Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 47
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Tưởng Hàm một đêm không về, đến sáng hôm sau mới trở lại.Mặc Mặc vội vàng hỏi “Chị, chị làm em lo lắng gần chết, sao giờ chị mới về?”Tưởng Hàm cho cô một nụ cười an ủi “Mặc Mặc, không cần lo lắng, chị không phải đã về sao? Hơn nữa chị còn có tin tốt lành nói cho mọi người.”“Tin tốt lành? Ý con nói không phải là…”Tưởng Hàm gật đầu, cô đi đến trước mặt Tưởng Lực Hành “Cha, con sắp trở thành con dâu của Sở gia rồi, như vậy được chứ?”Tưởng Lực Hành nghe ra ý trong lời nói của cô “Vì sao con không nói con sắp trở thành vợ của Sở Khinh Dương?”Tưởng Ngạn Chiêu và Vân Phong nhìn nhau một cái, hai người đồng thời kịp phản ứng “Em không phải gả cho Sở Khinh Dương?!”Tưởng Hàm không đáp hỏi lại “Bất luận là Sở Khinh Dương hay những người khác trong Sở Gia, không phải đều giống nhau sao?”“Chị…”Tưởng Hàm mỉm cười “Yên tâm đi, nếu chị gả cũng sẽ chọn một người tốt nhất”Vân Phong gật đầu “Không sai, người tốt nhất Sở Gia chính là Sở Khinh Dương, chị làm như vậy là lấy lui làm tiến.”Khoé miệng Tưởng Hàm khẽ nhếch lên “Không hổ là Vân Phong, đủ thông minh, cậu nói xem, người bạn tốt của cậu trước bảy giờ sẽ tới Tưởng Gia không?”Vân Phong nhìn đồng hồ “Em cảm thấy sáu rưỡi sẽ thấy hắn”Vân Phong vừa dứt lời, chuông cửa liền vang lên, tầm mắt mọi người đều nhìn về một phía.Vân Phong đi đến bên cạnh Mặc Mặc “Không ngờ hắn còn đến sớm hơn cả thời gian anh dự đoán trước.”Tưởng Hàm tự mình đi tới mở cửa, trên mặt của cô mang theo nụ cười thản nhiên vô cùng tự tin, nghênh đón người tới.Là Sở Khinh Dương.Sở Khinh Dương liếc mắt nhìn Tưởng Hàm, cảm thấy nụ cười trên mặt cô thực chọi mắt, nhưng không có cách nào khác,anh đi vào bên trong, nhìn quanh một vòng, sau đó trao đổi một ánh mắt với Vân Phong, cuối cùng đi đến trước mặt Tưởng Lực Hành.“Bác trai, hôm nay con tới để cầu hôn. Ba ngày sau cha con sẽ đích thân tới thăm hỏi.”***Hôn sự của Sở Khinh Dương và Tưởng Hàm cứ như vậy mà định, lúc Sở Khinh Dương đi Tưởng Hàm còn ra ngoài tiễn hắn, những người khác trong phòng đối với chuyện này vẫn còn khó có thể tin.“Phong, vì sao Sở Khinh Dương lại quyết định nhanh như vậy?”“Tôi nghĩ chắc là tối hôm Tưởng Hàm đi tìm hắn, sau đó không nói chuyện ổn thoả, cô đành đi tìm mấy đứa em hắn, Tưởng Hàm nói rất đúng, gả vào Sở Gia không nhất định chỉ có một lựa chọn là Sở Khinh Dương, nhưng hắn là lựa chọn tốt nhất, cô ấy đương nhiên sẽ không bỏ qua. Cho nên … Có lẽ cô ấy nói với Sở Khinh Dương như vậy: anh muốn tôi trở thành vợ của anh hay là em dâu của anh?”Tưởng Ngạn Chiêu nở nụ cười “Đây đúng là giống với phong cách làm việc của Tưởng Hàm. Người làm anh tôi đây có thể khẳng định nó nhất định là nói như vậy.”Tưởng Ngạn Chiêu nhìn Mặc Mặc “Mặc Mặc, giữ chân một người đàn ông có rất nhiều cách.”Tưởng Mặc thầm cả kinh.
