Ánh nắng chiếu vào nền đá cẩm thạch, nhẹ nhàng khoan khoái mà không mất đi vẻ xa hoa, thể hiện rất rõ công nghệ kiến trúc cao siêu. Nơi này là “Thúy sắc · dục lưu” , chính là công ty đầu tư cao nhất lớn nhất ở thành phố này, nghe nói trụ được ở đây không phải quan lớn quyền quý thì chính là nhân vật nổi tiếng thương giới. “Đinh ——”thang máy mở ra lên tiếng trả lời, đồng thời tiếng chuông di động đơn điệu cũng vang lên Lâm Cẩm Sắt trực tiếp nhấn nút nghe, bộ dáng tao nhã đi vào trong thang máy, “Alo , Tiểu Ưu…” Còn chưa chờ cô nói xong, đầu dây bên kia truyền tới tiếng thét tàn bạo tràn ngập mùi thuốc súng cực mạnh, khả năng xuyên thấu cực đỉnh. “Lâm Cẩm Sắt, cậu chết ở chỗ nào rồi? Tớ gọi mấy trăm cuộc điện thoại cũng không có người nhận ——tốt nhất cậu đừng nói là cậu thật sự lên giường cùng cái tên Đường Lưu Nhan kia nha !” Lâm Cẩm Sắt nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại cười thành tiếng, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dáng người bên đầu dây điện thoại kia thành phần tri thức…
Chương 64: Nơi tối trong đôi mắt
Mị TìnhTác giả: Hà NạiTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngÁnh nắng chiếu vào nền đá cẩm thạch, nhẹ nhàng khoan khoái mà không mất đi vẻ xa hoa, thể hiện rất rõ công nghệ kiến trúc cao siêu. Nơi này là “Thúy sắc · dục lưu” , chính là công ty đầu tư cao nhất lớn nhất ở thành phố này, nghe nói trụ được ở đây không phải quan lớn quyền quý thì chính là nhân vật nổi tiếng thương giới. “Đinh ——”thang máy mở ra lên tiếng trả lời, đồng thời tiếng chuông di động đơn điệu cũng vang lên Lâm Cẩm Sắt trực tiếp nhấn nút nghe, bộ dáng tao nhã đi vào trong thang máy, “Alo , Tiểu Ưu…” Còn chưa chờ cô nói xong, đầu dây bên kia truyền tới tiếng thét tàn bạo tràn ngập mùi thuốc súng cực mạnh, khả năng xuyên thấu cực đỉnh. “Lâm Cẩm Sắt, cậu chết ở chỗ nào rồi? Tớ gọi mấy trăm cuộc điện thoại cũng không có người nhận ——tốt nhất cậu đừng nói là cậu thật sự lên giường cùng cái tên Đường Lưu Nhan kia nha !” Lâm Cẩm Sắt nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại cười thành tiếng, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dáng người bên đầu dây điện thoại kia thành phần tri thức… Nhưng rất nhanh, khi Lâm Cẩm Sắt còn đang nghĩ mình đã đạt được mục đích thì lại có biến cố xảy ra.Một đêm trước đó, các tờ báo về tài chính và kinh tế đều đưa tin về sự thất bại của tập đoàn kiến trúc Đông hải.Tầng lớp cao cấp của Viêm bang rõ ràng đã đi thông suốt tất cả các mối quan hệ rồi mà, bây giờ lại có chuyện gì đang xảy ra nữa đây? Lâm Cẩm Sắt nhất thời không nghĩ được, lại không dám đánh rắn động cỏ… làm kinh động đến bọn rắn độc bản địa ở đây.Loại cảm giác vô lực này lại bắt đầu đánh úp về phía cô.Cảm giác thật giống với khi làm luật sư trước đây. Có phải bất cứ chuyện gì cô làm đều không có cách nào để hoàn thành tốt được, sẽ phát sinh đủ loại tình huống, sau