Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 3
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Tưởng Gia, nói thật là khiến hầu hết mọi người ghen tị, tung hoành trong giới trính trị, quét phạt thương trường.Mà người Tưởng Gia cũng gần như không thể xoi xét. Thế hệ trước vứt sang một bên không nói, chỉ riêng Tưởng Ngạn Chiêu cũng đủ để toàn trường khiếp sợ ; Tưởng Gia còn có một con gái trong nhà, chính là Tưởng Hàm, ai nói phụ nữ không bằng đàn ông, ở trên người cô hoàn toàn không thể áp dụng.Còn Tưởng Mặc cô gái đáng thương này, không có đầu óc thông minh lanh lợi của anh trai, không có dáng vẻ xinh đẹp của chị, rất ảm đạm, quá nhợt nhạt.Tưởng Mặc, không tính là xinh đẹp.Ngũ quan rất bình thường, có lẽ cô sinh ra ở trong một gia đình bình thường, nhiều nhất cũng được coi là con gái rượu, nhưng cô lại sinh ra ở Tưởng Gia, chỉ có thể đem một mặt không xuất sắc của cô so sánh rõ ràng hơn.Cô rất cao rất gầy, có cảm giác mơ hồ không nắm bắt được, nhưng Vân Phong lại có lòng tin có thể nắm chặt cô.Khoé miệng Vân Phong khẽ nhếch lên, “Cô ta trước giờ không có ai biết đến, thế nhưng sẽ rất nhanh dấy lên một trận sóng lớn.”Sở Khinh Dương chuyên chú nhìn anh vài giây, vẫy tay về phía người phục vụ muốn hai ly champagne.“Chúc cậu thành công.”Vân Phong cầm lấy một ly trong đó, một ngụm đẳng cấp, vị tuyệt hảo này làm anh nhịn không được tán thưởng, không hổ là tiệc của nhân vật nổi tiếng, một chi tiết nhỏ cũng không thể qua loa.“Sẽ … Nhưng không phải hôm nay.”Tâm tư Vân Phong thâm trầm, làm cho người ta sợ hãi. Anh quá thông minh, rất hiệu quả và có ích, rất biết nắm bắt lòng người, mà xuất thân thấp kém để cho anh nhìn thấy hết muôn mặt thế gian, càng hiểu rõ cái gì cần tấn công, cái gì cần lấy lui làm tiến, khi nào nên co rút tự nhiên.Vì thế, anh cầm champagne, kiên định đi từng bước về hướng Tưởng Mặc, đi vào nhân sinh của cô.Bước lên thang lầu, Vân Phong đã thu hồi ánh mắt thâm trầm ban nãy, đội lên lớp mặt nạ độc nhất vô nhị ở đây, đó chính là xúc động, khẩn trương, bất an.Lớp mặt nạ không thích hợp với nơi này.Vân Phong lặng lẽ tiếp cận cô, trong lòng mang theo cảm xúc cướp đoạt mãnh liệt, giống như một con báo săn mồi đang từng bước tới gần con mồi của mình, nhưng biểu hiện ra ngoài của anh đều hoàn toàn là tỉnh bơ.Anh bây giờ là một tên ngốc với cái tâm tư đơn thuần, diễn cái thân phận chân thật của anh, chỉ là một trợ lý nhỏ, ông chủ tạm thời có việc mới ohái anh tham dự.Hoàn cảnh như vậy không thích hợp với anh, điều này lại một lần nữa làm anh nhớ lại bóng ma quá khứ ở trong lòng anh.Không, Vân Phong lắc đầu, ném đi suy nghĩ miên man của mình.Vân Phong hít thở thật sâu, nội tâm bình tĩnh, nhìn chén rượu sang quý trong tay. Tay, nhẹ nhàng buông lỏng.Mảnh vỡ rơi xuống đất vang lên tiếng trong trẻo.Theo đó là tiếng anh chán nản kêu lên “Không xong …”Bả vai Tưởng Mặc run lên hạ xuống, bị tách khỏi suy nghĩ đang đắm chìm trong hạt thuỷ tinh, cô ngạc nhiên quay đầu lại.Là ai không cẩn thận như vậy, phạm sai lầm ở nơi như thế này?Tưởng Mặc rất rõ nơi này không cho phép một sai lầm gì, trên mặt ngay lập tức tràn ngập vẻ đồng tình.Cô chậm rãi quay đầu lại.
