia nói thật sao,Dật Dật là em trai chúng ta”.“Đúng là vậy rồi,chú Khải cũng nói như vậy ni”.“Đây không phải là vui muốn chết.Về sau có thể hàng ngày nhìn thấy Dật Dật rồi”.“Hừ,lúc trước không phải hai người ngày nào cũng chạy đến lớp chúng  ta sao,vậy thì có gì khác biệt”.“Bọn họ thế nào vẫn chưa thấy về”.“Có phải hay không có chuyện gì làm chậm không? Rất suốt ruột a”.Ba cái đầu nhỏ trên cửa số mong ngóng,thỉnh thoảng lại lẩm bẩm líu ríu.“A,xe,xe tới rồi,là Dật Dật,Dật Dật ra khỏi xe rồi”.Một tiếng hét chói tai, ba tiểu hài tử chạy ngay ra cửa.Lâm Văn Thanh từ trong xe đi ra,chợt nghe thấy tiếng kêu lớn nhỏ không đồng đều từ xa vọng lại,chính là sự nhiệt tình của các tiểu chủ nhân,muốn dang hai tay,một trận gió thổi qua.“Dật Dật,Dật Dật ngươi thật sự tới rồi”.“Chú Khải,nhanh,nhanh buông Dật Dật xuống,để cho ta ôm một cái ”.“Chú Khải,buông Dật ra,buông hắn ra”.Tiêu Dật nhức đầu mà nghĩ, tựa vào hõm vai của Ti Tu Khải,không nghĩ tới sau này trừ ở trường ra,về nhà cũng phải tiếp nhận những tiếng ồn này.“Dật, Dật, Dật như thế nào rồi?”.Ba người cuối cùng cũng phát hiện điểm không bình thường của Tiêu Dật rồi.“Hắn say xe ấy mà,các ngươi đùng có làm ồn”.Ti Tu Khải ôm Tiêu Dật rất là đắc ý,chí ít Tiêu Dật say xe,hắn mới có thể ôm mỹ nhân trong ngực.“A,mau vao nhà đi,chú Khải,ngươi cẩn thận một chút”.“Dật Dật muốn uống gì không?Ta đi pha”.“Nghiêm trọng không? Muốn gọi bác Ốc Khắc đến khám cho Dật một chút không?”.Theo Ti Tu Khải rảo bước tiến vào cửa chính, ba chị em Ti gia cũng bên cạnh vây quanh,hết sức giảm âm thanh xuống,ân cần hỏi han.Lưu lại vẫn là hai cánh tay của Lâm Văn Thanh,ở trong gió hóa đá.※※z※※y※※z※※z※※※※z※※y※※z※※z※※Tiêu Dật nửa nằm trên ghế salon sắc mặt khôi phục một chút,trước người, trên bàn trà thủy tinh là một ly nước cam.“Dật,ngươi đã đỡ chút nào chưa”.Ti Lưu Cẩn nhẹ nhàng hỏi.“Ừ”.Tiêu Dật nhắm mắt,không nghĩ tới lần đầu tiên ngồi xe lại say xe,quả nhiên chính mình người và thượng lưu cũng cách xa một chút a.Ba chị em Ti gia đồng thời thở phảo nhẹ nhõm.“Dật Dật,có muốn chơi game không?Trước đó vài ngày không phải đã cùng ngươi nói đến rồi sao,chúng ta vừa mới mua trò chơi du hí toàn cảm thương(*) tiên tiến nhất,rất lớn a”.Ti Lưu Giác nhiệt tình mời,nghĩ tới trước kia muốn đem Tiêu Dật kéo về nhà,hiện tại tốt rồi,Tiêu Dật trở thành người nhà rồi còn gì.(*) Dạng trò chơi mô phỏng lái máy bay hoặc là phi thuyền,chắc cũng tương tự như máy bay giả lập mà mấy người học phi công ấy hay lái ấy.“Đúng vậy, cùng chúng ta chơi đi,như vậy cũng có thể chuyển một ít lực chú ý,sẽ không khó chụi nữa”.Ti Lưu Du làm gia dáng của một tiểu thục nữ (Mộng: nàng c**ng b*c người ta mà còn nói được……Du Du nâng hỏa tiễn: ta có bức ngươi sao? Ừ ~ Mộng điên cuồng chả mồ hôi: không có,không có …đó đều là là nói thật,

“Ngươi nói,bác quản gia nói thật sao,Dật Dật là em trai chúng ta”.

“Đúng là vậy rồi,chú Khải cũng nói như vậy ni”.

“Đây không phải là vui muốn chết.Về sau có thể hàng ngày nhìn thấy Dật Dật rồi”.

“Hừ,lúc trước không phải hai người ngày nào cũng chạy đến lớp chúng  ta sao,vậy thì có gì khác biệt”.

“Bọn họ thế nào vẫn chưa thấy về”.

“Có phải hay không có chuyện gì làm chậm không? Rất suốt ruột a”.

