Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 25
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Trên lớp kính chiếu ra bóng hình mảnh khảnh của Mặc Mặc.Cũng là bóng hình cô đơn.Ánh mắt của cô tiều tuỵ, nhìn Vân Phong nằm trên giường bệnh, chồng của cô, người chồng cô yêu đến khắc cốt ghi tâm.Cô thì thào tự nói “Phong, anh tỉnh lại đi, chỉ cần anh tỉnh lại,cái gì em cũng không để ý … Bây giờ em thật hận bản thân, em cảm nhận được sự biến hoá mấy ngày này của anh, em biết anh thích người khác, nhưng, em vẫn muốn giữ im lặng, em cố gắng ép chính mình, tự nói với chính mình, em chỉ lừa mình dối người thôi, không nên để anh phân tâm khi lái xe, nếu không phải như vậy, anh sẽ không như bây giờ … Phong, anh nghe thấy lời của em không? Anh tỉnh lại nhanh đi…”Trong lúc Tưởng Mặc nói, nước mắt của cô đã chảy xuống,làm ướt vạt áo từ lâu, một đêm, cô ngồi một mình đến khi trời sáng***Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu vào, Vân Phong chậm rãi mở hai mắt ra.Cổ họng của anh khàn khàn “Mặc Mặc …”Tiếng anh khiến thân thể Mặc Mặc run lên “Phong, anh đa xtỉnh, anh cảm thấy thế nào? Em, em đi gọi bác sĩ ….”“Không cần.”Vân Phong ngăn cản hành động của cô, “Mặc Mặc, em ngồi xuống, anh có lời muốn nói với em.”“Phong, có lời gì sau này hãy nói, bây giờ anh rất yếu, cần nghỉ ngơi nhiều mới được.”“Không. Anh nghĩ suốt cả đêm, trong suy nghĩ của anh luôn tràn ngập những lời này, nhưng tối qua anh không tỉnh nổi, bây giờ cuối cũng cũng có thể nói, hãy nghe anh nói, được không?”“Được … anh nói đi.”“Thực xin lỗi.. Ngày hôm qua anh sai hẹn.”“Không sao. Em không trách anh … Ai lại muốn như vậy.”Tưởng Mặc không nói ra suy nghĩ thật sự của cô, cô biết nguyên nhân tai nạn xe của anh không đơn giản là ngoài ý muốn, suy nghĩ của anh khi đó thật sự rất hỗn loạn, mà sự hỗn loạn cũng bởi vì hai người phụ nữ tạo thành, một người là cô, còn một người … là Tần Quyến.“Anh biết em luôn coi trọng ngày kỷ niệm kết hôn, bốn năm nay, mỗi lần đến ngày này, em đầu rất vui vẻ, nhưng mà ngày hôm qua anh lại làm hỏng nó … Thực xin lỗi.”Trong ánh mắt của Vân Phong lộ ra vẻ chua xót, anh vì đi hẹn với Tần Quyến, quên đi ngày kỷ niệm Mặc Mặc quý trọng, anh lại xe tại nạn, đúng là xứng đáng! Chính anh cũng không thể tha thứ cho bản thân!“Không sao, Phong , em biết anh công việc bận rộn, anh nhất định và bận mà quên mất, sau đó đột nhiên nhớ ra mới tăng tốc đi, sau này đứng như vậy nữa được không? Đừng để cho em lo lắng …”Bận? Anh bận cái gì? Anh đang bận phản bội hôn nhân của bọn họ!Tưởng Mặc tìm lối thoát cho anh khiến cho lòng anh khó chịu vô cùng, anh nhìn bộ dạng Mặc Mặc vì anh mà lo lắng, trong lòng đau đớn giống như bị kim đâm, rốt cuộc anh nên làm sao với cô bây giờ?Vân Phong ngừng một hồi, anh chậm rãi mở miệng “Mặc Mặc … Có một chuyện anh muốn nói cho em biết, anh …”“Phong, sau này hãy nói thì hơn, em đi gọi bác sĩ tới xem tình trạng của anh.”Tưởng Mặc đứng lên, chạy vội đi, cô không dám nghe lời của anh, anh muốn nói gì? Muốn hạ bài với cô? Ly hôn với cô?Không. Cô không cần, cô chịu không nổi.