Tưởng Hàm một đêm không về, đến sáng hôm sau mới trở
lại.
Mặc Mặc vội vàng hỏi “Chị, chị làm em lo lắng gần
chết, sao giờ chị mới về?”
Tưởng Hàm cho cô một nụ cười an ủi “Mặc Mặc, không cần
lo lắng, chị không phải đã về sao? Hơn nữa chị còn có tin tốt lành nói cho mọi
người.”
“Tin tốt lành? Ý con nói không phải là…”
Tưởng Hàm gật đầu, cô đi đến trước mặt Tưởng Lực Hành
“Cha, con sắp trở thành con dâu của Sở gia rồi, như vậy được chứ?”
Tưởng Lực Hành nghe ra ý trong lời nói của cô “Vì sao
con không nói con sắp trở thành vợ của Sở Khinh Dương?”
Tưởng Ngạn Chiêu và Vân Phong nhìn nhau một cái, hai
người đồng thời kịp phản ứng “Em không phải gả cho Sở Khinh Dương?!”
Tưởng Hàm không đáp hỏi lại “Bất luận là Sở Khinh
Dương hay những người khác trong Sở Gia, không phải đều giống nhau sao?”
“Chị…”
Tưởng Hàm mỉm cười “Yên tâm đi, nếu chị gả cũng sẽ
chọn một người tốt nhất”
Vân Phong gật đầu “Không sai, người tốt nhất Sở Gia
chính là Sở Khinh Dương, chị làm như vậy là lấy lui làm tiến.”
Khoé miệng Tưởng Hàm khẽ nhếch lên “Không hổ là Vân
Phong, đủ thông minh, cậu nói xem, người bạn tốt của cậu trước bảy giờ sẽ tới
Tưởng Gia không?”
Vân Phong nhìn đồng hồ “Em cảm thấy sáu rưỡi sẽ thấy
hắn”
Vân Phong vừa dứt lời, chuông cửa liền vang lên, tầm
mắt mọi người đều nhìn về một phía.
Vân Phong đi đến bên cạnh Mặc Mặc “Không ngờ hắn còn
đến sớm hơn cả thời gian anh dự đoán trước.”
Tưởng Hàm tự mình đi tới mở cửa, trên mặt của cô mang
theo nụ cười thản nhiên vô cùng tự tin, nghênh đón người tới.
Là Sở Khinh Dương.
Sở Khinh Dương liếc mắt nhìn Tưởng Hàm, cảm thấy nụ
cười trên mặt cô thực chọi mắt, nhưng không có cách nào khác,anh đi vào bên
trong, nhìn quanh một vòng, sau đó trao đổi một ánh mắt với Vân Phong, cuối
cùng đi đến trước mặt Tưởng Lực Hành.
“Bác trai, hôm nay con tới để cầu hôn. Ba ngày sau cha
con sẽ đích thân tới thăm hỏi.”
***
Hôn sự của Sở Khinh Dương và Tưởng Hàm cứ như vậy mà
định, lúc Sở Khinh Dương đi Tưởng Hàm còn ra ngoài tiễn hắn, những người khác
trong phòng đối với chuyện này vẫn còn khó có thể tin.
“Phong, vì sao Sở Khinh Dương lại quyết định nhanh như
vậy?”
“Tôi nghĩ chắc là tối hôm Tưởng Hàm đi tìm hắn, sau đó
không nói chuyện ổn thoả, cô đành đi tìm mấy đứa em hắn, Tưởng Hàm nói rất
đúng, gả vào Sở Gia không nhất định chỉ có một lựa chọn là Sở Khinh Dương,
nhưng hắn là lựa chọn tốt nhất, cô ấy đương nhiên sẽ không bỏ qua. Cho nên … Có
lẽ cô ấy nói với Sở Khinh Dương như vậy: anh muốn tôi trở thành vợ của anh hay
là em dâu của anh?”
Tưởng Ngạn Chiêu nở nụ cười “Đây đúng là giống với
phong cách làm việc của Tưởng Hàm. Người làm anh tôi đây có thể khẳng định nó
nhất định là nói như vậy.”
Tưởng Ngạn Chiêu nhìn Mặc Mặc “Mặc Mặc, giữ chân một
người đàn ông có rất nhiều cách.”