Tưởng Gia, nói thật là khiến hầu hết mọi người ghen
tị, tung hoành trong giới trính trị, quét phạt thương trường.
Mà người Tưởng Gia cũng gần như không thể xoi xét. Thế
hệ trước vứt sang một bên không nói, chỉ riêng Tưởng Ngạn Chiêu cũng đủ để toàn
trường khiếp sợ ; Tưởng Gia còn có một con gái trong nhà, chính là Tưởng Hàm,
ai nói phụ nữ không bằng đàn ông, ở trên người cô hoàn toàn không
thể áp dụng.
Còn Tưởng Mặc cô
gái đáng thương này, không có đầu óc thông minh lanh lợi của anh trai, không có
dáng vẻ xinh đẹp của chị, rất ảm đạm, quá nhợt nhạt.
Tưởng Mặc, không tính là xinh đẹp.
Ngũ quan rất bình thường, có lẽ cô sinh ra ở trong một
gia đình bình thường, nhiều nhất cũng được coi là con gái rượu, nhưng cô lại
sinh ra ở Tưởng Gia, chỉ có thể đem một mặt không xuất sắc của cô so sánh rõ
ràng hơn.
Cô rất cao rất gầy, có cảm giác mơ hồ không nắm bắt
được, nhưng Vân Phong lại có lòng tin có thể nắm chặt cô.
Khoé miệng Vân Phong khẽ nhếch lên, “Cô ta trước giờ
không có ai biết đến, thế nhưng sẽ rất nhanh dấy lên một trận sóng lớn.”
Sở Khinh Dương chuyên chú nhìn anh vài giây, vẫy tay
về phía người phục vụ muốn hai ly champagne.
“Chúc cậu thành
công.”
Vân Phong cầm lấy một ly trong đó, một ngụm đẳng cấp,
vị tuyệt hảo này làm anh nhịn không được tán thưởng, không hổ là tiệc của nhân
vật nổi tiếng, một chi tiết nhỏ cũng không thể qua loa.
“Sẽ … Nhưng không phải hôm nay.”
Tâm tư Vân Phong thâm trầm, làm cho người ta sợ hãi.
Anh quá thông minh, rất hiệu quả và có ích, rất biết nắm bắt lòng người, mà
xuất thân thấp kém để cho anh nhìn thấy hết muôn mặt thế gian, càng hiểu rõ cái
gì cần tấn công, cái gì cần lấy lui làm tiến, khi nào nên co rút tự nhiên.
Vì thế, anh cầm champagne, kiên định đi từng bước về
hướng Tưởng Mặc, đi vào nhân sinh của cô.
Bước lên thang lầu, Vân Phong đã thu hồi ánh mắt thâm
trầm ban nãy, đội lên lớp mặt nạ độc nhất vô nhị ở đây, đó chính là xúc động,
khẩn trương, bất an.
Lớp mặt nạ không thích hợp với nơi này.
Vân Phong lặng lẽ tiếp cận cô, trong lòng mang theo
cảm xúc cướp đoạt mãnh liệt, giống như một con báo săn mồi đang từng bước tới
gần con mồi của mình, nhưng biểu hiện ra ngoài của anh đều hoàn toàn là tỉnh
bơ.
Anh bây giờ là một tên ngốc với cái tâm tư đơn thuần,
diễn cái thân phận chân thật của anh, chỉ là một trợ lý nhỏ, ông chủ tạm thời
có việc mới ohái anh tham dự.
Hoàn cảnh như vậy không thích hợp với anh, điều này
lại một lần nữa làm anh nhớ lại bóng ma quá khứ ở trong lòng anh.
Không, Vân Phong lắc đầu, ném đi suy nghĩ miên man của
mình.
Vân Phong hít thở thật sâu, nội tâm bình tĩnh, nhìn
chén rượu sang quý trong tay. Tay, nhẹ nhàng buông lỏng.
Mảnh vỡ rơi xuống đất vang lên tiếng trong trẻo.
Theo đó là tiếng anh chán nản kêu lên “Không xong …”
Bả vai Tưởng Mặc run lên hạ xuống, bị tách khỏi suy
nghĩ đang đắm chìm trong hạt thuỷ tinh, cô ngạc nhiên quay đầu lại.
Là ai không cẩn thận như vậy, phạm sai lầm ở nơi như thế này?
Tưởng Mặc rất rõ nơi này không cho phép một sai lầm
gì, trên mặt ngay lập tức tràn ngập vẻ đồng tình.