một khắc đặt cô lên tầng cao sẽ là một cú ngã tan xương nát thịt.Trong tiểu biệt thự ở ngoại ôMilan, lúc này chỉ có một mình Lâm Cẩm Sắt. Sora đi ra chợ mua một ít đồ dùng hàng ngày, Hứa Thuyền mang theo người của anh đi tìm hiểu nguyên nhân nghĩ cách giải quyết. Bảy giờ sáng, mặt trời vừa mới xuyên được qua tầng mây, trong không khí vừa có hơi ẩm vừa có hơi lạnh, lòng cô phiền muộn, tùy ý mặc một chiếc áo khoác màu bạc vào, mở cửa, đi ra ngoài.Bên ngoài tiểu biệt thự là một lớp hàng rào bao quanh một hoa viên trong đó có một chậu hoa bách hợp, vài nụ hoa sắp nở mùi hương thoang thoảng thấm vào ruột gan.Có vài bông đã nở càng muốn căng tròn mình ra đón gió. Tâm trạng cô khẽ động, không khống chế được mà ngồi xuống, tinh tế quan sát từng bông hoa, nhìn một chút, xuất thần .… Rất lâu trước đây, cô cũng đã từng trồng một chậu hoa bách hợp. Đó là món quà của mẹ cô, khi đó cô cẩn thận che chở nó coi như đó là một nửa sinh mệnh của mình, đáng tiếc sau đó, hoa kia vừa nở đã bị Lâm Lan “không cẩn thận một chút” làm vỡ . Khi cô nhìn thấy, chậu hoa đó đã vỡ thành trăm mảnh từng cánh hoa rơi trên mặt đất, giống như những thi thể nhỏ xinh nhu nhược.Chính là năm đó, trong lòng cô lần đầu tiên có hận ý mãnh liệt đến mức hít thở không thông, sau đó… Sau đó, cô bỏ đi, nhưng khi cô xách túi hành lí đơn giản nhìn lại ngôi nhà cũ kĩ âm u kia, trong lòng lại chỉ có duy nhất một ý nghĩ: cô sẽ trở về, trở về để báo thù.Sau đó thì sao?Mọi chuyện cô đều làm hỏng rồi .Cười khổ, cô tự giễu nhếch môi một cái.Chân đã hơi tê, đúng lúc cô muốn đứng dậy, di động trong túi quần đột ngột vang lên, bốn phía im lặng cho nên tiếng chuông rất lớn, cô hoảng sợ, định thần lấy di động ra vừa nhìn thấy một cái số điện thoại lạ, do dự vài giây, di động vẫn bất khuất lên chuông, cô cũng không nghĩ thêm, ấn nút nghe:“Hello,This is Jin.”Bên đầu dây bên kia thật lâu cũng không có tiếng nói, nhưng điện thoại thì thực sự đã kết nối rồi, Lâm Cẩm Sắt đợi trong chốc lát, không biết tại sao trong lòng đột nhiên bắt đầu hốt hoảng …một loại dự cảm mãnh liệt khiến cô không biết phải làm gì.Cô nặng nề hít thở, yết hầu khô rát khó chịu, “Ngài là…”Không chờ cô đoán, đầu bên kia truyền đến một tiếng cười rất nhẹ nhưng cũng rất mị hoặc:“Lại nghe được giọng nói của em rồi, thật tốt.”Lâm Cẩm Sắt không thể mở miệng, yết hầu giống như bị cái gì đó chèn ngang, vướng víu. Giọng nói này, khẩu khí này… cô làm sao có thể quên? Đó là người khởi xướng những cơn ác mộng của cô.Câu tiếp theo tiếng nói của cô đã không khắc chế được mà run rẩy “Đường Lưu Nhan, ngài còn muốn gì nữa?” Vì sao còn gọi điện thoại tới đây? …số điện thoại của cô rõ ràng đã đổi rồi, trừ Hứa Thuyền ra thì không ai biết nhưng tại sao hắn lại có chứ?Cô chỉ cảm thấy sợ hãi, vô cùng sợ hãi. Người đàn ông này, hình như cô đi tới bất kì nơi đâu hắn cũng có thể nắm rõ hành tung của cô đến đó! Hay là hắn coi cô như con khỉ còn hắn đứng trên khán đài cao ngất ngẫu nhiên có hào hứng trêu chọc cô.Loại tra tấn ấy, rốt cục cô còn phải chịu đựng đến bao giờ?