Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 14
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Bốn năm, thời gian nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn.Tưởng Mặc nhẹ nhàng đứng dậy, nhìn quanh căn phòng đẹp và tĩnh mịch.Lại là một mình cô, bốn năm nay hầu như vào sáng sớm anh đều một mình rời giường trong im lặng, không muốn quấy rầy cô, sau đó mặc quần áo.Anh là một người chồng dịu dàng, là một người chồng gần như không thể xoi xét. Tưởng Mặc lại cảm thấy cô càng lúc càng khó kiềm chế, bởi vì cô không thể bước vào trái tim anh.Tưởng Mặc đi chân trần ở trên sàn nhà, nhặt quần áo để từ hôm qua, bỏ hết quần áo vào giỏ, ngoài chiếc áo sơ mi của anh còn ở trong tay.Trên áo sơ mi có hương vị của anh, đây là thói quen của cô, luôn thích hương vị trên áo sơ mi của anh, để gần hai má, giống như vô cùng thận mật.Chỉ có một biện pháp này, có thể làm yên lòng cô trong một thời gian ngắn, Vân Phong hiện tại là người đắc lực nhất của Tưởng Gia, sau khi bọn họ kết hôn, anh liền bỏ việc là ở chứng khoán Giang Nam, tiến vào tập đoàn tài chính của Tưởng Gia.Thật sự anh rất có tài hoa, rất có năng lực, điều này làm cho những người thầm giễu cợt anh bám vào váy người quyền quý đều ngậm miệng, Vân Phong dùng sự xuất sắc, chứng minh cô không chọn lầm người, Tưởng Gia không chọn lầm người.Ông nội thậm chí còn rất tán thưởng anh. Người có quyền cao nhất Tưởng Gia, Tưởng Kế Xương oai phong cả đời, đả thông hai còn đường của Tưởng Gia ở giới chính trị và giới kinh doanh, mà còn rất vừa ý với tiềm lực của Vân Phong, ông nội rất ít khi khen ngợi người khác lại luôn miệng khen Vân Phong không dứt.Không thể nghi ngờ, điều này cũng làm cho cho rất vui vẻ, sự nghiệp đang lên của công lại có thể một người tốt để hỗ trợ.Cha và mẹ bắt đầu chú ý tới giá trị của cô, cô tìm được một người chồng tốt, có thể cống hiến tài trí vì Tưởng Gia giàu mạnh. Khen ngợi cô có ánh mắt đặc biệt, chỉ có cô biết thưởng thức anh.Nhưng mà, bọn họ không có ai chú ý tới Vân Phong chân thực.Tưởng Mặc không biết từ khi nào thì mình bắt đầu ý thức được chân tướng việc Vân Phong theo đuổi cô, cưới cô.Rất đáng buồn.Nhưng cô cảm thấy đáng buồn hơn chính là, cho dù cô biết được chân tướng, cũng vẫn thuơng anh như trước.Còn sự mong đợi trước hôn nhân không thể thực hiện, khi đó cô khát vọng dùng một tình yêu và hôn nhân kinh thiên động địa chạy trốn, chạy khỏi Tưởng Gia.Nhưng hiện giờ, cô biết đến cuối cùng mình cũng không thể trốn thoát,bởi vì cô có nhiều sự ràng buộc.Không hề gì, bốn năm, tâm cảnh của cô trở nên không giống với lúc trước…Vì sao cô phải trốn đi, cô chính là phụ nữ Tưởng Gia, Vân Phong dùng một loại phương thức khác bù lại sự chờ đợi trước giờ của cô.Đó chính là cho cô hưởng thụ lời khen ngợi và cổ vũ cô chưa từng hưởng qua, còn cả sự ôn nhu.Nếu cuộc sống có thể tiếp tục theo kiểu như vậy, cô cũng ngọt như đường, ai bảo anh đánh cắp trái tim của cô? Ai bảo cô yêu là không thể tự kiềm chế?Nhưng mà, tình yêu và hôn nhân vốn cần thử thách, sự cám dỗ và âm mưu sao có thể buông tha cho cô?
Bốn năm, thời gian nói dài cũng không dài, bảo ngắn
cũng không ngắn.
