Hắn cúi đầu, nhìn xuống phía những người mặc áo khoác màu trắng đi tới đi lui,nhìn nam hài vẫn không nhúc nhích trên bàn phẫu thuật,nhìn những người mặc âu phục màu đen bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt thương tiếc. Hắn mặt không biểu tình rồi nhìn ra ngoài một hồi, bỗng nhiên hắn cảm thấy buồn chán,vì vậy ngay sau đó liền giật giật cơ thể,ngay sau đó liền nhẹ nhàng bay ra ngoài phòng. Đúng vậy, hắn nhẹ nhàng bay đi ra.Hắn là một con ma.Hắn là linh hồn của nam hài vừa mới chết kia.Hắn không có tên,chỉ có một mã số “linh (số 0)”. “Linh” là cái gì? Nếu như ngươi đang hỏi chuyện này thì người mặc áo trắng còn đang cố gắng suy nghĩ biện pháp để cứu nam hài,không muốn tin tưởng hắn đã chết.Bọn họ sẽ mang theo vẻ mặt kiêu hãnh cùng với đau xót nói cho ngươi rằng: Linh là con người có trạng thái hoàn mỹ nhất, là phòng thí nghiệm chúng ta tốn mười lăm năm thời gian cùng với hơn mười nghìn vạn tiền quỹ để tạo ra vật thí nghiệm tốt nhất. Đúng vậy,vật thí nghiệm.”Linh” là một người từ lúc bắt đầu có…
Chương 60: Đơn thiêu yếu bất yếu
Dật Tiếu Khuynh ThànhTác giả: Hoán Diệp Như MộngTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngHắn cúi đầu, nhìn xuống phía những người mặc áo khoác màu trắng đi tới đi lui,nhìn nam hài vẫn không nhúc nhích trên bàn phẫu thuật,nhìn những người mặc âu phục màu đen bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt thương tiếc. Hắn mặt không biểu tình rồi nhìn ra ngoài một hồi, bỗng nhiên hắn cảm thấy buồn chán,vì vậy ngay sau đó liền giật giật cơ thể,ngay sau đó liền nhẹ nhàng bay ra ngoài phòng. Đúng vậy, hắn nhẹ nhàng bay đi ra.Hắn là một con ma.Hắn là linh hồn của nam hài vừa mới chết kia.Hắn không có tên,chỉ có một mã số “linh (số 0)”. “Linh” là cái gì? Nếu như ngươi đang hỏi chuyện này thì người mặc áo trắng còn đang cố gắng suy nghĩ biện pháp để cứu nam hài,không muốn tin tưởng hắn đã chết.Bọn họ sẽ mang theo vẻ mặt kiêu hãnh cùng với đau xót nói cho ngươi rằng: Linh là con người có trạng thái hoàn mỹ nhất, là phòng thí nghiệm chúng ta tốn mười lăm năm thời gian cùng với hơn mười nghìn vạn tiền quỹ để tạo ra vật thí nghiệm tốt nhất. Đúng vậy,vật thí nghiệm.”Linh” là một người từ lúc bắt đầu có… Mắt Ngô Địch lóe sáng: “Nhóc vừa mới nói cái gì thế?”.Tiêu Dật hơi hơi mở to mắt ra: “Nói là cháu cùng chị Du sẽ lập tức đi ngay a, chẳng lẽ Ngô gia gia hối hận rồi sao, muốn đem bọn cháu đi chịu phạt sao?”.Ngô Địch trừng mắt Tiêu Dật một cái: “Đừng có giả nai với ta, nhóc chẳng phải vừa nhắc đến cái gì Ngô Trữ đấy sao?”.“A, là Ngô Trữ trưởng lão ấy hả”.Tiêu Dật làm bộ dạng bừng tỉnh, “Đúng là cháu có nói đến ông ấy, tai của Ngô gia gia thật là thính”.“….”.Chờ đợi kết quả, lại thành ra một hồi im lặng cộng thêm mắt to trừng mắt nhỏ (Ha ha…Mắt to là người nào…mắt nhỏ là người nào …Một chút nữa sẽ biết
Mắt Ngô Địch lóe sáng: “Nhóc vừa mới nói cái gì thế?”.
Tiêu Dật hơi hơi mở to mắt ra: “Nói là cháu cùng chị Du sẽ lập tức đi ngay a, chẳng lẽ Ngô gia gia hối hận rồi sao, muốn đem bọn cháu đi chịu phạt sao?”.
Ngô Địch trừng mắt Tiêu Dật một cái: “Đừng có giả nai với ta, nhóc chẳng phải vừa nhắc đến cái gì Ngô Trữ đấy sao?”.
“A, là Ngô Trữ trưởng lão ấy hả”.Tiêu Dật làm bộ dạng bừng tỉnh, “Đúng là cháu có nói đến ông ấy, tai của Ngô gia gia thật là thính”.
“….”.
Chờ đợi kết quả, lại thành ra một hồi im lặng cộng thêm mắt to trừng mắt nhỏ (Ha ha…Mắt to là người nào…mắt nhỏ là người nào …Một chút nữa sẽ biết
Dật Tiếu Khuynh ThànhTác giả: Hoán Diệp Như MộngTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngHắn cúi đầu, nhìn xuống phía những người mặc áo khoác màu trắng đi tới đi lui,nhìn nam hài vẫn không nhúc nhích trên bàn phẫu thuật,nhìn những người mặc âu phục màu đen bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt thương tiếc. Hắn mặt không biểu tình rồi nhìn ra ngoài một hồi, bỗng nhiên hắn cảm thấy buồn chán,vì vậy ngay sau đó liền giật giật cơ thể,ngay sau đó liền nhẹ nhàng bay ra ngoài phòng. Đúng vậy, hắn nhẹ nhàng bay đi ra.Hắn là một con ma.Hắn là linh hồn của nam hài vừa mới chết kia.Hắn không có tên,chỉ có một mã số “linh (số 0)”. “Linh” là cái gì? Nếu như ngươi đang hỏi chuyện này thì người mặc áo trắng còn đang cố gắng suy nghĩ biện pháp để cứu nam hài,không muốn tin tưởng hắn đã chết.Bọn họ sẽ mang theo vẻ mặt kiêu hãnh cùng với đau xót nói cho ngươi rằng: Linh là con người có trạng thái hoàn mỹ nhất, là phòng thí nghiệm chúng ta tốn mười lăm năm thời gian cùng với hơn mười nghìn vạn tiền quỹ để tạo ra vật thí nghiệm tốt nhất. Đúng vậy,vật thí nghiệm.”Linh” là một người từ lúc bắt đầu có… Mắt Ngô Địch lóe sáng: “Nhóc vừa mới nói cái gì thế?”.Tiêu Dật hơi hơi mở to mắt ra: “Nói là cháu cùng chị Du sẽ lập tức đi ngay a, chẳng lẽ Ngô gia gia hối hận rồi sao, muốn đem bọn cháu đi chịu phạt sao?”.Ngô Địch trừng mắt Tiêu Dật một cái: “Đừng có giả nai với ta, nhóc chẳng phải vừa nhắc đến cái gì Ngô Trữ đấy sao?”.“A, là Ngô Trữ trưởng lão ấy hả”.Tiêu Dật làm bộ dạng bừng tỉnh, “Đúng là cháu có nói đến ông ấy, tai của Ngô gia gia thật là thính”.“….”.Chờ đợi kết quả, lại thành ra một hồi im lặng cộng thêm mắt to trừng mắt nhỏ (Ha ha…Mắt to là người nào…mắt nhỏ là người nào …Một chút nữa sẽ biết