“Muốn gì nữa?” Đầu bên kia trầm thấp lặp lại lời của côkhẩu khí thoải mái, lười biếng thậm chí là vui sướng “Cẩm Sắt, trí nhớ của em sao vậy? Tôi đã nói rồi em nợ tôi một cái mạng.”Sự tao nhã, nhu hòa của giọng nói đó, lại biến thành thứ cảm xúc ấm ách khó hiểu thông qua sóng vô tuyến điện từ mà rơi vào tai cô, giống như giọng điệu nam tính của hắn bám vào tai cô vậy, gần gũi như thế lại khiến cô cảm thấy sợ vì sự thân thiết ám muội khác thường này.“Bây giờ tôi muốn thu hồi lại. Em muốn chứ?”Toàn thân Lâm Cẩm Sắt cứng đờ, một cơn lạnh lẽo từ lòng bàn chân kéo lên khiến cô không khỏi nâng một cánh tay lên ôm lấy chính mình.Thấy cô không trả lời, ống nghe truyền đến một tiếng cười khẽ, “Đùa với em chút, chỉ là tôi muốn nghe giọng nói của em một chút …” nói xong, hắn dừng một chút, chậm rãi tiếp “Bên ngoài lạnh lắm, nhanh vào nhà đi.”Con mắt của Lâm Cẩm Sắt đột nhiên mở lớn!
Nhưng rất nhanh, khi Lâm Cẩm Sắt còn đang nghĩ mình đã đạt được mục đích thì lại có biến cố xảy ra.
Một đêm trước đó, các tờ báo về tài chính và kinh tế đều đưa tin về sự thất bại của tập đoàn kiến trúc Đông hải.
Tầng lớp cao cấp của Viêm bang rõ ràng đã đi thông suốt tất cả các mối
quan hệ rồi mà, bây giờ lại có chuyện gì đang xảy ra nữa đây? Lâm Cẩm
Sắt nhất thời không nghĩ được, lại không dám đánh rắn động cỏ… làm kinh
động đến bọn rắn độc bản địa ở đây.
Loại cảm giác vô lực này lại bắt đầu đánh úp về phía cô.
Cảm giác thật giống với khi làm luật sư trước đây. Có phải bất cứ
chuyện gì cô làm đều không có cách nào để hoàn thành tốt được, sẽ phát
sinh đủ loại tình huống, sau một khắc đặt cô lên tầng cao sẽ là một cú
ngã tan xương nát thịt.
Trong tiểu biệt thự ở ngoại
ôMilan, lúc này chỉ có một mình Lâm Cẩm Sắt. Sora đi ra chợ mua một ít
đồ dùng hàng ngày, Hứa Thuyền mang theo người của anh đi tìm hiểu nguyên nhân nghĩ cách giải quyết. Bảy giờ sáng, mặt trời vừa mới xuyên được
qua tầng mây, trong không khí vừa có hơi ẩm vừa có hơi lạnh, lòng cô
phiền muộn, tùy ý mặc một chiếc áo khoác màu bạc vào, mở cửa, đi ra
ngoài.
Bên ngoài tiểu biệt thự là một lớp hàng rào bao quanh một hoa viên trong đó có một chậu hoa bách hợp, vài nụ hoa sắp nở mùi hương thoang thoảng thấm vào ruột gan.
Có vài
bông đã nở càng muốn căng tròn mình ra đón gió. Tâm trạng cô khẽ động,
không khống chế được mà ngồi xuống, tinh tế quan sát từng bông hoa, nhìn một chút, xuất thần .
… Rất lâu trước đây, cô cũng đã từng trồng một chậu hoa bách hợp. Đó là món quà của mẹ cô, khi đó cô
cẩn thận che chở nó coi như đó là một nửa sinh mệnh của mình, đáng tiếc
sau đó, hoa kia vừa nở đã bị Lâm Lan “không cẩn thận một chút” làm vỡ .
Khi cô nhìn thấy, chậu hoa đó đã vỡ thành trăm mảnh từng cánh hoa rơi
trên mặt đất, giống như những thi thể nhỏ xinh nhu nhược.