Trên lớp kính chiếu ra bóng hình mảnh khảnh của Mặc
Mặc.
Cũng là bóng hình cô đơn.
Ánh mắt của cô tiều tuỵ, nhìn Vân Phong nằm trên
giường bệnh, chồng của cô, người chồng cô yêu đến khắc cốt ghi tâm.
Cô thì thào tự nói “Phong, anh tỉnh lại đi, chỉ cần
anh tỉnh lại,cái gì em cũng không để ý … Bây giờ em thật hận bản thân, em cảm
nhận được sự biến hoá mấy ngày này của anh, em biết anh thích người khác,
nhưng, em vẫn muốn giữ im lặng, em cố gắng ép chính mình, tự nói với chính
mình, em chỉ lừa mình dối người thôi, không nên để anh phân tâm khi lái xe, nếu
không phải như vậy, anh sẽ không như bây giờ … Phong, anh nghe thấy lời của em
không? Anh tỉnh lại nhanh đi…”
Trong lúc Tưởng Mặc nói, nước mắt của cô đã chảy
xuống,làm ướt vạt áo từ lâu, một đêm, cô ngồi một mình đến khi trời sáng
***
Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu vào, Vân Phong chậm rãi
mở hai mắt ra.
Cổ họng của anh khàn khàn “Mặc Mặc …”
Tiếng anh khiến thân thể Mặc Mặc run lên “Phong, anh
đa xtỉnh, anh cảm thấy thế nào? Em, em đi gọi bác sĩ ….”
“Không cần.”
Vân Phong ngăn cản hành động của cô, “Mặc Mặc, em ngồi
xuống, anh có lời muốn nói với em.”
“Phong, có lời gì sau này hãy nói, bây giờ anh rất
yếu, cần nghỉ ngơi nhiều mới được.”
“Không. Anh nghĩ suốt cả đêm, trong suy nghĩ của anh
luôn tràn ngập những lời này, nhưng tối qua anh không tỉnh nổi, bây giờ cuối
cũng cũng có thể nói, hãy nghe anh nói, được không?”
“Được … anh nói đi.”
“Thực xin lỗi.. Ngày hôm qua anh sai hẹn.”
“Không sao. Em không trách anh … Ai lại muốn như vậy.”
Tưởng Mặc không nói ra suy nghĩ thật sự của cô, cô
biết nguyên nhân tai nạn xe của anh không đơn giản là ngoài ý muốn, suy nghĩ
của anh khi đó thật sự rất hỗn loạn, mà sự hỗn loạn cũng bởi vì hai người phụ
nữ tạo thành, một người là cô, còn một người … là Tần Quyến.
“Anh biết em luôn coi trọng ngày kỷ niệm kết hôn, bốn
năm nay, mỗi lần đến ngày này, em đầu rất vui vẻ, nhưng mà ngày hôm qua anh lại
làm hỏng nó … Thực xin lỗi.”
Trong ánh mắt của Vân Phong lộ ra vẻ chua xót, anh vì
đi hẹn với Tần Quyến, quên đi ngày kỷ niệm Mặc Mặc quý trọng, anh lại xe tại
nạn, đúng là xứng đáng! Chính anh cũng không thể tha thứ cho bản thân!
“Không sao, Phong , em biết anh công việc bận rộn, anh
nhất định và bận mà quên mất, sau đó đột nhiên nhớ ra mới tăng tốc đi, sau
này đứng như vậy nữa được không? Đừng để cho em lo lắng …”
Bận? Anh bận cái gì? Anh đang bận phản bội hôn nhân
của bọn họ!
Tưởng Mặc tìm lối thoát cho anh khiến cho lòng anh khó
chịu vô cùng, anh nhìn bộ dạng Mặc Mặc vì anh mà lo lắng, trong lòng đau đớn
giống như bị kim đâm, rốt cuộc anh nên làm sao với cô bây giờ?
Vân Phong ngừng một hồi, anh chậm rãi mở miệng “Mặc Mặc … Có một chuyện anh muốn nói cho em biết, anh
…”
“Phong, sau này hãy nói thì hơn, em đi gọi bác sĩ tới
xem tình trạng của anh.”
Tưởng Mặc đứng lên, chạy vội đi, cô không dám nghe lời
của anh, anh muốn nói gì? Muốn hạ bài với cô? Ly hôn với cô?