Cô chậm rãi quay đầu lại.
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Tưởng Gia, nói thật là khiến hầu hết mọi người ghen tị, tung hoành trong giới trính trị, quét phạt thương trường.Mà người Tưởng Gia cũng gần như không thể xoi xét. Thế hệ trước vứt sang một bên không nói, chỉ riêng Tưởng Ngạn Chiêu cũng đủ để toàn trường khiếp sợ ; Tưởng Gia còn có một con gái trong nhà, chính là Tưởng Hàm, ai nói phụ nữ không bằng đàn ông, ở trên người cô hoàn toàn không thể áp dụng.Còn Tưởng Mặc cô gái đáng thương này, không có đầu óc thông minh lanh lợi của anh trai, không có dáng vẻ xinh đẹp của chị, rất ảm đạm, quá nhợt nhạt.Tưởng Mặc, không tính là xinh đẹp.Ngũ quan rất bình thường, có lẽ cô sinh ra ở trong một gia đình bình thường, nhiều nhất cũng được coi là con gái rượu, nhưng cô lại sinh ra ở Tưởng Gia, chỉ có thể đem một mặt không xuất sắc của cô so sánh rõ ràng hơn.Cô rất cao rất gầy, có cảm giác mơ hồ không nắm bắt được, nhưng Vân Phong lại có lòng tin có thể nắm chặt cô.Khoé miệng Vân Phong khẽ nhếch lên, “Cô ta trước giờ không có ai biết đến, thế nhưng sẽ rất nhanh dấy lên một trận sóng lớn.”Sở Khinh Dương chuyên chú nhìn anh vài giây, vẫy tay về phía người phục vụ muốn hai ly champagne.“Chúc cậu thành công.”Vân Phong cầm lấy một ly trong đó, một ngụm đẳng cấp, vị tuyệt hảo này làm anh nhịn không được tán thưởng, không hổ là tiệc của nhân vật nổi tiếng, một chi tiết nhỏ cũng không thể qua loa.“Sẽ … Nhưng không phải hôm nay.”Tâm tư Vân Phong thâm trầm, làm cho người ta sợ hãi. Anh quá thông minh, rất hiệu quả và có ích, rất biết nắm bắt lòng người, mà xuất thân thấp kém để cho anh nhìn thấy hết muôn mặt thế gian, càng hiểu rõ cái gì cần tấn công, cái gì cần lấy lui làm tiến, khi nào nên co rút tự nhiên.Vì thế, anh cầm champagne, kiên định đi từng bước về hướng Tưởng Mặc, đi vào nhân sinh của cô.Bước lên thang lầu, Vân Phong đã thu hồi ánh mắt thâm trầm ban nãy, đội lên lớp mặt nạ độc nhất vô nhị ở đây, đó chính là xúc động, khẩn trương, bất an.Lớp mặt nạ không thích hợp với nơi này.Vân Phong lặng lẽ tiếp cận cô, trong lòng mang theo cảm xúc cướp đoạt mãnh liệt, giống như một con báo săn mồi đang từng bước tới gần con mồi của mình, nhưng biểu hiện ra ngoài của anh đều hoàn toàn là tỉnh bơ.Anh bây giờ là một tên ngốc với cái tâm tư đơn thuần, diễn cái thân phận chân thật của anh, chỉ là một trợ lý nhỏ, ông chủ tạm thời có việc mới ohái anh tham dự.Hoàn cảnh như vậy không thích hợp với anh, điều này lại một lần nữa làm anh nhớ lại bóng ma quá khứ ở trong lòng anh.Không, Vân Phong lắc đầu, ném đi suy nghĩ miên man của mình.Vân Phong hít thở thật sâu, nội tâm bình tĩnh, nhìn chén rượu sang quý trong tay. Tay, nhẹ nhàng buông lỏng.Mảnh vỡ rơi xuống đất vang lên tiếng trong trẻo.Theo đó là tiếng anh chán nản kêu lên “Không xong …”Bả vai Tưởng Mặc run lên hạ xuống, bị tách khỏi suy nghĩ đang đắm chìm trong hạt thuỷ tinh, cô ngạc nhiên quay đầu lại.Là ai không cẩn thận như vậy, phạm sai lầm ở nơi như thế này?Tưởng Mặc rất rõ nơi này không cho phép một sai lầm gì, trên mặt ngay lập tức tràn ngập vẻ đồng tình.Cô chậm rãi quay đầu lại.