Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 23
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Người Vân Phong cứng ngắc.Tần Quyến lại không cho anh nhiều thời gian suy nghĩ, cô bước chân trần qua, lại quấn đến lưng anh, cánh tay ngọc quấn quanh, dùng thân thể mềm mại dụ dỗ.Cô nắm lấy một bàn tay anh, đưa về sau, đặt lên bên eo của cô, chỉ có khoảng cách một phân, cách khoảng cách của dây lưng áo tắm chỉ có một phân, chỉ cần anh tiếp tục tiến lên một bước, là có thể có được cô.Vô cùng hấp dẫn, thế gian không có mấy người đàn ông có thể chống lại nổi, mà Vân Phong cũng vừa nói, anh chỉ là một người đàn ông bình thường.Vân Phong cảm thấy hô hấp của mình trở nên dồn dập, máu chạy nhanh hơn, trong mắt của anh nhiễm đục màu d*c v*ng.Anh mạnh mẽ xoay người, một phen ôm eo nhỏ của cô, kéo cô vào mình…Tần Quyến kiều diễm giống như một bông hồng ướt át, cực kỳ xinh đẹp … Nhưng, không sáng rực như hoa hướng dương.Trong đầu Vân Phong thoáng hiện lên cảnh vườn hoa hướng dương kia.Clytie … tiên nữ đầm nước … thần thái dương.. Mỗi ngày đều đi theo hắn, nói cho anh tình cảm lưu luyến vĩnh viễn không bao giờ thay đổi của nàng … Mặc Mặc …Vân Phong đột nhiên buông Tần Quyến ra, lòng đau như kim đâm, làm sao anh có thể nghĩ đến việc phản bội Mặc Mặc?Tần Quyến bị Vân Phong dùng sức đẩy ra, bước chân hơi lảo đảo, cô chậm rãi đứng lên, cẩn thận đánh giá Vân Phong, ánh mắt của anh lúc này trong suốt như nước, cô biết hôm nay tới đây thôi.Khoé môi Tần Quyến nổi lên ý cười lạnh, kéo vạt áo tắm lại “Thật không ngờ anh còn đầy đủ lý trí?”Vân Phong nhìn cô, rất bình tĩnh “Tôi sẽ không ly hôn cùng Mặc Mặc.”“Vì sao không? Ha ha, anh không nỡ thương tổn Mặc Mặc hay không bỏ được tiền đồ tốt đẹp của mình”Vân Phong không trả lời.Tần Quyến vẫn phân tích thay anh “Mặc Mặc là con gái Tưởng Gia, tôi cũng vậy, hơn nữa anh lại không yêu cô ta, nếu lúc trước cô ta không phải con gái Tưởng Gia, cô ta còn có thể trở thành vợ anh sao?”Vân Phong kiên định nói “Cô ấy đã là vợ của tôi”“Cũng bởi vì như vậy? Anh không thể có lỗi với cô ta? Tôi đây không tin.”“ Đó là chuyện của cô.” Tóm lại, anh tuyệt đối không ly hôn, làm tổn thương trái tim của Mặc Mặc, một tay đập nát thần thoại tình yêu của cô.Tần Quyến cũng không phải người thích quấn lấy, cô chỉ nói xong sự thật “ Anh không phải không bỏ được Mặc Mặc, mà là anh không bỏ được tiền đồ tươi đẹp của mình, tuy rằng tôi cũng coi như là con gái Tưởng Gia, nhưng vẫn là một vị bê bối, anh sợ bị huỷ hình tượng, bị huỷ những việc anh khổ sở làm mấy năm nay, tập đoàn tài chính Tưởng Gia cũng sắp mở ban giám đốc cuối năm, anh không muốn cuối cùng thất bại trong gang tấc.”Lời nói sắc bén của Tần Quyến làm Vân Phong nói không ra lời, bây giờ anh rất hỗn loạn, anh vẫn không thể hiểu rõ suy nghĩ của mình.Tận đáy lòng Vân Phong khinh bỉ bộ dạng thảm hại của mình “Bất kể thế nào, nguyên nhân không quan trọng, kết quả đều giống nhau cả” Chính là anh sẽ không ly hôn.Tần Quyến cười duyên “Vân Phong, tôi cho anh thêm một cơ hội nữa, đây là cơ hội những người khác quyết không thể nào có được, mười ngày sau, tôi muốn đáp án của anh. Nếu đến lúc đó, lựa chọn của anh không thay đổi, như vậy … Tôi sẽ cùng người khác lên giường.”Vân Phong nhăn mày, cô đang khiêu khích anh!Tần Quyến không để ý tới anh, thảng thắn quẳng xuống một lời nói kiên định “Muốn biết hắn là ai sao? … Không nói cho anh biết, anh đợi đến lúc là được rồi.”không thể nghi ngờ cô chính là một ma nữ.
Người Vân Phong cứng ngắc.