Ba cái đầu nhỏ trên cửa số mong ngóng,thỉnh thoảng lại lẩm bẩm líu ríu.

“A,xe,xe tới rồi,là Dật Dật,Dật Dật ra khỏi xe rồi”.

Một tiếng hét chói tai, ba tiểu hài tử chạy ngay ra cửa.

Lâm Văn Thanh từ trong xe đi ra,chợt nghe thấy tiếng kêu lớn nhỏ không đồng đều từ xa vọng lại,chính là sự nhiệt tình của các tiểu chủ nhân,muốn dang hai tay,một trận gió thổi qua.

“Dật Dật,Dật Dật ngươi thật sự tới rồi”.

“Chú Khải,nhanh,nhanh buông Dật Dật xuống,để cho ta ôm một cái ”.

“Chú Khải,buông Dật ra,buông hắn ra”.

Tiêu Dật nhức đầu mà nghĩ, tựa vào hõm vai của Ti Tu Khải,không nghĩ tới sau này trừ ở trường ra,về nhà cũng phải tiếp nhận những tiếng ồn này.

“Dật, Dật, Dật như thế nào rồi?”.Ba người cuối cùng cũng phát hiện điểm không bình thường của Tiêu Dật rồi.

“Hắn say xe ấy mà,các ngươi đùng có làm ồn”.Ti Tu Khải ôm Tiêu Dật rất là đắc ý,chí ít Tiêu Dật say xe,hắn mới có thể ôm mỹ nhân trong ngực.

“A,mau vao nhà đi,chú Khải,ngươi cẩn thận một chút”.

“Dật Dật muốn uống gì không?Ta đi pha”.

“Nghiêm trọng không? Muốn gọi bác Ốc Khắc đến khám cho Dật một chút không?”.

Theo Ti Tu Khải rảo bước tiến vào cửa chính, ba chị em Ti gia cũng bên cạnh vây quanh,hết sức giảm âm thanh xuống,ân cần hỏi han.

Lưu lại vẫn là hai cánh tay của Lâm Văn Thanh,ở trong gió hóa đá.

※※z※※y※※z※※z※※※※z※※y※※z※※z※※

Tiêu Dật nửa nằm trên ghế salon sắc mặt khôi phục một chút,trước người, trên bàn trà thủy tinh là một ly nước cam.

“Dật,ngươi đã đỡ chút nào chưa”.Ti Lưu Cẩn nhẹ nhàng hỏi.

“Ừ”.Tiêu Dật nhắm mắt,không nghĩ tới lần đầu tiên ngồi xe lại say xe,quả nhiên chính mình người và thượng lưu cũng cách xa một chút a.

Ba chị em Ti gia đồng thời thở phảo nhẹ nhõm.

“Dật Dật,có muốn chơi game không?Trước đó vài ngày không phải đã cùng ngươi nói đến rồi sao,chúng ta vừa mới mua trò chơi du hí toàn cảm thương(*) tiên tiến nhất,rất lớn a”.Ti Lưu Giác nhiệt tình mời,nghĩ tới trước kia muốn đem Tiêu Dật kéo về nhà,hiện tại tốt rồi,Tiêu Dật trở thành người nhà rồi còn gì.

(*) Dạng trò chơi mô phỏng lái máy bay hoặc là phi thuyền,chắc cũng tương tự như máy bay giả lập mà mấy người học phi công ấy hay lái ấy.

“Đúng vậy, cùng chúng ta chơi đi,như vậy cũng có thể chuyển một ít lực chú ý,sẽ không khó chụi nữa”.Ti Lưu Du làm gia dáng của một tiểu thục nữ (Mộng: nàng c**ng b*c người ta mà còn nói được……Du Du nâng hỏa tiễn: ta có bức ngươi sao? Ừ ~ Mộng điên cuồng chả mồ hôi: không có,không có …đó đều là là nói thật,

