Tiếng động dứt khoát và khẽ khàng vang lên. Là tiếng lá thu vàng rơi bên khung cửa sổ. Cuối cùng Giang Di cũng gác bút, ngẩng đầu ra khỏi đống sách vở liếc mắt nhìn lên bệ cửa sổ. Vậy mà đã là mùa thu năm thứ hai rồi. Giang Di nghĩ. Hai tay tùy ý chống lên bàn có chút ngẩn ngơ, cậu đứng dậy nhìn quanh kí túc xá vắng lặng. Lại chỉ có một mình. Cũng may đã là năm thứ hai, tuy năm thứ nhất cũng giống thế này nhưng cậu vẫn chẳng thể nào quen nổi. Giang Di nghĩ rằng nếu bây giờ ở yên tĩnh một mình, bản thân sẽ chẳng thể nào dằn xuống nỗi nhớ đến phát điên. Sự cô độc này làm cậu sợ, nỗi sợ càng lúc càng nhiều hơn. Ngày 1 tháng 10? Nhìn thoáng qua lịch bàn, Giang Di nghĩ liệu mình có nên gửi một tin nhắn hỏi thăm cho người nơi tận cùng miền Nam Trung Hoa kia chăng. Nhưng giây tiếp theo, cậu liền bỏ qua suy nghĩ ấy, bởi lẽ cậu không biết sẽ phải nói gì nếu như người kia trả lời tin nhắn. Giang Di cảm thấy mình đã chẳng còn giữ nổi tỉnh táo khi nhớ đến người kia. Lúc tới căng tin mua cơm, nhìn…

Chương 3: 满座衣冠无相忆 (Khách đầy sao chẳng nhớ một ai)

Hạ Thiên Đích Phong - Gió Mùa HèTác giả: Thiển Xướng Đạm TiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănTiếng động dứt khoát và khẽ khàng vang lên. Là tiếng lá thu vàng rơi bên khung cửa sổ. Cuối cùng Giang Di cũng gác bút, ngẩng đầu ra khỏi đống sách vở liếc mắt nhìn lên bệ cửa sổ. Vậy mà đã là mùa thu năm thứ hai rồi. Giang Di nghĩ. Hai tay tùy ý chống lên bàn có chút ngẩn ngơ, cậu đứng dậy nhìn quanh kí túc xá vắng lặng. Lại chỉ có một mình. Cũng may đã là năm thứ hai, tuy năm thứ nhất cũng giống thế này nhưng cậu vẫn chẳng thể nào quen nổi. Giang Di nghĩ rằng nếu bây giờ ở yên tĩnh một mình, bản thân sẽ chẳng thể nào dằn xuống nỗi nhớ đến phát điên. Sự cô độc này làm cậu sợ, nỗi sợ càng lúc càng nhiều hơn. Ngày 1 tháng 10? Nhìn thoáng qua lịch bàn, Giang Di nghĩ liệu mình có nên gửi một tin nhắn hỏi thăm cho người nơi tận cùng miền Nam Trung Hoa kia chăng. Nhưng giây tiếp theo, cậu liền bỏ qua suy nghĩ ấy, bởi lẽ cậu không biết sẽ phải nói gì nếu như người kia trả lời tin nhắn. Giang Di cảm thấy mình đã chẳng còn giữ nổi tỉnh táo khi nhớ đến người kia. Lúc tới căng tin mua cơm, nhìn… Khi nhận được tin nhắn của Lục Trạch, Giang Di tay đang cầm bút đặt trên trang giấy trắng, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Nhìn di động hiện lên hai chữ “Lục Trạch”, cậu sửng sốt trong giây lát rồi lắc đầu, gõ tin nhắn trả lời.“Cũng vui”.Thật ra, cậu muốn trả lời nhiều hơn một chút. Muốn hỏi người kia đang làm gì, ở nơi ấy thời tiết ra sao, có phải là khác với Hà Bắc sương mù lượn lờ quấn quýt hay không, cậu đang mặc sức tưởng tượng ra khung cảnh trời xanh mây trắng. Cậu muốn hỏi người kia giờ này đã có người trong lòng hay chưa, có hay chăng ý định yêu đương, cậu muốn biết nhiều một chút, nhiều hơn chút nữa, muốn biết tất cả về người kia. Thế nhưng cậu sợ, sợ đánh chữ rồi sẽ không ngừng lại được, làm người kia phát hiện ra mình thiếu tự nhiên và… Và có cả nỗi sợ hãi…Trong khi cậu còn đang đắm chìm trong do dự, Lục Trạch đã nhanh chóng trả lời.“Giang Di, cậu đang làm gì thế?”Giang Di cứ nhìn chằm chằm di động thật lâu, gõ rồi lại xóa, cuối cùng vẫn cứ buông điện thoại xuống, kệ thôi.Sao ngoài cửa sổ lấp lánh như ngọc, ánh trăng như nước. Giang Di nhìn, cảm thấy bình tâm trở lại.Tôi đang làm gì ư?Tôi đang nhớ cậu.