Chính là năm đó, trong lòng cô lần đầu tiên có hận ý mãnh liệt đến mức
hít thở không thông, sau đó… Sau đó, cô bỏ đi, nhưng khi cô xách túi
hành lí đơn giản nhìn lại ngôi nhà cũ kĩ âm u kia, trong lòng lại chỉ có duy nhất một ý nghĩ: cô sẽ trở về, trở về để báo thù.
Sau đó thì sao?
Mọi chuyện cô đều làm hỏng rồi .
Cười khổ, cô tự giễu nhếch môi một cái.
Chân đã hơi tê, đúng lúc cô muốn đứng dậy, di động trong túi quần đột
ngột vang lên, bốn phía im lặng cho nên tiếng chuông rất lớn, cô hoảng
sợ, định thần lấy di động ra vừa nhìn thấy một cái số điện thoại lạ, do
dự vài giây, di động vẫn bất khuất lên chuông, cô cũng không nghĩ thêm,
ấn nút nghe:
“Hello,This is Jin.”
Bên đầu dây bên kia thật lâu cũng không có tiếng nói, nhưng điện thoại
thì thực sự đã kết nối rồi, Lâm Cẩm Sắt đợi trong chốc lát, không biết
tại sao trong lòng đột nhiên bắt đầu hốt hoảng …một loại dự cảm mãnh
liệt khiến cô không biết phải làm gì.
Cô nặng nề hít
thở, yết hầu khô rát khó chịu, “Ngài là…”Không chờ cô đoán, đầu bên kia
truyền đến một tiếng cười rất nhẹ nhưng cũng rất mị hoặc:
“Lại nghe được giọng nói của em rồi, thật tốt.”
Lâm Cẩm Sắt không thể mở miệng, yết hầu giống như bị cái gì đó chèn
ngang, vướng víu. Giọng nói này, khẩu khí này… cô làm sao có thể quên?
Đó là người khởi xướng những cơn ác mộng của cô.
Câu
tiếp theo tiếng nói của cô đã không khắc chế được mà run rẩy “Đường Lưu
Nhan, ngài còn muốn gì nữa?” Vì sao còn gọi điện thoại tới đây? …số điện thoại của cô rõ ràng đã đổi rồi, trừ Hứa Thuyền ra thì không ai biết
nhưng tại sao hắn lại có chứ?
Cô chỉ cảm thấy sợ hãi,
vô cùng sợ hãi. Người đàn ông này, hình như cô đi tới bất kì nơi đâu hắn cũng có thể nắm rõ hành tung của cô đến đó! Hay là hắn coi cô như con
khỉ còn hắn đứng trên khán đài cao ngất ngẫu nhiên có hào hứng trêu chọc cô.
Loại tra tấn ấy, rốt cục cô còn phải chịu đựng đến bao giờ?
“Muốn gì nữa?” Đầu bên kia trầm thấp lặp lại lời của côkhẩu khí thoải
mái, lười biếng thậm chí là vui sướng “Cẩm Sắt, trí nhớ của em sao vậy?
Tôi đã nói rồi em nợ tôi một cái mạng.”
Sự tao nhã,
nhu hòa của giọng nói đó, lại biến thành thứ cảm xúc ấm ách khó hiểu
thông qua sóng vô tuyến điện từ mà rơi vào tai cô, giống như giọng điệu
nam tính của hắn bám vào tai cô vậy, gần gũi như thế lại khiến cô cảm
thấy sợ vì sự thân thiết ám muội khác thường này.
“Bây giờ tôi muốn thu hồi lại. Em muốn chứ?”
Toàn thân Lâm Cẩm Sắt cứng đờ, một cơn lạnh lẽo từ lòng bàn chân kéo
lên khiến cô không khỏi nâng một cánh tay lên ôm lấy chính mình.
Thấy cô không trả lời, ống nghe truyền đến một tiếng cười khẽ, “Đùa với em chút, chỉ là tôi muốn nghe giọng nói của em một chút …” nói xong,
hắn dừng một chút, chậm rãi tiếp “Bên ngoài lạnh lắm, nhanh vào nhà đi.”