Tưởng Mặc nhẹ nhàng đứng dậy, nhìn quanh căn phòng đẹp
và tĩnh mịch.
Lại là một mình cô, bốn năm nay hầu như vào sáng sớm
anh đều một mình rời giường trong im lặng, không muốn quấy rầy cô, sau đó mặc
quần áo.
Anh là một người chồng dịu dàng, là một người chồng
gần như không thể xoi xét. Tưởng Mặc lại cảm thấy cô càng lúc càng khó kiềm
chế, bởi vì cô không thể bước vào trái tim anh.
Tưởng Mặc đi chân trần ở trên sàn nhà, nhặt quần áo để
từ hôm qua, bỏ hết quần áo vào giỏ, ngoài chiếc áo sơ mi của anh còn ở trong
tay.
Trên áo sơ mi có hương vị của anh, đây là thói quen
của cô, luôn thích hương vị trên áo sơ mi của anh, để gần hai má, giống như vô
cùng thận mật.
Chỉ có một biện pháp này, có thể làm yên lòng cô trong
một thời gian ngắn, Vân Phong hiện tại là người đắc lực nhất của Tưởng Gia, sau
khi bọn họ kết hôn, anh liền bỏ việc là ở chứng khoán Giang Nam, tiến vào tập
đoàn tài chính của Tưởng Gia.
Thật sự anh rất có tài hoa, rất có năng lực, điều này
làm cho những người thầm giễu cợt anh bám vào váy người quyền quý đều ngậm
miệng, Vân Phong dùng sự xuất sắc, chứng minh cô không chọn lầm người, Tưởng
Gia không chọn lầm người.
Ông nội thậm chí còn rất tán thưởng anh. Người có
quyền cao nhất Tưởng Gia, Tưởng Kế Xương oai phong cả đời, đả thông hai còn
đường của Tưởng Gia ở giới chính trị và giới kinh doanh, mà còn rất vừa ý với
tiềm lực của Vân Phong, ông nội rất ít khi khen ngợi người khác lại luôn miệng
khen Vân Phong không dứt.
Không thể nghi ngờ, điều này cũng làm cho cho rất vui
vẻ, sự nghiệp đang lên của công lại có thể một người tốt để hỗ trợ.
Cha và mẹ bắt đầu chú ý tới giá trị của cô, cô tìm
được một người chồng tốt, có thể cống hiến tài trí vì Tưởng Gia giàu mạnh. Khen
ngợi cô có ánh mắt đặc biệt, chỉ có cô biết thưởng thức anh.
Nhưng mà, bọn họ không có ai chú ý tới Vân Phong chân
thực.
Tưởng Mặc không biết từ khi nào thì mình bắt đầu ý
thức được chân tướng việc Vân Phong theo đuổi cô, cưới cô.
Rất đáng buồn.
Nhưng cô cảm thấy đáng buồn hơn chính là, cho dù cô
biết được chân tướng, cũng vẫn thuơng anh như trước.
Còn sự mong đợi trước hôn nhân không thể thực hiện,
khi đó cô khát vọng dùng một tình yêu và hôn nhân kinh thiên động địa chạy
trốn, chạy khỏi Tưởng Gia.
Nhưng hiện giờ, cô biết đến cuối cùng mình cũng không
thể trốn thoát,bởi vì cô có nhiều sự ràng buộc.
Không hề gì, bốn năm, tâm cảnh của cô trở nên không
giống với lúc trước…
Vì sao cô phải trốn đi, cô chính là phụ nữ Tưởng Gia,
Vân Phong dùng một loại phương thức khác bù lại sự chờ đợi trước giờ của cô.
Đó chính là cho cô hưởng thụ lời khen ngợi và cổ vũ cô
chưa từng hưởng qua, còn cả sự ôn nhu.
Nếu cuộc sống có thể tiếp tục theo kiểu như vậy, cô
cũng ngọt như đường, ai bảo anh đánh cắp trái tim của cô? Ai bảo cô yêu là
không thể tự kiềm chế?
Nhưng mà, tình yêu và hôn nhân vốn cần thử thách, sự
cám dỗ và âm mưu sao có thể buông tha cho cô?
