Nàng tên Băng Nịnh Nhi. Nàng sống trên một tinh cầu – rất giống Địa Cầu, nhưng không phải là Địa Cầu. Đôi khi, nàng cảm thấy nó giống như là Địa Cầu sau này. Nhưng trên thực tế nó chẳng qua chỉ là một tinh cầu nào đó do tinh vân tạo thành trong vũ trụ. Sinh vật sống trên tinh cầu này cũng gọi là loài người, nhưng rất nhiều người – trong đó có chủ nhân Khốc Băng Lãnh của Băng Nịnh Nhi, cũng thích gọi chính mình là “bán nhân”. Bởi vì các nàng tuy rằng trưởng thành giống loài người, nhưng kỳ thật khác biệt với loài người. Một năm kia, Nịnh Nhi gặp phải một kẻ lưu manh c**ng b**. Nàng chạy điên cuồng trên đường, chạy đến trong một ngõ cụt. Ngay lúc đó, nàng thật sự sợ hãi, kết quả Nịnh Nhi bên trong cái ngõ kia gặp được cô ấy ~ Tế Lăng Nhi. Tế Lăng Nhi là một cửu vĩ miêu yêu chân chính, mãi về sau Ninh Nhi mới biết được chuyện này. Vào thời điểm Nịnh Nhi hướng nàng cầu cứu, nhãn tinh của nàng tựa hồ như sáng lên sau đó vui vẻ đồng ý – Nịnh Nhi cũng mai về sau mới biết được vì sao. Nàng…
Chương 2: Vì hắn trả giá một cái mạng
Cửu Vĩ Miêu YêuTác giả: Tâm Tuyền Thủy ToảnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhNàng tên Băng Nịnh Nhi. Nàng sống trên một tinh cầu – rất giống Địa Cầu, nhưng không phải là Địa Cầu. Đôi khi, nàng cảm thấy nó giống như là Địa Cầu sau này. Nhưng trên thực tế nó chẳng qua chỉ là một tinh cầu nào đó do tinh vân tạo thành trong vũ trụ. Sinh vật sống trên tinh cầu này cũng gọi là loài người, nhưng rất nhiều người – trong đó có chủ nhân Khốc Băng Lãnh của Băng Nịnh Nhi, cũng thích gọi chính mình là “bán nhân”. Bởi vì các nàng tuy rằng trưởng thành giống loài người, nhưng kỳ thật khác biệt với loài người. Một năm kia, Nịnh Nhi gặp phải một kẻ lưu manh c**ng b**. Nàng chạy điên cuồng trên đường, chạy đến trong một ngõ cụt. Ngay lúc đó, nàng thật sự sợ hãi, kết quả Nịnh Nhi bên trong cái ngõ kia gặp được cô ấy ~ Tế Lăng Nhi. Tế Lăng Nhi là một cửu vĩ miêu yêu chân chính, mãi về sau Ninh Nhi mới biết được chuyện này. Vào thời điểm Nịnh Nhi hướng nàng cầu cứu, nhãn tinh của nàng tựa hồ như sáng lên sau đó vui vẻ đồng ý – Nịnh Nhi cũng mai về sau mới biết được vì sao. Nàng… Âm Tinh Vân năm 38710, biệt thự Khốc Băng Lãnh.Nịnh Nhi cùng Khốc Băng Lãnh nằm trên cỏ, nhàm chán vừa ăn kem vừa nói chuyện phiếm.“Meo, Băng Lãnh, chủ nhân hôm nay có nhiệm vụ sao? Nịnh Nhi l**m móng vuốt, lúc này hiện thân của cô chính là một con mèo bình thường, nhưng là lời kia vừa thốt ra liền khiến cô hối hận – đây không phải là tự cô tìm phiến toái đi!Quả nhiên Khốc Băng Lãnh rất hưng phấn : “Oa, có nha. Em nhất định là có ý muốn giúp ta phải không? Ta nói đúng rồi sao!”“Ngạch ~ không phải, chủ nhân hiểu lầm rồi~” Nịnh Nhi vội vàng nói.“Không phải gì mà không phải, ngươi quá khiêm tốn rồi! Ta biết ngươi tốt bụng nhất mà! Tốt lắm, nhiệm vụ hôm nay giao cho ngươi nhé, Tiểu Miêu meo!” Khốc Băng Lãnh quỷ quái cười nói.“TIểu Miêu meo?! Em cho dù không phải người cũng là yêu quái nha. Không được coi thường em!” Nịnh Nhi lớn tiếng kháng nghị.