Dật Tiếu Khuynh ThànhTác giả: Hoán Diệp Như MộngTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngHắn cúi đầu, nhìn xuống phía những người mặc áo khoác màu trắng đi tới đi lui,nhìn nam hài vẫn không nhúc nhích trên bàn phẫu thuật,nhìn những người mặc âu phục màu đen bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt thương tiếc. Hắn mặt không biểu tình rồi nhìn ra ngoài một hồi, bỗng nhiên hắn cảm thấy buồn chán,vì vậy ngay sau đó liền giật giật cơ thể,ngay sau đó liền nhẹ nhàng bay ra ngoài phòng. Đúng vậy, hắn nhẹ nhàng bay đi ra.Hắn là một con ma.Hắn là linh hồn của nam hài vừa mới chết kia.Hắn không có tên,chỉ có một mã số “linh (số 0)”. “Linh” là cái gì? Nếu như ngươi đang hỏi chuyện này thì người mặc áo trắng còn đang cố gắng suy nghĩ biện pháp để cứu nam hài,không muốn tin tưởng hắn đã chết.Bọn họ sẽ mang theo vẻ mặt kiêu hãnh cùng với đau xót nói cho ngươi rằng: Linh là con người có trạng thái hoàn mỹ nhất, là phòng thí nghiệm chúng ta tốn mười lăm năm thời gian cùng với hơn mười nghìn vạn tiền quỹ để tạo ra vật thí nghiệm tốt nhất. Đúng vậy,vật thí nghiệm.”Linh” là một người từ lúc bắt đầu có… “Ngươi nói,bác quản gia nói thật sao,Dật Dật là em trai chúng ta”.“Đúng là vậy rồi,chú Khải cũng nói như vậy ni”.“Đây không phải là vui muốn chết.Về sau có thể hàng ngày nhìn thấy Dật Dật rồi”.“Hừ,lúc trước không phải hai người ngày nào cũng chạy đến lớp chúng  ta sao,vậy thì có gì khác biệt”.“Bọn họ thế nào vẫn chưa thấy về”.“Có phải hay không có chuyện gì làm chậm không? Rất suốt ruột a”.Ba cái đầu nhỏ trên cửa số mong ngóng,thỉnh thoảng lại lẩm bẩm líu ríu.“A,xe,xe tới rồi,là Dật Dật,Dật Dật ra khỏi xe rồi”.Một tiếng hét chói tai, ba tiểu hài tử chạy ngay ra cửa.Lâm Văn Thanh từ trong xe đi ra,chợt nghe thấy tiếng kêu lớn nhỏ không đồng đều từ xa vọng lại,chính là sự nhiệt tình của các tiểu chủ nhân,muốn dang hai tay,một trận gió thổi qua.“Dật Dật,Dật Dật ngươi thật sự tới rồi”.“Chú Khải,nhanh,nhanh buông Dật Dật xuống,để cho ta ôm một cái ”.“Chú Khải,buông Dật ra,buông hắn ra”.Tiêu Dật nhức đầu mà nghĩ, tựa vào hõm vai của Ti Tu Khải,không nghĩ tới sau này trừ ở trường ra,về nhà cũng phải tiếp nhận những tiếng ồn này.“Dật, Dật, Dật như thế nào rồi?”.Ba người cuối cùng cũng phát hiện điểm không bình thường của Tiêu Dật rồi.“Hắn say xe ấy mà,các ngươi đùng có làm ồn”.Ti Tu Khải ôm Tiêu Dật rất là đắc ý,chí ít Tiêu Dật say xe,hắn mới có thể ôm mỹ nhân trong ngực.“A,mau vao nhà đi,chú Khải,ngươi cẩn thận một chút”.“Dật Dật muốn uống gì không?Ta đi pha”.“Nghiêm trọng không? Muốn gọi bác Ốc Khắc đến khám cho Dật một chút không?”.Theo Ti Tu Khải rảo bước tiến vào cửa chính, ba chị em Ti gia cũng bên cạnh vây quanh,hết sức giảm âm thanh xuống,ân cần hỏi han.Lưu lại vẫn là hai cánh tay của Lâm Văn Thanh,ở trong gió hóa đá.※※z※※y※※z※※z※※※※z※※y※※z※※z※※Tiêu Dật nửa nằm trên ghế salon sắc mặt khôi phục một chút,trước người, trên bàn trà thủy tinh là một ly nước cam.“Dật,ngươi đã đỡ chút nào chưa”.Ti Lưu Cẩn nhẹ nhàng hỏi.“Ừ”.Tiêu Dật nhắm mắt,không nghĩ tới lần đầu tiên ngồi xe lại say xe,quả nhiên chính mình người và thượng lưu cũng cách xa một chút a.Ba chị em Ti gia đồng thời thở phảo nhẹ nhõm.“Dật Dật,có muốn chơi game không?Trước đó vài ngày không phải đã cùng ngươi nói đến rồi sao,chúng ta vừa mới mua trò chơi du hí toàn cảm thương(*) tiên tiến nhất,rất lớn a”.Ti Lưu Giác nhiệt tình mời,nghĩ tới trước kia muốn đem Tiêu Dật kéo về nhà,hiện tại tốt rồi,Tiêu Dật trở thành người nhà rồi còn gì.(*) Dạng trò chơi mô phỏng lái máy bay hoặc là phi thuyền,chắc cũng tương tự như máy bay giả lập mà mấy người học phi công ấy hay lái ấy.“Đúng vậy, cùng chúng ta chơi đi,như vậy cũng có thể chuyển một ít lực chú ý,sẽ không khó chụi nữa”.Ti Lưu Du làm gia dáng của một tiểu thục nữ (Mộng: nàng c**ng b*c người ta mà còn nói được……Du Du nâng hỏa tiễn: ta có bức ngươi sao? Ừ ~ Mộng điên cuồng chả mồ hôi: không có,không có …đó đều là là nói thật,

Chương 21: Hòa thùy nhất khởi trụ