Khi Đường Tiểu Viện thấy hai chữ Khương Dịch ở chỗ người phối hợp với mình trên danh sách "Nhất Bang Nhất", lòng muốn chết cũng có rồi. Nhưng chủ nhiệm lớp đã nói rồi, tổ hợp trong tất cả danh sách đều là lấy mạnh bù yếu, những người nổi trội trong khoa Lý và Văn phải phối hợp với những người tạm được trong khoa Lý và Văn, mỗi một thành tích của ngươi đều tốt, Khương Dịch lại không có thành tích đột xuất nào, trên lý thuyết, ngươi không có cớ đùn đẩy chút nào. Lúc trước Đường Tiểu Viện một lần vì chính mình không chếch khoa mà đắc chí, hôm nay vẻ mặt đưa đám nhìn phiếu điểm, hối hận đến nỗi ruột trong bụng cũng xanh lè rồi. Thầy chủ nhiệm nói thêm một câu mà tình ý sâu xa, nếu không thì người giới thiệu một nhân tài đi? Đường Tiểu Viện sửng sốt hồi lâu, không dám lên tiếng, đây không phải là đem người đẩy vào trong hố lửa sao đấy sao? Nàng từ trước đến nay luôn có lương tri yêu thanh niên tốt, nhưng tết Trung Thu nàng thế nào không nghĩ tới đi đưa cho chủ nhiệm lớp hai hộp bánh Trung…

Chương 4

Thời Gian Đem Gừng Nấu Thành ĐườngTác giả: Trùng Tiểu BiểnTruyện Ngôn TìnhKhi Đường Tiểu Viện thấy hai chữ Khương Dịch ở chỗ người phối hợp với mình trên danh sách "Nhất Bang Nhất", lòng muốn chết cũng có rồi. Nhưng chủ nhiệm lớp đã nói rồi, tổ hợp trong tất cả danh sách đều là lấy mạnh bù yếu, những người nổi trội trong khoa Lý và Văn phải phối hợp với những người tạm được trong khoa Lý và Văn, mỗi một thành tích của ngươi đều tốt, Khương Dịch lại không có thành tích đột xuất nào, trên lý thuyết, ngươi không có cớ đùn đẩy chút nào. Lúc trước Đường Tiểu Viện một lần vì chính mình không chếch khoa mà đắc chí, hôm nay vẻ mặt đưa đám nhìn phiếu điểm, hối hận đến nỗi ruột trong bụng cũng xanh lè rồi. Thầy chủ nhiệm nói thêm một câu mà tình ý sâu xa, nếu không thì người giới thiệu một nhân tài đi? Đường Tiểu Viện sửng sốt hồi lâu, không dám lên tiếng, đây không phải là đem người đẩy vào trong hố lửa sao đấy sao? Nàng từ trước đến nay luôn có lương tri yêu thanh niên tốt, nhưng tết Trung Thu nàng thế nào không nghĩ tới đi đưa cho chủ nhiệm lớp hai hộp bánh Trung… "Khương Đại Thiếu hôm nay có bỏ học không?" Đây là tiếng gào thét phát ra từ đáy lòng của Đường Tiểu Viện mỗi ngày.Đại thiếu ngươi cúp cua, trốn đi không phải là một cái tội, tội lớn hơn nữa cũng không bằng mệt mỏi ta chịu.Đường Tiểu Viện cắn bút bi, lại một lần nữa nhìn " Thi tốt nghiệp trung học, đếm ngược thời gian làm bài" thất thần, hận không thể liếc mắt một cái liền đem hết tất cả chữ số biết mất.Thời điểm còn có 213 ngày, bữa ăn sáng nàng mua cho hắn rau hẹ một cái bánh rán, nguyền rủa hắn để cả ngày rồi thối đi.164 ngày còn dư lại đó, nàng xách theo túi của hắn, phụng mệnh nhìn hắn chơi bóng rổ, cầu nguyện hắn có số điểm là 0.82 ngày đếm ngược thời gian, hắn nhất thời cao hứng thi đỗ nghe viết chính tả, phát âm chuẩn, thực sự tốt hơn so với dự kiến.51 ngày, cảm lạnh, nàng bị bắt uống viên thuốc hắn đi Giáo Y mang về thuốc cảm lạnh, nhưng ngẩng đầu lên, lại là một bộ mặt khó coi của hắn, dáng vẻ hung thần ác sát, dọa trái tim nhỏ của nàng đến nỗi đập thình thịch.30 ngày kể từ ngày thi đỗ Thiên Cao, hắn đi và đứng bên cạnh nàng, xung quanh các bạn học tạo thành hình tròn các xa 3 thướcThời điểm chỉ còn 3 ngày, Đường Tiểu Viện khẩn trương, buổi tối hưng phấn nên ngủ không yên.Cuối cùng, Đường Tiểu Viện, muốn chạy đến bên cạnh, đem bục giảng xé thành 2, nhìn lén Khương Dịch cười híp mắt, cười đến nựa vẻ mặt như kẻ giang, sau đó vào phòng thi với một cảm xúc mãnh liệt chưa từng có, tinh thần cao, đem tài nghệ phát huy đến cực độỞ chỗ nguyện vọng sau khi thi của Đường Tiểu Viện điền báo chí, sau khi tính toán thành tích, Đường Tiểu Viện cười trộm hai ngày, trờ về trường nộp thời gian biểu, Khương Dịch xuất quỷ nhập thần mà xông ra, hơi nóng tỏa ra, đôi mắt từ trên cao nhìn xuống mà lạnh lùng liếc nhìn nàng hỏi một câu: "Báo thế nào?"" ... ...... ..... A lớn"Điền Tiểu Viện nhìn Khương Dịch trước mặt nàng điền thành A trên ô nguyện vọng, còn lại trống hết, nàng len lén giấu kỹ phiếu nguyên vọng trong tay, điều chỉnh nụ cười cừng ngắc, đem hết khả năng, mặt không đổi sắc, ở trong lòng tim không đập, nói thêm một câu:" A lớn? Không thể nào?!"Mỉm cười vui vẻ!