“Được rồi được rồi, Tiểu Miêu Miêu! Ta nhường em, được chưa.”Nịnh Nhi nghĩ thầm, Khốc Băng Lãnh nàng cố ý chọc ta có phải hay không?! Nàng nghĩ là ta dễ khi dễ lắm phải không? Vì thế xòe ra móng vuốt cào tới.Khốc Băng Lãnh cấp tốc xoay người: “Thực l* m*ng đi. Cho dù vội vã làm nhiệm vụ thì đối tượng nhiệm vụ cũng không phải ta nha!”“Khốc Băng Lãnh, chủ nhân thật muốn chết nha! Có tin ta đem người biến thành miêu yêu không?”Ngay tại thời điểm các nàng tranh cãi quyết liệt, Khốc Băng Lãnh lên tiếng.“Hừ! Ta không đôi co với động vật cấp thấp!” Khốc Băng Lãnh khinh miệt nói.“Alô, em yêu? Em đang ở đâu?” Giọng nói của nàng lập tức biến đổi thành một thanh âm ngọt ngào động lòng người.Nịnh Nhi nhanh lẹ dùng móng vuốt viết lên mặt cỏ : Người nào?Câu trả lời của Khốc Băng Lãnh viết trên cỏ khiến Nịnh Nhi hộc máu : Không biết, nghe tiếng thử xem.“Anh đang ở biệt thự, tối hôm nay em có rảnh không?” Trong đi động truyến đến thanh âm của nam nhân nào đó.Nịnh Nhi cùng Khốc Băng Lãnh đồng thời viết : Thần Hi.Cơ hồ là viết xong cùng một lúc, các nàng không khỏi nhìn nhau cười.Tiếp theo Nịnh Nhi lại cấp tốc viết : Chủ nhân đi hay không đi?Băng Lãnh dùng động tấc đồng thời trả lời câu hỏi của cả hai người: “Em rảnh đó, anh muốn đi đâu sao?” Có rảnh thì chẳng khác nào phải đi rồi.“Em nói xem, đi Mân Côi (hoa hồng) hay là Sắc Vi (hoa tường vi)?” Mân Côi tửu lâu cùng Sắc Vi tửu lâu đều là tửu lâu thượng hạng để nghỉ lại. Vì cái gì phải nghỉ lại… tin tưởng rằng không nói mọi người cũng biết.Băng Nịnh Nhi đoán Khốc Băng Lãnh sẽ chọn Mân Côi, quả nhiên: “Vậy đi Mân Côi nha, anh yêu.” “Được, buổi tối năm giờ. Không gặp không về!”Chờ nàng để di động xuống, Nịnh Nhi nhắc nhở nói: “Ngày hôm qua chủ nhân đã nhận lời đi Dã Cúc cùng Lam.”“Hoa cúc dại chẳng lẽ không quý bằng hoa hồng cùng tường vi sao?” Băng Lãnh thờ ơ như không.“Nhưng là người đã nhận lời hắn nha!” Nịnh nhi nói.“Cắt. Hắn có tính sao, hắn có tiền như Thần Hi sao?” Băng Lãnh vẫn là như vậy hờ hững.Nịnh Nhi trầm mặc, Băng Lãnh vốn chính là một bán nhân hám của.Một lát sau, Băng Lãnh đột nhiên nói: “Ai, đúng rồi. Hay là trong lòng em thích bạn trai của ta? Có thể tặng hắn cho em nha, dù sao nhiều quá ta cũng không hứng thú.”Hết chỗ nói rồi, bạn trai còn có thể “tặng cho” sao? Quả nhiên Băng Lãnh là một đẳng cấp khác, như là ~ b**n th**!Nhưng Nịnh Nhi cẩn thận ngẫm lại, trong lòng cô thực sự không thích bạn trai của Khốc Băng Lãnh. Riêng Lam, cô đối với hắn chẳng phải chán ghét, đơn thuần bởi hắn không giống như những người chung quy làm những chuyện ác tâm, thật khiến Nịnh Nhi buồn nôn.Suy nghĩ nửa ngày, cô thành thực hướng Băng Lãnh nói: “Không có, em còn chưa tới kì đ*ng d*c”. Hắc hắc, yêu cũng là có kì đ*ng d*c.“Hứ, được rồi, ta chờ đến kì đ*ng d*c của ngươi!” Băng Lãnh trêu trọc. Sau đó liền tới Mân Côi tửu lâu.Nhưng không biết vì cái gì Nịnh Nhi nàng lại tự vấn cái việc kia, nói thật, kì đ*ng d*c của cô đến thực nhanh.