Tưởng Mặc thầm cả kinh.
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Tưởng Hàm một đêm không về, đến sáng hôm sau mới trở lại.Mặc Mặc vội vàng hỏi “Chị, chị làm em lo lắng gần chết, sao giờ chị mới về?”Tưởng Hàm cho cô một nụ cười an ủi “Mặc Mặc, không cần lo lắng, chị không phải đã về sao? Hơn nữa chị còn có tin tốt lành nói cho mọi người.”“Tin tốt lành? Ý con nói không phải là…”Tưởng Hàm gật đầu, cô đi đến trước mặt Tưởng Lực Hành “Cha, con sắp trở thành con dâu của Sở gia rồi, như vậy được chứ?”Tưởng Lực Hành nghe ra ý trong lời nói của cô “Vì sao con không nói con sắp trở thành vợ của Sở Khinh Dương?”Tưởng Ngạn Chiêu và Vân Phong nhìn nhau một cái, hai người đồng thời kịp phản ứng “Em không phải gả cho Sở Khinh Dương?!”Tưởng Hàm không đáp hỏi lại “Bất luận là Sở Khinh Dương hay những người khác trong Sở Gia, không phải đều giống nhau sao?”“Chị…”Tưởng Hàm mỉm cười “Yên tâm đi, nếu chị gả cũng sẽ chọn một người tốt nhất”Vân Phong gật đầu “Không sai, người tốt nhất Sở Gia chính là Sở Khinh Dương, chị làm như vậy là lấy lui làm tiến.”Khoé miệng Tưởng Hàm khẽ nhếch lên “Không hổ là Vân Phong, đủ thông minh, cậu nói xem, người bạn tốt của cậu trước bảy giờ sẽ tới Tưởng Gia không?”Vân Phong nhìn đồng hồ “Em cảm thấy sáu rưỡi sẽ thấy hắn”Vân Phong vừa dứt lời, chuông cửa liền vang lên, tầm mắt mọi người đều nhìn về một phía.Vân Phong đi đến bên cạnh Mặc Mặc “Không ngờ hắn còn đến sớm hơn cả thời gian anh dự đoán trước.”Tưởng Hàm tự mình đi tới mở cửa, trên mặt của cô mang theo nụ cười thản nhiên vô cùng tự tin, nghênh đón người tới.Là Sở Khinh Dương.Sở Khinh Dương liếc mắt nhìn Tưởng Hàm, cảm thấy nụ cười trên mặt cô thực chọi mắt, nhưng không có cách nào khác,anh đi vào bên trong, nhìn quanh một vòng, sau đó trao đổi một ánh mắt với Vân Phong, cuối cùng đi đến trước mặt Tưởng Lực Hành.“Bác trai, hôm nay con tới để cầu hôn. Ba ngày sau cha con sẽ đích thân tới thăm hỏi.”***Hôn sự của Sở Khinh Dương và Tưởng Hàm cứ như vậy mà định, lúc Sở Khinh Dương đi Tưởng Hàm còn ra ngoài tiễn hắn, những người khác trong phòng đối với chuyện này vẫn còn khó có thể tin.“Phong, vì sao Sở Khinh Dương lại quyết định nhanh như vậy?”“Tôi nghĩ chắc là tối hôm Tưởng Hàm đi tìm hắn, sau đó không nói chuyện ổn thoả, cô đành đi tìm mấy đứa em hắn, Tưởng Hàm nói rất đúng, gả vào Sở Gia không nhất định chỉ có một lựa chọn là Sở Khinh Dương, nhưng hắn là lựa chọn tốt nhất, cô ấy đương nhiên sẽ không bỏ qua. Cho nên … Có lẽ cô ấy nói với Sở Khinh Dương như vậy: anh muốn tôi trở thành vợ của anh hay là em dâu của anh?”Tưởng Ngạn Chiêu nở nụ cười “Đây đúng là giống với phong cách làm việc của Tưởng Hàm. Người làm anh tôi đây có thể khẳng định nó nhất định là nói như vậy.”Tưởng Ngạn Chiêu nhìn Mặc Mặc “Mặc Mặc, giữ chân một người đàn ông có rất nhiều cách.”Tưởng Mặc thầm cả kinh.