Con mắt của Lâm Cẩm Sắt đột nhiên mở lớn!
Mị TìnhTác giả: Hà NạiTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngÁnh nắng chiếu vào nền đá cẩm thạch, nhẹ nhàng khoan khoái mà không mất đi vẻ xa hoa, thể hiện rất rõ công nghệ kiến trúc cao siêu. Nơi này là “Thúy sắc · dục lưu” , chính là công ty đầu tư cao nhất lớn nhất ở thành phố này, nghe nói trụ được ở đây không phải quan lớn quyền quý thì chính là nhân vật nổi tiếng thương giới. “Đinh ——”thang máy mở ra lên tiếng trả lời, đồng thời tiếng chuông di động đơn điệu cũng vang lên Lâm Cẩm Sắt trực tiếp nhấn nút nghe, bộ dáng tao nhã đi vào trong thang máy, “Alo , Tiểu Ưu…” Còn chưa chờ cô nói xong, đầu dây bên kia truyền tới tiếng thét tàn bạo tràn ngập mùi thuốc súng cực mạnh, khả năng xuyên thấu cực đỉnh. “Lâm Cẩm Sắt, cậu chết ở chỗ nào rồi? Tớ gọi mấy trăm cuộc điện thoại cũng không có người nhận ——tốt nhất cậu đừng nói là cậu thật sự lên giường cùng cái tên Đường Lưu Nhan kia nha !” Lâm Cẩm Sắt nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại cười thành tiếng, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dáng người bên đầu dây điện thoại kia thành phần tri thức… Nhưng rất nhanh, khi Lâm Cẩm Sắt còn đang nghĩ mình đã đạt được mục đích thì lại có biến cố xảy ra.Một đêm trước đó, các tờ báo về tài chính và kinh tế đều đưa tin về sự thất bại của tập đoàn kiến trúc Đông hải.Tầng lớp cao cấp của Viêm bang rõ ràng đã đi thông suốt tất cả các mối quan hệ rồi mà, bây giờ lại có chuyện gì đang xảy ra nữa đây? Lâm Cẩm Sắt nhất thời không nghĩ được, lại không dám đánh rắn động cỏ… làm kinh động đến bọn rắn độc bản địa ở đây.Loại cảm giác vô lực này lại bắt đầu đánh úp về phía cô.Cảm giác thật giống với khi làm luật sư trước đây. Có phải bất cứ chuyện gì cô làm đều không có cách nào để hoàn thành tốt được, sẽ phát sinh đủ loại tình huống, sau một khắc đặt cô lên tầng cao sẽ là một cú ngã tan xương nát thịt.Trong tiểu biệt thự ở ngoại ôMilan, lúc này chỉ có một mình Lâm Cẩm Sắt. Sora đi ra chợ mua một ít đồ dùng hàng ngày, Hứa Thuyền mang theo người của anh đi tìm hiểu nguyên nhân nghĩ cách giải quyết. Bảy giờ sáng, mặt trời vừa mới xuyên được qua tầng mây, trong không khí vừa có hơi ẩm vừa có hơi lạnh, lòng cô phiền muộn, tùy ý mặc một chiếc áo khoác màu bạc vào, mở cửa, đi ra ngoài.Bên ngoài tiểu biệt thự là một lớp hàng rào bao quanh một hoa viên trong đó có một chậu hoa bách hợp, vài nụ hoa sắp nở mùi hương thoang thoảng thấm vào ruột gan.Có vài bông đã nở càng muốn căng tròn mình ra đón gió. Tâm trạng cô khẽ động, không khống chế được mà ngồi xuống, tinh tế quan sát từng bông hoa, nhìn một chút, xuất thần .