Âm Tinh Vân năm 38710, biệt thự Khốc Băng Lãnh.
Nịnh Nhi cùng Khốc Băng Lãnh nằm trên cỏ, nhàm chán vừa ăn kem vừa nói chuyện phiếm.
“Meo, Băng Lãnh, chủ nhân hôm nay có nhiệm vụ sao? Nịnh Nhi l**m móng vuốt, lúc này hiện thân của cô chính là một con mèo bình thường, nhưng
là lời kia vừa thốt ra liền khiến cô hối hận – đây không phải là tự cô
tìm phiến toái đi!
Quả nhiên Khốc Băng Lãnh rất hưng phấn : “Oa, có nha. Em nhất định là có ý muốn giúp ta phải không? Ta nói đúng rồi sao!”
“Ngạch ~ không phải, chủ nhân hiểu lầm rồi~” Nịnh Nhi vội vàng nói.
“Không phải gì mà không phải, ngươi quá khiêm tốn rồi! Ta biết ngươi
tốt bụng nhất mà! Tốt lắm, nhiệm vụ hôm nay giao cho ngươi nhé, Tiểu
Miêu meo!” Khốc Băng Lãnh quỷ quái cười nói.
“TIểu Miêu meo?! Em cho dù không phải người cũng là yêu quái nha. Không được coi thường em!” Nịnh Nhi lớn tiếng kháng nghị.
“Được rồi được rồi, Tiểu Miêu Miêu! Ta nhường em, được chưa.”
Nịnh Nhi nghĩ thầm, Khốc Băng Lãnh nàng cố ý chọc ta có phải hay
không?! Nàng nghĩ là ta dễ khi dễ lắm phải không? Vì thế xòe ra móng
vuốt cào tới.
Khốc Băng Lãnh cấp tốc xoay người: “Thực l* m*ng đi. Cho dù vội vã làm nhiệm vụ thì đối tượng nhiệm vụ cũng không phải ta nha!”
“Khốc Băng Lãnh, chủ nhân thật muốn chết nha! Có tin ta đem người biến thành miêu yêu không?”
Ngay tại thời điểm các nàng tranh cãi quyết liệt, Khốc Băng Lãnh lên tiếng.
“Hừ! Ta không đôi co với động vật cấp thấp!” Khốc Băng Lãnh khinh miệt nói.
“Alô, em yêu? Em đang ở đâu?” Giọng nói của nàng lập tức biến đổi thành một thanh âm ngọt ngào động lòng người.
Nịnh Nhi nhanh lẹ dùng móng vuốt viết lên mặt cỏ : Người nào?
Câu trả lời của Khốc Băng Lãnh viết trên cỏ khiến Nịnh Nhi hộc máu : Không biết, nghe tiếng thử xem.
“Anh đang ở biệt thự, tối hôm nay em có rảnh không?” Trong đi động truyến đến thanh âm của nam nhân nào đó.
Nịnh Nhi cùng Khốc Băng Lãnh đồng thời viết : Thần Hi.
Cơ hồ là viết xong cùng một lúc, các nàng không khỏi nhìn nhau cười.
Tiếp theo Nịnh Nhi lại cấp tốc viết : Chủ nhân đi hay không đi?
Băng Lãnh dùng động tấc đồng thời trả lời câu hỏi của cả hai người:
“Em rảnh đó, anh muốn đi đâu sao?” Có rảnh thì chẳng khác nào phải đi
rồi.
“Em nói xem, đi Mân Côi (hoa hồng) hay là Sắc Vi (hoa tường vi)?” Mân Côi tửu lâu cùng Sắc Vi tửu lâu đều là tửu lâu thượng hạng để nghỉ lại. Vì cái gì phải nghỉ lại… tin tưởng rằng không nói mọi người cũng biết.
Băng Nịnh Nhi đoán Khốc Băng Lãnh sẽ chọn Mân Côi, quả nhiên: “Vậy đi Mân Côi nha, anh yêu.” “Được, buổi tối năm giờ. Không gặp không về!”
Chờ nàng để di động xuống, Nịnh Nhi nhắc nhở nói: “Ngày hôm qua chủ nhân đã nhận lời đi Dã Cúc cùng Lam.”
“Hoa cúc dại chẳng lẽ không quý bằng hoa hồng cùng tường vi sao?” Băng Lãnh thờ ơ như không.
“Nhưng là người đã nhận lời hắn nha!” Nịnh nhi nói.
“Cắt. Hắn có tính sao, hắn có tiền như Thần Hi sao?” Băng Lãnh vẫn là như vậy hờ hững.