"Khương Đại Thiếu hôm nay có bỏ học không?" Đây là tiếng gào thét phát ra từ đáy lòng của Đường Tiểu Viện mỗi ngày.

Đại thiếu ngươi cúp cua, trốn đi không phải là một cái tội, tội lớn hơn nữa cũng không bằng mệt mỏi ta chịu.

Đường Tiểu Viện cắn bút bi, lại một lần nữa nhìn " Thi tốt nghiệp trung học, đếm ngược thời gian làm bài" thất thần, hận không thể liếc mắt một cái liền đem hết tất cả chữ số biết mất.

Thời điểm còn có 213 ngày, bữa ăn sáng nàng mua cho hắn rau hẹ một cái bánh rán, nguyền rủa hắn để cả ngày rồi thối đi.

164 ngày còn dư lại đó, nàng xách theo túi của hắn, phụng mệnh nhìn hắn chơi bóng rổ, cầu nguyện hắn có số điểm là 0.

82 ngày đếm ngược thời gian, hắn nhất thời cao hứng thi đỗ nghe viết chính tả, phát âm chuẩn, thực sự tốt hơn so với dự kiến.

51 ngày, cảm lạnh, nàng bị bắt uống viên thuốc hắn đi Giáo Y mang về thuốc cảm lạnh, nhưng ngẩng đầu lên, lại là một bộ mặt khó coi của hắn, dáng vẻ hung thần ác sát, dọa trái tim nhỏ của nàng đến nỗi đập thình thịch.

30 ngày kể từ ngày thi đỗ Thiên Cao, hắn đi và đứng bên cạnh nàng, xung quanh các bạn học tạo thành hình tròn các xa 3 thước

Thời điểm chỉ còn 3 ngày, Đường Tiểu Viện khẩn trương, buổi tối hưng phấn nên ngủ không yên.

Cuối cùng, Đường Tiểu Viện, muốn chạy đến bên cạnh, đem bục giảng xé thành 2, nhìn lén Khương Dịch cười híp mắt, cười đến nựa vẻ mặt như kẻ giang, sau đó vào phòng thi với một cảm xúc mãnh liệt chưa từng có, tinh thần cao, đem tài nghệ phát huy đến cực độ

Ở chỗ nguyện vọng sau khi thi của Đường Tiểu Viện điền báo chí, sau khi tính toán thành tích, Đường Tiểu Viện cười trộm hai ngày, trờ về trường nộp thời gian biểu, Khương Dịch xuất quỷ nhập thần mà xông ra, hơi nóng tỏa ra, đôi mắt từ trên cao nhìn xuống mà lạnh lùng liếc nhìn nàng hỏi một câu: "Báo thế nào?"

" ... ...... ..... A lớn"

Điền Tiểu Viện nhìn Khương Dịch trước mặt nàng điền thành A trên ô nguyện vọng, còn lại trống hết, nàng len lén giấu kỹ phiếu nguyên vọng trong tay, điều chỉnh nụ cười cừng ngắc, đem hết khả năng, mặt không đổi sắc, ở trong lòng tim không đập, nói thêm một câu:

" A lớn? Không thể nào?!"

Mỉm cười vui vẻ!