Tần Quyến lại không cho anh nhiều thời gian suy nghĩ,
cô bước chân trần qua, lại quấn đến lưng anh, cánh tay ngọc quấn quanh, dùng
thân thể mềm mại dụ dỗ.
Cô nắm lấy một bàn tay anh, đưa về sau, đặt lên bên eo
của cô, chỉ có khoảng cách một phân, cách khoảng cách của dây lưng áo tắm chỉ
có một phân, chỉ cần anh tiếp tục tiến lên một bước, là có thể có được cô.
Vô cùng hấp dẫn, thế gian không có mấy người đàn ông
có thể chống lại nổi, mà Vân Phong cũng vừa nói, anh chỉ là một người đàn ông
bình thường.
Vân Phong cảm thấy hô hấp của mình trở nên dồn dập,
máu chạy nhanh hơn, trong mắt của anh nhiễm đục màu d*c v*ng.
Anh mạnh mẽ xoay người, một phen ôm eo nhỏ của cô, kéo
cô vào mình…
Tần Quyến kiều diễm giống như một bông hồng ướt át,
cực kỳ xinh đẹp … Nhưng, không sáng rực như hoa hướng dương.
Trong đầu Vân Phong thoáng hiện lên cảnh vườn hoa
hướng dương kia.
Clytie … tiên nữ đầm nước … thần thái dương.. Mỗi ngày
đều đi theo hắn, nói cho anh tình cảm lưu luyến vĩnh viễn không bao giờ thay
đổi của nàng … Mặc Mặc …
Vân Phong đột nhiên buông Tần Quyến ra, lòng đau như
kim đâm, làm sao anh có thể nghĩ đến việc phản bội Mặc Mặc?
Tần Quyến bị Vân Phong dùng sức đẩy ra, bước chân hơi
lảo đảo, cô chậm rãi đứng lên, cẩn thận đánh giá Vân Phong, ánh mắt của anh lúc
này trong suốt như nước, cô biết hôm nay tới đây thôi.
Khoé môi Tần Quyến nổi lên ý cười lạnh, kéo vạt áo tắm
lại “Thật không ngờ anh còn đầy đủ lý trí?”
Vân Phong nhìn cô, rất bình tĩnh “Tôi sẽ không ly hôn
cùng Mặc Mặc.”
“Vì sao không? Ha ha, anh không nỡ thương tổn Mặc Mặc
hay không bỏ được tiền đồ tốt đẹp của mình”
Vân Phong không trả lời.
Tần Quyến vẫn phân tích thay anh “Mặc Mặc là con gái
Tưởng Gia, tôi cũng vậy, hơn nữa anh lại không yêu cô ta, nếu lúc trước cô ta
không phải con gái Tưởng Gia, cô ta còn có thể trở thành vợ anh sao?”
Vân Phong kiên định nói “Cô ấy đã là vợ của tôi”
“Cũng bởi vì như vậy? Anh không thể có lỗi với cô ta?
Tôi đây không tin.”
“ Đó là chuyện của cô.” Tóm lại, anh tuyệt đối không
ly hôn, làm tổn thương trái tim của Mặc Mặc, một tay đập nát thần thoại tình
yêu của cô.
Tần Quyến cũng không phải người thích quấn lấy, cô chỉ
nói xong sự thật “ Anh không phải không bỏ được Mặc Mặc, mà là anh không bỏ
được tiền đồ tươi đẹp của mình, tuy rằng tôi cũng coi như là con gái Tưởng Gia,
nhưng vẫn là một vị bê bối, anh sợ bị huỷ hình tượng, bị huỷ những việc anh khổ
sở làm mấy năm nay, tập đoàn tài chính Tưởng Gia cũng sắp mở ban giám đốc cuối
năm, anh không muốn cuối cùng thất bại trong gang tấc.”
Lời nói sắc bén của Tần Quyến làm Vân Phong nói không
ra lời, bây giờ anh rất hỗn loạn, anh vẫn không thể hiểu rõ suy nghĩ của mình.
Tận đáy lòng Vân Phong khinh bỉ bộ dạng thảm hại của
mình “Bất kể thế nào, nguyên nhân không
quan trọng, kết quả đều giống nhau cả” Chính là anh sẽ không ly hôn.
Tần Quyến cười duyên “Vân Phong, tôi cho anh thêm một
cơ hội nữa, đây là cơ hội những người khác quyết không thể nào có được, mười
ngày sau, tôi muốn đáp án của anh. Nếu đến lúc đó, lựa chọn của anh không thay
đổi, như vậy … Tôi sẽ cùng người khác lên giường.”
Vân Phong nhăn mày, cô đang khiêu khích anh!
Tần Quyến không để ý tới anh, thảng thắn quẳng xuống
một lời nói kiên định “Muốn biết hắn là ai sao? … Không nói cho anh biết, anh
đợi đến lúc là được rồi.”
không thể nghi ngờ cô chính là một ma nữ.