Khi nhận được tin nhắn của Lục Trạch, Giang Di tay đang cầm bút đặt trên trang giấy trắng, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Nhìn di động hiện lên hai chữ “Lục Trạch”, cậu sửng sốt trong giây lát rồi lắc đầu, gõ tin nhắn trả lời.

“Cũng vui”.

Thật ra, cậu muốn trả lời nhiều hơn một chút. Muốn hỏi người kia đang làm gì, ở nơi ấy thời tiết ra sao, có phải là khác với Hà Bắc sương mù lượn lờ quấn quýt hay không, cậu đang mặc sức tưởng tượng ra khung cảnh trời xanh mây trắng. Cậu muốn hỏi người kia giờ này đã có người trong lòng hay chưa, có hay chăng ý định yêu đương, cậu muốn biết nhiều một chút, nhiều hơn chút nữa, muốn biết tất cả về người kia. Thế nhưng cậu sợ, sợ đánh chữ rồi sẽ không ngừng lại được, làm người kia phát hiện ra mình thiếu tự nhiên và… Và có cả nỗi sợ hãi…

Trong khi cậu còn đang đắm chìm trong do dự, Lục Trạch đã nhanh chóng trả lời.

“Giang Di, cậu đang làm gì thế?”

Giang Di cứ nhìn chằm chằm di động thật lâu, gõ rồi lại xóa, cuối cùng vẫn cứ buông điện thoại xuống, kệ thôi.

Sao ngoài cửa sổ lấp lánh như ngọc, ánh trăng như nước. Giang Di nhìn, cảm thấy bình tâm trở lại.

Tôi đang làm gì ư?

Tôi đang nhớ cậu.

Hạ Thiên Đích Phong - Gió Mùa HèTác giả: Thiển Xướng Đạm TiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănTiếng động dứt khoát và khẽ khàng vang lên. Là tiếng lá thu vàng rơi bên khung cửa sổ. Cuối cùng Giang Di cũng gác bút, ngẩng đầu ra khỏi đống sách vở liếc mắt nhìn lên bệ cửa sổ. Vậy mà đã là mùa thu năm thứ hai rồi. Giang Di nghĩ. Hai tay tùy ý chống lên bàn có chút ngẩn ngơ, cậu đứng dậy nhìn quanh kí túc xá vắng lặng. Lại chỉ có một mình. Cũng may đã là năm thứ hai, tuy năm thứ nhất cũng giống thế này nhưng cậu vẫn chẳng thể nào quen nổi. Giang Di nghĩ rằng nếu bây giờ ở yên tĩnh một mình, bản thân sẽ chẳng thể nào dằn xuống nỗi nhớ đến phát điên. Sự cô độc này làm cậu sợ, nỗi sợ càng lúc càng nhiều hơn. Ngày 1 tháng 10? Nhìn thoáng qua lịch bàn, Giang Di nghĩ liệu mình có nên gửi một tin nhắn hỏi thăm cho người nơi tận cùng miền Nam Trung Hoa kia chăng. Nhưng giây tiếp theo, cậu liền bỏ qua suy nghĩ ấy, bởi lẽ cậu không biết sẽ phải nói gì nếu như người kia trả lời tin nhắn. Giang Di cảm thấy mình đã chẳng còn giữ nổi tỉnh táo khi nhớ đến người kia. Lúc tới căng tin mua cơm, nhìn… Khi nhận được tin nhắn của Lục Trạch, Giang Di tay đang cầm bút đặt trên trang giấy trắng, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Nhìn di động hiện lên hai chữ “Lục Trạch”, cậu sửng sốt trong giây lát rồi lắc đầu, gõ tin nhắn trả lời.“Cũng vui”.Thật ra, cậu muốn trả lời nhiều hơn một chút. Muốn hỏi người kia đang làm gì, ở nơi ấy thời tiết ra sao, có phải là khác với Hà Bắc sương mù lượn lờ quấn quýt hay không, cậu đang mặc sức tưởng tượng ra khung cảnh trời xanh mây trắng. Cậu muốn hỏi người kia giờ này đã có người trong lòng hay chưa, có hay chăng ý định yêu đương, cậu muốn biết nhiều một chút, nhiều hơn chút nữa, muốn biết tất cả về người kia. Thế nhưng cậu sợ, sợ đánh chữ rồi sẽ không ngừng lại được, làm người kia phát hiện ra mình thiếu tự nhiên và… Và có cả nỗi sợ hãi…Trong khi cậu còn đang đắm chìm trong do dự, Lục Trạch đã nhanh chóng trả lời.“Giang Di, cậu đang làm gì thế?”Giang Di cứ nhìn chằm chằm di động thật lâu, gõ rồi lại xóa, cuối cùng vẫn cứ buông điện thoại xuống, kệ thôi.Sao ngoài cửa sổ lấp lánh như ngọc, ánh trăng như nước. Giang Di nhìn, cảm thấy bình tâm trở lại.Tôi đang làm gì ư?Tôi đang nhớ cậu.

Chương 3: 满座衣冠无相忆 (Khách đầy sao chẳng nhớ một ai)