Nịnh Nhi trầm mặc, Băng Lãnh vốn chính là một bán nhân hám của.
Một lát sau, Băng Lãnh đột nhiên nói: “Ai, đúng rồi. Hay là trong lòng
em thích bạn trai của ta? Có thể tặng hắn cho em nha, dù sao nhiều quá
ta cũng không hứng thú.”
Hết chỗ nói rồi, bạn trai còn có thể “tặng cho” sao? Quả nhiên Băng Lãnh là một đẳng cấp khác, như là ~ b**n th**!
Nhưng Nịnh Nhi cẩn thận ngẫm lại, trong lòng cô thực sự không thích
bạn trai của Khốc Băng Lãnh. Riêng Lam, cô đối với hắn chẳng phải chán
ghét, đơn thuần bởi hắn không giống như những người chung quy làm những
chuyện ác tâm, thật khiến Nịnh Nhi buồn nôn.
Suy nghĩ nửa ngày, cô thành thực hướng Băng Lãnh nói: “Không có, em
còn chưa tới kì đ*ng d*c”. Hắc hắc, yêu cũng là có kì đ*ng d*c.
“Hứ, được rồi, ta chờ đến kì đ*ng d*c của ngươi!” Băng Lãnh trêu trọc. Sau đó liền tới Mân Côi tửu lâu.
Nhưng không biết vì cái gì Nịnh Nhi nàng lại tự vấn cái việc kia, nói thật, kì đ*ng d*c của cô đến thực nhanh.
Cửu Vĩ Miêu YêuTác giả: Tâm Tuyền Thủy ToảnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhNàng tên Băng Nịnh Nhi. Nàng sống trên một tinh cầu – rất giống Địa Cầu, nhưng không phải là Địa Cầu. Đôi khi, nàng cảm thấy nó giống như là Địa Cầu sau này. Nhưng trên thực tế nó chẳng qua chỉ là một tinh cầu nào đó do tinh vân tạo thành trong vũ trụ. Sinh vật sống trên tinh cầu này cũng gọi là loài người, nhưng rất nhiều người – trong đó có chủ nhân Khốc Băng Lãnh của Băng Nịnh Nhi, cũng thích gọi chính mình là “bán nhân”. Bởi vì các nàng tuy rằng trưởng thành giống loài người, nhưng kỳ thật khác biệt với loài người. Một năm kia, Nịnh Nhi gặp phải một kẻ lưu manh c**ng b**. Nàng chạy điên cuồng trên đường, chạy đến trong một ngõ cụt. Ngay lúc đó, nàng thật sự sợ hãi, kết quả Nịnh Nhi bên trong cái ngõ kia gặp được cô ấy ~ Tế Lăng Nhi. Tế Lăng Nhi là một cửu vĩ miêu yêu chân chính, mãi về sau Ninh Nhi mới biết được chuyện này. Vào thời điểm Nịnh Nhi hướng nàng cầu cứu, nhãn tinh của nàng tựa hồ như sáng lên sau đó vui vẻ đồng ý – Nịnh Nhi cũng mai về sau mới biết được vì sao. Nàng… Âm Tinh Vân năm 38710, biệt thự Khốc Băng Lãnh.Nịnh Nhi cùng Khốc Băng Lãnh nằm trên cỏ, nhàm chán vừa ăn kem vừa nói chuyện phiếm.“Meo, Băng Lãnh, chủ nhân hôm nay có nhiệm vụ sao? Nịnh Nhi l**m móng vuốt, lúc này hiện thân của cô chính là một con mèo bình thường, nhưng là lời kia vừa thốt ra liền khiến cô hối hận – đây không phải là tự cô tìm phiến toái đi!Quả nhiên Khốc Băng Lãnh rất hưng phấn : “Oa, có nha. Em nhất định là có ý muốn giúp ta phải không? Ta nói đúng rồi sao!”“Ngạch ~ không phải, chủ nhân hiểu lầm rồi~” Nịnh Nhi vội vàng nói.“Không phải gì mà không phải, ngươi quá khiêm tốn rồi! Ta biết ngươi tốt bụng nhất mà! Tốt lắm, nhiệm vụ hôm nay giao cho ngươi nhé, Tiểu Miêu meo!” Khốc Băng Lãnh quỷ quái cười nói.“TIểu Miêu meo?! Em cho dù không phải người cũng là yêu quái nha. Không được coi thường em!” Nịnh Nhi lớn tiếng kháng nghị.