Thời Gian Đem Gừng Nấu Thành ĐườngTác giả: Trùng Tiểu BiểnTruyện Ngôn TìnhKhi Đường Tiểu Viện thấy hai chữ Khương Dịch ở chỗ người phối hợp với mình trên danh sách "Nhất Bang Nhất", lòng muốn chết cũng có rồi. Nhưng chủ nhiệm lớp đã nói rồi, tổ hợp trong tất cả danh sách đều là lấy mạnh bù yếu, những người nổi trội trong khoa Lý và Văn phải phối hợp với những người tạm được trong khoa Lý và Văn, mỗi một thành tích của ngươi đều tốt, Khương Dịch lại không có thành tích đột xuất nào, trên lý thuyết, ngươi không có cớ đùn đẩy chút nào. Lúc trước Đường Tiểu Viện một lần vì chính mình không chếch khoa mà đắc chí, hôm nay vẻ mặt đưa đám nhìn phiếu điểm, hối hận đến nỗi ruột trong bụng cũng xanh lè rồi. Thầy chủ nhiệm nói thêm một câu mà tình ý sâu xa, nếu không thì người giới thiệu một nhân tài đi? Đường Tiểu Viện sửng sốt hồi lâu, không dám lên tiếng, đây không phải là đem người đẩy vào trong hố lửa sao đấy sao? Nàng từ trước đến nay luôn có lương tri yêu thanh niên tốt, nhưng tết Trung Thu nàng thế nào không nghĩ tới đi đưa cho chủ nhiệm lớp hai hộp bánh Trung… "Khương Đại Thiếu hôm nay có bỏ học không?" Đây là tiếng gào thét phát ra từ đáy lòng của Đường Tiểu Viện mỗi ngày.Đại thiếu ngươi cúp cua, trốn đi không phải là một cái tội, tội lớn hơn nữa cũng không bằng mệt mỏi ta chịu.Đường Tiểu Viện cắn bút bi, lại một lần nữa nhìn " Thi tốt nghiệp trung học, đếm ngược thời gian làm bài" thất thần, hận không thể liếc mắt một cái liền đem hết tất cả chữ số biết mất.Thời điểm còn có 213 ngày, bữa ăn sáng nàng mua cho hắn rau hẹ một cái bánh rán, nguyền rủa hắn để cả ngày rồi thối đi.164 ngày còn dư lại đó, nàng xách theo túi của hắn, phụng mệnh nhìn hắn chơi bóng rổ, cầu nguyện hắn có số điểm là 0.82 ngày đếm ngược thời gian, hắn nhất thời cao hứng thi đỗ nghe viết chính tả, phát âm chuẩn, thực sự tốt hơn so với dự kiến.51 ngày, cảm lạnh, nàng bị bắt uống viên thuốc hắn đi Giáo Y mang về thuốc cảm lạnh, nhưng ngẩng đầu lên, lại là một bộ mặt khó coi của hắn, dáng vẻ hung thần ác sát, dọa trái tim nhỏ của nàng đến nỗi đập thình thịch.30 ngày kể từ ngày thi đỗ Thiên Cao, hắn đi và đứng bên cạnh nàng, xung quanh các bạn học tạo thành hình tròn các xa 3 thướcThời điểm chỉ còn 3 ngày, Đường Tiểu Viện khẩn trương, buổi tối hưng phấn nên ngủ không yên.Cuối cùng, Đường Tiểu Viện, muốn chạy đến bên cạnh, đem bục giảng xé thành 2, nhìn lén Khương Dịch cười híp mắt, cười đến nựa vẻ mặt như kẻ giang, sau đó vào phòng thi với một cảm xúc mãnh liệt chưa từng có, tinh thần cao, đem tài nghệ phát huy đến cực độỞ chỗ nguyện vọng sau khi thi của Đường Tiểu Viện điền báo chí, sau khi tính toán thành tích, Đường Tiểu Viện cười trộm hai ngày, trờ về trường nộp thời gian biểu, Khương Dịch xuất quỷ nhập thần mà xông ra, hơi nóng tỏa ra, đôi mắt từ trên cao nhìn xuống mà lạnh lùng liếc nhìn nàng hỏi một câu: "Báo thế nào?"" ... ...... ..... A lớn"Điền Tiểu Viện nhìn Khương Dịch trước mặt nàng điền thành A trên ô nguyện vọng, còn lại trống hết, nàng len lén giấu kỹ phiếu nguyên vọng trong tay, điều chỉnh nụ cười cừng ngắc, đem hết khả năng, mặt không đổi sắc, ở trong lòng tim không đập, nói thêm một câu:" A lớn? Không thể nào?!"Mỉm cười vui vẻ!

Chương 4