Không. Cô không cần, cô chịu không nổi.
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Trên lớp kính chiếu ra bóng hình mảnh khảnh của Mặc Mặc.Cũng là bóng hình cô đơn.Ánh mắt của cô tiều tuỵ, nhìn Vân Phong nằm trên giường bệnh, chồng của cô, người chồng cô yêu đến khắc cốt ghi tâm.Cô thì thào tự nói “Phong, anh tỉnh lại đi, chỉ cần anh tỉnh lại,cái gì em cũng không để ý … Bây giờ em thật hận bản thân, em cảm nhận được sự biến hoá mấy ngày này của anh, em biết anh thích người khác, nhưng, em vẫn muốn giữ im lặng, em cố gắng ép chính mình, tự nói với chính mình, em chỉ lừa mình dối người thôi, không nên để anh phân tâm khi lái xe, nếu không phải như vậy, anh sẽ không như bây giờ … Phong, anh nghe thấy lời của em không? Anh tỉnh lại nhanh đi…”Trong lúc Tưởng Mặc nói, nước mắt của cô đã chảy xuống,làm ướt vạt áo từ lâu, một đêm, cô ngồi một mình đến khi trời sáng***Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu vào, Vân Phong chậm rãi mở hai mắt ra.Cổ họng của anh khàn khàn “Mặc Mặc …”Tiếng anh khiến thân thể Mặc Mặc run lên “Phong, anh đa xtỉnh, anh cảm thấy thế nào? Em, em đi gọi bác sĩ ….”“Không cần.”Vân Phong ngăn cản hành động của cô, “Mặc Mặc, em ngồi xuống, anh có lời muốn nói với em.”“Phong, có lời gì sau này hãy nói, bây giờ anh rất yếu, cần nghỉ ngơi nhiều mới được.”“Không. Anh nghĩ suốt cả đêm, trong suy nghĩ của anh luôn tràn ngập những lời này, nhưng tối qua anh không tỉnh nổi, bây giờ cuối cũng cũng có thể nói, hãy nghe anh nói, được không?”“Được … anh nói đi.”“Thực xin lỗi.. Ngày hôm qua anh sai hẹn.”“Không sao. Em không trách anh … Ai lại muốn như vậy.”Tưởng Mặc không nói ra suy nghĩ thật sự của cô, cô biết nguyên nhân tai nạn xe của anh không đơn giản là ngoài ý muốn, suy nghĩ của anh khi đó thật sự rất hỗn loạn, mà sự hỗn loạn cũng bởi vì hai người phụ nữ tạo thành, một người là cô, còn một người … là Tần Quyến.“Anh biết em luôn coi trọng ngày kỷ niệm kết hôn, bốn năm nay, mỗi lần đến ngày này, em đầu rất vui vẻ, nhưng mà ngày hôm qua anh lại làm hỏng nó … Thực xin lỗi.”Trong ánh mắt của Vân Phong lộ ra vẻ chua xót, anh vì đi hẹn với Tần Quyến, quên đi ngày kỷ niệm Mặc Mặc quý trọng, anh lại xe tại nạn, đúng là xứng đáng! Chính anh cũng không thể tha thứ cho bản thân!“Không sao, Phong , em biết anh công việc bận rộn, anh nhất định và bận mà quên mất, sau đó đột nhiên nhớ ra mới tăng tốc đi, sau này đứng như vậy nữa được không? Đừng để cho em lo lắng …”Bận? Anh bận cái gì? Anh đang bận phản bội hôn nhân của bọn họ!Tưởng Mặc tìm lối thoát cho anh khiến cho lòng anh khó chịu vô cùng, anh nhìn bộ dạng Mặc Mặc vì anh mà lo lắng, trong lòng đau đớn giống như bị kim đâm, rốt cuộc anh nên làm sao với cô bây giờ?Vân Phong ngừng một hồi, anh chậm rãi mở miệng “Mặc Mặc … Có một chuyện anh muốn nói cho em biết, anh …”“Phong, sau này hãy nói thì hơn, em đi gọi bác sĩ tới xem tình trạng của anh.”Tưởng Mặc đứng lên, chạy vội đi, cô không dám nghe lời của anh, anh muốn nói gì? Muốn hạ bài với cô? Ly hôn với cô?Không. Cô không cần, cô chịu không nổi.