… Rất lâu trước đây, cô cũng đã từng trồng một chậu hoa bách hợp. Đó là món quà của mẹ cô, khi đó cô cẩn thận che chở nó coi như đó là một nửa sinh mệnh của mình, đáng tiếc sau đó, hoa kia vừa nở đã bị Lâm Lan “không cẩn thận một chút” làm vỡ . Khi cô nhìn thấy, chậu hoa đó đã vỡ thành trăm mảnh từng cánh hoa rơi trên mặt đất, giống như những thi thể nhỏ xinh nhu nhược.Chính là năm đó, trong lòng cô lần đầu tiên có hận ý mãnh liệt đến mức hít thở không thông, sau đó… Sau đó, cô bỏ đi, nhưng khi cô xách túi hành lí đơn giản nhìn lại ngôi nhà cũ kĩ âm u kia, trong lòng lại chỉ có duy nhất một ý nghĩ: cô sẽ trở về, trở về để báo thù.Sau đó thì sao?Mọi chuyện cô đều làm hỏng rồi .Cười khổ, cô tự giễu nhếch môi một cái.Chân đã hơi tê, đúng lúc cô muốn đứng dậy, di động trong túi quần đột ngột vang lên, bốn phía im lặng cho nên tiếng chuông rất lớn, cô hoảng sợ, định thần lấy di động ra vừa nhìn thấy một cái số điện thoại lạ, do dự vài giây, di động vẫn bất khuất lên chuông, cô cũng không nghĩ thêm, ấn nút nghe:“Hello,This is Jin.”Bên đầu dây bên kia thật lâu cũng không có tiếng nói, nhưng điện thoại thì thực sự đã kết nối rồi, Lâm Cẩm Sắt đợi trong chốc lát, không biết tại sao trong lòng đột nhiên bắt đầu hốt hoảng …một loại dự cảm mãnh liệt khiến cô không biết phải làm gì.Cô nặng nề hít thở, yết hầu khô rát khó chịu, “Ngài là…”Không chờ cô đoán, đầu bên kia truyền đến một tiếng cười rất nhẹ nhưng cũng rất mị hoặc:“Lại nghe được giọng nói của em rồi, thật tốt.”Lâm Cẩm Sắt không thể mở miệng, yết hầu giống như bị cái gì đó chèn ngang, vướng víu. Giọng nói này, khẩu khí này… cô làm sao có thể quên? Đó là người khởi xướng những cơn ác mộng của cô.Câu tiếp theo tiếng nói của cô đã không khắc chế được mà run rẩy “Đường Lưu Nhan, ngài còn muốn gì nữa?” Vì sao còn gọi điện thoại tới đây? …số điện thoại của cô rõ ràng đã đổi rồi, trừ Hứa Thuyền ra thì không ai biết nhưng tại sao hắn lại có chứ?Cô chỉ cảm thấy sợ hãi, vô cùng sợ hãi. Người đàn ông này, hình như cô đi tới bất kì nơi đâu hắn cũng có thể nắm rõ hành tung của cô đến đó! Hay là hắn coi cô như con khỉ còn hắn đứng trên khán đài cao ngất ngẫu nhiên có hào hứng trêu chọc cô.Loại tra tấn ấy, rốt cục cô còn phải chịu đựng đến bao giờ?“Muốn gì nữa?” Đầu bên kia trầm thấp lặp lại lời của côkhẩu khí thoải mái, lười biếng thậm chí là vui sướng “Cẩm Sắt, trí nhớ của em sao vậy? Tôi đã nói rồi em nợ tôi một cái mạng.”Sự tao nhã, nhu hòa của giọng nói đó, lại biến thành thứ cảm xúc ấm ách khó hiểu thông qua sóng vô tuyến điện từ mà rơi vào tai cô, giống như giọng điệu nam tính của hắn bám vào tai cô vậy, gần gũi như thế lại khiến cô cảm thấy sợ vì sự thân thiết ám muội khác thường này.“Bây giờ tôi muốn thu hồi lại. Em muốn chứ?”Toàn thân Lâm Cẩm Sắt cứng đờ, một cơn lạnh lẽo từ lòng bàn chân kéo lên khiến cô không khỏi nâng một cánh tay lên ôm lấy chính mình.Thấy cô không trả lời, ống nghe truyền đến một tiếng cười khẽ, “Đùa với em chút, chỉ là tôi muốn nghe giọng nói của em một chút …” nói xong, hắn dừng một chút, chậm rãi tiếp “Bên ngoài lạnh lắm, nhanh vào nhà đi.”Con mắt của Lâm Cẩm Sắt đột nhiên mở lớn!