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Bốn năm, thời gian nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn.Tưởng Mặc nhẹ nhàng đứng dậy, nhìn quanh căn phòng đẹp và tĩnh mịch.Lại là một mình cô, bốn năm nay hầu như vào sáng sớm anh đều một mình rời giường trong im lặng, không muốn quấy rầy cô, sau đó mặc quần áo.Anh là một người chồng dịu dàng, là một người chồng gần như không thể xoi xét. Tưởng Mặc lại cảm thấy cô càng lúc càng khó kiềm chế, bởi vì cô không thể bước vào trái tim anh.Tưởng Mặc đi chân trần ở trên sàn nhà, nhặt quần áo để từ hôm qua, bỏ hết quần áo vào giỏ, ngoài chiếc áo sơ mi của anh còn ở trong tay.Trên áo sơ mi có hương vị của anh, đây là thói quen của cô, luôn thích hương vị trên áo sơ mi của anh, để gần hai má, giống như vô cùng thận mật.Chỉ có một biện pháp này, có thể làm yên lòng cô trong một thời gian ngắn, Vân Phong hiện tại là người đắc lực nhất của Tưởng Gia, sau khi bọn họ kết hôn, anh liền bỏ việc là ở chứng khoán Giang Nam, tiến vào tập đoàn tài chính của Tưởng Gia.Thật sự anh rất có tài hoa, rất có năng lực, điều này làm cho những người thầm giễu cợt anh bám vào váy người quyền quý đều ngậm miệng, Vân Phong dùng sự xuất sắc, chứng minh cô không chọn lầm người, Tưởng Gia không chọn lầm người.Ông nội thậm chí còn rất tán thưởng anh. Người có quyền cao nhất Tưởng Gia, Tưởng Kế Xương oai phong cả đời, đả thông hai còn đường của Tưởng Gia ở giới chính trị và giới kinh doanh, mà còn rất vừa ý với tiềm lực của Vân Phong, ông nội rất ít khi khen ngợi người khác lại luôn miệng khen Vân Phong không dứt.Không thể nghi ngờ, điều này cũng làm cho cho rất vui vẻ, sự nghiệp đang lên của công lại có thể một người tốt để hỗ trợ.Cha và mẹ bắt đầu chú ý tới giá trị của cô, cô tìm được một người chồng tốt, có thể cống hiến tài trí vì Tưởng Gia giàu mạnh. Khen ngợi cô có ánh mắt đặc biệt, chỉ có cô biết thưởng thức anh.Nhưng mà, bọn họ không có ai chú ý tới Vân Phong chân thực.Tưởng Mặc không biết từ khi nào thì mình bắt đầu ý thức được chân tướng việc Vân Phong theo đuổi cô, cưới cô.Rất đáng buồn.Nhưng cô cảm thấy đáng buồn hơn chính là, cho dù cô biết được chân tướng, cũng vẫn thuơng anh như trước.Còn sự mong đợi trước hôn nhân không thể thực hiện, khi đó cô khát vọng dùng một tình yêu và hôn nhân kinh thiên động địa chạy trốn, chạy khỏi Tưởng Gia.Nhưng hiện giờ, cô biết đến cuối cùng mình cũng không thể trốn thoát,bởi vì cô có nhiều sự ràng buộc.Không hề gì, bốn năm, tâm cảnh của cô trở nên không giống với lúc trước…Vì sao cô phải trốn đi, cô chính là phụ nữ Tưởng Gia, Vân Phong dùng một loại phương thức khác bù lại sự chờ đợi trước giờ của cô.Đó chính là cho cô hưởng thụ lời khen ngợi và cổ vũ cô chưa từng hưởng qua, còn cả sự ôn nhu.Nếu cuộc sống có thể tiếp tục theo kiểu như vậy, cô cũng ngọt như đường, ai bảo anh đánh cắp trái tim của cô? Ai bảo cô yêu là không thể tự kiềm chế?Nhưng mà, tình yêu và hôn nhân vốn cần thử thách, sự cám dỗ và âm mưu sao có thể buông tha cho cô?