“Được rồi được rồi, Tiểu Miêu Miêu! Ta nhường em, được chưa.”Nịnh Nhi nghĩ thầm, Khốc Băng Lãnh nàng cố ý chọc ta có phải hay không?! Nàng nghĩ là ta dễ khi dễ lắm phải không? Vì thế xòe ra móng vuốt cào tới.Khốc Băng Lãnh cấp tốc xoay người: “Thực l* m*ng đi. Cho dù vội vã làm nhiệm vụ thì đối tượng nhiệm vụ cũng không phải ta nha!”“Khốc Băng Lãnh, chủ nhân thật muốn chết nha! Có tin ta đem người biến thành miêu yêu không?”Ngay tại thời điểm các nàng tranh cãi quyết liệt, Khốc Băng Lãnh lên tiếng.“Hừ! Ta không đôi co với động vật cấp thấp!” Khốc Băng Lãnh khinh miệt nói.“Alô, em yêu? Em đang ở đâu?” Giọng nói của nàng lập tức biến đổi thành một thanh âm ngọt ngào động lòng người.Nịnh Nhi nhanh lẹ dùng móng vuốt viết lên mặt cỏ : Người nào?Câu trả lời của Khốc Băng Lãnh viết trên cỏ khiến Nịnh Nhi hộc máu : Không biết, nghe tiếng thử xem.“Anh đang ở biệt thự, tối hôm nay em có rảnh không?” Trong đi động truyến đến thanh âm của nam nhân nào đó.Nịnh Nhi cùng Khốc Băng Lãnh đồng thời viết : Thần Hi.Cơ hồ là viết xong cùng một lúc, các nàng không khỏi nhìn nhau cười.Tiếp theo Nịnh Nhi lại cấp tốc viết : Chủ nhân đi hay không đi?Băng Lãnh dùng động tấc đồng thời trả lời câu hỏi của cả hai người: “Em rảnh đó, anh muốn đi đâu sao?” Có rảnh thì chẳng khác nào phải đi rồi.“Em nói xem, đi Mân Côi (hoa hồng) hay là Sắc Vi (hoa tường vi)?” Mân Côi tửu lâu cùng Sắc Vi tửu lâu đều là tửu lâu thượng hạng để nghỉ lại. Vì cái gì phải nghỉ lại… tin tưởng rằng không nói mọi người cũng biết.Băng Nịnh Nhi đoán Khốc Băng Lãnh sẽ chọn Mân Côi, quả nhiên: “Vậy đi Mân Côi nha, anh yêu.” “Được, buổi tối năm giờ. Không gặp không về!”Chờ nàng để di động xuống, Nịnh Nhi nhắc nhở nói: “Ngày hôm qua chủ nhân đã nhận lời đi Dã Cúc cùng Lam.”“Hoa cúc dại chẳng lẽ không quý bằng hoa hồng cùng tường vi sao?” Băng Lãnh thờ ơ như không.“Nhưng là người đã nhận lời hắn nha!” Nịnh nhi nói.“Cắt. Hắn có tính sao, hắn có tiền như Thần Hi sao?” Băng Lãnh vẫn là như vậy hờ hững.Nịnh Nhi trầm mặc, Băng Lãnh vốn chính là một bán nhân hám của.Một lát sau, Băng Lãnh đột nhiên nói: “Ai, đúng rồi. Hay là trong lòng em thích bạn trai của ta? Có thể tặng hắn cho em nha, dù sao nhiều quá ta cũng không hứng thú.”Hết chỗ nói rồi, bạn trai còn có thể “tặng cho” sao? Quả nhiên Băng Lãnh là một đẳng cấp khác, như là ~ b**n th**!Nhưng Nịnh Nhi cẩn thận ngẫm lại, trong lòng cô thực sự không thích bạn trai của Khốc Băng Lãnh. Riêng Lam, cô đối với hắn chẳng phải chán ghét, đơn thuần bởi hắn không giống như những người chung quy làm những chuyện ác tâm, thật khiến Nịnh Nhi buồn nôn.Suy nghĩ nửa ngày, cô thành thực hướng Băng Lãnh nói: “Không có, em còn chưa tới kì đ*ng d*c”. Hắc hắc, yêu cũng là có kì đ*ng d*c.“Hứ, được rồi, ta chờ đến kì đ*ng d*c của ngươi!” Băng Lãnh trêu trọc. Sau đó liền tới Mân Côi tửu lâu.Nhưng không biết vì cái gì Nịnh Nhi nàng lại tự vấn cái việc kia, nói thật, kì đ*ng d*c của cô đến thực nhanh.