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Người Vân Phong cứng ngắc.Tần Quyến lại không cho anh nhiều thời gian suy nghĩ, cô bước chân trần qua, lại quấn đến lưng anh, cánh tay ngọc quấn quanh, dùng thân thể mềm mại dụ dỗ.Cô nắm lấy một bàn tay anh, đưa về sau, đặt lên bên eo của cô, chỉ có khoảng cách một phân, cách khoảng cách của dây lưng áo tắm chỉ có một phân, chỉ cần anh tiếp tục tiến lên một bước, là có thể có được cô.Vô cùng hấp dẫn, thế gian không có mấy người đàn ông có thể chống lại nổi, mà Vân Phong cũng vừa nói, anh chỉ là một người đàn ông bình thường.Vân Phong cảm thấy hô hấp của mình trở nên dồn dập, máu chạy nhanh hơn, trong mắt của anh nhiễm đục màu d*c v*ng.Anh mạnh mẽ xoay người, một phen ôm eo nhỏ của cô, kéo cô vào mình…Tần Quyến kiều diễm giống như một bông hồng ướt át, cực kỳ xinh đẹp … Nhưng, không sáng rực như hoa hướng dương.Trong đầu Vân Phong thoáng hiện lên cảnh vườn hoa hướng dương kia.Clytie … tiên nữ đầm nước … thần thái dương.. Mỗi ngày đều đi theo hắn, nói cho anh tình cảm lưu luyến vĩnh viễn không bao giờ thay đổi của nàng … Mặc Mặc …Vân Phong đột nhiên buông Tần Quyến ra, lòng đau như kim đâm, làm sao anh có thể nghĩ đến việc phản bội Mặc Mặc?Tần Quyến bị Vân Phong dùng sức đẩy ra, bước chân hơi lảo đảo, cô chậm rãi đứng lên, cẩn thận đánh giá Vân Phong, ánh mắt của anh lúc này trong suốt như nước, cô biết hôm nay tới đây thôi.Khoé môi Tần Quyến nổi lên ý cười lạnh, kéo vạt áo tắm lại “Thật không ngờ anh còn đầy đủ lý trí?”Vân Phong nhìn cô, rất bình tĩnh “Tôi sẽ không ly hôn cùng Mặc Mặc.”“Vì sao không? Ha ha, anh không nỡ thương tổn Mặc Mặc hay không bỏ được tiền đồ tốt đẹp của mình”Vân Phong không trả lời.Tần Quyến vẫn phân tích thay anh “Mặc Mặc là con gái Tưởng Gia, tôi cũng vậy, hơn nữa anh lại không yêu cô ta, nếu lúc trước cô ta không phải con gái Tưởng Gia, cô ta còn có thể trở thành vợ anh sao?”Vân Phong kiên định nói “Cô ấy đã là vợ của tôi”“Cũng bởi vì như vậy? Anh không thể có lỗi với cô ta? Tôi đây không tin.”“ Đó là chuyện của cô.” Tóm lại, anh tuyệt đối không ly hôn, làm tổn thương trái tim của Mặc Mặc, một tay đập nát thần thoại tình yêu của cô.Tần Quyến cũng không phải người thích quấn lấy, cô chỉ nói xong sự thật “ Anh không phải không bỏ được Mặc Mặc, mà là anh không bỏ được tiền đồ tươi đẹp của mình, tuy rằng tôi cũng coi như là con gái Tưởng Gia, nhưng vẫn là một vị bê bối, anh sợ bị huỷ hình tượng, bị huỷ những việc anh khổ sở làm mấy năm nay, tập đoàn tài chính Tưởng Gia cũng sắp mở ban giám đốc cuối năm, anh không muốn cuối cùng thất bại trong gang tấc.”Lời nói sắc bén của Tần Quyến làm Vân Phong nói không ra lời, bây giờ anh rất hỗn loạn, anh vẫn không thể hiểu rõ suy nghĩ của mình.Tận đáy lòng Vân Phong khinh bỉ bộ dạng thảm hại của mình “Bất kể thế nào, nguyên nhân không quan trọng, kết quả đều giống nhau cả” Chính là anh sẽ không ly hôn.Tần Quyến cười duyên “Vân Phong, tôi cho anh thêm một cơ hội nữa, đây là cơ hội những người khác quyết không thể nào có được, mười ngày sau, tôi muốn đáp án của anh. Nếu đến lúc đó, lựa chọn của anh không thay đổi, như vậy … Tôi sẽ cùng người khác lên giường.”Vân Phong nhăn mày, cô đang khiêu khích anh!Tần Quyến không để ý tới anh, thảng thắn quẳng xuống một lời nói kiên định “Muốn biết hắn là ai sao? … Không nói cho anh biết, anh đợi đến lúc là được rồi.”không thể nghi ngờ cô chính là một ma nữ.